Kẻ Săn Trộm Linh Hồn
Sợi cáp kết nối sau gáy Dương Minh nóng ran lên, truyền một luồng xung điện lượng tử buốt nhói thẳng vào vỏ não anh.
Cơn đau đột ngột dội về khiến toàn bộ cơ thể Dương Minh co rúm lại. Khớp vai phải của anh—nơi báng thép của cánh tay cơ khí thủy lực bọc titan mới tinh được đóng chặt vào xương—phát ra một tiếng rít thủy lực *xì xì* chói tai. Dầu máy màu đen bóng rò rỉ nhẹ từ khớp nối, nhỏ từng giọt xuống làn nước axit loãng đang ngập đến mắt cá chân dưới sàn phòng máy chủ trung tâm. Dương Minh vươn tay trái lên, siết chặt lấy thành bàn điều khiển bằng sắt rỉ sét để giữ thăng bằng. Anh cắn chặt răng, nén tiếng rên rỉ vào sâu trong lồng ngực đang phập phồng đau đớn vì chứng xơ hóa phổi.
Anh không cảm nhận được cái lạnh của bàn điều khiển từ bàn tay phải. Cánh tay cơ khí bọc titan mới hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác sinh học. Khi anh tì mạnh lòng bàn tay thép xám xịt xuống mặt bàn, bộ não anh chỉ nhận được một dòng dữ liệu áp suất dội ngược khô khốc, được chuyển đổi thành các xung điện tần số thấp truyền qua cổng cấy ghép thần kinh thô sơ mười lăm phần trăm sau gáy. Không có độ nhám của rỉ sét, không có hơi ấm của dòng điện rò rỉ, không có gì cả. Chỉ có một sự trống rỗng cơ học tàn nhẫn.
“Dương Minh! Anh có sao không?” Tiếng hét của Trịnh Vy kéo anh ra khỏi cơn choáng váng.
Cô gái nhỏ nhắn đang quỳ trên chiếc ghế gỗ mục cạnh tủ rack trung tâm, đôi bàn tay gầy guộc điên cuồng gõ lên bàn phím của chiếc terminal tự chế bọc thép. Mái tóc nhuộm xanh lá phai màu của cô bết lại vì mồ hôi và bụi chì. Trên màn hình CRT chập chờn trước mặt cô, các dải sóng vô tuyến liên tục nhảy vọt lên những cột đỉnh nhọn hoắt màu đỏ rực.
“Tần số sóng vô tuyến lạ đang gửi hàng vạn gói tin giả lập vào trạm!” Trịnh Vy nghiến răng, ngón tay gõ nhanh đến mức tạo ra những tiếng cọc cạch liên hồi. “Nó không dùng đường truyền vật lý của chúng ta. Nó đang bẻ khóa qua dải băng thông rộng của mạng vô tuyến diện rộng tiền chiến. Tốc độ quét cổng phụ đang tăng theo cấp số nhân. Bốn vạn... năm vạn gói mỗi giây! Là kẻ chuyên nghiệp, Dương Minh! Băng đảng Sói Sắt không bao giờ có trình độ viết code sạch như thế này!”
Dương Minh hít một hơi thật sâu, nuốt khan ngụm máu loãng đang chực trào lên từ phế quản bị tổn thương. Anh điều chỉnh kính bảo hộ hàn điện tử trên mắt. Màn hình HUD của kính lập tức khởi động, quét qua luồng mã nhị phân đang chạy tràn ngập trên màn hình CRT lớn của máy chủ IBM cổ đại.
Bằng kỹ năng đọc mã nhị phân trực tiếp trên màn hình CRT, Dương Minh nhanh chóng dịch các dòng số không và số một đang trôi qua với tốc độ chóng mặt. Ánh sáng xanh lá phản chiếu lên tròng kính bọc chì của anh, soi rõ những vệt hoen rỉ điện hóa chạy dọc theo các chân chip bán dẫn của tủ rack số 9.
“Không phải Sói Sắt,” Dương Minh khàn giọng nói, giọng nói của anh méo mó và rè rè qua bộ lọc âm cũ kỹ của chiếc mặt nạ phòng độc rách. “Đây là chữ ký số của Mạng Lưới Hacker Rác. Là Lý Đăng.”
“Lý Đăng?” Trịnh Vy khựng lại một nhịp, đôi mắt cô mở to kinh hoàng. “Gã lập trình viên tự do chuyên săn trộm linh hồn đó sao? Tại sao hắn lại nhắm vào Trạm 404?”
“Hộp bảo ôn ý thức Dương An,” Dương Minh đáp lạnh lùng, nhưng lồng ngực anh thắt chặt lại. “Ý thức của Dương An đang được số hóa một nửa trong buồng bảo ôn đặc biệt. Đối với giới buôn lậu ký ức ở thượng tầng Neo-Genesis, một tệp sóng não thiếu nữ mười sáu tuổi còn nguyên vẹn, chưa bị lây nhiễm mã độc hay bức xạ phóng xạ, là một món hàng vô giá. Lý Đăng muốn trích xuất cô bé để bán lấy một suất sống vĩnh viễn trên thành phố bay.”
Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Dương Minh, nóng bỏng như luồng hồ quang của mỏ hàn. Anh không thể mất Dương An. Cô bé là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ anh lại với thế giới rỉ sét này, là lý do anh chấp nhận cắt điện sưởi ấm của hàng trăm đứa trẻ tị nạn ngoài vành đai để đổi lấy cánh tay cơ khí quái dị này.
“Vy, ngắt kết nối vật lý của anten thu phát ngoài trạm!” Dương Minh ra lệnh, tay trái anh nhanh chóng cắm sợi cáp quang dẫn từ máy chủ IBM trực tiếp vào cổng cấy ghép sau gáy anh.
“Không được!” Trịnh Vy hét lên, tay vẫn không rời bàn phím. “Bão từ mặt trời đang bùng phát dữ dội ngoài kia. Nếu em ngắt kết nối vật lý lúc này, xung điện từ ngược từ bão từ sẽ làm nổ tung toàn bộ các rơ-le nhạy cảm của trạm biến áp trung tâm! Chúng ta phải phòng thủ trên không gian mạng!”
*Xoẹt!*
Sợi cáp quang kết nối lượng tử vừa cắm chặt vào gáy Dương Minh, thế giới thực tại lập tức mờ đi. Tầm nhìn của anh chuyển sang một không gian kỹ thuật số hai màu đen và xanh lá của mạng nội bộ Trạm 404. Anh thấy tệp ý thức của Dương An—hiển thị dưới dạng một khối cầu ánh sáng màu xanh ngọc tinh khiết nằm sâu trong phân khu bảo ôn—đang bị bao vây bởi những xúc tu mã lệnh màu đỏ rực rỡ.
Lý Đăng đã bắt đầu thả một loại virus làm nghẽn băng thông (bandwidth-choking virus) trực tiếp vào phân khu bảo ôn.
Trên màn hình HUD của Dương Minh, các thông số kỹ thuật liên tục nhấp nháy cảnh báo nguy cấp. Tốc độ truyền dẫn nước tản nhiệt của máy chủ bị giảm sút do dòng dữ liệu rác làm nghẽn các van điều khiển kỹ thuật số. Nhiệt độ của Hộp bảo ôn ý thức Dương An bắt đầu tăng lên. Từ 37 độ C tiêu chuẩn, con số đang nhảy vọt: 37.5... 38.2... 39.0...
“Nó đang cố tình làm quá nhiệt hệ thống bảo quản để ép ta phải mở cổng dữ liệu phụ nhằm xả nhiệt!” Dương Minh nhận ra ý đồ thâm độc của đối thủ. “Nếu ta mở cổng xả nhiệt, hắn sẽ dùng luồng dữ liệu đó để tải xuống tệp sóng não của Dương An.”
“Em không thể định vị được nguồn phát của hắn!” Trịnh Vy hét lên qua bộ đàm nội bộ, giọng cô bị nhiễu tĩnh điện rè rè. “Em đang cố gắng xoay anten vô tuyến trên mặt đất để dò tìm tọa độ của Lý Đăng, nhưng bão từ mặt trời mạnh quá! Tín hiệu phản hồi hoàn toàn bị nhiễu trắng! Dương Minh, anh phải tự chống đỡ thôi!”
Dương Minh nén cơn đau đầu đang giật lên từng hồi theo nhịp xung điện từ cổng sau gáy. Để đối phó với một hacker thiên tài sở hữu bộ vi xử lý lượng tử hiện đại như Lý Đăng, anh không thể sử dụng các phương pháp lập trình thông thường. Anh cần phải vận dụng toàn bộ kiến thức và tư duy logic của một Kỹ sư hệ thống Cấp 2.
Anh bắt đầu gõ mã lệnh. Cánh tay cơ khí phải bọc titan nện xuống bàn phím cơ rỉ sét phát ra những tiếng cọc cạch nặng nề, hoàn toàn không có cảm giác xúc giác, buộc anh phải dùng mắt để căn chỉnh từng phím bấm. Tay trái anh di chuyển linh hoạt trên các phím tắt phụ.
Dương Minh triển khai kỹ năng Lập trình tường lửa phân tầng. Anh viết các đoạn mã nguồn bằng hợp ngữ Assembly cổ điển, dựng lên ba lớp bảo vệ mã hóa 1024-bit độc lập quanh phân khu bảo ôn của Dương An.
Lớp tường lửa thứ nhất hiển thị dưới dạng một bức tường ánh sáng màu xanh dương nhạt trên màn hình CRT, chặn đứng luồng virus làm nghẽn băng thông của Lý Đăng. Các xúc tu màu đỏ chạm vào bức tường xanh dương liền bị các thuật toán bẫy số phân rã thành các tệp rác vô hại. Nhiệt độ của kén bảo ôn tạm thời dừng lại ở mức 39.2 độ C.
“Khá khen cho gã kỹ sư rỉ sét của Trạm 404,” một dòng tin nhắn văn bản thô sơ màu đỏ đột ngột hiện lên trên góc màn hình CRT của Dương Minh. Đó là lời khiêu khích trực tiếp từ Lý Đăng gửi qua cổng dữ liệu mở rộng. “Ngươi có một cánh tay cơ khí rất đẹp, nhưng bộ não sinh học của ngươi quá chậm so với chip lượng tử của ta.”
Ngay sau dòng tin nhắn, luồng tấn công của Lý Đăng đột ngột thay đổi cấu trúc. Hắn không dùng virus nghẽn mạng nữa. Các xúc tu màu đỏ co rút lại, rồi ngưng tụ thành một mũi khoan kỹ thuật số sắc nhọn phát ra ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Đó là một thuật toán bẻ khóa lượng tử vượt cấp (over-grade quantum cracking algorithm).
Mũi khoan trắng lao thẳng vào lớp tường lửa thứ nhất của Dương Minh. Các đoạn mã hóa 1024-bit mà Dương Minh vừa viết bằng Assembly bị bẻ gãy một cách dễ dàng như những thanh củi mục trước một chiếc máy cưa máy.
*Rắc!*
Tiếng rạn nứt kỹ thuật số vang lên trực tiếp trong vỏ não Dương Minh qua cổng kết nối thần kinh. Lớp bảo vệ thứ nhất sụp đổ hoàn toàn.
“Vy! Tăng công suất máy phát điện diesel dự phòng lên mức tối đa! Ta cần thêm Megawatt để duy trì dòng điện cho tường lửa lớp thứ hai!” Dương Minh hét lớn, ngực anh co thắt dữ dội. Anh ho khan một tiếng dài, những giọt máu tươi bắn thẳng lên mặt kính CRT tối tăm, làm nhòe đi các dòng mã nhị phân màu xanh lá.
“Không được! Máy phát điện số hai đang bị quá tải hệ thống tản nhiệt!” Trịnh Vy khóc thành tiếng. “Nếu tăng công suất lúc này, lò hơi sưởi ấm của khu tị nạn ngoài vành đai sẽ bị nổ áp suất!”
“Kệ lò hơi! Làm ngay!” Dương Minh gầm lên. Sự tàn nhẫn của một kẻ nắm quyền sinh sát bộc phát trong ánh mắt lạnh lùng của anh. Anh biết ngoài kia, hàng trăm con người sẽ phải chịu cái lạnh thấu xương, nhưng lúc này, tính mạng của Dương An là duy nhất.
Trịnh Vy nghiến răng gạt cầu dao tăng áp. Dòng điện cao áp dội thẳng vào siêu máy chủ IBM. Cổng cấy ghép sau gáy Dương Minh nóng ran lên, mùi da thịt bị bỏng nhẹ bốc lên khét lẹt.
Dương Minh cố gắng dùng kỹ năng Đọc mã nhị phân trực tiếp trên màn hình CRT để vá lại các lỗ hổng của lớp tường lửa thứ hai. Nhưng mũi khoan lượng tử của Lý Đăng quá mạnh. Nó quét sạch các cổng dữ liệu phụ của phân khu bảo ôn với một tốc độ hủy diệt.
*Bùm!*
Lớp tường lửa thứ hai vỡ vụn.
Màn hình CRT lớn đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Một thanh tiến trình tải xuống (download progress bar) xuất hiện ngay phía trên tệp ý thức của Dương An. Con số bắt đầu nhảy múa: 5%... 10%... 15%...
“Không! Dương An!” Dương Minh gào lên trong tuyệt vọng. Qua kết nối thần kinh, anh cảm nhận được ý thức của em gái mình đang bị xé rách từng mảng. Những ký ức thời thơ ấu của cô bé—tiếng cười đùa dưới cơn mưa axit đầu mùa, hình ảnh người mẹ quá cố dịu dàng đeo chiếc kính bảo hộ cho anh—đang biến thành những gói tin nhị phân vô tri và bị hút dần về phía dải băng thông rộng của Lý Đăng.
Cánh tay cơ khí phải của Dương Minh co giật mạnh do xung điện lượng tử phản hồi từ máy chủ đánh thẳng vào hệ thần kinh. Các xi lanh thủy lực rít lên từng tiếng *kèn kẹt* bất lực. Anh hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát phân khu lưu trữ phụ.
Lý Đăng đang chiến thắng. Với bộ vi xử lý lượng tử hiện đại tước từ phế tích tiền chiến, gã hacker mạng ngầm hoàn toàn áp đảo phần cứng rỉ sét của Trạm 404.
Dương Minh biết mình không thể đấu hỏa lực mạng trực diện với đối thủ được nữa. Nếu tiếp tục dồn điện năng sòng phẳng, bộ não sinh học của anh sẽ bị nướng chín trước khi tường lửa lượng tử được vá xong.
Anh phải lùi sâu. Anh phải sử dụng một chiến thuật mạo hiểm hơn.
Dương Minh ngừng gõ phím cơ bằng tay trái. Anh chủ động ngắt dòng điện cao áp cấp cho lớp tường lửa thứ ba—lớp phòng thủ cuối cùng bảo vệ trực tiếp sóng não của Dương An.
“Dương Minh! Anh điên rồi sao?” Trịnh Vy hét lên từ phía sau, cô lao đến định giật sợi cáp quang sau gáy anh ra để cứu mạng anh. “Lớp tường lửa cuối cùng mà sập, hắn sẽ xóa sạch ý thức của Dương An!”
“Vy! Đứng im!” Dương Minh gầm lên, tay trái anh gạt phăng cô ra xa. Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ, phản chiếu ánh sáng đỏ rực của thanh tiến trình đang nhảy lên con số 18%. “Hắn muốn tệp ý thức nguyên bản của Dương An. Hắn sẽ không xóa sạch cô bé ngay lập tức. Ta sẽ dẫn dụ hắn vào sâu hơn.”
Dương Minh đang âm thầm thiết lập một bẫy số lượng tử—một bong bóng giả lập ảo (virtual simulation bubble) ẩn ngay phía sau lớp tường lửa cuối cùng. Anh sẽ giả mạo tệp ý thức của Dương An bằng một tệp rác hệ thống có kích thước tương đương, để Lý Đăng dồn toàn bộ băng thông tải xuống vào cái bẫy đó, tạo cơ hội cho anh kích hoạt bộ ngắt kết nối khẩn cấp bẻ gãy dòng truyền dữ liệu của đối phương.
Nhưng đó là kế hoạch của tập sau. Còn lúc này, áp lực tàn nhẫn nhất đang đè nặng lên lồng ngực anh.
Mũi khoan lượng tử trắng xóa của Lý Đăng, sau khi quét sạch lớp phòng thủ thứ hai, đã chạm trực tiếp vào lớp tường lửa lượng tử cuối cùng bảo vệ trực tiếp sóng não của Dương An. Tiếng rít tĩnh điện của dòng điện cao áp dội về qua cổng cấy ghép sau gáy Dương Minh vang lên buốt óc, khiến hai tai anh bắt đầu chảy ra những dòng máu đỏ tươi loang lổ xuống bả vai quấn băng gạc hoen ố dịch rỉ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!