Nhạc nềnEpicBattle_J

Bức Tường Người Thợ Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang từ cửa sông Cấm dội vào những tấm tôn rỉ sét của xưởng đúc số 4 như tiếng trống trận dồn dập. Gió bão số 5 rít gào qua những ô kính vỡ trên cao, mang theo hơi nước mưa lạnh buốt pha lẫn mùi sulfur nồng nặc và bụi sắt rỉ nghẹt thở. Nhưng bên trong khu vực bệ rót lò nung hồ quang số 2, cái lạnh của cơn bão miền biển lập tức bị nuốt chửng bởi luồng nhiệt lượng khổng lồ hừng hực bốc lên từ hố xả xỉ thép nóng chảy.


Bể chứa xỉ sâu ba mét nằm ngay dưới chân bệ rót đang cuộn sóng đỏ rực. Nhiệt độ bức xạ tại đây lên tới 1200 độ C, khiến không khí xung quanh méo mó, chao đảo như một ảo ảnh sa mạc. Từng tia lửa xỉ thép bắn tung tóe liên tục, chạm vào sàn bê tông tạo thành những tiếng nổ lép bép tàn nhẫn. Mồ hôi trên trán Bùi Tiến Đạt vừa chảy ra đã lập tức hóa thành hơi nước, để lại những vệt muối trắng xóa trên gương mặt sạm đen muội than ngụy trang tự nhiên.


Đạt quỳ một gối sát mép bệ bê tông, cơ thể khổng lồ cao mét tám mươi lăm của anh rung lên từng nhịp thở sâu để điều hòa lượng oxy trong phổi. Vết rách cơ vai trái bị bục chỉ hoàn toàn từ trận cận chiến với Phi Rắn Nước dưới chân tháp giải nhiệt đang co rút điên cuồng. Máu nóng rỉ ra không ngừng, thấm đẫm lớp vải dệt sợi thủy tinh của bộ áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh màu xám bạc, mang theo hơi axit sunfuric loãng từ kho hóa chất rỉ vào vết thương hở gây ra cảm giác bỏng rát buốt nhói tận xương tủy. Cánh tay trái của anh lúc này gần như tê liệt, buông thõng run rẩy không thể phát lực.


Nhưng bàn tay phải của Đạt lại đang nắm chặt lấy sợi xích sắt chịu lực 5 tấn quấn quanh nắm đấm. Sợi xích thép đúc siêu cứng, một đầu vừa được hơ trực tiếp qua dòng xỉ nóng đỏ, lúc này đang chuyển sang màu đỏ cam rực rỡ, tỏa ra luồng khói đen nghi ngút từ lớp dầu máy bôi trơn bị đốt cháy. Lòng bàn tay phải của Đạt bỏng rách sâu do nhiệt độ cực đại của xích sắt nung nóng truyền qua lớp găng tay bảo hộ dệt sợi thủy tinh sờn cũ. Da thịt anh bỏng rộp, đau đớn tột cùng như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thịt, nhưng Đạt không buông tay. Đôi mắt sắc lạnh của cựu vô địch quyền anh hạng nặng bừng lên ngọn lửa quyết tử của trạng thái Vô địch giải phóng bản ngã (Đạt - Quyết tử). Anh đã nhẫn nhịn bảy năm để nuôi con gái nhỏ Khánh An, nhưng đêm nay, trước nanh vuốt của băng đảng Hải Thần, anh buộc phải biến nắm đấm của mình thành thép nung.


Lưỡi dao găm thép rèn sắc lẹm xé gió lao thẳng vào ngực lão Hùng trước sự kinh hoàng của Đạt. Một tiếng "phập" khô khốc vang lên ghê rợn, lưỡi kim loại lạnh buốt ngập sâu vào mạn sườn trái của lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng. Cơ thể già nua gầy gò gân guốc của lão khựng lại giữa không trung, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng. Máu tươi từ lồng ngực lão lập tức tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ chiếc áo bảo hộ lao động kaki sờn rách vai dính đầy muội than đen kịt.


"Chú Hùng!" Đạt gầm lên một tiếng xé lòng. Lồng ngực anh thắt chặt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nỗi căm phẫn tột cùng bùng lên lấn át cả cơn đau rát buốt từ vết rách cơ vai trái và bàn tay phải bỏng rách mất da thịt. Anh cố dùng chân đạp mạnh xuống sàn bê tông để lao tới đỡ lấy người thầy cả, nhưng khớp vai trái bị chấn động mạnh từ trận đấu với Sẹo Búa rên rỉ đau đớn, khiến anh loạng choạng suýt ngã xuống dòng gang lỏng 1400 độ C đang loang rộng dưới chân.


Lê Văn Nam đứng trân trối phía sau lão Hùng, đôi mắt tròn xoe trợn ngược vì kinh hãi. Thằng bé gầy gò run rẩy bám chặt lấy bọc giẻ lau dầu chứa khẩu súng Browning Hi-Power, đôi môi cắt không còn giọt máu. Nó không thể tin nổi người thầy cả hiền hậu, người vừa mới đây còn nghiêm khắc chỉ bảo nó quy tắc an toàn lò nung, giờ đây lại dùng chính cơ thể mình để chắn đỡ lưỡi dao chí mạng cho nó.


Hùng 'Chó Điên' đứng ở đầu hành lang treo, khuôn mặt gầy đét như nghiện của gã co rúm lại thành một nụ cười điên dại. Gã lé mắt nhìn lão Hùng đang quỳ sụp xuống sàn, rồi thong thả rút thanh dao găm ngắn thứ hai từ trong ống tay áo xăm trổ đầy hình rắn rết. Gã liếm vệt máu bắn trên má, giọng khàn đặc đầy sát khí dội vào tiếng bão rít:


"Lũ thợ lò rác rưởi! Thằng Sẹo Búa phế rồi thì tao sẽ làm phản diện chính thế chỗ gã. Lên! Băm vằn hết chúng nó ra cho tao! Thằng nào lấy được bọc súng trong tay thằng nhóc, đại ca Bá thưởng cho một tỷ!"


Theo tiếng thét điên cuồng của gã phó tướng, hơn hai mươi tên giang hồ bến bãi cầm mã tấu tự chế, tuýp sắt rỉ sét từ phía sau hành lang bắt đầu tràn lên như lũ dữ. Ánh thép lạnh từ những lưỡi mã tấu nhíp xe dài sọc chém quét liên tục trong không khí, tạo ra những tiếng rít gió ghê người.


Nhưng chúng đã đánh giá thấp tinh thần của những người thợ thép đất cảng. Chứng kiến người thầy cả tôn kính, biểu tượng uy tín của xưởng đúc số 4 bị đâm gục, ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ bấy lâu trong lòng những người công nhân luyện kim nghèo khổ bỗng chốc bùng cháy dữ dội. Họ vốn là những người lao động lầm lũi, nhẫn nhịn chịu đựng sự bóc lột hành chính bẩn của Vũ Đình Cương để kiếm miếng cơm nuôi gia đình, nhưng đêm nay, khi máu của đồng nghiệp đã đổ, lòng tự trọng của người thợ lò buộc họ phải đứng lên phản kháng.


"Bảo vệ anh Đạt! Chặn tụi nó lại! Trả thù cho chú Hùng!" Lâm 'Mập' gầm lên một tiếng như sấm sét. Thân hình hộ pháp nặng gần một trăm ký của anh lao lên tiên phong, hai tay vung chiếc xẻng xúc xỉ thép cán gỗ sồi mài sắc cạnh tạo thành một hàng rào chắn chắn chắn ngang hành lang hẹp.


*KENG! XOẢNG!*


Cú quét xẻng bạo liệt của Lâm Mập đập thẳng vào lưỡi mã tấu của tên giang hồ đi đầu, lực va chạm mạnh đến mức đánh bay thanh mã tấu rớt xuống hố xỉ nóng đỏ phía dưới. Quyết 'Cụt' cùng ba thợ phụ ca đêm nhanh trí đẩy chiếc xe chở phế liệu sắt vỏ tàu nặng hàng tấn lao thẳng vào giữa hành lang hẹp. Chiếc xe sắt rỉ sét rầm rập lao đi, tạo thành một chiến lũy kiên cố chắn ngang lối tiến của toán truy sát Hải Thần, chia cắt đội hình đông đảo của chúng.


"Đạt... nghe tao nói..." Lão Hùng thều thào, bàn tay gân guốc bám chặt lấy vai áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh của Đạt. Máu tươi trào ra từ khóe môi lão, nhưng ánh mắt lão dưới chiếc kính bảo hộ gọng sắt bọc da vẫn rực sáng một ý chí kiên định lạ kỳ. Lão dùng chút tàn lực cuối cùng, tự tay giật mạnh lưỡi dao găm ngắn ra khỏi mạn sườn, rồi ném mạnh xuống dòng gang lỏng đang sủi bọt.


"Chú Hùng! Chú nín thở, cháu cõng chú ra ngoài!" Đạt nghẹn ngào, anh dùng cánh tay phải bỏng rách cố gắng xốc nách lão Hùng lên.


"Không kịp nữa rồi... Đạt..." Lão Hùng lắc đầu, nụ cười héo hắt hiện trên gương mặt nhăn nheo dính đầy bụi than. "Tao làm thợ lò bốn mươi năm... phổi đầy bụi sắt rồi, sống chết không quan trọng. Nhưng mày phải sống... con gái Khánh An của mày đang chờ ở nhà bếp... Mày phải đưa thằng Nam thoát khỏi đây."


Lão Hùng chỉ tay về phía góc khuất tối tăm nằm ngay sau bệ móng bê tông của lò nung hồ quang số 4. Nơi đó, dưới lớp muội than đen kịt bám dày, có một nắp cống sắt rỉ sét nặng năm mươi ký xây dựng từ thời Pháp thuộc—Đường hầm kỹ thuật ngầm xưởng đúc, Lối thoát hiểm ẩn giấu duy nhất không hề có trên bản đồ hiện tại của nhà máy.


"Chui xuống đó... đường hầm dẫn thẳng ra mép đê sông Cấm... Sáu Chèo đang đợi..." Lão Hùng ho khục khục, máu nhuộm đỏ cả ngực áo Đạt. "Thằng Cương đã cắt điện, nhưng Khoa Điện đã đấu nối lại nguồn riêng cho cẩu giàn treo. Mày phải dùng gầu múc thép lật nghiêng để chặn đường bọn chúng."


"Chết đi lũ thợ hèn!" Hùng 'Chó Điên' điên cuồng gầm rú, gã lách qua khe hẹp của chiếc xe phế liệu bị kẹt, vung song dao găm ngắn lao thẳng về phía Đạt và Nam.


Lão Hùng chứng kiến sát khí đằng đằng của gã sát thủ, đôi mắt lão bừng lên ngọn lửa quyết tử cuối cùng. Lão gạt mạnh tay Đạt ra, dùng chút tàn lực cuối cùng của cơ thể thợ lò già dẻo dai lao thẳng người về phía trước. Lão ôm ghì chặt lấy hai chân của Hùng 'Chó Điên', dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo quỵ gã sát thủ xuống sàn bê tông dính đầy dầu máy thải trơn trượt.


"Thằng già khốn kiếp! Buông tao ra!" Hùng 'Chó Điên' điên cuồng gào thét, gã dùng chuôi dao găm nện liên tiếp vào lưng, vào bả vai lão Hùng. Từng nhát dao tàn bạo cắm ngập vào lưng người thợ cả hiền hậu, nhưng vòng tay gân guốc của lão vẫn khóa chặt như hai gọng kìm thép đúc, quyết không buông lỏng một phân.


"Đạt! Đi ngay!" Tiếng hét cuối cùng của lão Hùng vang lên đầy bi tráng, rồi lịm dần dưới làn dao sắc lạnh.


Nước mắt Đạt tuôn rơi hòa lẫn với muội than đen kịt trên mặt. Anh biết, nếu anh chần chừ thêm một giây, sự hy sinh của chú Hùng sẽ trở nên vô ích. Anh quay sang giật lấy bọc súng Browning từ tay Nam, nhét chặt vào thắt lưng sau áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh để bảo vệ dấu vân tay khỏi dính nước bẩn, rồi dùng bàn tay phải bỏng rách kéo phắt nắp cống sắt rỉ sét nặng năm mươi ký lên.


Một mùi hóa chất nồng nặc, hôi hám của nước thải axit và bùn rỉ sắt từ lòng cống ngầm xộc thẳng vào mũi.


"Nam! Nhảy xuống!" Đạt hạ lệnh, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực ép buộc tuyệt đối.


Nam khóc nấc lên, nhưng trước ánh mắt kiên định của Đạt, thằng bé dũng cảm dẫm chân xuống rấc thang sắt rỉ sét, chui tọt vào lòng cống tối tăm dầm nước thải axit sâu tới ngực. Đạt chuẩn bị leo xuống theo, nhưng đúng lúc đó, Hùng 'Chó Điên' đã kịp dùng dao găm đâm đứt gân tay lão Hùng, thoát khỏi vòng ôm của người thợ cả đã tắt thở. Gã sát thủ lé mắt đỏ ngầu vì điên tiết, lao bổ vào cửa hầm ngầm ngay khi cửa sắt đang khép lại.


Đạt vừa kịp đặt chân xuống rấc thang thứ nhất thì Hùng 'Chó Điên' đã phóng người lao thẳng qua khe hở của nắp cống sắt.


Cùng lúc đó, từ bên ngoài hành lang, Lâm Mập và các thợ lò trung thành bị hỏa lực mã tấu của đàn em Hải Thần đẩy lui sát cửa hầm. Lâm Mập nhìn thấy bóng Hùng Chó Điên đã lọt vào trong, anh dũng cảm vung chiếc xẻng sắt đập mạnh vào chốt xích khóa cửa hầm ngầm từ bên ngoài để bọc hậu cho Đạt. Tiếng xích sắt chịu lực va chạm rầm rập vang lên, khóa chặt cửa sắt hầm ngầm từ bên ngoài để bọc hậu, tự cô lập mình ngoài hành lang và vô tình nhốt luôn Hùng 'Chó Điên' vào bên trong đường hầm tối tăm cùng Đạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!