Nhạc nềnIrregular

Người Rèn Lá Chắn Chì

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng từ lò nung của Tạ Đạt phả ra hầm hập, quện chặt với mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi kim loại nóng chảy khét lẹt, tạo thành một tầng không khí đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực đang tổn thương của Dương Minh. Bước qua ranh giới của Chợ đen Ga Tàu Điện Ngầm Cũ, nhóm của anh tiến sâu vào một nhánh hành lang kỹ thuật bỏ hoang, nơi Nhà kho phế liệu của Tạ Đạt tọa lạc. Nước dưới chân ở đây không còn ngập sâu đến mắt cá chân như ở địa bàn của Phùng Cát, nhưng lại sền sệt một lớp bùn than đen kịt và những dải muối axit đóng cặn bám đầy dọc các chân tường rỉ sét.


Dương Minh bước đi loạng choạng, tay trái sinh học của anh phải ghì chặt vào vách đá granite để giữ thăng bằng. Cánh tay phải cơ khí bọc titan mới tinh của anh lúc này hoàn toàn vô lực, rũ rượi bên hông như một khối phế liệu câm lặng. Khớp thủy lực ở bả vai phải thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rít "xì xì" khô khốc, rò rỉ ra từng giọt dầu máy màu đen bóng, hòa vào lớp bùn than dưới chân. Cơn phản phệ thần kinh từ cổng cấy ghép mười lăm phần trăm sau gáy vẫn chưa hề dứt, từng luồng xung điện râm ran, nhức nhối liên tục dội ngược vào vỏ não anh, rỉ ra một thứ dịch mô ấm nóng, dính dấp dọc theo đường chân tóc.


"Sư phụ, người ngồi xuống đây đi," Trần Lâm lo lắng nói, cậu bé gầy gò cố gắng dùng đôi vai nhỏ của mình đỡ lấy hông Dương Minh, tay kia vẫn ôm khư khư chiếc túi da chứa các ổ cứng bọc chì và bốn tuýp keo tản nhiệt quân sự vừa đổi được từ Phùng Cát.


"Ta không sao," Dương Minh khàn giọng trả lời. Anh nén một cơn ho đang dâng lên trong cổ họng, nhưng không kịp. Anh vội ho khan liên tục, dòng máu tươi mặn chát trào ra, loang lổ trên lòng bàn tay trái sinh học. Phổi của anh—những mô phế nang đã bị xơ hóa nghiêm trọng do hít phải khí amoniac rò rỉ từ phòng máy chủ Trạm 404—lúc này như đang bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Anh rút vội viên thuốc kháng khí amoniac tự chế cuối cùng của bác sĩ Lê Diệp từ túi áo bảo hộ sờn rách, nuốt khan. Vị đắng chát xộc lên đại não, tạm thời dập tắt cơn co thắt, nhưng tầm nhìn của anh qua chiếc Kính bảo hộ hàn điện tử vẫn chập chờn những dải sọc ngang màu xanh lá của màn hình HUD.


Cao Tiến đi phía sau, bả vai trái bọc băng gạc hoen ố dịch rỉ vàng khẽ giật mạnh mỗi khi gã di chuyển. Gã đặt thanh đao rèn từ cánh máy bay rỉ sét xuống bục sắt, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian xưởng rèn.


"Tạ Đạt! Ra đây!" Cao Tiến gầm lên, giọng nói trầm hùng dội vào vách hầm đá granite.


Từ trong bóng tối của lò nung đất nện khổng lồ, một bóng người cao lớn bước ra. Tạ Đạt—gã thợ rèn phế liệu duy nhất của Trạm 404—hiện ra với khuôn mặt sạm đen vì muội than, da thịt đỏ hồng dưới ánh lửa lò nung. Lão cởi trần, để lộ vòm ngực vạm vỡ đầy sẹo bỏng và chiếc tạp dề da dày bám đầy muội chì đen bóng. Tay lão lăm lăm chiếc búa quai tạ bằng thép carbon nặng mười lăm ký.


"Ồ, tưởng ai, hóa ra là kỹ sư trưởng Dương Minh và gã đồ tể Cao Tiến," Tạ Đạt cục cằn lên tiếng, giọng nói ồm ồm như tiếng búa nện vào đe sắt. Lão liếc nhìn cánh tay cơ khí rũ rượi của Dương Minh và vết thương rỉ dịch trên vai Cao Tiến, khịt mũi khinh bỉ. "Nhìn hai người các ngươi chẳng khác nào hai con chuột cống vừa thoát ra khỏi bể chứa axit. Đến tìm ta làm gì? Xưởng của ta không có chỗ cho kẻ sắp chết nằm nhờ đâu."


"Ta cần ông đúc cho ta một Bộ giáp chì tự chế chống phóng xạ hoàn chỉnh," Dương Minh không vòng vo, anh bước tới trước đe sắt, tay trái đặt tấm bản đồ địa chất nghĩa địa xe tăng lên mặt thép. "Ta phải tiến vào Nghĩa địa xe tăng phóng xạ trên mặt đất hoang tàn để trích xuất thanh nhiên liệu hạt nhân cũ. Nếu không có giáp chì dày ít nhất năm milimét bọc quanh cabin điều khiển lượng tử di động và cơ thể ta, bức xạ gamma ở đó sẽ xóa sạch tệp ý thức của Dương An ngay lập tức khi ta bước vào."


Tạ Đạt khựng lại, lão đặt chiếc búa tạ xuống đất phát ra một tiếng *uỳnh* nặng nề. Lão cúi xuống, dùng bàn tay thô ráp, chai sạn vuốt phẳng tấm bản đồ nilon màu vàng ố, ánh mắt lão biến đổi liên tục khi nhìn thấy những ký hiệu đo nồng độ bức xạ gamma cực cao được đánh dấu đỏ rực quanh nghĩa địa xe tăng.


"Ngươi điên rồi, Dương Minh," Tạ Đạt lắc đầu, giọng lão trầm xuống, mang theo một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. "Nghĩa địa xe tăng phóng xạ là vùng cấm tử thần. Bức xạ ở đó có thể nướng chín tủy xương của ngươi chỉ trong vòng mười phút. Muốn chống lại mức bức xạ đó, ngươi cần một bộ giáp bọc chì dày ít nhất năm milimét từ đầu đến chân. Nhưng ta báo cho ngươi một tin xấu: ta đã cạn kiệt cực ắc quy axit-chì để đúc rồi. Chợ đen của Phùng Cát cũng chẳng còn viên pin chì nào nguyên vẹn sau đợt càn quét của Sói Sắt."


Không khí trong xưởng rèn đột ngột chìm vào sự im lặng chết chóc. Trần Lâm lo lắng nhìn Dương Minh, hai tay cậu bé siết chặt chiếc túi da chứa ổ cứng. Nếu không có bộ giáp chì, kế hoạch cứu Dương An sẽ hoàn toàn phá sản.


Dương Minh đứng lặng người, tròng kính bảo hộ hàn điện tử của anh phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ lò nung đất. Anh biết Tạ Đạt không nói dối. Sự khan hiếm tài nguyên dưới lòng đất này là một thực tế tàn nhẫn. Nhưng anh không thể dừng lại. Ý thức của em gái anh đang nằm trong kén bảo ôn dắt ngang hông, nhịp sóng não của cô đang yếu dần sau mỗi giờ sụt áp điện lưới.


Anh quay đầu nhìn vào chiếc túi da của Trần Lâm, ánh mắt dừng lại ở một khối kim loại bọc chì nhô ra. Đó là một phần khung bảo vệ tản nhiệt bằng hợp kim chì-titan bị hỏng của robot bảo trì R-80 mà anh đã tháo dỡ và mang theo sau trận chiến ở phòng máy chủ trung tâm.


"Dùng cái này," Dương Minh dứt khoát nói, anh dùng tay trái rút khối kim loại rỉ sét bám đầy bùn axit ra, đặt mạnh lên đe sắt. "Đây là khung tản nhiệt phụ của R-80. Nó chứa hợp chất chì nguyên chất được bọc bảo vệ. Hãy rã xác nó để lấy chì đúc giáp."


Trần Lâm biến sắc, cậu bé bước lên một bước: "Sư phụ! R-80 là người bạn duy nhất của người... Nếu rã xác khung bảo vệ này, chúng ta sẽ không thể khôi phục lại hệ thống chuyển động của nó sau này!"


"Nếu không có giáp chì, Dương An sẽ chết vĩnh viễn trước khi R-80 kịp thức tỉnh," Dương Minh lạnh lùng cắt ngang, giọng nói của anh không một chút dao động, nhưng tay trái anh khẽ run lên. Đó là nỗi dằn vặt tột cùng của một kẻ gác đền—anh phải liên tục đưa ra những quyết định tàn nhẫn, hy sinh từng phần của những gì anh yêu quý để đổi lấy cơ hội sống sót mong manh cho em gái mình.


Tạ Đạt nhìn khối kim loại của R-80, khịt mũi một tiếng rồi nhặt chiếc búa tạ lên. "Được! Kỹ sư trưởng đã quyết định thì ta cũng không từ chối. Trần Lâm, nhóm lửa lò nung lên! Chúng ta bắt đầu đúc!"


Quy trình Đúc chì thủ công trong lò đất bắt đầu dưới sự chỉ huy của Tạ Đạt. Trần Lâm nhanh chóng chạy đến bên ống bổi bạt, dùng hết sức lực của cơ thể gầy gò để bơm khí vào lò đất nện. Ngọn lửa bên trong lò bùng lên đỏ rực, tiếng gió rít u uất dội ra từ họng lò nung nóng rực.


Tạ Đạt dùng kìm kẹp khối kim loại của R-80 ném thẳng vào chiếc nồi nung bằng gốm thô sơ đặt giữa lòng lửa. Chỉ chưa đầy mười phút, lớp hợp kim chì bắt đầu nóng chảy, hóa thành một thứ chất lỏng màu xám bạc, đỏ rực và sủi bọt liên tục.


"Chuẩn bị khuôn đất sét!" Tạ Đạt hét lên qua tiếng lửa gầm rú.


Lão đổ dòng chì nóng chảy vào chiếc khuôn bằng đất sét nung thô sơ đặt dưới nền đất. Nhưng ngay khi dòng chì nóng rực chạm vào lòng khuôn, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Nhiệt độ quá cao của kim loại lỏng kết hợp với hơi ẩm axit tích tụ trong đất sét đã tạo ra sự chênh lệch áp suất nhiệt cực lớn. Chiếc khuôn đất sét nứt toác ra làm đôi, dòng chì xám bạc chảy tràn ra ngoài nền đất cát, tỏa ra một làn khói chì độc hại màu vàng nhạt, nồng nặc mùi kim loại cháy.


"Chết tiệt! Khuôn đất sét bị ẩm axit rồi!" Tạ Đạt chửi thề, lão dùng xẻng xúc cát dập tắt dòng chì đang chảy tràn.


"Đừng dùng đất sét nữa," Dương Minh bước lên, mắt anh quét nhanh qua các đống phế liệu trong xưởng. "Dùng khuôn cát bọc thép. Tạ Đạt, ông có những tấm thép hộp của toa tàu cũ kia chứ? Hãy dùng chúng để bọc ngoài khuôn cát thạch anh khô. Lực ép của khung thép sẽ giữ cho khuôn không bị nứt vỡ khi chì nóng chảy tràn vào."


Tạ Đạt trừng mắt nhìn Dương Minh, rồi lão cười khẩy: "Đúng là đầu óc của kỹ sư hệ thống! Trần Lâm, lấy khung thép hộp toa tàu lại đây!"


Họ nhanh chóng thiết lập lại hệ thống khuôn cát bọc thép khô ráo. Lần này, dòng chì nóng chảy màu xám bạc chảy nhịp nhàng vào khuôn, lấp đầy các khoảng trống mà không hề có một vết nứt nào xuất hiện. Tuy nhiên, cái giá phải trả lập tức ập đến. Khói chì độc hại tỏa ra từ lò nung nồng nặc, bốc lên cuồn cuộn dưới trần hầm thấp của nhà kho phế liệu.


Dương Minh và Tạ Đạt bị làn khói độc bao vây, cả hai bắt đầu ho khan kịch liệt. Dương Minh cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại, từng cơn đau buốt nhói lên phế quản như thể anh đang hít phải axit đặc.


"Đeo mặt nạ vào! Mau lên!" Dương Minh hét lên qua tiếng ho, anh rút từ trong túi ra hai chiếc mặt nạ lọc độc tự chế bọc cát lọc thạch anh và bột than hoạt tính, đưa cho Trần Lâm và Tạ Đạt, còn anh tự đeo chiếc mặt nạ phòng độc rách của mình lên bọc kín khuôn mặt hốc hác.


Dưới lớp mặt nạ lọc độc thô sơ, hơi thở của họ trở nên ngột ngạt, nặng nề. Dương Minh cảm nhận được độc tố chì đang ngấm dần vào cơ thể qua các vết xước trên da thịt, khiến đầu óc anh bắt đầu xuất hiện những cơn choáng váng nhẹ, tròng mắt nóng ran dưới kính bảo hộ.


Khi các tấm chì dày 5mm vừa nguội đi và định hình thành những mảnh giáp phẳng, Tạ Đạt dùng kìm gắp chúng ra, ném thẳng vào bể nước tản nhiệt ngập nước axit loãng để tôi cứng. Tiếng *xèo xèo* chói tai vang lên, kéo theo luồng hơi nước nóng bỏng làm mờ mịt cả xưởng rèn.


"Bây giờ đến lượt ngươi, Trần Lâm! Dùng mỏ hàn hồ quang để căn chỉnh các mối nối trên bộ đồ bảo hộ vải bố!" Dương Minh ra lệnh, anh đặt bộ đồ bảo hộ lao động bằng vải bố dày lên bàn thao tác.


Trần Lâm gật đầu kiên định, khuôn mặt lấm lem muội than của cậu bé lộ ra một vẻ tập trung cao độ. Cậu nhấc chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế chạy pin betavoltaic mini lên, gạt công tắc nguồn. Tia hồ quang màu xanh lét chớp tắt liên tục trong bóng tối mờ mịt của xưởng rèn, tỏa ra những tia lửa cơ khí chói mắt khi Trần Lâm bắt đầu hàn ghép các tấm chì mỏng vào các đai khóa bằng cáp thép trên bộ đồ vải bố.


Cánh tay cơ khí phải bọc titan của Dương Minh lúc này vẫn rũ rượi, không hề có một chút phản hồi áp suất nào. Anh nhìn chằm chằm vào cánh tay vô cảm đó, rồi dùng tay trái sinh học bấm một nút gạt trên bộ điều khiển thủy lực đeo trước ngực. Anh quyết định kích hoạt giao thức bẻ khóa khẩn cấp để cưỡng bức nạp lại áp suất dầu thủy lực cho cánh tay cơ khí.


*Xì xì... xì xì...*


Tiếng rít thủy lực vang lên chói tai, các xi lanh dọc theo cánh tay titan đột ngột căng phồng lên. Dương Minh nén cơn đau thần kinh buốt nhói dội ngược về cổng sau gáy, anh thử cử động các ngón tay thép. Khớp tay cơ khí khép mở chậm chạp, phát ra tiếng rít cơ khí nặng nề. Hoàn toàn không có xúc giác, anh chỉ có thể căn chỉnh lực nâng bằng cách theo dõi các thông số áp suất dầu hiển thị trên màn hình HUD của kính bảo hộ.


"Để ta lắp tấm giáp ngực," Dương Minh khàn giọng nói.


Anh bước tới đe sắt, dùng cánh tay cơ khí phải vừa được khôi phục áp suất tạm thời để nâng tấm giáp chì ngực nặng mười lăm ký lên. Sức nặng của tấm chì đè trĩu lên khớp vai cơ khí, khiến các xi lanh rít lên dữ dội, rò rỉ ra một vệt dầu máy đen bóng dọc theo cánh tay bọc titan. Dương Minh cắn chặt răng, tay trái sinh học phối hợp cùng Trần Lâm để đặt chuẩn xác tấm giáp chì vào vị trí trước ngực bộ đồ bảo hộ, siết chặt các đai khóa bằng cáp thép.


Sau gần hai giờ đồng hồ vật lộn giữa hơi nóng của lò nung và khói chì độc hại, Bộ giáp chì tự chế chống phóng xạ đã hoàn thành. Đó là một con quái vật cơ khí xám xịt, nặng nề gần hai mươi lăm ký, bao phủ bởi những tấm chì dày dặn được hàn ghép thô sơ nhưng kiên cố, sẵn sàng che chở cho Dương Minh trước cơn bão bức xạ gamma vô hình của nghĩa địa xe tăng.


Dương Minh thở dốc, anh nâng tay trái lau đi vệt máu tươi vừa trào ra nơi khóe môi dưới lớp mặt nạ phòng độc. Anh nhìn vào bộ giáp chì, rồi nhìn sang chiếc kén bảo ôn chứa tệp sóng não của Dương An dắt ngang hông. Chỉ còn một bước nữa thôi, anh sẽ bước lên mặt đất tử thần để tìm kiếm nguồn năng lượng hạt nhân cứu sống cô.


"Chúng ta đã hoàn thành bộ giáp," Tạ Đạt thở phào, lão đặt búa tạ xuống đe sắt, tay lau mồ hôi trán bám đầy muội chì. "Nhưng nhớ kỹ, Dương Minh, bộ giáp này nặng hai mươi lăm ký, nó sẽ làm giảm một nửa tốc độ di chuyển của ngươi trên mặt đất hoang tàn. Nếu gặp phải robot tuần tra tự động của tiền chiến, ngươi sẽ không thể chạy thoát bằng tốc độ thường đâu."


"Ta không đến đó để chạy trốn," Dương Minh lạnh lùng đáp, anh chuẩn bị nhấc bộ giáp chì lên để mặc thử.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ chói tai vang dội cắt ngang lời nói của anh.


Luồng đạn chì tốc độ cao xé rách không khí, bắn xuyên qua khe hở của lối thông gió rỉ sét phía trên trần hầm đá granite. Viên đạn găm thẳng vào chiếc đèn bão treo lủng lẳng giữa xưởng rèn, làm vỡ nát lớp kính bảo vệ và dập tắt hoàn toàn ánh sáng duy nhất trong nhà kho phế liệu.


Dầu hỏa bùng cháy rơi xối xả xuống nền đất cát, tạo ra những vệt lửa đỏ rực nhảy múa trong bóng tối đột ngột ập xuống.


"Nằm xuống!" Cao Tiến gầm lên, gã lập tức vung thanh đao nặng rèn từ cánh máy bay rách, lao ra chặn trước lối thông gió rỉ sét, bả vai trái bọc băng gạc hoen ố rỉ dịch vàng khẽ giật mạnh dưới áp lực của tiếng súng phục kích.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!