Nhạc nềnIrregular

Vết Bỏng Thủy Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề nện dồn dập trên nền bê tông sũng nước của Ga Tàu Điện Ngầm Cũ, át đi cả tiếng sấm rền rĩ dội xuống từ mặt đất hoang tàn phía trên. Cao Tiến cõng Dương Minh trên lưng, những tấm chì của bộ giáp chống phóng xạ va vào nhau kêu lách cách khô khốc. Vai trái của Dương Minh, nơi bị lưỡi dao răng nanh của Khương Ba rạch một đường tàn nhẫn dưới sông axit, vẫn đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám ngoét lẫn máu đỏ, bốc lên làn khói hóa chất mỏng nhạt. Nhưng thứ đáng sợ nhất lúc này chính là cánh tay phải của anh. Nó treo lủng lẳng bên hông như một khúc gỗ mục cháy sém, lớp vải bảo hộ dính chặt vào phần da thịt hoại tử đen kịt, bốc mùi khét lẹt của protein bị nướng chín bởi dòng điện cao áp mười vạn vôn rò rỉ dưới nước.


“Giữ hơi thở cho đều, Dương Minh! Đừng có nhắm mắt!” Cao Tiến gầm lên, giọng gã nghẹn lại vì khói amoniac và mồ hôi đang chảy tràn vào mắt sẹo. Gã đá văng cánh cửa sắt rỉ sét của Bệnh xá của bác sĩ Lê Diệp, xộc vào không gian ẩm ướt nồng nặc mùi cồn công nghiệp và hóa chất sát trùng rẻ tiền.


Lê Diệp đứng đó, bên cạnh chiếc máy lọc máu cổ xưa đang chạy bằng nguồn pin hạt nhân mini chập chờn phát ra tiếng vo vo đơn điệu. Khuôn mặt sắc sảo của người đàn bà ngoài bốn mươi không lộ một chút gợn sóng khi nhìn thấy thân thể đầy máu và axit của Dương Minh. Bà đẩy gọng kính tròn cũ kỹ lên sống mũi, liếc nhìn cánh tay phải cháy đen của anh rồi lạnh lùng nói: “Đặt hắn lên bàn mổ bọc chì. Đội dọn bể xích ra ngoài, đừng mang bùn axit vào phòng vô trùng của ta.”


Cao Tiến đặt Dương Minh nằm sụp xuống chiếc bàn mổ lạnh ngắt. Dương Minh khẽ rên rỉ, lá phổi xơ hóa của anh co thắt dữ dội, ép anh phải ho khan ra một ngụm máu loãng lẫn đờm đen. Kính bảo hộ hàn điện tử treo lệch bên trán anh chập chờn hiển thị những dòng HUD mờ nhạt rồi tắt ngấm.


“Cánh tay này hỏng rồi,” Lê Diệp dùng một cây panh kim loại gõ nhẹ vào phần cổ tay phải của Dương Minh. Không có phản xạ co cơ, chỉ có tiếng kêu bồm bộp của mô hoại tử đã chết hoàn toàn. “Độc tố axit loãng và dòng điện đã nướng chín các bó cơ đến tận tủy xương. Nếu không cắt bỏ ngay lập tức, nhiễm trùng máu sẽ giết chết hắn trong vòng sáu giờ tới. Nhưng trước khi ta cầm dao, chúng ta cần nói chuyện sòng phẳng về giá cả.”


Cao Tiến nghiến răng, tay gã siết chặt chuôi thanh đao nặng rỉ sét: “Lê Diệp, hắn là kỹ sư hệ thống duy nhất còn sống của Trạm 404! Nếu hắn chết, siêu máy chủ chứa linh hồn của cả khu này sẽ sập, máy lọc máu của bà cũng sẽ thành đống sắt vụn!”


“Đừng dùng đại cục để ép ta, Cao Tiến,” Lê Diệp lạnh lùng ngắt lời, bà chỉ tay vào chiếc máy lọc máu đang nhấp nháy đèn báo hiệu nguồn điện yếu. “Vận hành phòng mổ này tiêu tốn năng lượng. Ca phẫu thuật cắt lọc và cấy ghép cơ-sinh học này cần dòng điện cao áp ổn định. Ta muốn mười Đơn vị Megawatt-giờ (MWh) sạc trực tiếp vào bình ắc quy dự phòng của bệnh xá từ máy phát điện diesel Trạm 404. Không mặc cả.”


Mười Megawatt-giờ. Đó là một phần mười lượng điện năng dự phòng sưởi ấm của toàn bộ phân khu trẻ em tị nạn ngoài vành đai trong vòng hai ngày mùa đông axit. Cao Tiến khựng lại, lồng ngực gã phập phồng dưới lớp giáp xích sắt. Nhưng một tiếng thì thầm khàn đặc, đứt quãng phát ra từ đôi môi khô khốc, nứt nẻ của Dương Minh đã cắt đứt sự lưỡng lự của gã:


“Đồng... ý... Tiến... Hãy cắt điện... phân khu sưởi phụ... cứu... cứu tay phải cho ta...”


Dương Minh biết rõ cái giá của sự đánh đổi tàn nhẫn này. Anh biết đêm nay sẽ có những đứa trẻ tị nạn ngoài kia phải ôm nhau run rẩy trong bóng tối lạnh giá của ga tàu điện ngầm. Nhưng nếu không có cánh tay phải, anh không thể vặn các van áp suất lò hơi, không thể cầm mỏ hàn sửa chữa các tủ rack đang rỉ sét từ bên trong. Anh phải sống, bằng mọi giá, để giữ cho kén bảo ôn của Dương An không bị đóng băng.


Cao Tiến nhắm mắt, gạt đi một giọt nước mắt nóng hổi trộn lẫn bụi than trên má, gật đầu: “Được. Ta sẽ gạt cầu dao phân khu sưởi phụ. Lê Diệp, làm đi!”


“Tốt. Trói hắn lại,” Lê Diệp dứt khoát ra lệnh, với lấy chiếc cưa sắt rỉ sét bám đầy vết ố đen trên khay dụng cụ. “Bệnh xá của ta hết sạch thuốc gây tê từ ba tháng trước rồi. Cao Tiến, dùng xích sắt siết chặt hai vai và chân của hắn vào bàn mổ. Nếu hắn giãy giụa làm lệch đường cưa, ta không chịu trách nhiệm.”


Tiếng xích sắt lách cách buộc chặt thân thể Dương Minh vào mặt bàn bọc chì lạnh buốt. Trần Lâm đứng ở góc cửa, đôi mắt mờ lệ nhìn sư phụ của mình. Dương Minh dùng bàn tay trái còn lại siết chặt một thanh gỗ sồi cứng mà Cao Tiến nhét vào miệng anh.


“Cắn chặt vào,” Lê Diệp nói ngắn gọn. Bà đổ một lượng cồn công nghiệp tinh khiết trực tiếp lên vết thương hoại tử của anh để sát trùng thô sơ.


“Ưm...!!!”


Một cơn đau rát bỏng tột cùng, như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé cấu rách da thịt, dội thẳng lên đại não Dương Minh. Thân hình gầy gò của anh căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt, các thớ cơ cổ nổi gân xanh nét. Nhưng đó mới chỉ là sự khởi đầu.


Lê Diệp đặt lưỡi cưa sắt lên phần xương cánh tay phải, ngay dưới khớp vai khoảng mười phân. Tiếng cưa sắt bắt đầu rít lên ken két khi những răng thép sắc nhọn nghiến vào lớp da thịt cháy sém, rồi chạm đến xương cứng.


*Kẹt... kẹt... kẹt...*


Âm thanh ghê rợn của kim loại mài vào xương người vang vọng trong không gian chật hẹp của bệnh xá dã chiến. Dương Minh trợn trừng mắt, đồng tử co thắt lại thành một chấm nhỏ. Cơn đau vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của thể xác sinh học khiến anh không thể hét lên thành tiếng, chỉ có tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng và tiếng răng nghiến chặt vào thanh gỗ sồi đến mức nứt vỡ. Mồ hôi trộn lẫn máu đỏ tuôn xối xả từ trán anh, thấm đẫm chiếc mặt nạ phòng độc rách nát dưới cằm. Phổi anh co thắt, những cơn ho khan dữ dội bùng phát khiến máu tươi từ phế quản trào ra khóe môi, nhuộm đỏ cả thanh gỗ.


“Giữ chặt bả vai hắn!” Lê Diệp hét lớn, tay bà vẫn đưa nhịp nhàng, lạnh lùng và chuẩn xác như một cỗ máy lập trình sẵn. Tiếng cưa xương rít lên đều đặn cho đến khi một tiếng *khục* khô khốc vang lên. Cánh tay phải hoại tử của Dương Minh rời khỏi cơ thể, rơi bịch xuống chiếc xô sắt dưới chân bàn mổ, máu đen đặc sệt phun ra xối xả.


Lê Diệp nhanh chóng dùng kìm kẹp mạch máu và mỏ hàn nhiệt nung đỏ để đốt cháy các đầu động mạch nhằm cầm máu khẩn cấp. Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên ngột ngạt, trộn lẫn với mùi amoniac rò rỉ từ đường ống phía sau vách tường mục nát.


Dương Minh lịm đi trong vài giây, ý thức của anh chao đảo giữa ranh giới của sự sống và cái chết ảo ảnh. Nhưng Lê Diệp không cho phép anh chìm vào bóng tối. Bà tát mạnh vào má anh: “Tỉnh lại! Chưa xong đâu! Bây giờ là phần cấy ghép. Nếu ngươi ngất đi lúc này, hệ thần kinh của ngươi sẽ tự đóng cửa vĩnh viễn và không bao giờ nhận diện được cánh tay mới.”


Bà quay sang chiếc bàn gỗ bên cạnh, nơi đặt cánh tay cơ khí mới được lắp ghép thô sơ. Đó là một thiết bị quái dị, được tận dụng từ các xi lanh thủy lực mini bọc thép titan tước từ xác robot bảo trì R-80 đã bị tháo dỡ một phần, kết hợp với các cuộn cáp đồng bọc chì dày dặn và các van áp suất bằng đồng đỏ rỉ sét.


“Ta sẽ cấy ghép thần kinh thô sơ sau gáy của ngươi trước,” Lê Diệp cầm một mũi khoan y tế quay tay, đặt mũi khoan thép vào vùng xương chẩm sau gáy Dương Minh. “Cổng kết nối cáp quang này sẽ cho phép não bộ của ngươi phát ra dòng điện sinh học trực tiếp điều khiển các van thủy lực của cánh tay cơ khí mới, bỏ qua các bó cơ đã bị hủy hoại hoàn toàn.”


*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*


Mũi khoan quay tay nghiến vào xương sọ sau gáy Dương Minh. Cơn đau đầu dữ dội bùng phát như một vụ nổ hạt nhân ngay trong tâm trí anh. Dương Minh cảm thấy như có một luồng sét đánh thẳng vào tủy sống, chạy dọc xuống tận các đầu ngón chân. Lê Diệp luồn sợi cáp quang lượng tử siêu nhỏ vào lỗ khoan, kết nối trực tiếp với các dây thần kinh trung ương sau gáy anh, tạo thành cổng cấy ghép thần kinh 15%.


Tiếp theo, bà đặt phần báng thép của cánh tay cơ khí mới vào mỏm xương vai phải đã được gọt giũa của Dương Minh. Bà dùng đinh vít thép hợp kim đóng chặt báng cơ khí vào xương vai anh. Tiếng búa nện chan chát vào xương thịt khiến toàn thân Dương Minh co giật liên tục trên bàn mổ.


“Bây giờ là bước quyết định: Giao thức đồng hóa sóng não thô sơ,” Lê Diệp khàn giọng nói, mồ hôi cũng đã lấm tấm trên trán bà. Bà cắm sợi cáp quang dẫn từ cánh tay cơ khí mới vào cổng cấy ghép sau gáy Dương Minh. “Ta sẽ phóng một dòng điện tần số thấp để đồng bộ hóa xung nhịp của bộ xử lý cơ khí với sóng não của ngươi. Hãy tập trung tư duy vào việc co duỗi các ngón tay phải, Dương Minh! Làm ngay!”


Lê Diệp gạt cầu dao máy phát điện phụ trợ. Dòng điện chạy qua sợi cáp dẫn, đánh thẳng vào cổng cấy ghép sau gáy Dương Minh.


*Xèo xèo xèo!*


Các sợi cáp quang dọc dưới da cổ Dương Minh đột ngột phát ra ánh sáng xanh lam nhạt chập chờn dưới da. Đồng tử mắt anh giãn nở cực đại, tròng mắt co thắt liên tục. Trong thế giới ý thức của anh, không còn là bóng tối nữa, mà là một mạng lưới chằng chịt các dòng mã nhị phân màu xanh lá chạy tràn ngập với tốc độ chóng mặt. Cơn đau thần kinh ngoại biên quá tải khiến anh chảy máu cam ròng ròng dọc xuống cằm.


“Nghĩ đến việc nắm tay lại! Dương Minh! Đừng để dòng điện thiêu rụi não ngươi!” Tiếng hét của Lê Diệp vang lên như từ một thế giới xa xăm nào đó.


Dương Minh nén cơn đau thấu tận linh hồn, dồn toàn bộ ý chí sinh tồn còn sót lại vào việc giả lập cử động của bàn tay phải đã mất. Anh gầm lên một tiếng khàn đục qua thanh gỗ sồi đã gãy đôi.


*Kèn kẹt... Xì...*


Xi lanh thủy lực trên cánh tay cơ khí mới đột ngột co rút, phát ra tiếng rít áp suất dầu thủy lực nhỏ. Các ngón tay bằng thép bọc chì xám xịt từ từ co lại, siết chặt thành một nắm đấm kim loại nặng trịch, nện mạnh xuống mặt bàn bọc chì tạo ra một tiếng *bốp* nặng nề.


“Thành công rồi,” Lê Diệp thở phào, buông lỏng tay cầm kìm cầm máu, mệt mỏi tựa lưng vào vách tường rỉ sét. “Hệ thần kinh của ngươi đã tương thích với cánh tay cơ khí bọc titan 30%. Ngươi đã sống sót, gã kỹ sư điên.”


Dương Minh kiệt sức, thanh gỗ sồi rơi khỏi khóe miệng đầy máu của anh. Ý thức anh lịm đi trong sự bình yên lạnh lẽo của bệnh xá, trong khi cánh tay cơ khí mới bọc chì vẫn thỉnh thoảng giật nhẹ, phát ra tiếng rít thủy lực nhỏ rỉ dầu máy đen bóng xuống sàn.


...


Mười hai giờ sau.


Dương Minh tỉnh dậy trong bóng tối lờ mờ của bệnh xá dã chiến. Mùi cồn công nghiệp và máu khô vẫn nồng nặc trong không khí. Cảm giác đầu tiên ập đến với anh là một sự nặng nề kỳ lạ bên phía sườn phải. Anh quay đầu nhìn xuống, cánh tay phải của anh giờ đây là một khối cơ khí xám xịt, nặng trịch, được ghép nối thô bạo vào bả vai bằng những chiếc đinh vít thép rỉ sét và các mối hàn thiếc loang lổ.


Anh khẽ cử động ý nghĩ. Cánh tay cơ khí lập tức phản hồi, phát ra tiếng rít thủy lực *xì xì* của dầu máy áp suất cao. Các ngón tay bằng thép bọc chì cử động nhịp nhàng theo ý muốn của anh, nhưng không hề có một chút xúc giác nào. Khi anh chạm tay cơ khí vào vách giường sắt, anh chỉ biết mình đã chạm qua phản hồi áp suất dội lại thần kinh sau gáy, hoàn toàn không cảm nhận được cái lạnh của kim loại hay độ nhám của rỉ sét. Cánh tay này cực kỳ mạnh mẽ, nhưng nó là một công cụ vô tri vĩnh viễn không có cảm giác.


Lê Diệp bước vào, ném lên ngực anh một lọ Thuốc kháng khí amoniac tự chế: “Uống đi. Phổi của ngươi bị tổn thương nặng sau ca mổ do hít phải khí độc rò rỉ. Và sạc lại pin cho máy lọc máu của ta ngay khi ngươi về đến phòng máy, mười Megawatt-giờ của ngươi đã được khấu trừ vào điện lưới sưởi ấm ngoài vành đai rồi.”


Dương Minh không đáp, anh nuốt vội hai viên thuốc kháng amoniac đắng ngắt không cần nước, nén cơn ho đang chực chờ bùng phát trong lồng ngực xơ hóa. Anh gượng dậy, bước từng bước loạng choạng ra khỏi bệnh xá, cánh tay cơ khí nặng nề vung vẩy bên sườn, kêu lạch cạch theo mỗi bước đi.


Trần Lâm và Cao Tiến đang đợi anh ngoài hành lang tối. Nhìn thấy Dương Minh bước ra với cánh tay cơ khí mới, đôi mắt Trần Lâm lóe lên tia hy vọng, còn Cao Tiến chỉ im lặng vỗ mạnh vào bả vai trái lành lặn của anh.


“Siêu máy chủ thế nào rồi?” Dương Minh khàn giọng hỏi, giọng nói của anh giờ đây còn khô khốc và méo mó hơn trước.


“Nhiệt độ đã giảm xuống mức bảy mươi chín độ C nhờ mối hàn tạm thời dưới đáy vực của mày,” Cao Tiến trầm giọng đáp. “Nhưng mạng nội bộ đang có biến động lạ. Trịnh Vy đang cố gắng ổn định tường lửa ở phòng điều khiển trung tâm.”


Dương Minh không chần chừ thêm một giây nào. Anh cùng Trần Lâm băng qua những hành lang ngập nước axit loãng quay trở về Phòng máy chủ trung tâm của Trạm 404.


Khi bước chân vào phòng máy, ánh sáng xanh lét từ các bảng mạch rỉ sét phản chiếu lên khuôn mặt hốc hác của Dương Minh. Anh tiến về phía bàn điều khiển trung tâm màn hình CRT cũ kỹ bám đầy bụi chì. Trịnh Vy đang điên cuồng gõ phím cơ cọc cạch, khuôn mặt cô căng thẳng tột độ dưới ánh sáng xanh của màn hình.


“Có chuyện gì?” Dương Minh hỏi, cánh tay cơ khí phải của anh đặt lên thành bàn máy, tạo ra một tiếng va chạm kim loại nặng nề.


“Dương Minh! Anh tỉnh rồi!” Trịnh Vy quay lại, giọng cô run rẩy vì lo sợ. “Một dòng mã lạ... rất tinh vi, không giống với bất kỳ mã độc thông thường nào của băng Sói Sắt. Nó đã vượt qua lớp tường lửa ngoài của trạm vô tuyến diện rộng và đang âm thầm xâm nhập vào mạng nội bộ của phân khu bảo ôn đặc biệt!”


Phân khu bảo ôn đặc biệt. Nơi đặt kén bảo ôn chứa tệp sóng não và cơ thể vật lý của Dương An.


Dương Minh biến sắc. Anh lập tức gạt Trịnh Vy ra, cắm sợi cáp quang từ bàn điều khiển trực tiếp vào cổng cấy ghép thần kinh thô sơ mới sau gáy anh.


*Xoẹt!*


Đại não anh lập tức kết nối với mạng nội bộ của Trạm 404. Kính bảo hộ hàn điện tử tự động kích hoạt màn hình HUD, hiển thị các luồng dữ liệu nhị phân màu xanh lá chạy liên tục. Nhưng ngay giữa những dòng mã hệ thống quen thuộc, Dương Minh kinh hoàng phát hiện ra một luồng dữ liệu lạ có màu đỏ rực rỡ như máu, đang len lỏi qua các cổng dữ liệu phụ của phân khu bảo ôn, chậm rãi nhưng kiên quyết bẻ khóa từng lớp bảo mật lượng tử cuối cùng bảo vệ trực tiếp sóng não của Dương An.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!