Nhạc nềnEpicBattle_J

Ca Đêm Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của máy nghiền quặng công suất lớn dội lên từ lòng đất xưởng đúc số 4, rung bần bật qua lớp đế giày bảo hộ sờn rách của Bùi Tiến Đạt. Ở tuổi ba mươi tám, cơ thể của cựu võ sĩ vô địch boxing hạng nặng quốc gia giống như một khối thép cũ bị rỉ sét bào mòn nhưng vẫn giữ nguyên bộ khung gân guốc. Anh đứng trên sàn nâng cao mười mét, hai tay tựa vào lan can sắt bám đầy muội than đen kịt, ánh mắt lầm lì dõi xuống hố lò nung hồ quang đang phập phồng những quầng lửa đỏ sẫm.


Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn bụi sắt mịn lơ lửng trong không khí nóng bức lên tới gần năm mươi độ C. Đây là xưởng đúc số 4 của Tổng công ty Kim khí Hải Phòng, một pháo đài công nghiệp khổng lồ rộng hơn năm ngàn mét vuông, nơi những người thợ lò nghèo khổ bán sức lao động giữa làn xỉ thép nóng đỏ để đổi lấy những đồng lương ít ỏi. Đạt khẽ thở dài, đưa bàn tay quấn băng vải thun sờn cũ lên quệt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán. Dưới lớp áo bảo hộ kaki xám bạc rách vai, vết thương rách cơ vai trái chấn thương cũ từ trận đấu đẫm máu bảy năm trước lại bắt đầu nhói lên từng cơn buốt rát do nhiệt độ cực đoan của phòng lò.


Anh đút tay vào túi quần, ngón tay chạm vào bức ảnh nhỏ nhăn nheo của con gái Bùi Khánh An. Cô bé sáu tuổi với đôi mắt tròn sáng ngây thơ là nguồn sống, là lý do duy nhất khiến một gã từng hô mưa gọi gió trên các võ đài ngầm đất cảng chịu khép mình làm một đốc công ca đêm lầm lũi, nhẫn nhịn chịu đựng sự áp bức của ban giám đốc bẩn.


"Bố ơi, tối nay bố nhớ mua kẹo hồ lô cho An nhé."


Lời dặn dò trong trẻo của con gái qua cuộc gọi điện thoại ngắn trước ca trực vang vọng trong đầu Đạt, xoa dịu đi tiếng gầm rú điếc tai của máy móc. Đạt mỉm cười thầm lặng. Anh hứa với lòng mình sẽ hoàn thành ca trực an toàn để sáng mai kịp dắt tay con gái đi ăn bát bánh đa cua nóng hổi bên bờ sông Cấm.


Nhưng bóng tối của đêm bão số 5 đang đổ bộ vào đất cảng không để anh yên bình.


Ở góc bãi ngoài trời, dưới ánh đèn cao áp vàng vọt bị nước mưa bão quất nhòe nhoẹt, một lô thép phế liệu nhập khẩu khổng lồ từ vỏ tàu cũ vừa được bốc dỡ xuống. Những khối sắt rỉ sét nặng hàng tấn xếp chồng mất cân bằng, tựa như những con quái vật kim loại đang nhe nanh vuốt dưới trời mưa giông. Lê Văn Nam, cậu công nhân tập sự hai mươi tuổi nhút nhát, đang lầm lũi dùng xẻng sắt phân loại các chi tiết rác thép nhỏ cạnh gầm chiếc máy xúc hỏng.


Cạch.


Lưỡi xẻng của Nam va mạnh vào một vật thể cứng, phát ra âm thanh kim loại đục khàn khác thường. Nam cúi người, gạt lớp bùn đất dính đầy mỡ bò đen kịt dưới gầm máy xúc. Cậu lôi ra một bọc giẻ lau dầu công nghiệp quấn chặt. Khi lớp giẻ rách tuột ra, một khối kim loại màu xám đen rỉ sét lộ ra dưới ánh sáng lập lòe của lò nung.


Đó là một khẩu súng lục Browning Hi-Power quân dụng lậu. Thân súng bám đầy dầu mỡ máy bám chặt, slide súng bị kẹt cứng bởi bụi sắt rỉ, nhưng ở phần ốp báng súng bằng gỗ mục, một vệt máu khô sẫm màu vẫn hiện lên rõ nét dưới ánh lửa lò nung. Nam run bắn người. Cậu nhận ra ngay khẩu súng này qua các bản tin truyền hình tuần trước về vụ án mạng đầy uẩn khúc của nữ công nhân cảng bị sát hại dã man tại bến container quốc tế Tân Vũ.


"Súng... súng thật..." Nam lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu hoảng loạn định ném khẩu súng trở lại đống phế liệu, nhưng nỗi sợ hãi khiến đôi tay run rẩy làm bọc giẻ tuột khỏi tay, khẩu súng rơi xuống khe hở tủ đồ cá nhân bằng sắt hỏng cạnh đó.


Từ góc tối hành lang kỹ thuật, Nguyễn Văn Đức, thường gọi là Đức Lác, đang tựa lưng vào cột thép hút thuốc lào. Gã đàn ông ba mươi tuổi có đôi mắt lác nhẹ gian giảo bỗng nhiên đứng thẳng người. Đức Lác đang nợ hơn năm trăm triệu đồng tại sòng bài ngầm của băng đảng Hải Thần và bị Sẹo Búa đe dọa chặt tay gán nợ vào ngày mai. Đôi mắt gian xảo của gã thu trọn toàn bộ hành động của Nam qua khe hở tủ đồ cá nhân.


"Thằng ranh con nhặt được bảo bối gì thế kia?" Đức Lác vứt điếu cày, liếm môi rồi bước nhanh tới, chắn ngang lối thoát hiểm hẹp của Nam.


"Đưa đây cho tao!" Đức Lác gằn giọng, bàn tay bẩn thỉu đầy vết dầu mỡ lao thẳng vào định cướp lấy bọc giẻ giấu súng trong tủ đồ của Nam.


"Không... không có gì đâu anh Đức! Chỉ là cục sắt rỉ thôi!" Nam hoảng sợ hét lên, cố dùng thân hình gầy gò của mình chắn trước tủ đồ, nhưng sức lực của cậu công nhân tập sự không thể cản nổi gã thợ lò lưu manh đang lên cơn khát tiền.


Đức Lác dùng cùi chỏ húc mạnh vào mạn sườn Nam, đẩy cậu ngã nhào ra sàn bê tông đầy cát sắt. Gã thò tay giật phăng bọc giẻ lau dầu, để lộ khẩu Browning Hi-Power rỉ sét. Đôi mắt lác của Đức co rút lại khi nhìn thấy vệt máu khô trên báng súng. Gã cười sằng sặc, giọng nói run lên vì phấn khích:


"Mẹ kiếp! Khẩu súng vụ án mạng Tân Vũ! Thiếu gia Trần Thế Hải làm rơi khẩu này tuần trước! Hải Thần đang treo thưởng năm trăm triệu cho đứa nào tìm thấy nó! Đưa đây cho tao, tao sẽ xóa được nợ sòng bài!"


"Không được anh Đức! Đó là bằng chứng giết người! Luật sư Minh Thư đang tìm nó để đòi công lý cho chị công nhân! Anh đưa cho bọn Hải Thần là họ sẽ tiêu hủy nó mất!" Nam gượng dậy, ôm chặt lấy chân Đức Lác khóc lóc van xin.


"Công lý cái con củ cải! Mạng tao mới là quan trọng! Buông ra không tao đập chết mẹ mày giờ!" Đức Lác điên cuồng vung chiếc xẻng xúc xỉ thép cán sắt rỉ sét lên, định nện thẳng vào đầu Nam để bịt đầu mối.


Một bàn tay khổng lồ, cứng như gọng kìm thép, đột ngột xuất hiện giữa không trung, bắt sống lấy cổ tay cầm xẻng của Đức Lác.


Đức Lác giật mình quay lại. Đứng sau gã là Bùi Tiến Đạt. Thân hình cao một mét tám mươi lăm của Đạt đổ bóng sụp xuống người Đức Lác, che khuất hoàn toàn ánh sáng lò nung. Ánh mắt Đạt sắc lạnh như lưỡi dao cạo, hàm răng nghiến chặt lộ ra cơ nhai gồ ghề bên má trái.


"Đức. Buông xẻng xuống." Giọng Đạt trầm khàn, mang theo một uy thế áp đảo khiến Đức Lác lạnh gáy.


"Đốc... đốc công Đạt?" Đức Lác run rẩy, nhưng lòng tham và nợ nần đã làm gã mờ mắt. Gã trợn trừng mắt lác, cố hét lên để lấy lại thể diện: "Anh Đạt, anh đừng có xen vào chuyện của tôi! Cái này trị giá năm trăm triệu đấy! Anh hùng rơm làm gì ở cái xưởng đúc rách này!"


Đạt không nói một lời. Anh khẽ xoay nhẹ khớp cổ tay phải, dồn lực hông nén trọng lực vào bàn tay đang khóa cổ tay Đức.


Rắc.


Một tiếng khớp xương kêu nhỏ vang lên. Đức Lác đau đớn hét toáng lên, chiếc xẻng sắt rơi keng xuống sàn bê tông. Đạt dùng vai gồ ghề cứng cáp của mình húc nhẹ một phát trực diện vào ngực Đức Lác, tận dụng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy văng gã lùi xa ba mét, ngã quỵ xuống đống phỉ than.


"Đức Lác, tao nhắc lại lần cuối." Đạt bước lên một bước, giọng nói lạnh lùng gằn từng chữ: "Quy định an toàn lao động xưởng số 4 cấm tuyệt đối việc mang vũ khí hoặc vật lạ vào khu vực lò nung hồ quang. Mày muốn bị sa thải và giao cho công an quận vì tội tàng trữ vũ khí trái phép không? Về vị trí lò của mày ngay lập tức!"


Đức Lác ôm cổ tay đau đớn, thở dốc nhìn Đạt với ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm hận. Gã biết mình không thể đấu lại sức mạnh vật lý khủng khiếp của cựu võ sĩ boxing hạng nặng này. Gã nhổ một bãi nước bọt dính muội than xuống sàn, lầm bầm đe dọa:


"Được... Đạt 'Hèn', mày giỏi lắm! Mày giữ cái thứ đó đi! Để xem mạng của mày và con gái mày có cứng hơn đạn của băng Hải Thần không!"


Nói xong, Đức Lác lồm cồm bò dậy, lén lút di chuyển nhanh về phía lối cổng phụ số 3 hướng ra sông Cấm của nhà máy.


Đạt không đuổi theo Đức Lác. Anh cúi xuống đỡ Lê Văn Nam dậy, phủi sạch bụi sắt bám trên bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình của cậu công nhân trẻ. Nam vẫn chưa hết bàng hoàng, hai vai run lên bần bật, đôi mắt ngấn nước nhìn Đạt:


"Anh Đạt... anh Đức sẽ gọi điện báo cho bọn Hải Thần. Sẹo Búa sẽ dẫn quân đến đây giết em mất... Em sợ lắm..."


"Bình tĩnh đi Nam. Có tao ở đây rồi." Đạt vỗ mạnh vào vai Nam, truyền cho cậu sự điềm tĩnh vững chãi của mình. Anh cúi xuống nhặt khẩu Browning Hi-Power rỉ sét dính dầu mỡ lên.


Khẩu súng nặng trịch trên tay Đạt. Anh vuốt nhẹ báng súng, cảm nhận vệt máu khô thô ráp. Đạt biết rõ chân tướng vụ án mạng này. Nữ công nhân cảng bị sát hại thực chất là người đã phát hiện ra Hải Thần dùng tàu chở phế liệu để buôn lậu ma túy và hóa chất độc hại chôn dưới móng xưởng mới. Khẩu Browning này chính là bằng chứng pháp lý duy nhất chứa dấu vân tay bằng máu của thiếu gia Trần Thế Hải. Nếu để mất nó, công lý cho người chết sẽ bị chôn vùi mãi mãi dưới lòng đất cảng.


Đạt nhanh chóng lấy một giẻ lau sạch dính đầy mỡ bò công nghiệp bọc kín khẩu súng lại để bảo toàn dấu vân tay trên khẩu Browning khỏi bị hơi axit ăn mòn. Anh nhét khẩu súng bọc kín vào góc chết camera sau lò nung hồ quang số 2 - điểm mù an ninh duy nhất của xưởng đúc.


"Nam, nghe tao nói." Đạt ghé sát tai Nam, giọng nghiêm nghị: "Mày trốn tạm vào khe hẹp giữa móng lò và vách tường bê tông kia. Đứng im lặng, tuyệt đối không được ra ngoài cho đến khi tao gọi. Tao sẽ xử lý Đức Lác."


Nam gật đầu lia lịa, nhanh chóng luồn lách thân hình gầy gò chui sâu vào khe hẹp tối tăm bám đầy muội than đen kịt.


Đạt đứng thẳng người, ánh mắt dõi theo hướng Đức Lác vừa bỏ đi. Anh biết Đức Lác không chỉ đơn thuần là bỏ ca trực. Gã đang đi ra cổng phụ để gọi điện báo cáo cho Sẹo Búa hòng lập công xóa nợ sòng bài. Bí mật về vật chứng duy nhất vạch trần tội ác của Hải Thần đã bị rò rỉ ra ngoài bến bãi ngay trong những phút đầu tiên của ca trực đêm định mệnh này.


Đạt bước nhanh về phía phòng điều khiển trung tâm xưởng đúc để kiểm tra tình hình an ninh. Khi đi qua hành lang kỹ thuật hẹp, anh chợt dừng bước, ngước mắt nhìn lên trần nhà xưởng cao mười lăm mét.


Hệ thống camera giám sát của xưởng đúc số 4, vốn dĩ phải quét liên tục khu vực lò nung hồ quang để đảm bảo an toàn rót gang lỏng, bỗng nhiên bị xoay lệch hướng một cách bất thường. Đầu ống kính camera hồng ngoại giờ đây đang chĩa thẳng vào một mảng tường gạch trần trống không ở góc chết hành lang.


Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng Đạt.


Toàn bộ hệ thống giám sát đã bị can thiệp từ bên ngoài. Ban giám đốc bẩn của Vũ Đình Cương đang dọn đường cho một cuộc thanh trừng đẫm máu không có nhân chứng. Tiếng sấm sét ngoài trời giông bão số 5 dội mạnh vào mái vòm tôn xưởng đúc rầm rầm, tựa như tiếng bước chân của tử thần đang tiến sát đến xưởng đúc số 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!