Đêm Bão Từ Ngoài Vành Đai
Một viên đạn chì găm thẳng vào vách tủ điện ngay sát đầu Dương Minh, bắn ra những tia lửa cơ khí chói mắt. Tiếng rít xé gió của kim loại nóng đỏ dội vào lớp vách thép rỉ sét của cống ngầm số bốn, để lại một vệt khói xám khét lẹt.
Dương Minh không né tránh. Anh không thể. Dưới chân anh, trong vũng nước mưa axit loãng ngập đến mắt cá chân, cậu bé Trần Lâm đang đứng bất động như một bức tượng sáp. Gương mặt thằng bé mười hai tuổi cắt không còn giọt máu, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào khoảng tối trước mặt. Dưới đế chiếc ủng cao su vá víu của nó, một tiếng kẹt cơ học cực nhỏ vừa vang lên—tiếng lò xo rỉ sét của quả mìn tự chế Sói Sắt bị nén xuống hết mức. Chỉ cần thằng bé dịch chuyển một milimet, chốt hãm sẽ giải phóng áp suất, và ba trăm viên bi chì rỉ sét bên trong vỏ lon sữa bò sẽ xé toạc cơ thể gầy gò của nó thành trăm mảnh.
“Sư... sư phụ...” Giọng Trần Lâm run rẩy, nhỏ đến mức suýt bị tiếng bão axit gầm rú trên mặt đất át đi. “Chân cháu... tê rồi.”
“Đứng im.” Giọng Dương Minh trầm và khàn, méo mó qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc rách.
Cánh tay phải của anh—một khối da thịt rũ rượi, rộp đỏ và đang rỉ ra những giọt dịch vàng loãng sau ca bỏng hơi nước ở buồng đốt lò hơi trung tâm—hoàn toàn bất động bên hông. Anh chỉ còn cánh tay trái. Tay trái anh siết chặt chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế, đầu kẹp đồng rỉ sét rung lên bần bật theo từng nhịp thở dốc của lá phổi đang bị xơ hóa nghiêm trọng do nhiễm độc amoniac.
Một loạt đạn chì khác lại nổ vang từ phía khúc quanh hành lang tối. Bọn cướp Sói Sắt đang khép chặt gọng kìm. Tiếng ủng bọc thép nện xuống nước sầm sập, kèm theo những tiếng cười khẩy vang vọng qua hệ thống đường ống dột nát.
“Kỹ sư trưởng! Mày không chạy được đâu! Giao nộp cái ổ cứng bọc chì ra, không thì tao cho thằng ranh con kia thành phế liệu!”
Dương Minh phớt lờ tiếng gào thét của kẻ thù. Anh quỳ một gối xuống làn nước axit buốt lạnh. Chiếc kính bảo hộ hàn điện tử đeo trên trán được anh gạt xuống bằng một cú lắc đầu dứt khoát. Màn hình HUD bên trong tròng kính chập chờn quét qua quả mìn dưới chân Trần Lâm, hiển thị các thông số kỹ thuật màu xanh lá nghèo nàn:
[PROXIMITY EXPLOSIVE DETECTED: SÓI SẮT MK-1]
[TRIGGER: MECHANICAL PRESSURE-RELEASE SPRING]
[ESTIMATED DELAY: 0.0 SEC]
“Lâm, nghe ta nói,” Dương Minh thì thầm, ngón tay trái của anh luồn vào khe hẹp giữa đế ủng của thằng bé và nắp vỏ lon sắt rỉ. “Ta sẽ dùng mỏ hàn hồ quang để khóa chết chốt lò xo. Tia lửa sẽ rất nóng, và nước axit dưới chân chúng ta có thể dẫn điện ngược vào tay ta. Cháu phải giữ nguyên trọng tâm, tuyệt đối không được nhấc gót.”
Trần Lâm cắn chặt môi đến rớm máu, gật đầu mạnh một cái.
Dương Minh dùng răng cắn chặt núm xoay điều chỉnh nhiệt độ trên thân mỏ hàn, vặn nó lên mức công suất tối đa. Tay trái anh đưa đầu cực mỏ hàn vào sát khe hở cơ học của ngòi nổ. Anh không có tay phải để giữ cố định quả mìn, nghĩa là mọi thao tác phải chính xác đến từng micromet chỉ bằng một tay trái dưới làn nước ngập.
*Xèo!*
Tia hồ quang xanh lét bùng lên, chói lòa đến mức làm màn hình HUD của kính bảo hộ lóa sáng trong giây lát. Mùi sắt nung chảy trộn lẫn mùi cao su cháy khét lẹt bốc lên ngột ngạt. Dương Minh cảm nhận được một dòng điện rò rỉ từ vũng nước axit chạy dọc theo tay trái, đánh thẳng vào bả vai khiến toàn thân anh co rút dữ dội. Phổi anh co thắt, một ngụm máu tươi trào lên nơi cổ họng, nhuộm đỏ bộ lọc mặt nạ phòng độc. Anh nén cơn đau, giữ vững đầu mỏ hàn thêm hai giây để giọt thép nóng chảy đông đặc lại, khóa chặt chiếc lò xo kích nổ vào vỏ lon.
“Nhấc chân! Chạy!” Dương Minh gầm lên.
Trần Lâm giật mình lùi lại đúng lúc giọt thép vừa định hình. Quả mìn im lìm không nổ. Dương Minh chộp lấy cổ áo thằng bé, dùng hết sức lực còn lại của tay trái kéo nó ngã nhào ra sau vách tủ điện rỉ sét, ngay khi một loạt đạn chì của bọn Sói Sắt quét qua chỗ họ vừa đứng, găm nát vụn những sợi cáp đồng bọc chì treo lơ lửng.
“Sư phụ! Người có sao không?” Trần Lâm khóc không thành tiếng, nhìn vào bả vai trái đang run rẩy của Dương Minh.
“Chạy về phòng máy chủ trung tâm. Mau!” Dương Minh đẩy thằng bé về phía đường ống thông gió kỹ thuật phụ. “Báo cho chú Hùng đóng chặt cửa sập số ba. Ta phải lên Trạm gác vành đai của Cao Tiến.”
Thằng bé biết mình không thể làm gánh nặng, liền ôm chặt chiếc mỏ hàn tự chế mini của nó, luồn nhanh vào đường ống tối tăm như một con chuột cống thông thạo địa hình.
Dương Minh gượng dậy, cánh tay phải hoại tử cơ đau nhức đến mức khiến tầm nhìn của anh nhòe đi thành những mảng màu xám xịt. Anh bám vào vách ống đồng rỉ sét, lê từng bước chân nặng nề ngược lên phía Trạm gác vành đai ngoài. Tiếng súng máy gầm rú và tiếng nổ của bình xăng tự chế dội xuống từ phía ga tàu điện ngầm cũ mỗi lúc một lớn. Đêm nay, cơn bão axit rò rỉ từ mặt đất đã làm đoản mạch hệ thống sưởi ấm của Khu tị nạn vành đai ngoài, đẩy hàng trăm cư dân tị nạn vào cảnh đóng băng lạnh giá. Lợi dụng sự hỗn loạn đó, băng Sói Sắt đã mở đợt công kích tổng lực.
Khi Dương Minh đẩy cánh cửa thép móp méo bước vào Trạm gác vành đai của Cao Tiến, đập vào mắt anh là một cảnh tượng hỗn loạn và bẩn thỉu.
Nước mưa axit đỏ như máu rỉ từ trần hầm ga tàu điện ngầm cũ nhỏ xuống xèo xèo trên những tấm bạt rách của người tị nạn. Khói đen từ những bình xăng cháy cuộn lên ngột ngạt. Cao Tiến đang đứng chắn ngay ngã ba hành lang chính, thân hình vạm vỡ bọc trong bộ giáp ghép từ lốp xe và xích sắt rống lên như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tay gã siết chặt thanh đao rèn từ cánh máy bay rỉ sét, chém văng một tên cướp vừa định vượt qua ranh giới bao cát.
“Dương Minh! Mày còn sống à!” Cao Tiến hét lớn, giọng gã khàn đặc vì khói độc. “Bọn Sói Sắt mang theo cả robot chiến đấu bánh xích! Thằng Hắc Hổ đang dẫn đầu đội tiên phong phá cửa sập!”
Phía bên kia chiến tuyến, qua màn sương axit dày đặc, một gã khổng lồ cao hơn hai mét đang lừng lững tiến bước. Đó là Hắc Hổ, phó tướng của Khương Sâm. Gã mặc bộ giáp thép tự chế dầy cộp bám đầy vết máu khô, tay trái cầm một tấm khiên thép khổng lồ hàn từ cửa xe tải bọc chì, tay phải kéo lê cây búa tạ xích sắt nặng ba mươi ký. Đạn súng hơi bắn đạn chì của Đội Tuần Tra Vành Đai Ngoài găm vào tấm khiên của gã chỉ bắn ra những tiếng *bộp bộp* vô hại.
“Lũ sâu bọ dưới lòng đất!” Hắc Hổ gầm lên, giọng gã ầm ầm như tiếng động cơ diesel hỏng. Gã vung cây búa tạ xích sắt, nện một cú sấm sét vào cánh cửa sập bọc thép bảo vệ lối vào Trạm 404. Tiếng kim loại biến dạng rít lên đau đớn, những con ốc neo cửa cỡ lớn bắn tung tóe.
“Cao Tiến! Dùng súng phun lửa!” Dương Minh hét lên, tay trái anh nhanh chóng cắm đầu cáp của kính bảo hộ vào bảng điều khiển rỉ sét của khẩu súng máy tự động Pháo Rỉ đặt cạnh lối đi.
Cao Tiến bóp cò khẩu súng phun lửa tự chế bằng bình gas. Một luồng lửa đỏ rực dài ba mét phun ra, quét thẳng vào người Hắc Hổ. Nhưng ngọn lửa vừa chạm vào không khí đã bị màn sương axit dầy đặc và hơi amoniac rò rỉ dập tắt ngay lập tức, chỉ để lại những làn khói đen kịt chập chờn. Hắc Hổ cười gằn, bước qua làn khói, vung búa đánh gãy xương sườn của một lính tuần tra gần đó.
“Vô dụng thôi! Lửa của tụi mày không cháy nổi trong đêm bão axit đâu!” Hắc Hổ hét lớn, ra hiệu cho hai tên đàn em mang những khối thuốc nổ tự chế áp sát bản lề cửa sập.
Kính bảo hộ của Dương Minh chớp nháy cảnh báo nguy cấp:
[OUTER HATCH INTEGRITY: 32%]
[EXPLOSIVE THREAT DETECTED AT HINGE S-1, S-2]
Dương Minh biết nếu cửa sập bị chọc thủng, hàng vạn linh hồn trong siêu máy chủ và cơ thể sinh học của em gái anh sẽ phơi bày trước họng súng của bọn cướp. Anh không thể dùng tay phải để gạt cầu dao bẫy điện cao áp, và khẩu Pháo Rỉ—vũ khí tự động duy nhất của trạm—đang bị khóa cứng hệ thống nhận diện do bụi rỉ sét bám chặt vào cảm biến hồng ngoại.
“Cổng kết nối... bẻ khóa nhanh...” Dương Minh lẩm bẩm các đoạn mã lệnh bằng hợp ngữ Assembly cổ điển.
Ngón tay trái của anh lướt điên cuồng trên bàn phím cơ rỉ sét của bảng điều khiển Pháo Rỉ. Anh không cần nhìn màn hình, chỉ lắng nghe tiếng rít cơ khí của camera quét trên thân súng để phán đoán góc quay. Anh viết đè một đoạn mã nguồn ngắn, ép hệ thống bỏ qua bước quét mống mắt quản trị viên, chuyển trực tiếp camera hồng ngoại sang chế độ nhận diện thân nhiệt thô sơ:
`MOV AX, 0x0F00`
`INT 0x10`
`OUT DX, AL̀
[WARNING: OVERRIDING INFRARED SENSOR PROTECTION]
[AUTOMATIC SWEEP MODE: ACTIVE]
Khẩu Gatling rỉ sét Pháo Rỉ đột ngột thức tỉnh. Nòng súng sáu nòng của nó quay tròn với tiếng rít cơ khí chói tai.
*Đoành đoành đoành đoành!*
Luồng đạn chì liên thanh xé toạc màn sương axit, găm thẳng vào đội hình tiên phong của Sói Sắt đang cố gắng áp sát bản lề cửa sập. Hai tên cướp mang thuốc nổ bị bắn nát vụn, những khối thuốc nổ tự chế rơi xuống vũng nước axit loãng dưới sàn hầm. Nhưng Hắc Hổ đã kịp thời nâng tấm khiên thép dày bọc chì lên che chắn, đạn chì bắn vào khiên tạo ra những vệt lõm sâu nhưng không thể xuyên qua lớp thép dày.
“Dương Minh! Súng máy không chặn nổi nó lâu đâu! Đạn chì của Pháo Rỉ chỉ còn chưa đầy bốn mươi phần trăm!” Cao Tiến hét lên khi thấy nòng súng Pháo Rỉ bắt đầu bốc khói do quá nhiệt.
Dương Minh liếc nhìn vũng nước mưa axit đang dâng cao dưới sàn hành lang ga tàu điện ngầm. Nước đã ngập đến bắp chân của Hắc Hổ và toán quân Sói Sắt phía sau. Axit nitric loãng trộn lẫn với muối khoáng rỉ sét từ trần hầm—đây không phải là nước thông thường, đây là một dung dịch điện ly hoàn hảo.
“Cao Tiến! Lùi lại! Tất cả Đội Tuần Tra lùi lên bục sắt!” Dương Minh gầm lên qua mặt nạ phòng độc.
Cao Tiến lập tức hiểu ý, gã túm lấy người lính tuần tra bị thương, hét lớn ra lệnh cho đàn em nhảy lên các thanh giằng thép chịu lực và bục thao tác cao hơn mặt nước.
Hắc Hổ gầm rú, kéo lê cây búa tạ xích sắt tiến lên một bước dài trong nước, chỉ còn cách Dương Minh chưa đầy năm mét. “Mày hết chiêu rồi đúng không, thằng kỹ sư què!”
Dương Minh lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt gã khổng lồ qua tròng kính bảo hộ hàn điện tử. Tay trái anh vươn ra, nắm chặt chiếc cầu dao đồng nặng trịch của Bẫy điện cao thế vành đai treo trên vách thép. Do cánh tay phải bị liệt, anh phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể của mình, dồn sức vào vai trái để kéo ghì chiếc cần gạt rỉ sét xuống.
*Cạch!*
Dòng điện cao thế mười vạn vôn từ các tụ điện của máy phát điện diesel dự phòng được giải phóng hoàn toàn, phóng thẳng xuống vũng nước axit ngập sàn hành lang qua hệ thống lưới sắt rỉ sét.
*Uỳnh!*
Một luồng ánh sáng xanh lét của hồ quang điện bùng lên dữ dội dọc theo sàn hầm ngập nước. Tiếng sấm điện từ nổ vang tai, làm chập mạch toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của ga tàu điện ngầm, đẩy không gian vào bóng tối chập chờn của những tia lửa điện phóng ra liên tục.
Hắc Hổ và toán quân Sói Sắt đứng dưới nước không kịp phản ứng. Dòng điện cao thế chạy qua dung dịch axit đánh thẳng vào cơ thể sinh học của chúng. Những tiếng gào thét đau đớn bị bóp nghẹt bởi tiếng điện giật xèo xèo. Lớp giáp thép tự chế của Hắc Hổ biến thành một chiếc lồng Faraday lỗi, dẫn điện trực tiếp vào da thịt gã. Gã khổng lồ co giật điên cuồng, cây búa tạ xích sắt rơi xuống nước bắn tung tóe, tấm khiên thép bọc chì tuột khỏi tay cơ khí.
“Á... á... lũ chó...” Hắc Hổ quỳ sụp xuống vũng nước phóng điện, khói trắng bốc lên nghi ngút từ các mối nối giáp da.
Phía sau gã, năm tên tiên phong của Sói Sắt đã nằm bất động dưới làn nước axit rò rỉ điện, cơ thể chúng cháy sém đen kịt. Sức mạnh bạo lực vật lý thô bạo của băng cướp đã bị đánh bại hoàn toàn bởi cái bẫy điện ly tàn nhẫn của Dương Minh.
Nhưng Hắc Hổ là một kẻ sống sót kiên cường. Bằng một nỗ lực phi thường, gã dùng cánh tay trái chưa bị liệt hoàn toàn chống xuống sàn hầm nứt nẻ, gầm lên một tiếng rách cổ họng để thoát khỏi vũng nước điện trường. Gã biết mình đã thua trận đột kích này.
“Dương Minh... mày phải chết...”
Trong giây phút rút lui tuyệt vọng, Hắc Hổ dùng chút sức tàn cuối cùng rút từ thắt lưng ra một quả lựu đạn hóa chất ăn mòn tự chế bọc vỏ nhựa đỏ. Gã không ném về phía Dương Minh, mà ném mạnh nó xuống đáy ngầm—nơi đặt hệ thống đường ống tản nhiệt chính dẫn nước cất từ sông axit vào máy chủ trung tâm.
“Chết chung đi!” Hắc Hổ gầm lên rồi quay đầu, lê lết thân thể bị bỏng điện nặng nề trốn chạy vào bóng tối của ga tàu điện ngầm cũ cùng những tên đàn em còn sống sót.
“Không! Ngăn nó lại!” Dương Minh hét lớn, nhưng đã quá muộn.
Quả lựu đạn hóa chất nổ tung dưới đáy ngầm với một tiếng *bùm* trầm đục. Luồng axit cô đặc nồng độ cao và chất ăn mòn hóa học bắn ra tung tóe, bao trùm lấy đường ống nước tản nhiệt bằng đồng bọc chì dày dặn.
Tiếng kim loại bị ăn mòn rít lên ghê rợn. Lớp chì bảo vệ ngoài ống bị hòa tan trong vòng vài giây, để lại những vết nứt vỡ lớn trên thân ống đồng rỉ sét. Áp suất dòng chảy bên trong lập tức thổi tung vết nứt, làm vỡ tung đường ống nước tản nhiệt chính dẫn xuống đáy ngầm.
*Xì xì xì!*
Luồng nước làm mát sạch phun ra xối xả như mưa, hòa lẫn vào vũng nước thải axit bẩn thỉu dưới sàn cống, bốc hơi nghi ngút.
Trong phòng điều khiển trung tâm của Trạm 404, tiếng còi báo động đỏ của hệ thống Eve-01 bắt đầu hú lên dồn dập, vang vọng qua những loa phát thanh cũ kỹ ngập nước:
[CRITICAL ALERT: COOLANT LOSS DETECTED IN MAIN LOOP]
[SYSTEM TEMPERATURE RISING: 72°C... 75°C...]
[ESTIMATED TIME TO SYSTEM COLLAPSE: 300 SECONDS]
[INITIATING AUTOMATIC SHUTDOWN PROTOCOL IN 5 MINUTES]
Dương Minh quỳ sụp xuống sàn hành lang ngập nước, lá phổi anh co thắt dữ dội khiến anh ho ra một ngụm máu đen bám đầy muội than lên tấm giáp chì bảo vệ. Anh nhìn qua tròng kính bảo hộ hàn điện tử đang nhấp nháy dòng chữ cảnh báo đỏ rực.
Đường ống nước tản nhiệt chính đã vỡ dưới đáy ngầm. Siêu máy chủ chứa hàng triệu linh hồn số, và cả kén bảo ôn của em gái Dương An, đang đứng trước ngưỡng cửa sụp đổ vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!