Thép Tôi Trong Lửa Đỏ
Tiếng sấm rền vang từ cửa sông Cấm dội vào những tấm tôn rỉ sét của xưởng đúc số 4 như tiếng trống trận dồn dập. Gió bão số 5 rít gào qua những ô kính vỡ trên cao, mang theo hơi nước mưa lạnh buốt pha lẫn mùi sulfur nồng nặc và bụi sắt rỉ nghẹt thở. Nhưng bên trong khu vực bệ rót lò nung hồ quang số 2, cái lạnh của cơn bão miền biển lập tức bị nuốt chửng bởi luồng nhiệt lượng khổng lồ hừng hực bốc lên từ hố xả xỉ thép nóng chảy.
Bể chứa xỉ sâu ba mét nằm ngay dưới chân bệ rót đang cuộn sóng đỏ rực. Nhiệt độ bức xạ tại đây lên tới 1200 độ C, khiến không khí xung quanh méo mó, chao đảo như một ảo ảnh sa mạc. Từng tia lửa xỉ thép bắn tung tóe liên tục, chạm vào sàn bê tông tạo thành những tiếng nổ lép bép tàn nhẫn. Sweat trên trán Bùi Tiến Đạt vừa chảy ra đã lập tức hóa thành hơi nước, để lại những vệt muối trắng xóa trên gương mặt sạm đen muội than ngụy trang tự nhiên.
Đạt quỳ một gối sát mép bệ bê tông, cơ thể khổng lồ cao mét tám mươi lăm của anh rung lên từng nhịp thở sâu để điều hòa lượng oxy trong phổi. Vết rách cơ vai trái bị bục chỉ hoàn toàn từ trận cận chiến với Phi Rắn Nước dưới chân tháp giải nhiệt đang co rút điên cuồng. Máu nóng rỉ ra không ngừng, thấm đẫm lớp vải dệt sợi thủy tinh của bộ áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh màu xám bạc, mang theo hơi axit sunfuric loãng từ kho hóa chất rỉ vào vết thương hở gây ra cảm giác bỏng rát buốt nhói tận xương tủy. Cánh tay trái của anh lúc này gần như tê liệt, buông thõng run rẩy không thể phát lực.
Nhưng bàn tay phải của Đạt lại đang nắm chặt lấy sợi xích sắt chịu lực 5 tấn quấn quanh nắm đấm. Sợi xích thép đúc siêu cứng, một đầu vừa được hơ trực tiếp qua dòng xỉ nóng đỏ, lúc này đang chuyển sang màu đỏ cam rực rỡ, tỏa ra luồng khói đen nghi ngút từ lớp dầu máy bôi trơn bị đốt cháy. Lòng bàn tay phải của Đạt bỏng rách sâu do nhiệt độ cực đại của xích sắt nung nóng truyền qua lớp găng tay bảo hộ dệt sợi thủy tinh sờn cũ. Da thịt anh bỏng rộp, đau đớn tột cùng như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thịt, nhưng Đạt không buông tay. Đôi mắt sắc lạnh của cựu vô địch quyền anh hạng nặng bừng lên ngọn lửa quyết tử của trạng thái Vô địch giải phóng bản ngã (Đạt - Quyết tử). Anh đã nhẫn nhịn bảy năm để nuôi con gái nhỏ Khánh An, nhưng đêm nay, trước nanh vuốt của băng đảng Hải Thần, anh buộc phải biến nắm đấm của mình thành thép nung.
"Thằng Đạt 'Đốc công'! Chết đi!"
Sẹo Búa Nguyễn Đăng Khoa gầm lên một tiếng như dã thú. Gã khổng lồ cao mét tám mươi tám, nặng hơn một trăm ký bước đi lừng lững trên bệ rót lò nung hồ quang số 2. Khuôn mặt rỗ chằng chịt vết sẹo bỏng của gã co rúm lại vì điên cuồng và đau đớn—cánh tay bọc nẹp sắt của gã vừa bị xích nóng của Đạt quất trúng lúc nãy đang cháy xém da thịt, bốc mùi khét lẹt. Sẹo Búa dùng cả hai tay vung chiếc búa tạ cán dài của Sẹo Búa nặng tám ký, đầu búa đúc bằng thép đặc rít lên trong không khí một tiếng xé gió đầy chết chóc, bổ mạnh dọc từ trên xuống thẳng đỉnh đầu Đạt.
Cú bổ mang theo sức mạnh cơ bắp cực hạn của gã đầu sỏ cơ bãi, nhanh và nặng đến mức có thể nghiền nát bất kỳ tấm khiên thép nào. Đạt không thể lùi lại phía sau, bởi miệng hố xỉ nóng chảy 1200 độ C chỉ cách gót chân anh chưa đầy một mét. Hơn thế nữa, dòng gang lỏng 1400 độ C từ bệ rót lò nung hồ quang số 2 đang rò rỉ do hệ thống van xả bị nứt toác, chảy tràn thành những vệt đỏ cam rực lửa bò sát chân hai người, sủi bọt khí xèo xèo trên sàn bê tông.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, Đạt vận dụng bộ pháp di chuyển tránh đòn Peek-a-boo đỉnh cao. Anh không né ngang vì không gian bệ rót quá hẹp và trơn trượt do dầu máy bám đen. Đạt dồn trọng tâm xuống chân phải, xoay nghiêng khớp vai dốc xuống 45 độ ngay khi đầu búa tạ lao sát mặt.
*XOẢNG! BÙM!*
Đầu búa tạ nặng tám ký sượt qua bả vai phải của Đạt trong gang tấc, lực đập trượt hướng nện sầm xuống sàn bê tông bệ rót. Sức nặng khủng khiếp phá hủy hoàn toàn kết cấu sàn nâng, khiến những mảng bê tông vỡ vụn văng tung tóe, tạo ra một vệt nứt toác sâu hoắm bốc khói mù mịt. Chấn động cơ học cực mạnh dội ngược lại khiến vai trái bị thương của Đạt bị giật mạnh, máu tươi lại phun ra nhuộm đỏ thêm mảng vai áo bảo hộ.
Nhân lúc Sẹo Búa bị mất đà và trọng tâm đổ về phía trước do cú bổ trượt, Đạt nén cơn đau rát buốt ở mạn sườn, lướt bộ chân nhanh nhẹn áp sát cự ly gần. Cánh tay trái bị thương rách cơ bục chỉ của anh không thể tung đòn móc rộng, nhưng phản xạ boxing chuyên nghiệp giúp anh thực hiện cú đấm thẳng Jab trái chớp nhoáng nhắm thẳng vào sống mũi Sẹo Búa để phá rối nhịp độ phòng thủ.
*BỐP!*
Cú Jab trái bằng bàn tay quấn xích sắt nóng đỏ sượt qua má Sẹo Búa. Sức nóng 1000 độ C của mắt xích ngay lập tức nung chảy lớp da mặt gã, để lại một vệt bỏng sạm đen bốc khói khét lẹt. Sẹo Búa rú lên một tiếng kinh hoàng, gã lùi lại một bước theo bản năng bảo vệ mặt, nhưng sự tàn bạo của một gã đồ tể bến bãi đã lấn át cơn đau. Gã không thu búa tạ lại mà dùng tàn lực quét ngang cán búa bằng thép gia cố một vòng cực mạnh nhắm thẳng vào mạn sườn phải của Đạt.
Đạt định dùng chiếc kìm lực hạng nặng nhặt được trên sàn để chặn cán búa, nhưng lực quét ngang của gã khổng lồ Sẹo Búa quá mạnh.
*BẰNG! KENG!*
Cú quét cán búa đập mạnh vào chiếc kìm lực trong tay Đạt, tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. Sức nặng của đòn đánh đánh bay chiếc kìm lực khỏi tay anh, chiếc kìm vẽ một đường cong rực sáng rồi rơi tõm xuống hố xả xỉ thép nóng chảy phía sau, lập tức bị nhiệt độ cực đoan nuốt chửng không sủi bọt.
Cú va chạm mạnh đến mức truyền lực chấn động thẳng vào mạn sườn phải của Đạt. Tiếng xương sườn rạn nứt khô khốc vang lên bên trong lồng ngực. Đạt loạng choạng lùi sát mép hố xỉ, ngực nghẹn lại, hơi thở đứt quãng do phổi bị ép mạnh. Nhiệt độ bức xạ từ bể xỉ nóng chảy sau lưng thiêu đốt tấm lưng áo bảo hộ dệt sợi thủy tinh, khiến anh có cảm giác như cả cơ thể mình sắp bùng cháy.
"Ha ha! Mất vũ khí rồi nhé thằng đốc công hèn nhát! Để xem mày đỡ cú này thế nào!" Sẹo Búa cười sằng sặc, khuôn mặt rỗ cháy xém máu thịt trông tợn như một con quỷ dạ xoa dưới ánh lửa lò nung. Gã vung búa tạ chuẩn bị cho cú bổ ngang quyết định để đập nát lồng ngực Đạt.
Đạt đứng bên mép hố lửa, máu từ vai trái chảy dọc xuống cánh tay rỏ xuống sàn bê tông bốc hơi xèo xèo. Lòng bàn tay phải của anh đã bị bỏng rộp hoàn toàn, da thịt dính chặt vào các mắt xích sắt nóng đỏ rực bốc khói đen nghi ngút. Cơn đau thể xác đã vượt quá giới hạn chịu đựng của người bình thường, nhưng tinh thần của anh lúc này lại điềm tĩnh đến lạ kỳ. Anh nhìn thấy dòng gang lỏng 1400 độ C đang rò rỉ loang nhanh đến chân Sẹo Búa, làm mềm đi lớp nẹp sắt bảo vệ dưới chân gã.
Anh nhận ra Sẹo Búa chỉ tập trung bảo vệ vùng ngực bằng nẹp sắt dày, nhưng vùng khớp hàm dưới và sườn sườn phải là những điểm không thể bọc giáp bảo vệ hoàn toàn.
"Trận này... cháu sẽ kết thúc tại đây, chú Hùng," Đạt thầm thì trong lòng, ánh mắt anh khóa chặt vào vùng cằm rỗ của Sẹo Búa.
Sẹo Búa gầm rú, vung búa tạ quét ngang một cú cực mạnh.
Đạt không lùi, cũng không đỡ. Anh chủ động bước tới trước một bước, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể xoay hông nén chặt lực vai phải. Anh gập người sâu lách qua đường quét búa tạ rít gió ngay trên đỉnh đầu theo bộ pháp Peek-a-boo hoàn hảo. Quán tính lao lên của Sẹo Búa khiến gã bị hở toàn bộ vùng hàm dưới.
Đạt bộc phát toàn bộ sức mạnh của trạng thái Vô địch giải phóng bản ngã (Đạt - Quyết tử). Anh tung cú móc hàm Uppercut ngược chiều bằng nắm đấm quấn xích sắt nóng đỏ tay phải.
*BẰNG! RẮC!*
Cú đấm móc ngược từ dưới lên mang theo sức nặng của sợi xích sắt nung đỏ đập trực diện vào khớp hàm dưới của Sẹo Búa. Lực đấm cộng hưởng với quán tính lao lên của gã khổng lồ tạo ra một sức tàn phá vật lý khủng khiếp. Tiếng xương quai hàm vỡ vụn vang lên khô khốc, sắc lẹm giữa tiếng gầm rú của lò nung hồ quang số 2. Sức nóng của xích sắt nung chảy hoàn toàn nẹp sắt bảo vệ cằm gã, nung chín thịt da.
Cơ thể khổng lồ nặng hơn một trăm ký của Sẹo Búa bị lực đấm nhấc bổng lên khỏi mặt sàn bê tông gần nửa mét, trước khi rơi rầm xuống sàn nâng. Gã trượt dài trên sàn bê tông nóng bỏng, dừng lại ngay sát mép hố xả xỉ thép nóng chảy. Hai cánh tay bọc nẹp sắt của gã co giật dữ dội, chiếc búa tạ cán dài tuột khỏi tay rơi thẳng xuống hố xỉ đỏ rực. Sẹo Búa nằm gục bất tỉnh nhân sự, khớp hàm vỡ nát hoàn toàn, bọt mép lẫn máu tươi trào ra xối xả dưới ánh lửa lò nung rực đỏ.
Trận quyết đấu cao trào Cấp 1 ngã ngũ. Đạt đứng thở dốc bên miệng hố lửa, tay phải của anh run lên bần bật, anh dứt khoát giật mạnh để gỡ sợi xích sắt nóng đỏ ra khỏi lòng bàn tay bỏng rách sâu. Từng mảng da thịt rộp đỏ bám chặt vào mắt xích bị kéo đứt, máu tươi tuôn ra xối xả, nhưng anh không hề kêu rên một tiếng. Anh quay đầu nhìn về phía bệ móng lò nung số 2.
"Nam! Chú Hùng! Lối này!" Đạt khàn giọng gọi.
Lê Văn Nam từ sau bệ móng bê tông lò nung số 2 run rẩy chạy ra, tay vẫn ôm khư khư bọc giẻ chứa khẩu Browning Hi-Power. Lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng cùng ba thợ lò ca đêm trung thành cầm xẻng sắt chạy tới đỡ lấy Nam. Đôi mắt lão Hùng đỏ hoe khi nhìn thấy vết thương rách vai trái chảy máu xối xả và bàn tay phải bỏng nát của Đạt.
"Đạt! Cậu làm được rồi! Đi thôi, chúng ta rút ra cổng phụ số 3 hướng sông Cấm!" Lão Hùng hối thúc.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc họ chuẩn bị quay đầu, một bóng đen mảnh khảnh đột ngột bước ra từ màn khói sulfur dày đặc phía đầu hành lang treo.
Đó là Hùng 'Chó Điên'—phó tướng của Sẹo Búa. Gã không hề có vẻ hoảng sợ trước sự bại trận của đại ca mình. Khuôn mặt gầy đét như nghiện của gã co rúm lại thành một nụ cười tàn độc, đôi mắt lé sắc lạnh khóa chặt vào bọc súng trong tay Nam. Trên hai cánh tay xăm trổ đầy cổ của gã, cặp dao găm ngắn bằng thép rèn sắc lẹm đã được tuốt vỏ từ lúc nào, phản chiếu ánh lửa đỏ cam của dòng gang lỏng rò rỉ.
"Thằng Sẹo Búa phế rồi thì tao sẽ làm phản diện chính thế chỗ," Hùng 'Chó Điên' liếm môi, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Bá chủ Hải Thần chỉ cần khẩu súng và cái đầu của tụi mày. Chết đi!"
Không một lời cảnh báo, Hùng 'Chó Điên' vung mạnh cánh tay phải. Gã sử dụng kỹ năng phóng dao găm thực chiến tàn độc bến bãi, phóng thẳng chiếc dao găm ngắn sắc lẹm xé gió lao trực diện vào cổ họng của Lê Văn Nam.
"Nam! Tránh ra!" Đạt hét lên, nhưng cơ thể anh đã suy kiệt hoàn toàn sau trận đấu với Sẹo Búa, vai trái rách cơ bục chỉ và bàn tay phải bỏng rách khiến phản xạ của anh bị chậm đi một nhịp chí mạng.
Nam đứng trân trối, đôi mắt trợn trừng kinh hãi nhìn lưỡi dao găm lạnh toát đang lao đến cổ họng mình ở khoảng cách chưa đầy năm mét.
Giữa làn gang lỏng rò rỉ rực đỏ dưới chân, lão thợ cả Nguyễn Văn Hùng không hề do dự. Lão dùng toàn bộ sức mạnh thể chất dẻo dai của một người thợ lò cả đời bám xưởng, lao thẳng thân mình gồ ghề ra phía trước che chắn hoàn toàn cho gã trai trẻ Lê Văn Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!