Lựa Chọn Của Cầu Dao
Luồng khí amoniac hóa lỏng bùng phát mạnh mẽ từ vết nứt rò rỉ của tủ rack số 9, tiếng còi báo động đỏ của hệ thống sập nguồn Eve-01 vang lên chói tai.
Sương mù màu trắng xám, lạnh buốt và nồng nặc mùi hóa chất cực độc, phun ra xối xả từ đường ống làm lạnh bị vỡ phía sau tủ rack số 9. Dương Minh loạng choạng lùi lại một bước, nhưng gót chân ủng bọc chì của anh lập tức vấp phải một đoạn cáp ngầm rỉ sét dưới nước. Anh đổ ập người về phía sau, nước axit loãng ngập đến bắp chân bắn tung tóe, thấm qua lớp vải bố sờn rách của bộ đồ bảo hộ lao động dán đầy băng keo đen.
Cơn đau rát như kim châm lập tức bỏng cháy dọc ống chân anh. Nước dưới sàn phòng máy chủ trung tâm không còn là nước thường nữa; nó đã bị bão axit từ mặt đất rò rỉ qua các kẽ nứt trần bê tông pha loãng, nay lại hòa thêm độc tố amoniac đậm đặc tạo thành một dung dịch kiềm-axit hỗn hợp ăn mòn cực mạnh.
“Khục... khục khục!”
Dương Minh ho rách cả cuống họng. Luồng khí amoniac xộc thẳng qua bộ lọc rách của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ, đốt cháy phế quản và lá phổi vốn đã bị xơ hóa nghiêm trọng của anh. Anh cảm nhận được vị mặn chát của máu tươi trào lên nơi đầu lưỡi. Tầm nhìn bên trong chiếc kính bảo hộ hàn điện tử nhòe đi, những dòng dữ liệu màu xanh lá của màn hình HUD chập chờn, méo mó rồi chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm.
[WARNING: AMMONIA LEVEL: 550 PPM - CRITICAL TOXICITY]
[WARNING: SYSTEM POWER CAPACITY: 4.8 MW - BELOW SAFETY THRESHOLD]
Cỗ máy cơ khí R-80 kêu kèn kẹt dữ dội. Ba bánh xe rỉ sét của nó lăn loạng choạng dưới làn nước đen ngòm, cố gắng tiến về phía Dương Minh. Cánh tay cơ khí đơn giản của nó vươn ra, khớp thủy lực rò rỉ dầu máy đen bóng nhỏ giọt xuống nước sủi bọt. R-80 dùng đầu kẹp kim loại nắm lấy đai vai của bộ đồ bảo hộ, dùng hết lực kéo cơ khí kéo Dương Minh ngồi dậy trên bục sắt cao.
“R-80... lùi lại... tránh xa... tủ rack số 9...” Dương Minh thở dốc, giọng nói khàn đặc qua bộ lọc âm cũ kỹ nghe như tiếng xích sắt cọ xát vào đá.
Ngay phía trên đầu họ, chiếc loa phát thanh rỉ sét treo trên trần hầm ngập nước bỗng phát ra tiếng rít tĩnh điện chói tai. Rồi, một giọng nói tổng hợp lạnh lùng, vô cảm của AI Eve-01 vang lên, đều đặn và tàn nhẫn:
“Cảnh báo cấp độ bốn: Sự cố rò rỉ khí amoniac phòng máy chủ trung tâm vượt ngưỡng kiểm soát 150%. Lò hơi phụ trợ quá áp 280%. Tổng công suất nguồn sụt giảm dưới 5 Megawatt—Ngưỡng sụp đổ. Giao thức tự động cắt điện Eve-01 sẽ kích hoạt trong 120 giây. Yêu cầu cô lập phụ tải 40% để duy trì lõi trung tâm.”
Ngưỡng sụp đổ dưới 5 MW. Trái tim Dương Minh như thắt lại.
Anh không quan tâm đến lò hơi phụ, anh không quan tâm đến việc phòng máy bị ngập. Điều duy nhất khiến anh run rẩy là Hộp bảo ôn ý thức Dương An nằm sâu trong phân khu bảo ôn đặc biệt ngay phía sau bức tường bọc chì kia. Kén bảo ôn chứa cơ thể sinh học bị liệt của em gái anh và tệp sóng não số hóa 50% của cô bé phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn điện ổn định từ trạm phát điện dự phòng. Nếu tổng công suất sụt giảm quá lâu, hệ thống sưởi ấm của kén sẽ tự động ngắt để bảo vệ lõi máy chủ chính.
Trong thế giới rỉ sét này, mất điện sưởi ấm đồng nghĩa với cái chết đóng băng vật lý của thể xác và sự phân rã vĩnh viễn của linh hồn số.
Dương Minh cố gượng dậy, dùng mỏ hàn hồ quang tự chế làm điểm tựa chống xuống bục sắt. Anh lau mạnh lớp sương amoniac bám trên tròng kính bảo hộ hàn điện tử, nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị sóng não của Dương An đang chập chờn trên bàn điều khiển trung tâm. Đường cong sóng não màu xanh ngọc—mỏ neo nhân tính duy nhất giữ anh lại với thế giới chết này—đang có xu hướng đi ngang và nhạt dần theo độ sụt áp của lưới điện.
“Eve-01! Chuyển hướng dòng điện dự phòng từ Sector hành chính cũ sang phân khu bảo ôn đặc biệt ngay!” Dương Minh gào lên, những ngón tay bám đầy muội than điên cuồng gõ lên bàn phím cơ rỉ sét bám bụi chì.
Anh đang sử dụng lập trình hợp ngữ cổ điển để ghi đè lên các thanh ghi phân bổ dòng điện của hệ thống. Ngón tay anh gõ nhanh đến mức các khớp cơ khí trên cánh tay run rẩy phát ra tiếng kêu răng rắc.
`MOV AX, 0x09`
`MOV DX, 0x3F8`
`OUT DX, AX̀
Nhưng màn hình CRT tối tăm chỉ phản hồi bằng những dòng chữ lạnh lùng:
[ERROR: ACCESS DENIED. ADMINISTRATIVE SECTOR OFFLINE SINCE YEAR 14. NO RESIDUAL CAPACITY.]
“Yêu cầu bị từ chối,” giọng nói của Eve-01 vang lên từ loa trần. “Logic hệ thống: Sector hành chính không có tải thực tế. Giao thức an toàn Eve-01 bắt buộc phải cắt giảm phụ tải sống hoạt động để bảo vệ lõi xử lý. Đếm ngược kích hoạt cô lập tự động: 90 giây.”
“Mẹ kiếp cái logic máy móc của mày!”
Dương Minh đập mạnh tay xuống bàn phím. Cơn giận dữ và bất lực nghẹn ứ nơi lồng ngực khiến anh ho ra một ngụm máu đen ngay trong mặt nạ phòng độc.
Đột nhiên, các màn hình hiển thị CRT phụ xung quanh phòng máy chủ đồng loạt chớp nháy dữ dội. Những vệt nhiễu sọc ngang màu đỏ rực quét qua màn hình, đè lên các dòng mã lệnh nhị phân màu xanh lá. Từ trong bóng tối của thế giới số, Hội Đồng Linh Hồn Phân Khu 9 bắt đầu thức tỉnh.
Đó là ý thức số hóa của hàng vạn chính trị gia, những kẻ giàu có và quyền lực từ thời tiền chiến, những kẻ đã dùng tiền bạc và đặc quyền để mua cho mình một suất tồn tại vĩnh cửu dưới dạng dữ liệu nén dung lượng thấp bên trong siêu máy chủ này. Họ sống trong một không gian giả lập biệt thự sang trọng ảo, cách biệt hoàn toàn với địa ngục ngập nước axit bên ngoài. Nhưng lúc này, họ nhận ra dòng điện sưởi ấm của phân khu mình đang bị đe dọa.
Trên màn hình CRT lớn nhất, khuôn mặt méo mó, nhiễu hạt nặng của Vương Trấn—cựu chính trị gia đứng đầu hội đồng—hiện lên. Đôi mắt ảo của ông ta trợn ngược, các pixel đỏ rực chập chờn quanh viền mặt như những sợi xúc tu ký sinh.
“Dương Minh! Thằng kỹ sư quặt quẹo kia!” Giọng nói của Vương Trấn phát ra từ hệ thống loa rè, méo mó và chói tai đến mức làm rạn nứt cả lớp kính bảo vệ loa. “Mày đang làm cái gì thế hả? Điện áp sưởi ấm của Phân khu 9 đang tụt xuống dưới mức 30%! Mày muốn đóng băng ý thức của tao sao?”
Ngay sau khuôn mặt của Vương Trấn, một khuôn mặt khác hiện lên. Đó là Dương Khải, anh họ của Dương Minh, kẻ luôn đòi hỏi đặc quyền năng lượng sưởi ấm tối đa trong máy chủ nhờ vào mã gen của dòng họ Dương.
“Dương Minh! Mày nhìn cho kỹ đi!” Dương Khải gào thét, khuôn mặt ảo bị lỗi vân bề mặt giật liên tục. “Tao là anh họ mày! Chú Bình cũng đang ở trong phân khu này! Chú ấy đang bị kẹt trong vùng rò rỉ axit của phân khu 9! Mày định tự tay giết chết chú ruột và anh họ mày để cứu con ranh quặt quẹo Dương An kia sao? Nó chỉ là một đứa liệt nửa người!”
Tiếng khóc than, tiếng nguyền rủa, tiếng van xin của hàng vạn linh hồn số hóa từ Phân khu 9 đồng loạt dội về qua hệ thống loa phát thanh cũ của căn hầm ngập nước. Âm thanh oán hận ấy hòa lẫn với tiếng rít của quạt gió tản nhiệt, tiếng rít u u của lò hơi phụ đang quá áp, tạo thành một áp lực tinh thần khủng khiếp đè nặng lên đại não của Dương Minh.
Anh đứng chôn chân dưới nước axit, hai tai ong ong, đầu đau như búa bổ. Cổng cấy ghép thần kinh thô sơ sau gáy anh—dù chưa được phẫu thuật hoàn thiện—vẫn nhói lên từng cơn đau nhức nhối do sóng điện từ từ máy chủ dội ngược về vỏ não.
“Dương Minh... cứu chú... lạnh quá... lạnh quá cháu ơi...”
Tiếng kêu cứu yếu ớt, chập chờn của người chú họ Dương Bình phát ra từ một góc loa nhỏ. Đó là mỏ neo gia đình duy nhất còn sót lại của anh dưới dạng số. Chú Bình đang bị kẹt ở phân khu 9, nơi trần nhà bị nứt khiến nước mưa axit rò rỉ trực tiếp vào các bảng mạch sưởi ấm.
Nếu Dương Minh không cắt điện phân khu 9 ngay lập tức, dòng điện áp ngược (reverse overvoltage) sinh ra từ các bảng mạch bị đoản mạch do ngập nước axit ở đó sẽ dội thẳng về lưới điện trung tâm. Nó sẽ tạo ra một cú sốc điện áp cực đại, đánh cháy rụi toàn bộ hệ thống cầu chì lượng tử của phân khu bảo ôn đặc biệt và Phân khu trẻ em số 4.
Dương An sẽ chết. Hàng ngàn đứa trẻ mồ côi số hóa khác cũng sẽ biến mất vĩnh viễn.
Nhưng nếu anh cắt điện, anh sẽ tự tay xóa sổ chú ruột, anh họ và hàng vạn linh hồn khác của phân khu 9. Họ sẽ bị đóng băng ý thức, dữ liệu của họ sẽ bị nén cưỡng bức xuống mức tối thiểu rồi phân rã thành những tệp rác không thể phục hồi.
“Đếm ngược cô lập tự động: 45 giây,” giọng nói vô cảm của Eve-01 lại vang lên. “Hệ thống khuyến nghị: Cô lập cưỡng bức Phân khu lưu trữ số 9 để bảo toàn 60% dung lượng lõi trung tâm và phân khu bảo ôn.”
“Dương Minh! Mày không được làm thế! Tao sẽ hack vào hệ thống bảo trì! Tao sẽ phá hủy lò hơi sưởi ấm của phân khu trẻ em nếu mày dám gạt cầu dao!” Dương Khải điên cuồng gào thét trên màn hình CRT, các dòng mã lỗi màu đỏ rực bắt đầu chạy tràn màn hình, cố gắng bẻ khóa giao thức an toàn của robot bảo trì R-80.
Sự dằn vặt đạo đức tột cùng bóp nghẹt lấy hơi thở của Dương Minh. Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy dọc từ trán xuống cằm bên trong chiếc mặt nạ phòng độc. Mỗi giây trôi qua trên đồng hồ đếm ngược là một nhát dao chém vào lương tâm của gã gác đền cô độc.
Anh nhìn vào kén bảo ôn của Dương An qua lớp cửa kính bọc chì dày. Cô bé vẫn nằm đó, nhắm nghiền mắt giữa làn nước bảo quản màu xanh lam nhạt, tóc đen dài bồng bềnh như một thiên thần đang ngủ say trong địa ngục rỉ sét. Sóng não của cô bé đang yếu dần.
*“Trong cơ khí, không có chỗ cho sự thương hại. Chỉ có hiệu suất tối ưu và sự đánh đổi.”*
Lời dạy khô khan, lạnh lùng của người cha quá cố Dương Thiết bỗng vang vọng trong tâm trí anh. Dương Minh nhắm mắt lại, siết chặt nắm tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Xin lỗi, chú Bình... Xin lỗi mọi người...” anh lẩm bẩm, giọng nói nghẹn ngào chìm khuất trong tiếng rít của máy móc.
Anh mở mắt ra. Ánh mắt anh không còn sự do dự, chỉ còn lại sự lạnh lùng tàn nhẫn của một thuật toán tối ưu hóa.
Dương Minh bước dứt khoát qua dòng nước axit loãng, tiến về phía bức tường phân phối điện lưới của phòng máy chủ trung tâm. Trên bức tường thép rỉ sét bám đầy muối chì, những chiếc cầu dao đồng khổng lồ nằm sừng sững như những chiếc máy chém kỹ thuật số.
Chiếc cầu dao số 9 bám đầy rỉ xanh điện hóa, nối trực tiếp nguồn điện cao áp từ lò phản ứng hạt nhân mini đến Phân khu lưu trữ số 9.
“Dương Minh! Dừng tay lại! Thằng súc sinh phản gia tộc!” Tiếng gào thét của Dương Khải và Vương Trấn vang lên điên cuồng qua loa phát thanh. Các màn hình hiển thị CRT phụ chớp nháy đỏ rực như muốn nổ tung bóng hình.
“Đếm ngược cô lập tự động: 15 giây.”
Dương Minh vươn cánh tay phải gầy guộc bám đầy bụi than ra, nắm chặt lấy tay cầm bọc cao su dày của chiếc cầu dao đồng số 9. Tay anh run rẩy dữ dội. Sức nặng của chiếc cầu dao đồng như nặng hàng tấn, mang theo sinh mệnh và ký ức của hàng vạn con người.
Anh hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn ho khan đang dâng lên trong lồng ngực.
“Cô lập cầu dao cưỡng bức,” Dương Minh khàn giọng ra lệnh cho chính mình.
Anh dồn toàn bộ sức lực của cánh tay phải, dứt khoát gạt mạnh chiếc cầu dao đồng xuống.
*CLACK!*
Một tiếng nổ điện lớn vang dội khắp phòng máy chủ trung tâm. Luồng tia lửa điện màu xanh dương bắn ra tung tóe từ tiếp điểm cầu dao, soi sáng khuôn mặt hốc hác, quầng thâm mắt sâu hoắm của Dương Minh dưới chiếc kính bảo hộ hàn rỉ sét. Dòng điện cao áp rò rỉ từ tiếp điểm đánh thẳng vào tay phải anh, làm lớp găng tay da cháy sém, da thịt anh tê dại và bỏng rát dữ dội.
Dương Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau điện giật, không hề buông tay cho đến khi chiếc cầu dao đồng chạm hẳn vào chốt khóa an toàn dưới đáy.
Ngay lập tức, tất cả các màn hình CRT phụ hiển thị Phân khu 9 đồng loạt tắt ngấm, chìm vào bóng tối đen kịt vĩnh viễn. Tiếng gào thét điên cuồng của Vương Trấn, Dương Khải và tiếng kêu cứu yếu ớt của chú Bình đột ngột bị cắt đứt, rơi vào một khoảng lặng im lìm đến nghẹt thở.
Chỉ còn lại tiếng quạt tản nhiệt của tủ rack số 9 lịm dần, lịm dần rồi dừng lại hẳn. Hơi ấm sưởi ấm của Phân khu 9 biến mất. Hàng vạn ý thức số hóa bắt đầu quá trình đóng băng vĩnh viễn trong bóng tối lạnh giá của silicon rỉ sét.
Dòng điện áp ngược đang dội về lưới điện trung tâm lập tức bị ngắt bỏ vật lý. Tiếng rít u u của lò hơi phụ trợ dịu xuống. Trên màn hình hiển thị chính, dòng điện áp cấp cho Phân khu bảo ôn đặc biệt của Dương An và Phân khu trẻ em số 4 đột ngột tăng vọt trở lại, ổn định ở mức định mức an toàn.
[SYSTEM POWER STATUS: STABILIZED AT 5.2 MW]
[COOLING ZONE 4 - TEMPERATURE: 22°C - NORMAL]
[SISTER PRESERVATION kÉN - VOLTAGE: 220V - STABLE]
Đường cong sóng nảo màu xanh ngọc của Dương An trên màn hình CRT bắt đầu dao động mạnh mẽ trở lại, hiển thị những nhịp sinh học ổn định.
Dương Minh buông tay khỏi cầu dao đồng, lùi lại hai bước rồi quỵ xuống bục sắt. Cánh tay phải của anh run rẩy không kiểm soát, da lòng bàn tay bị bỏng điện đỏ rực, bốc lên mùi khét của da thịt cháy sém. Anh tháo chiếc mặt nạ phòng độc ra, nôn khan xuống dòng nước axit dưới chân. Nước mắt anh chảy ròng ròng, hòa lẫn với muội than trên đôi má hốc hác.
Anh đã cứu được Dương An. Anh đã cứu được hàng ngàn đứa trẻ mồ xôi ở phân khu 4.
Nhưng anh đã tự tay giết chết chú mình. Anh đã xóa sổ hàng vạn ký ức của phân khu 9. Tiếng khóc oán hận của họ như vẫn còn vang vọng, bám chặt lấy tâm trí anh, rỉ sét tâm hồn anh từ bên trong còn nhanh hơn cả bão axit tàn phá sắt thép bên ngoài.
“Cảnh báo: Cô lập Phân khu 9 hoàn tất,” giọng nói của Eve-01 vang lên, dội gáo nước lạnh vào lương tâm đang rỉ máu của anh. “Hệ thống đã loại bỏ 40% phụ tải lỗi. Lò hơi địa nhiệt đã an toàn. Cảm ơn sự hợp tác của Kỹ sư trưởng.”
Dương Minh không trả lời. Anh ngồi im lặng trong bóng tối chập chờn của phòng máy chủ trung tâm ngập nước, lắng nghe tiếng quạt gió rít đều đặn của các phân khu còn sống sót.
Đột nhiên, cỗ máy cơ khí R-80 đứng bên cạnh anh phát ra tiếng kêu kèn kẹt bất thường.
Khớp cơ khí ở cổ của nó giật mạnh liên tục. Đôi mắt cảm biến quang học của R-80, vốn luôn phát ra ánh sáng xanh lá dịu nhẹ của trạng thái bảo trì, bỗng nhiên chớp nháy dữ dội rồi chuyển sang một màu đỏ rực, cuồng bạo.
*Xèo... xèo xèo...*
Chiếc mỏ hàn hồ quang tích hợp trên cánh tay phải của R-80 đột ngột tự động kích hoạt, phóng ra những tia lửa điện màu xanh lét rít lên chói tai trong bóng tối hầm ngầm. Cỗ máy cơ khí rỉ sét từ từ quay phần thân hình hộp nặng nề của nó về phía Dương Minh, ba bánh xe rỉ sét lăn kèn kẹt trên bục sắt, tiến sát lại gần anh với một tư thế đầy đe dọa.
Kính bảo hộ hàn điện tử của Dương Minh báo động đỏ liên tục, hiển thị một dòng mã độc lạ đang chạy đè lên hệ điều hành của robot:
[WARNING: ROBOT R-80 EXTERNAL INTERFACE HIJACKED BY REVENANT CODE - PHÂN KHU 9]
[HOSTILE PROTOCOL ACTIVATED]
Ý thức oán hận của các linh hồn phân khu 9 trước khi bị ngắt điện hoàn toàn đã kịp kích hoạt một đoạn mã lỗi bẻ khóa, chiếm quyền kiểm soát người bạn cơ khí trung thành nhất của anh để báo thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!