Bong Bóng Giả Lập
Mũi khoan lượng tử trắng xóa của Lý Đăng, sau khi quét sạch lớp phòng thủ thứ hai, đã chạm trực tiếp vào lớp tường lửa lượng tử cuối cùng bảo vệ trực tiếp sóng não của Dương An.
Tiếng rít tĩnh điện từ cổng kết nối thần kinh sau gáy Dương Minh đột ngột tăng vọt lên thành một chuỗi âm thanh chói tai, tựa như tiếng kim loại bị mài miết trên đá tảng. Dưới sàn phòng máy chủ trung tâm của Trạm ngầm Điện Máy 404, làn nước axit loãng ngập đến mắt cá chân bắt đầu gợn lên những vòng sóng nhỏ do chấn động điện từ. Mùi amoniac nồng nặc bốc lên từ các đường ống làm lạnh bị rò rỉ xộc thẳng vào phế quản, đốt cháy lá phổi vốn đã xơ hóa nghiêm trọng của anh. Dương Minh ho khan một tiếng dài, một ngụm máu loãng đỏ tươi trào ra nơi khóe môi, nhỏ giọt xuống mặt bàn điều khiển bằng sắt rỉ sét, hòa cùng lớp bụi chì xám xịt.
Anh không thể lau vết máu đó bằng tay phải. Cánh tay cơ khí thủy lực bọc titan mới tinh—kết quả của ca phẫu thuật tàn nhẫn tại bệnh xá của bác sĩ Lê Diệp mười ba giờ trước—đang tì mạnh lên thành bàn điều khiển. Mỗi lần anh cử động khớp vai, các xi lanh thủy lực lại phát ra tiếng rít *xì xì* khô khốc. Cánh tay đó hoàn toàn vô cảm. Không có hơi ấm, không có cảm giác rỉ sét của kim loại, cũng không có cái lạnh buốt của nước axit dưới chân. Nó chỉ là một khối thép nặng nề, câm lặng, chỉ phản hồi lại bộ não anh bằng những xung điện áp suất dội ngược khan đặc qua cổng cấy ghép mười lăm phần trăm sau gáy.
Bên cạnh anh, Trịnh Vy đang quỳ trên chiếc ghế gỗ mục, đôi bàn tay gầy guộc điên cuồng gõ lên chiếc terminal tự chế bọc thép. Mái tóc nhuộm xanh lá phai màu của cô bết chặt vào trán vì mồ hôi.
“Dương Minh! Lớp tường lửa cuối cùng đang sụt áp!” Giọng Trịnh Vy run rẩy qua tiếng cọc cạch nặng nề của bàn phím cơ dưới nước. “Tốc độ bẻ khóa của Lý Đăng đã vượt ngưỡng tám mươi phần trăm. Hắn đang dùng một thuật toán bẻ khóa lượng tử vượt cấp tước từ phế tích tiền chiến. Phần cứng rỉ sét của Trạm 404 không thể chịu nổi ba phút nữa đâu! Em đã cố gắng xoay anten trên mặt đất để tạo nhiễu vô tuyến, nhưng siêu bão mặt trời đang thiêu rụi dải tần số của chúng ta!”
Dương Minh không trả lời. Ánh mắt anh đóng băng trên màn hình CRT chập chờn. Trên mặt kính tối tăm bám đầy muội than, thanh tiến trình tải xuống tệp ý thức của Dương An đã nhảy lên con số mười tám phần trăm. Từng mảng ký ức thời thơ ấu của em gái anh—những hình ảnh mờ nhạt về người mẹ quá cố đeo chiếc kính bảo hộ hàn điện tử cho anh, hay tiếng cười đùa dưới những cơn mưa axit đầu mùa—đang bị Lý Đăng nghiền nát thành các gói tin nhị phân màu đỏ rực và tải về mạng ngầm diện rộng.
Vết thương trên vai trái của Dương Minh, nơi những dải băng gạc hoen ố dịch rỉ vàng bám chặt vào da thịt bị bỏng hóa chất, lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương. Cơn đau đó nhắc nhở anh về cái giá mà anh đã trả: mười Megawatt-giờ sưởi ấm của hàng trăm đứa trẻ ngoài vành đai đã bị anh tước đoạt để đổi lấy sự sống cho chính mình và Dương An. Anh không thể dừng lại ở đây. Nếu tệp ý thức của Dương An bị trích xuất hoàn toàn, cô bé sẽ trở thành một món hàng xa xỉ bị rao bán trong các chợ đen của giới tinh hoa thượng tầng Neo-Genesis, chịu sự giam cầm vĩnh viễn trong các giả lập giải trí của những kẻ giàu có.
“Vy, ngưng cố gắng bẻ khóa tần số của hắn,” Dương Minh khàn giọng nói, giọng nói của anh méo mó và rè rè qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc rách. “Chúng ta không thể thắng hắn bằng công suất vi xử lý của trạm này. Ta sẽ dùng Giao thức đồng hóa sóng não thô sơ.”
“Anh điên rồi!” Trịnh Vy quay ngoắt lại, đôi mắt cô mở to kinh hoàng dưới ánh sáng xanh lá của màn hình. “Não bộ sinh học của anh đang bị tổn thương nghiêm trọng sau ca phẫu thuật cấy ghép thần kinh. Nếu anh đồng bộ trực tiếp với xung nhịp của máy chủ lượng tử để đấu trí với Lý Đăng, dòng điện phản hồi từ chip của hắn sẽ nướng chín vỏ não của anh trong vòng mười lăm phút!”
“Không còn lựa chọn nào khác,” Dương Minh lạnh lùng đáp.
Anh dùng tay trái—bàn tay sinh học duy nhất còn lại—giật lấy sợi cáp quang dẫn trực tiếp từ máy chủ IBM cổ đại, cắm mạnh vào cổng cấy ghép sau gáy.
*Xoẹt!*
Một luồng xung điện lượng tử buốt nhói chạy dọc tủy sống, khiến toàn bộ cơ thể Dương Minh giật nảy lên. Đồng tử của anh co thắt lại thành hai điểm kim nhỏ xíu, tầm nhìn thực tế hoàn toàn biến mất. Thế giới xung quanh anh sụp đổ, nhường chỗ cho một không gian kỹ thuật số hai màu đen và xanh lá của mạng nội bộ Trạm 404.
Trong không gian ảo này, Dương Minh thấy mình đang đứng trước kén ý thức của Dương An—một khối cầu ánh sáng màu xanh ngọc tinh khiết nằm sâu dưới ba lớp tường lửa phân tầng. Nhưng lúc này, hai lớp ngoài đã vỡ vụn thành những mảnh vụn mã lệnh trôi nổi. Mũi khoan lượng tử trắng xóa của Lý Đăng, rực rỡ và tàn nhẫn, đang nghiền nát lớp tường lửa cuối cùng. Từng tia lửa dữ liệu màu đỏ bắn ra tung tóe mỗi khi mũi khoan xoay tròn.
Sự đồng bộ thần kinh trực tiếp đã đẩy trình độ kỹ thuật của Dương Minh lên mức Kỹ sư hệ thống Cấp 3 (Giới hạn cấp 1) trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Bộ não anh hoạt động như một bộ vi xử lý thứ hai, dịch trực tiếp các dòng mã nhị phân chạy qua không gian số mà không cần thông qua màn hình hiển thị. Nhưng cái giá phải trả là nhịp tim của anh tăng vọt lên một trăm sáu mươi nhịp mỗi phút, và một dòng máu ấm nóng bắt đầu chảy ra từ hai lỗ tai, loang lổ xuống cổ áo bảo hộ bám đầy bụi chì.
“Ngươi đã đến giới hạn rồi, gã kỹ sư rỉ sét,” giọng nói của Lý Đăng vang vọng trong không gian ảo dưới dạng những dòng ký tự màu đỏ rực xuất hiện liên tục. “Phần cứng của ngươi là một đống phế liệu từ thế kỷ trước. Ngươi đang dùng mạng sống sinh học của mình để đổi lấy vài phút tồn tại của một tệp dữ liệu lỗi thời. Hãy giao nộp Dương An, ta sẽ cho ngươi một suất số hóa vĩnh viễn trong vương quốc của Tiêu Lăng.”
“Vương quốc của Tiêu Lăng chỉ là một nhà tù năng lượng vắt kiệt linh hồn,” Dương Minh suy nghĩ trong không gian số, ý nghĩ của anh lập tức biến thành các dòng lệnh Assembly cổ điển chạy dọc theo các đường trục dữ liệu. “Và ta là người bảo trì của Trạm 404, không phải kẻ bán linh hồn.”
Dương Minh không dồn năng lượng để vá lại lớp tường lửa cuối cùng nữa. Anh biết đó là một nỗ lực vô vọng. Thay vào đó, anh bắt đầu thực hiện kế hoạch thực sự của mình: Tạo bong bóng giả lập ảo.
Bằng tay trái gõ phím cơ cọc cạch ngoài đời thực và ý nghĩ điều khiển trong không gian số, Dương Minh nhanh chóng cô lập một phân vùng bộ nhớ đệm trống rỗng có dung lượng mười lăm phần trăm của máy chủ trung tâm. Anh trích xuất một tệp tin rác hệ thống chứa các báo cáo lỗi tản nhiệt cũ từ thời tiền chiến, nén nó lại và sử dụng thuật toán giả mạo để tạo ra một chữ ký số có tần số dao động giống hệt với sóng não của Dương An.
Anh bọc tệp rác này bằng một lớp vỏ bảo vệ mỏng, giả lập đó chính là lõi ý thức trung tâm của em gái mình.
“Vy, hạ nguồn điện của kén bảo ôn xuống mười phần trăm!” Dương Minh ra lệnh qua liên kết thần kinh.
“Dương Minh! Dương An sẽ...” Trịnh Vy hét lên trong đau đớn.
“Làm ngay!”
Khi dòng điện sưởi ấm của kén bảo ôn sụt giảm đột ngột, lớp tường lửa cuối cùng quanh Dương An lập tức yếu đi rõ rệt. Trên không gian số, mũi khoan lượng tử của Lý Đăng rít lên một tiếng chói tai đầy phấn khích, bẻ gãy hoàn toàn lớp phòng thủ cuối cùng và lao thẳng vào khối cầu ánh sáng giả mạo mà Dương Minh đã giăng sẵn.
“Ngươi đã đầu hàng sao?” Dòng chữ đỏ của Lý Đăng nhấp nháy liên tục. “Quyết định khôn ngoan đấy.”
Mũi khoan lượng tử của Lý Đăng lập tức chuyển sang chế độ trích xuất dữ liệu. Hắn dồn toàn bộ băng thông lượng tử của bộ vi xử lý hiện đại từ xa vào việc tải xuống khối cầu ánh sáng giả mạo. Luồng dữ liệu khổng lồ chảy xiết như một dòng thác lũ màu đỏ, đổ thẳng vào phân vùng bộ nhớ đệm cô lập mà Dương Minh đã thiết lập.
Lý Đăng đã mắc bẫy. Sự tham lam muốn chiếm đoạt tệp ý thức nguyên bản nhanh nhất có thể đã khiến gã hacker mạng ngầm không nhận ra sự khác biệt nhỏ về cấu trúc nhị phân của tệp rác.
Khi thanh tiến trình tải xuống của Lý Đăng đạt đến mức chín mươi phần trăm trong phân vùng giả lập, Dương Minh lập tức ra tay.
Anh sử dụng lập trình hợp ngữ Assembly viết một dòng lệnh khóa cưỡng bức trực tiếp lên thanh ghi bộ nhớ đệm:
`MOV DX, 3F8h̀
`OUT DX, AL̀
`CLÌ
`HLT̀
*Rắc!*
Cổng kết nối vật lý của phân vùng bộ nhớ đệm đột ngột đóng sập lại. Bong bóng giả lập ảo biến thành một nhà tù kỹ thuật số cô lập hoàn toàn khỏi hệ điều hành chính của Trạm 404. Ý thức và luồng bẻ khóa của Lý Đăng bị giam cầm trong một vòng lặp dữ liệu vô tận (infinite data loop), nơi các báo cáo lỗi tản nhiệt cũ liên tục tái sinh và bắt bộ vi xử lý của hắn phải tính toán lại từ đầu.
“Không! Ngươi đã làm gì?” Dòng chữ đỏ của Lý Đăng đột ngột biến dạng, các ký tự bị vỡ nát và nhiễu hạt nặng nề trên màn hình CRT. “Cái bẫy này... Ngươi đã hy sinh bộ nhớ đệm của trạm để giam cầm ta? Ngươi sẽ phải chết cùng ta!”
Nhận ra mình bị lừa, Lý Đăng điên cuồng kích hoạt một đợt tấn công xung điện ngược (retaliatory feedback strike) từ xa. Dòng điện cao áp chạy dọc theo sợi cáp quang, dội thẳng vào cổng cấy ghép sau gáy Dương Minh.
Cơn đau đớn tột cùng ập đến như một nhát búa tạ nện thẳng vào đại não anh. Dương Minh cảm thấy mắt mình mờ đi, đồng tử co thắt dữ dội, và một dòng máu mũi đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả bàn phím cơ dưới nước. Nhịp tim của anh nhảy vọt lên mức báo động đỏ một trăm tám mươi nhịp, lồng ngực co rút lại không thể thở nổi.
Trong giây phút ranh giới giữa sự sống và cái chết sinh học, Dương Minh dùng hết chút sức lực cuối cùng của cánh tay trái sinh học, đập mạnh vào nút bấm màu đỏ của Bộ ngắt kết nối khẩn cấp (Kill Switch) đeo trước ngực.
*Cạch!*
Sợi cáp quang sau gáy bị giật đứt vật lý bằng một lò xo cơ học lực mạnh. Dòng điện cao áp bị ngắt đột ngột.
Dương Minh ngã quỵ xuống bục sắt phòng máy chủ, hai tay chống xuống làn nước axit loãng lạnh buốt. Anh thở dốc, từng cơn ho khan rách cổ họng kéo theo những vệt máu tươi loang lổ trên mặt nước. Tai anh ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng quạt tản nhiệt rít lên đều đều và tiếng máy phát điện diesel dự phòng nổ giòn giã từ phía phòng phát điện cũ.
Trịnh Vy lao đến, quỳ sụp xuống nước bên cạnh anh, đỡ lấy bả vai trái đang rỉ dịch vàng của anh.
“Dương Minh! Anh có nghe thấy em nói không? Anh ổn chứ?” Giọng cô nghẹn ngào, bàn tay run rẩy lau đi vết máu trên trán anh.
Dương Minh gật đầu nhẹ một cách khó nhọc. Anh điều chỉnh chiếc kính bảo hộ hàn điện tử lệch trên mắt. Màn hình HUD chập chờn khởi động lại, hiển thị thông số kỹ thuật của phân khu bảo ôn đặc biệt:
[SYSTEM STATUS: SECURE]
[DƯƠNG AN INTELLECTUAL FILE: 100% UNTOUCHED]
[NURSE POWER LEVEL: RESTORED TO 220V]
Tệp ý thức của Dương An đã an toàn. Lớp tường lửa lượng tử cuối cùng đã khôi phục lại trạng thái ổn định nhờ nguồn điện cao áp được giải phóng từ phân vùng bộ nhớ đệm.
“Chúng ta... đã đẩy lùi được hắn...” Trịnh Vy thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi bệt xuống nước axit, hai vai buông thõng vì kiệt sức.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp thành hình thì màn hình CRT lớn của máy chủ IBM cổ đại bỗng giật mạnh một cái. Bong bóng giả lập ảo giam cầm Lý Đăng đã tự động xóa bỏ sau khi kết nối vật lý bị cắt đứt. Tuy nhiên, trong những giây cuối cùng trước khi ý thức của Lý Đăng bị trục xuất hoàn toàn khỏi mạng nội bộ của trạm, thiết bị ghi nhận dữ liệu của Trạm 404 đã tự động trích xuất và lưu trữ một tệp tin truyền dẫn phân mảnh từ kết nối của hắn.
Đó là một bức mật thư được mã hóa bằng thuật toán lượng tử thô sơ, nhưng đã bị bẻ gãy một phần do vụ nổ bong bóng giả lập.
Trịnh Vy khựng lại khi nhìn thấy dòng thông báo hiển thị trên màn hình phụ:
[NEW DATA DECRYPTED FROM CON-LINK: LÝ_ĐĂNG_LOG_09]
“Dương Minh... nhìn này,” Trịnh Vy thì thầm, giọng cô đột ngột run lên, nhưng lần này không phải vì mệt mỏi mà vì một sự kinh hoàng mới. “Lý Đăng đã để lại một tệp nhật ký giao dịch trước khi hắn bị ngắt kết nối. Có một địa chỉ ví điện tử từ Chợ đen Ga Tàu Điện Ngầm Cũ.”
Dương Minh gượng dậy, tì cánh tay cơ khí bọc titan nặng nề lên bàn điều khiển. Tiếng rít thủy lực *xì xì* vang lên đều đặn trong không gian hẹp. Anh nghiêng đầu nhìn vào màn hình CRT phụ.
Trên màn hình, những dòng ký tự nhị phân màu xanh lá dần dịch chuyển và hiển thị rõ ràng một bản hợp đồng giao dịch kỹ thuật số tiền chiến. Người thuê Lý Đăng thực hiện cuộc tấn công mạng này không ai khác chính là kẻ kiểm soát Chợ đen Ga Tàu Điện Ngầm Cũ.
Bức mật thư hiển thị một dòng chữ ngắn ngủi nhưng rõ ràng:
*“Giao dịch hoàn tất. Tọa độ vật lý của Trạm 404 đã được xác nhận qua đường truyền tản nhiệt. Người gửi: Phùng Cát.”*
Dương Minh đứng lặng đi trong làn nước axit lạnh lẽo. Khuôn mặt hốc hác của anh dưới ánh sáng xanh lét của máy chủ trở nên lạnh lùng như một khối đá granite rỉ sét.
Phùng Cát—thương nhân chợ đen tham lam mà anh vẫn tin tưởng trao đổi nước cất lấy linh kiện điện tử, kẻ đã thề danh dự sẽ giữ bí mật về vị trí của Trạm 404 để đổi lấy nguồn sạc pin lithium miễn phí—chính là kẻ đã bán đứng anh cho Tiêu Lăng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!