Nhạc nềnIrregular

Cân Bằng Trên Lưỡi Dao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh tay mỏ hàn nung đỏ rực của R-80 rít lên chói tai trong bóng tối, lao thẳng về phía lồng ngực không phòng bị của Dương Minh.


Tia lửa điện màu cam đỏ bắn ra tung tóe từ đầu cực mỏ hàn, xé rách màn sương amoniac xám xịt đang cuộn xoáy trong phòng máy chủ trung tâm. Dương Minh không kịp suy nghĩ. Theo bản năng của một kẻ đã sinh tồn mười năm dưới lòng đất ga tàu điện ngầm cũ, anh đổ người sang bên trái, lăn thẳng xuống dòng nước axit loãng đang ngập đến bắp chân dưới sàn bục sắt.


*Xèo!*


Đầu cực mỏ hàn của R-80 sượt qua bả vai áo bảo hộ của anh, nung chảy tức thì lớp vải bố dày bọc chì, tỏa ra mùi khét lẹt của sợi tổng hợp cháy. Dương Minh va mạnh người vào chân đế kim loại rỉ sét của tủ rack số 9. Cơn đau rát buốt từ vết bỏng điện ở lòng bàn tay phải—hậu quả của việc tự tay gạt chiếc cầu dao đồng Phân khu 9 lúc nãy—nhói lên như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào tủy xương. Anh nghiến răng để không bật ra tiếng hét, tay trái siết chặt chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế bọc băng keo đen, dùng nó làm điểm tựa để gượng dậy.


Trong làn nước axit loãng lạnh buốt, đôi bánh xe rỉ sét phía trước của R-80 quay tít, phát ra tiếng kèn kẹt chói tai khi nó cố gắng xoay thân hình hộp nặng nề bám đầy bùn đất về phía anh. Đôi mắt cảm biến của nó lúc này không còn màu xanh lá bảo trì quen thuộc nữa, mà đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi giữa làn khói độc. Đó là mã lỗi oán hận của các linh hồn Phân khu 9—những kẻ vừa bị anh cô lập và đóng băng vĩnh viễn—đang mượn xác cỗ máy để đòi mạng người gác đền.


“R-80... dừng lại...” Dương Minh khàn giọng gầm lên qua bộ lọc của mặt nạ phòng độc rách.


Kính bảo hộ hàn điện tử hiển thị dòng chữ cảnh báo đỏ rực nhấp nháy liên tục trên màn hình HUD chập chờn:


[WARNING: ROBOT R-80 SYSTEM OVERWRITTEN BY REVENANT_CODE_9]

[TARGET ACQUISITION: SYSTEM_ENGINEER_01]


Cỗ máy không có sự do dự của con người. Nó rít lên một tiếng thủy lực khô khốc, cánh tay cơ khí vung ngang một đường, kéo theo đầu mỏ hàn rực lửa quét sát mặt nước axit. Dương Minh biết rõ nếu đầu mỏ hàn phóng điện áp cao kia chạm vào mặt nước ngập dưới chân anh, dòng điện vạn vôn sẽ biến vũng nước axit này thành một cái ghế điện khổng lồ nướng chín anh ngay lập tức.


Anh không dùng lực của cánh tay phải đang bỏng rộp, mà dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chân trái, đạp mạnh vào một thanh giằng thép rỉ sét trên tủ rack để lấy đà bật người lên bục sắt cao hơn. Ngay khoảnh khắc đó, một chấn động dữ dội đột ngột truyền đến từ sâu dưới nền bê tông của Trạm ngầm Điện Máy 404.


*Ầm!*


Tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía cuối hành lang kỹ thuật, kéo theo một luồng sóng xung kích làm rung chuyển các tủ rack máy chủ sừng sững. Nước axit dưới sàn bắn tung tóe lên các bảng mạch hở, tạo ra những tiếng xèo xèo và những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam. Sự mất cân bằng đột ngột khiến ba bánh xe rỉ sét của R-80 trượt mạnh trên nền sắt trơn trượt bám đầy dầu máy hỏng. Cỗ máy loạng choạng nghiêng sang một bên, đầu mỏ hàn nung đỏ cắm phập vào vách thép của tủ rack số 9, phóng ra một luồng hồ quang chói mắt.


Dương Minh nhạy bén nhận ra cơ hội duy nhất. Lợi dụng lúc R-80 đang bị kẹt đầu mỏ hàn vào vách thép và mất thăng bằng, anh lao tới từ phía sau. Tay trái anh vươn ra gạt phăng lớp nắp bảo vệ rỉ sét ở gáy robot, để lộ giắc cắm nguồn khẩn cấp nối trực tiếp với viên pin Betavoltaic rỉ sét nằm sâu trong lồng ngực nó.


“Ngắt kết nối!”


Dương Minh hét lớn, dùng hết sức mạnh của tay trái giật phăng sợi cáp nguồn bọc cao su dày.


*Xoẹt!*


Tia lửa điện nhỏ màu tím bắn ra từ giắc cắm, đốt cháy sém các đầu ngón tay trái của anh. Đốm sáng đỏ rực trong mắt cảm biến của R-80 chớp tắt hai lần rồi tối đen hoàn toàn. Cánh tay cơ khí của nó lịm đi, treo lủng lẳng bên hông thân hộp thép rỉ sét. Cỗ máy đứng im lìm như một khối sắt vụn vô tri giữa phòng máy chủ ngập nước.


Dương Minh quỵ xuống thở dốc, lồng ngực anh đau thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Khí amoniac nồng nặc rò rỉ từ đường ống tản nhiệt của Phân khu 9 vẫn đang cuộn xoáy trong không khí, bỏng rát và nghẹt thở. Anh ho khan dữ dội, ngụm máu tươi thứ hai trào ra nơi khóe miệng, thấm đẫm lớp màng lọc rách của mặt nạ.


Nhưng anh chưa kịp định thần thì giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI Eve-01 lại vang lên từ chiếc loa rè trên trần hầm, lần này dồn dập và mang theo tần số báo động đỏ cực hạn:


“Cảnh báo nguy cấp! Xung áp suất ngược từ việc ngắt tải đột ngột Phân khu 9 đang dội thẳng về hệ thống lò hơi sưởi ấm dự phòng số 2. Van xả áp kẹt cứng do cặn bùn axit đóng khối. Áp suất buồng đốt lò hơi trung tâm tăng vọt vượt ngưỡng an toàn 250%—Báo động đỏ cấp độ năm. Nguy cơ nổ lò hơi sưởi ấm và hủy hoại vật lý toàn bộ Trạm 404 trong vòng 4 phút 12 giây.”


“Mẹ kiếp... áp suất ngược...” Dương Minh lẩm bẩm, mặt biến sắc.


Anh hiểu rõ nguyên lý hoạt động của lưới điện rỉ sét này. Việc anh đột ngột gạt cầu dao đồng cô lập Phân khu 9 đã cắt đứt một lượng tải tiêu thụ khổng lồ trong vòng chưa đầy một giây. Lượng nhiệt năng dư thừa không được giải phóng kịp thời đã biến thành một luồng hơi nước siêu nhiệt khổng lồ, dội ngược dòng theo đường ống tản nhiệt chính về phía lò hơi dự phòng số 2. Nếu lò hơi nổ tung, sức ép nhiệt học sẽ phá hủy hoàn toàn cấu trúc bê tông của Trạm 404, chôn vùi cả siêu máy chủ lẫn hàng trăm người tị nạn vật lý đang sống chen chúc ngoài vành đai.


Dương Minh nhét vội chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế vào bao da bên hông, tay trái lau vết máu trên kính bảo hộ. Anh không màng đến vết bỏng điện đang rỉ dịch vàng ở tay phải, lao thẳng ra cửa phòng máy chủ trung tâm, chạy dọc theo hành lang kỹ thuật tối tăm hướng về phía Buồng đốt lò hơi trung tâm.


Hành lang kỹ thuật ngập tràn hơi nước xám xịt nóng bỏng rát. Từng luồng hơi nước rít lên chói tai qua các mối nối đường ống bị rạn nứt, tạo ra một bầu không khí ngột ngạt như một lò hấp khổng lồ. Dương Minh phải cúi thấp người, dùng vạt áo bảo hộ che mũi để tránh hít phải hơi nước siêu nhiệt có thể làm chín phổi anh ngay lập tức.


Khi anh đẩy cánh cửa bọc thép rỉ sét bước vào Buồng đốt lò hơi trung tâm, một luồng nhiệt lượng khổng lồ ập thẳng vào mặt làm tròng kính bảo hộ hàn điện tử của anh mờ tịt đi.


Giữa không gian rộng lớn, mờ mịt khói than và hơi nước của buồng đốt, chiếc lò hơi dự phòng số 2 khổng lồ cao bằng hai tầng nhà đang rung chuyển bần bật. Vách lò bằng thép carbon tiền chiến bám đầy những mảng muối axit màu đỏ gạch và rỉ sét đang phồng lên từng mảng nhỏ dưới áp lực kinh hoàng từ bên trong. Tiếng nước sôi gầm rú dữ dội như một con quái thú bị giam cầm đang điên cuồng đập phá vách lồng.


“Dương Minh! Cháu đấy à? Mau lên! Cái van đồng đỏ bị kẹt cứng rồi!”


Tiếng hét khàn đặc của Lưu Hùng—người thợ cơ khí mù gác lò—vang lên từ phía bục thao tác trên cao. Lão già mù hai mắt hốc hoác, mặc chiếc áo bảo hộ rách nát bám đầy muội than, tay đang ôm chặt lấy chiếc tay công bằng thép dài một mét lắp trên chiếc van xả áp lò hơi bằng đồng đỏ. Bên cạnh lão, cậu thợ phụ A Tài mười tám tuổi đang run rẩy lùi lại, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi dưới ánh lửa đỏ rực phát ra từ cửa buồng đốt.


“Áp suất bao nhiêu rồi chú Hùng?” Dương Minh hét lớn, lao nhanh lên những bậc thang sắt nóng bỏng dẫn lên bục thao tác.


“Kim đồng hồ vượt ngưỡng đỏ 250% rồi! Tai già này nghe tiếng vách lò kêu rắc rắc rồi con ạ! Bùn axit từ sông thải đóng cặn cứng như đá trong ren van, tay công không nhúc nhích nổi một milimet!” Lưu Hùng hét lên, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy thành dòng trên khuôn mặt nhăn nheo.


Dương Minh bước lên bục thao tác, kính bảo hộ hàn hiển thị thông số nhiệt độ vách lò hơi đã vượt quá 320 độ C.


“A Tài! Đưa lọ mỡ bôi trơn đây!” Dương Minh ra lệnh cho cậu thợ phụ.


Nhưng A Tài lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn. Ngay khoảnh khắc đó, một mối nối ren trên đường ống xả phụ phía trên đầu họ bất ngờ bị áp lực thổi bay. Một luồng hơi nước siêu nhiệt phun xối xả ra ngoài với tiếng rít kinh người, quét qua bả vai của A Tài.


“Aaa!”


Cậu thanh niên hét lên thảm thiết khi lớp da vai bị hơi nước làm rộp đỏ, bong tróc tức thì. Lọ mỡ bôi trơn trên tay cậu rơi xuống sàn sắt, lăn thẳng xuống dòng nước axit bên dưới. A Tài ôm lấy bả vai bỏng rát, điên cuồng tháo chạy xuống cầu thang, bỏ mặc hai người gác lò trong buồng đốt đang rực lửa.


“Thằng ranh con nhát chết!” Lưu Hùng chửi rủa, nhưng tay lão vẫn không buông chiếc tay công bằng thép. “Dương Minh! Giờ chỉ còn hai chú cháu ta thôi! Cháu dùng mỏ hàn nung ren van đi!”


“Không được! Van làm bằng đồng đỏ tiền chiến bọc chì, nếu dùng mỏ hàn hồ quang nhiệt độ cao nung trực tiếp mà không kiểm soát được dòng nhiệt, đồng đỏ sẽ bị giòn và nứt vỡ ngay lập tức dưới áp suất 250%! Lò hơi sẽ nổ ngay tại chỗ!” Dương Minh hét lớn, đại não anh điên cuồng tính toán các thông số kỹ thuật.


Anh quan sát kỹ chiếc van xả áp lò hơi bằng đồng đỏ. Chiếc van cơ học khổng lồ bám đầy những lớp muối khoáng màu trắng xám và bùn axit khô cứng, bịt kín các đường ren xoắn ốc. Sức người bình thường dùng tay công xoay trực tiếp chỉ làm gãy tay quay bằng đồng chứ không thể phá vỡ liên kết tinh thể muối đã bị nung nóng.


“Chú Hùng! Chú lắng nghe độ rung của van cho cháu! Cháu sẽ dùng búa tạ gõ vào ren van theo góc 45 độ để phá vỡ liên kết muối axit bám chặt. Chú nghe xem khi nào chốt kẹt lỏng ra thì hô lên!” Dương Minh nhanh chóng đưa ra quyết định chiến thuật.


“Được! Đập đi con! Tai già này vẫn còn dùng tốt lắm!” Lưu Hùng áp sát tai vào đường ống thép nóng bỏng, đôi bàn tay thô ráp đầy chai sạn bám chặt lấy tay quay van đồng.


Dương Minh nhặt chiếc búa tạ nặng mười hai ký đặt ở góc bục thao tác. Cánh tay phải bị bỏng điện của anh run rẩy dữ dội khi chạm vào cán búa bằng sắt lạnh. Cơn đau từ lòng bàn tay rộp da nhói lên tận óc, khiến anh suýt làm rơi búa.


*Không được yếu đuối lúc này. Dương An đang chờ.*


Dương Minh quấn vội một mảnh vải bố ướt nhặt trên sàn quanh bàn tay phải bị thương, siết thật chặt để cố định khớp ngón tay. Anh dùng tay trái làm lực chủ đạo, tay phải giữ cán búa, nâng chiếc búa tạ nặng nề lên quá vai.


“Chuẩn bị... Đập!”


*Boong!*


Tiếng búa tạ nện cực mạnh vào thân van đồng đỏ vang lên rền vang, dội ngược lại một lực chấn động làm tê dại cả hai cánh tay Dương Minh. Những mảng muối axit khô cứng bị chấn động làm vỡ vụn, rơi lả tả xuống sàn sắt.


“Chưa được! Tiếng rung vẫn còn đục lắm! Muối axit bên trong ren van vẫn chưa rạn nứt! Đập mạnh hơn nữa vào góc dưới bên trái van!” Lưu Hùng hét lớn, tai lão giật mạnh theo từng tiếng búa gõ.


Dương Minh hít một hơi sâu luồng khí nóng bỏng nồng nặc mùi amoniac, nén cơn đau thắt ở phổi, vung búa nhát thứ hai.


*Boong!*


Tia lửa cơ khí bắn ra từ điểm tiếp xúc giữa búa tạ và đồng đỏ. Vách lò hơi rít lên một tiếng u u dài, một vết rạn nứt nhỏ màu đen bắt đầu xuất hiện trên mối hàn rỉ sét sát chân lò hơi, rò rỉ ra những giọt nước sôi nóng bỏng sủi bọt axit.


“Áp suất đang tăng tiếp! Kim đồng hồ lên 270% rồi! Dương Minh, nhanh lên con!” Lưu Hùng gào lên, vách lò hơi bên cạnh lão đã phồng to lên như một cái bong bóng thép sắp vỡ.


Dương Minh nhìn vết nứt rỉ sét đang rò rỉ nước sôi. Anh biết mình chỉ còn đúng một nhát búa trước khi vách lò hơi hoàn toàn sụp đổ cấu trúc vật lý. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, dồn cả lực ép thủy lực vô hình từ ý chí sinh tồn của một kỹ sư hệ thống cuối cùng vào cánh tay phải đang bỏng rát.


*“Khắc phục quá áp lò hơi khẩn cấp—đập vào điểm nút ứng suất!”*


Anh hét lên một tiếng phẫn nộ, vung búa tạ tạo thành một đường cung hoàn hảo trong không gian đầy hơi nước, nện thẳng vào chốt kẹt của van đồng đỏ với góc nghiêng đúng 45 độ.


*BOONG!!!*


Âm thanh kim loại va chạm cực đại vang lên chói tai, chấn động mạnh đến mức làm nứt vỡ cả mặt kính của chiếc đồng hồ đo áp suất cũ treo trên tường hầm.


“Có tiếng rạn nứt bên trong rồi! Quay van ngay!” Lưu Hùng gào lớn.


Dương Minh lập tức buông búa tạ, lao tới bám lấy tay công bằng thép cùng với Lưu Hùng. Hai người—một già mù gầy guộc, một trẻ suy kiệt với cánh tay bỏng điện—dồn toàn bộ sức nặng cơ thể ghì mạnh tay công ngược chiều kim đồng hồ.


*Kẹt... kẹt... rắc!*


Lớp muối axit đóng cặn cứng như đá bên trong ren van cuối cùng bị lực xung kích của nhát búa tạ làm vỡ vụn hoàn toàn. Chiếc van đồng đỏ nặng trịch từ từ xoay chuyển.


*XÈÈÈÈÈÈÈ!!!*


Một luồng hơi nước siêu nhiệt màu xám trắng khổng lồ lập tức phun xối xả ra từ họng xả áp chính hướng ra phía ống thoát khí ngầm. Sức ép kinh hoàng của luồng hơi nước phun ra tạo thành một tiếng gầm rú điếc tai, thổi bay toàn bộ màn sương amoniac và khói than trong buồng đốt ra ngoài.


Chiếc kim đồng hồ đo áp suất trên vách lò hơi lập tức rơi thẳng đứng từ mức 270% xuống 180%, rồi tiếp tục tụt nhanh về ngưỡng an toàn 100%.


[BOILER SYSTEM 2 - PRESSURE: 110% - STABILIZING]

[TEMPERATURE: 140°C - DECREASING]


Tiếng gầm rú của chiếc lò hơi khổng lồ dịu dần, vách lò đang phồng rộp từ từ xẹp xuống, trở lại trạng thái ổn định rỉ sét vốn có của nó.


Dương Minh buông tay khỏi tay công bằng thép, đổ gục người xuống bục sắt thao tác. Cánh tay phải của anh bị hơi nước siêu nhiệt rò rỉ lúc nãy làm bỏng rộp diện rộng, lớp da thịt đỏ hồng co rút lại dưới tác động của nhiệt độ cao, rỉ ra những giọt dịch vàng loãng. Cơn đau đớn thể xác cực hạn khiến anh run rẩy toàn thân, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc kính bảo hộ hàn điện tử.


Nhưng lò hơi đã không nổ. Trạm 404 đã được cứu sống khỏi thảm họa bị chôn vùi vật lý.


“Khục... khục khục...” Dương Minh nằm nghiêng trên sàn sắt, ho khan ra những vệt đờm đen bám muội than. Anh run rẩy rút từ trong túi áo bảo hộ ra một viên thuốc kháng khí amoniac tự chế của bác sĩ Lê Diệp, nuốt khan không cần nước để xoa dịu cơn bỏng rát đang thiêu đốt phế quản.


Lưu Hùng ngồi bệt xuống bên cạnh anh, bàn tay thô ráp của lão vuốt ve thân van đồng đỏ vẫn còn nóng hổi, thở phào nhẹ nhõm:


“Khá lắm, thằng ranh... Nhát búa cuối cùng của cháu chuẩn xác lắm. Nếu lệch đi một milimet sang bên phải, chốt van đồng sẽ bị móp và kẹt vĩnh viễn.”


“Là nhờ... tai chú nghe giỏi...” Dương Minh thều thào qua bộ lọc âm méo mó. Anh cố gắng cử động cánh tay phải nhưng các bó cơ đã hoàn toàn bị tê liệt vì bỏng nhiệt và bỏng điện tích lũy. Cánh tay rũ rượi như một khúc gỗ mục.


Anh biết vết thương này là cực kỳ nghiêm trọng. Dưới lòng đất thiếu thốn thuốc men y tế này, hoại tử mô cơ là điều không thể tránh khỏi nếu không được điều trị bằng công nghệ cao của thành phố thượng tầng. Nhưng anh không hối hận. Dương An vẫn sống, phân khu trẻ em vẫn an toàn sưởi ấm.


Lưu Hùng bỗng nhiên im lặng.


Lão già mù không nói gì nữa, tai lão giật mạnh liên tục, đầu nghiêng về phía bức tường bê tông của buồng đốt hướng ra phía đường hầm tàu điện ngầm sập bên ngoài.


Sự im lặng đột ngột của lão gác lò mù khiến Dương Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.


“Có chuyện gì thế chú Hùng?” Dương Minh gượng ngồi dậy, hỏi nhỏ.


Lưu Hùng giơ một ngón tay thô ráp lên môi, ra hiệu giữ im lặng tuyệt đối. Khuôn mặt nhăn nheo của lão căng ra, đôi tai to bất thường của người mất thị lực lâu năm đang cố gắng lọc bỏ tiếng u u còn sót lại của lò hơi để bắt lấy một tần số âm thanh vô cùng nhỏ nhoi truyền qua vách địa tầng.


“Dương Minh... Cháu nghe thấy gì không?” Lưu Hùng thì thào, giọng nói run rẩy một cách bất thường.


Dương Minh nhắm mắt lại, tập trung thính giác nhạy bén của một kỹ sư hệ thống.


Qua vách tường bê tông dày của buồng đốt lò hơi trung tâm, từ khoảng cách rất xa phía bên kia của đường hầm tàu điện ngầm bị sập mười năm trước—nơi vốn là vùng cấm hoang tàn ngập đầy nước mưa axit—có một chuỗi âm thanh lạ đang truyền đến.


Đó không phải là tiếng nhỏ giọt của bão axit rò rỉ, cũng không phải tiếng sụt lở bê tông tự nhiên.


*Kèn kẹt... kèn kẹt... u u u...*


Đó là tiếng rít cơ khí đặc trưng của những bánh xích sắt nặng nề đang nghiền nát phế liệu kim loại trên nền đá xám, hòa lẫn với tiếng gầm rú trầm đục của những động cơ diesel công suất lớn đang hoạt động trong không gian hẹp.


Kính bảo hộ hàn điện tử của Dương Minh chợt xuất hiện những vệt nhiễu sóng nhẹ do dao động từ trường từ xa truyền đến.


Lưu Hùng quay khuôn mặt hốc hác mù lòa về phía Dương Minh, đôi môi lão run rẩy phát ra những lời run sợ:


“Bánh xích sắt... Có xích sắt nặng của robot chiến đấu tiền chiến... và tiếng động cơ xe máy tự chế... Dương Minh, bọn chúng đến rồi. Băng Đảng Sói Sắt của Độc Nhãn Khương Sâm... chúng ngửi thấy mùi đồng rỉ của Trạm 404 rồi con ơi!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!