Nhạc nềnIrregular

Sói Ngửi Thấy Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ gầm rú từ phía đường hầm sập mỗi lúc một gần hơn, rung chuyển cả những khay đựng ốc vít rỉ sét trên bục thao tác của buồng đốt lò hơi trung tâm. Lưu Hùng, lão gác lò mù, vẫn áp chặt bên tai vào vách đá xám xịt bám đầy muội than. Đôi vai lão run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của hầm ngầm ngập nước, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đã ăn sâu vào xương tủy của những kẻ bò dưới đáy thế giới chết.


“Chúng nó... chúng nó mang theo cả ‘Sói Sắt’... Khương Sâm đang tự mình dẫn quân đến rồi!” Giọng Lưu Hùng khàn đặc, lạc đi giữa tiếng rít u u của luồng hơi nước xả áp vừa dịu xuống. “Dương Minh, cháu nghe tai già này đi, mau chạy về phòng máy chủ trung tâm mà bọc chì cho kén của con bé An. Thằng Sâm không chỉ muốn cướp cáp đồng phế liệu đâu, nó thèm khát cả cái siêu máy chủ của cháu để đổi lấy một suất sống trên thành phố thượng tầng đấy!”


Dương Minh không trả lời ngay. Anh đứng im lặng trên bục sắt thao tác, tay trái siết chặt chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế bọc băng keo đen sờn rách. Cánh tay phải của anh rũ rượi bên hông, lớp vải bố của bộ đồ bảo hộ lao động dính chặt vào phần da thịt bị bỏng hơi nước rộp đỏ, rỉ ra những giọt dịch vàng loãng chảy dọc xuống cổ tay. Cơn đau rát buốt nhói lên tận óc sau mỗi nhịp thở, nhưng khuôn mặt hốc hác dưới chiếc kính bảo hộ hàn điện tử của anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.


“A Tài đã chạy mất, lò hơi số hai tạm thời ổn định áp suất ở mức một trăm mười phần trăm.” Giọng Dương Minh trầm và khàn, méo mó qua bộ lọc âm cũ kỹ của chiếc mặt nạ phòng độc rách. “Nhưng nếu dòng nước cất tản nhiệt từ cống ngầm bị cắt đứt, máy chủ trung tâm sẽ tự động kích hoạt Giao thức tự động cắt điện ‘Eve-01’ để tự bảo vệ. Khi đó, kén bảo ôn của Dương An sẽ mất điện sưởi ấm trước tiên.”


Anh cúi xuống nhặt chiếc túi da chứa các ổ cứng thể rắn bọc chì dắt ngang hông, kiểm tra lại khớp nối của chiếc kính bảo hộ hàn. Màn hình HUD điện tử bên trong tròng kính chập chờn hiển thị thông số dòng chảy tản nhiệt đang sụt giảm liên tục:


[WARNING: COOLANT FLOW RATE DETECTED AT 45% OF NORMAL VALUE]

[SENSORS INDICATE PHYSICAL INTERFERENCE IN SECTOR 4]


“Dòng chảy tản nhiệt đang tụt nhanh. Bọn chúng đã chạm vào đường ống nước ngầm dẫn từ sông axit rồi.” Dương Minh lẩm bẩm, ánh mắt lạnh lùng quét qua đống phế liệu sắt rỉ dưới chân. “Chú Hùng, chú ở lại đây giữ lò hơi ở mức sưởi ấm tối thiểu cho khu tị nạn ngoài. Cháu phải đi kiểm tra đường cáp đồng dẫn tín hiệu van bơm.”


“Nhưng tay phải của cháu...” Lưu Hùng vươn bàn tay thô ráp đầy chai sạn ra không trung, cố gắng bắt lấy vạt áo bảo hộ của Dương Minh nhưng anh đã nhẹ nhàng lùi lại, tránh né sự tiếp xúc vật lý.


“Cháu vẫn còn tay trái. Và cháu có Trần Lâm.”


Dương Minh quay người, bước nhanh xuống những bậc thang sắt nóng bỏng. Dưới chân bục thao tác, cậu bé Trần Lâm mười hai tuổi đang đứng chờ sẵn trong bóng tối hành lang kỹ thuật. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo khoác kỹ sư quá khổ xắn tay áo lên nhiều gấu, khuôn mặt lấm lem muội than nhưng đôi mắt sáng quắc dưới ánh đèn pin quay tay chập chờn. Trên tay Trần Lâm, chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế nhỏ hơn—bảo vật cơ khí mà cậu tự lắp ghép từ phế liệu—đang phát ra những tia lửa nhỏ màu xanh lam nhạt khi cậu vô tình chạm đầu cực vào vách thép.


“Sư phụ, cháu nghe thấy tiếng xích sắt của bọn Sói Sắt rồi.” Trần Lâm lầm lì nói, giọng nói non nớt cố tỏ ra cứng cỏi. “Cao Tiến đã dẫn Đội Tuần Tra Vành Đai Ngoài ra Trạm gác vành đai rồi. Chú ấy bảo chúng ta phải cẩn thận đường cống ngầm số bốn.”


“Đi thôi.” Dương Minh chỉ nói ngắn gọn hai chữ, rồi dẫn đầu bước vào đường ống thông gió kỹ thuật dẫn xuống hệ thống cống ngầm nước thải axit bên dưới ga tàu điện ngầm.


Bầu không khí bên dưới cống ngầm ngột ngạt và nồng nặc mùi hóa chất ăn mòn. Nước mưa axit rò rỉ từ mặt đất hoang tàn thấm qua những vết nứt của trần bê tông, nhỏ từng giọt xèo xèo xuống vũng nước thải đen ngòm ngập đến mắt cá chân. Dương Minh phải đi khòm lưng, chiếc kính bảo hộ hàn điện tử liên tục phát ra những âm thanh tít tít nhỏ để đo nồng độ khí amoniac lơ lửng.


[AMMONIA CONCENTRATION: 280 PPM - HAZARDOUS LEVEL]


Cánh tay phải bị bỏng hơi nước của Dương Minh va quệt vào vách ống rỉ sét, khiến anh run lên một nhịp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong chiếc mặt nạ phòng độc. Anh cắn chặt môi, dùng tay trái nhấc chiếc kính điện tử lên một chút để quan sát thực tế địa hình. Phía trước họ, đường ống dẫn nước cất tản nhiệt chính—một sợi ống đồng bọc chì dày dặn chạy dọc theo trần cống—đang rò rỉ những giọt nước ngưng tụ trong vắt.


“Sư phụ, nhìn kìa!” Trần Lâm bỗng nhiên chỉ tay về phía trước, hạ thấp giọng nói xuống mức tối thiểu.


Dưới ánh sáng xanh lét phản chiếu từ các bảng mạch rỉ sét treo lơ lửng trên vách hầm, Dương Minh nhìn thấy những dấu vết bùn đất mới bám trên các thanh giằng thép. Đó là dấu vết của những chiếc ủng bảo hộ bọc thép dầy cộp—loại trang bị đặc trưng của băng cướp phế liệu Sói Sắt.


Anh giơ tay trái ra hiệu cho Trần Lâm dừng lại, nép mình vào sau một xác tủ điện ngầm cũ nát bám đầy rêu độc. Dương Minh áp tai trái vào đường ống đồng dẫn nước tản nhiệt. Tiếng nước chảy bên trong chập chờn, kèm theo những tiếng động cơ máy nén khí mini rít lên từ ngã ba đường ống phía trước khoảng năm mươi mét.


“Bọn chúng đang dùng kìm cộng lực để cắt trộm cáp đồng bọc chì dẫn tín hiệu van bơm tản nhiệt.” Dương Minh thì thầm, đại não anh điên cuồng chạy các thuật toán phân tích tình huống. “Mất cáp tín hiệu, van bơm sẽ tự động khóa chặt, chặn dòng nước làm mát máy chủ. Khương Sâm muốn ép ta phải ra ngoài sửa chữa để bắt sống.”


“Chúng ta có nên gọi chú Cao Tiến không sư phụ?” Trần Lâm lo lắng hỏi, bàn tay nhỏ nắm chặt cán mỏ hàn.


“Không kịp nữa. Cao Tiến đang phải gác Trạm gác vành đai ngoài để chặn đội quân bọc thép của Sói Sắt. Nếu chúng ta lùi lại, siêu máy chủ sẽ quá nhiệt trong vòng mười phút.” Dương Minh lắc đầu, ánh mắt anh dừng lại ở một sợi cáp đồng bọc chì lớn bị cắt đứt nham nhở treo lơ lửng trên trần cống, chỉ còn cách mặt nước axit chưa đầy mười xăng-ti-mét. “Trần Lâm, đưa cho ta cuộn băng keo cách điện bọc chì trong túi của cháu.”


Cậu bé nhanh nhẹn lục túi, đưa cuộn băng keo cho Dương Minh. Dương Minh dùng răng cắn chặt một đầu băng keo, phối hợp với bàn tay trái khéo léo để quấn tạm thời vết cắt của sợi cáp đồng hở trước khi tiến gần.


Nhưng ngay khi anh vừa bước lên một bước, một tiếng *tách* cơ học vô cùng nhỏ vang lên ngay dưới gót chân ủng của Trần Lâm. Đó là âm thanh của một lò xo thép rỉ sét bị nén xuống hết mức, giải phóng chốt hãm của một ngòi nổ cơ học thô sơ.


“Sư phụ... chân cháu...” Trần Lâm đứng bất động, khuôn mặt tái mét dưới chiếc kính bảo hộ rỉ sét. Cậu bé cảm nhận được sự dịch chuyển của khối sắt nhỏ dưới lòng bàn chân mình.


Dương Minh lập tức cúi người xuống, chiếc kính bảo hộ hàn điện tử quét nhanh qua vũng nước axit loãng dưới chân cậu bé. Trên màn hình HUD, một luồng ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục, hiển thị mô hình của một quả mìn tự chế bằng vỏ lon sắt rỉ bọc mảnh đạn chì, được gài chéo giữa hai thanh giằng thép chịu lực.


[WARNING: PROXIMITY EXPLOSIVE DETECTED]

[MECHANICAL TRIGGER ACTIVE - PRESSURE RELEASE SENSITIVE]


“Đừng nhúc nhích, Lâm.” Giọng Dương Minh lạnh tanh, nhưng tay trái của anh đã run lên nhẹ. “Đó là bẫy mìn cơ học của bọn Sói Sắt. Chỉ cần cháu nhấc chân lên, ngòi nổ lò xo sẽ đánh lửa vào buồng thuốc súng tự chế.”


Từ phía cuối hành lang tối tăm của cống ngầm, tiếng cười khẩy trầm đục vang lên, kèm theo ánh sáng đỏ chập chờn của những chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại đang áp sát. Tiếng súng trường bắn đạn chì lên đạn lách cách xé toạc sự im lặng ngột ngạt của lòng đất.


“Kỹ sư trưởng Dương Minh... Khương đại ca gửi lời chào đến mày đấy.” Một giọng nói hung hãn cất lên từ bóng tối. “Giao nộp cái ổ cứng bọc chì ra, hoặc nhìn thằng ranh con kia nổ tung thành từng mảnh phế liệu!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!