Giao Kèo Chợ Đen
Bước ra khỏi đường hầm ngầm dốc đứng, luồng khí nóng ẩm mang theo mùi dầu máy khét lẹt, muối chì và cả mùi da thịt hoại tử nồng nặc lập tức ập vào mặt nhóm Dương Minh. Trước mắt họ, Chợ đen Ga Tàu Điện Ngầm Cũ hiện ra dưới những dải ánh sáng huỳnh quang xanh lét, chập chờn như những đốm ma trơi. Tiếng búa nện vào sắt vụn, tiếng mặc cả chát chúa của những kẻ tị nạn đói khát đổi từng mét cáp đồng lấy những hớp nước cất đục ngầu, và tiếng quạt thông gió rít lên u uất tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, điên cuồng của vùng đất chết.
Dương Minh bước đi loạng choạng, nước ngập dưới chân anh sền sệt một màu đen kịt của bùn thải axit và váng dầu. Cánh tay cơ khí bên phải bọc titan của anh rũ rượi bên hông, khớp thủy lực ở bả vai thỉnh thoảng lại rít lên một tiếng *xì xì* khô khốc, rò rỉ ra những giọt dầu máy màu đen bóng xuống dòng nước ngập mắt cá chân. Sau cơn phản phệ thần kinh tàn khốc ở hành lang bẫy laser, cánh tay phải này hoàn toàn mất đi áp suất, tê liệt và câm lặng. Anh không hề cảm nhận được bất kỳ xúc giác nào từ khối kim loại nặng nề đang treo lủng lẳng đó. Mọi phản hồi chỉ là những xung điện râm ran, nhức nhối truyền thẳng vào cổng kết nối thần kinh mười lăm phần trăm sau gáy đang rỉ dịch mô ấm nóng.
"Sư phụ... người trụ nổi không?" Trần Lâm gầy gò, hai tay ôm khư khư chiếc túi da chứa các ổ cứng bọc chì trước ngực, lo lắng nhìn khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của Dương Minh dưới chiếc kính bảo hộ hàn điện tử.
"Ta chưa chết được," Dương Minh khàn giọng trả lời. Một cơn ho khan lại ập đến, anh phải dùng tay trái sinh học bịt chặt miệng. Máu tươi rỉ qua kẽ ngón tay, mặn chát và nóng hổi. Phổi của anh như đang bốc cháy. Anh vội rút từ trong túi áo bảo hộ sờn rách một viên thuốc kháng khí amoniac tự chế của bác sĩ Lê Diệp, nuốt khan không cần nước. Vị đắng chát của hóa chất tạm thời xoa dịu phế quản đang co thắt, nhưng tầm nhìn của anh vẫn chập chờn những sọc ngang màu xanh lá từ màn hình HUD của kính bảo hộ.
Cao Tiến đi bên cạnh anh, một tay vẫn ghì chặt thanh đao rèn từ cánh máy bay rỉ sét, bả vai trái bọc băng gạc hoen ố dịch rỉ vàng khẽ giật mạnh mỗi khi gã quét ánh mắt sắc lạnh cảnh giác xung quanh. "Dương Minh, địa bàn của Phùng Cát ở ngay phía trước. Lính gác của lão đang nhìn chúng ta."
Tại ngã tư của ga tàu điện ngầm cũ, một rào chắn bằng những tấm thép bọc chì và xác toa tàu lật nghiêng ngăn cách khu vực giao thương tự do với lãnh địa của Thương Hội Phùng Cát. Bốn tên lính gác mặc bộ đồ bảo hộ vá víu bọc chì, tay lăm lăm những khẩu súng hơi bắn đạn chì và gậy phóng điện chạy pin lithium sạc lại, lập tức bước ra chặn đường.
"Đứng lại! Phí vào cửa là năm mét dây đồng bọc chì hoặc một viên pin lithium cũ," tên trưởng nhóm lính gác gằn giọng, ánh mắt dòm ngó chiếc túi da trên tay Trần Lâm.
"Ta không đến để mua bán phế liệu," Dương Minh bước lên, tay trái anh nâng chiếc máy tính cầm tay bọc thép tự chế có cổng kết nối vạn năng lên. "Nói với Phùng Cát, Dương Minh của Trạm 404 đến đòi nợ sòng phẳng."
Nghe đến cái tên Trạm 404, bọn lính gác khẽ biến sắc. Một tên nhanh chóng lùi lại phía sau toa tàu, gõ nhẹ vào chiếc loa pin cầm tay cũ màu xanh dương. Chỉ chưa đầy hai phút sau, một bóng người mập mạp, dị dạng xuất hiện từ trong bóng tối của toa xe hạng nhất cũ.
Phùng Cát bước ra, khuôn mặt tròn xoe bóng dầu của lão co rúm lại thành một nụ cười giả tạo, để lộ những chiếc răng bọc đồng rỉ sét. Lão mặc một chiếc áo khoác lông thú nhân tạo sờn rách, những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn đồng rỉ liên tục xoa vào nhau. Phía sau lão, một vài thợ săn phế liệu, trong đó có Lâm Vy—nữ thợ săn phế liệu trẻ tuổi với chiếc ba lô bọc chì lớn sau lưng—cũng tò mò đứng quan sát cuộc chạm trán.
"Ồ, kỹ sư trưởng Dương Minh!" Phùng Cát reo lên bằng giọng khàn đặc, giả vờ kinh ngạc khi nhìn thấy bộ dạng suy kiệt của Dương Minh. "Ta nghe nói Trạm 404 vừa bị băng Sói Sắt càn quét dữ dội lắm cơ mà? Lò hơi bị nổ, nước axit ngập phòng máy... Sao cậu lại rảnh rỗi dẫn người đến chợ đen của ta thế này? Cánh tay phải của cậu... ôi chao, thật là một kiệt tác cơ khí rỉ sét!"
"Phùng Cát, đừng giả vờ vô can," Dương Minh lạnh lùng cắt ngang lời lão. Anh dùng tay trái điều khiển chiếc máy tính cầm tay, những ngón tay gõ nhanh trên bàn phím cơ phát ra tiếng cọc cạch nặng nề dội lại dưới nước ngập. "Ta đến đây để lấy Keo tản nhiệt quân sự tiền chiến và bản đồ Nghĩa địa xe tăng phóng xạ."
Phùng Cát bật cười, tiếng cười của lão khục khục như tiếng nước sôi trong đường ống rỉ. "Keo tản nhiệt quân sự? Bản đồ nghĩa địa xe tăng? Cậu điên rồi sao, Dương Minh? Đó là những tài nguyên vô giá dưới lòng đất này. Cậu lấy gì để đổi? Trạm 404 của cậu lúc này còn bao nhiêu Megawatt-giờ điện năng để thanh toán cho ta? Hay cậu định dùng cái mạng tàn của cậu để gán nợ?"
Ngay khi Phùng Cát dứt lời, bốn tên lính gác lập tức tiến lên, những họng súng hơi bắn đạn chì và gậy phóng điện chỉ thẳng vào ngực nhóm Dương Minh. Bầu không khí lập tức đông cứng lại, nồng nặc mùi thuốc súng thô sơ và hơi axit ăn mòn.
Cao Tiến nghiến răng, cơ bắp cánh tay gân guốc siết chặt chuôi thanh đao nặng, định xông lên chém đứt họng tên lính gác gần nhất. Nhưng gã vừa khẽ chuyển động, hai tên lính gác đã kích hoạt lưới điện trên gậy phóng điện, dòng điện màu xanh dương chớp nháy liên tục rít lên *tạch tạch* đầy đe dọa.
"Tiến, dừng lại," Dương Minh khẽ ra lệnh, giọng anh tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không hề nhìn vào những họng súng đang chỉ vào mình. Đôi mắt anh sau tròng kính bảo hộ hàn điện tử vẫn khóa chặt vào khuôn mặt mập mạp của Phùng Cát.
"Phùng Cát, ông nghĩ rằng bí mật của ông với Tiêu Lăng vẫn nằm dưới đáy mộ cùng với Lý Đăng sao?" Dương Minh chậm rãi nói, tay trái anh bấm một nút gạt trên chiếc máy tính cầm tay.
Màn hình CRT mini trên máy tính cầm tay đột ngột phát ra ánh sáng xanh lục chập chờn. Dương Minh xoay màn hình về phía Phùng Cát. Trên đó hiển thị một dòng mật mã lượng tử đã bị bẻ khóa hoàn toàn, kèm theo các tệp nhật ký vô tuyến được gửi từ hộp thư vô tuyến ngầm của thương hội Phùng Cát.
[DECRYPTED WIRELESS MAILBOX - SENDER: PHUNG_CAT_CHODEN]
[RECEIVER: TIEU_LANG_VUONGQUOCSO]
[DATA: COORDINATES_STATION_404 - ENCRYPTED_KEY_09]
[TRANSACTION: 3 DIGITAL CITIZENSHIP SLOTS - SECTOR 5]
Phùng Cát nhìn vào màn hình, nụ cười giả tạo trên mặt lão lập tức đông cứng lại. Đôi mắt ti hí của lão trợn trừng lên, quét qua những dòng ký tự màu xanh lá đang chạy liên tục. Làn da bóng dầu của lão nhanh chóng chuyển sang một màu xám ngoét như tro tàn dưới ánh đèn huỳnh quang. Những ngón tay đeo nhẫn đồng rỉ của lão bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Lâm Vy đứng phía sau khẽ nhíu mày, cô tiến lại gần một bước, ánh mắt sắc sảo của một thợ săn phế liệu chuyên nghiệp lập tức nhận ra biểu tượng bảo mật lượng tử của Vương Quốc Số hiển thị trên màn hình. Sự im lặng bao trùm lấy ngã tư ga tàu. Phùng Cát hiểu rất rõ ý nghĩa của tệp dữ liệu này. Thương hội của lão tồn tại và phát triển được dưới lòng đất này là nhờ vào cái danh tiếng "giữ chữ tín" và trung lập. Nếu thông tin lão âm thầm bán đứng tọa độ của Trạm 404—nơi sưởi ấm duy nhất cho hàng vạn linh hồn số và cư dân tị nạn ngoài vành đai—cho Lãnh chúa Tiêu Lăng bị rò rỉ ra ngoài, các thế lực tị nạn và cả băng Sói Sắt sẽ lập tức xé xác lão và thương hội của lão thành trăm mảnh để cướp bóc tài nguyên.
"Cậu... cậu lấy cái này ở đâu ra?" Phùng Cát khàn giọng hỏi, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng từ trán xuống cằm lão.
"Lý Đăng đã chết trong bong bóng giả lập ảo do chính tay ta lập trình," Dương Minh lạnh lùng nói, tiếng rít thủy lực *xì xì* từ cánh tay phải của anh vang lên như một lời cảnh báo cơ khí lạnh lùng. "Nhưng tệp dữ liệu giao dịch của ông với hắn thì vẫn còn nguyên vẹn trong ổ nhớ đệm của ta. Phùng Cát, ông muốn ta phát tán đoạn mã này lên toàn bộ tần số vô tuyến diện rộng của chợ đen ngay bây giờ, hay ông muốn chúng ta ngồi xuống đàm phán một giao kèo sòng phẳng?"
Phùng Cát nuốt nước bọt cái *ực*. Lão nhìn chằm chằm vào Dương Minh, rồi nhìn sang thanh đao khổng lồ của Cao Tiến, cuối cùng nhìn vào chiếc túi da chứa các ổ cứng bọc chì trên tay Trần Lâm. Lão biết mình đã hoàn toàn mất đi thế chủ động.
"Hạ súng xuống! Lũ ngu xuẩn này, hạ súng xuống hết cho ta!" Phùng Cát đột ngột quay lại gào lên với đám lính gác đang ngơ ngác. Lão vội vã xua tay, cố gắng nặn ra một nụ cười còn méo mó hơn trước. "Ôi, Dương Minh... cậu em của ta... chúng ta là đối tác lâu năm cơ mà. Có chuyện gì thì cứ từ từ nói, làm gì mà phải căng thẳng thế này."
Bọn lính gác lúng túng hạ súng hơi và gậy phóng điện xuống. Dương Minh vẫn đứng im, tay trái giữ chặt chiếc máy tính cầm tay, ngón cái đặt ngay trên phím kích hoạt lệnh phát sóng diện rộng.
"Ta cần năm bình keo tản nhiệt quân sự tiền chiến loại silicon bột kim cương," Dương Minh đưa ra yêu cầu, giọng nói không một chút dao động. "Và bản đồ địa chất chi tiết dẫn đến Nghĩa địa xe tăng phóng xạ trên mặt đất."
Phùng Cát nghe thấy số lượng keo tản nhiệt thì méo mặt, lòng tham của một thương nhân chợ đen khiến lão rên rỉ: "Năm bình? Dương Minh, cậu có biết loại keo tản nhiệt silicon bột kim cương đó hiếm đến mức nào không? Ta phải thuê cả đội thợ lặn của biệt đội Sứa Đen liều mạng tháo dỡ từ các phế tích phòng thí nghiệm sụp đổ mới được vài bình. Cậu đòi một lúc năm bình thì thương hội của ta sập tiệm mất!"
"Bốn bình," Dương Minh hạ giọng, nhưng ngón tay anh khẽ siết chặt vào phím kích hoạt. "Và bản đồ nghĩa địa xe tăng. Đây là giới hạn cuối cùng của ta, Phùng Cát. Đừng để ta phải nhấn nút."
Phùng Cát nhìn cái bóng xanh lét chập chờn của tệp dữ liệu trên màn hình CRT, lão biết Dương Minh không hề nói đùa. Gã kỹ sư hệ thống này là một kẻ điên, một kẻ sẵn sàng gạt cầu dao cắt điện cả một phân khu linh hồn để bảo vệ lõi máy chủ, lão không dám đánh cược sự sống còn của thương hội vào lòng nhân từ của anh.
"Được... được rồi! Bốn bình keo tản nhiệt và bản đồ nghĩa địa xe tăng!" Phùng Cát nghiến răng đồng ý, khuôn mặt lão đau đớn như thể bị cắt đi từng khúc ruột. Lão quay sang một tên lính gác: "Vào kho lấy bốn bình keo tản nhiệt loại bọc chì ra đây cho ta! Cả tấm bản đồ địa chất thung lũng sắt thời tiền chiến vẽ trên giấy nilon nữa! Mau lên!"
Tên lính gác vội vã chạy vào trong toa xe. Phùng Cát quay lại nhìn Dương Minh, đôi mắt ti hí của lão lóe lên một tia sáng xảo quyệt đặc trưng của giới buôn lậu. "Nhưng Dương Minh này, ta giao hàng sòng phẳng, còn cậu... cậu định trả cho ta cái gì ngoài việc xóa tệp dữ liệu này? Ta là thương nhân, ta không thể làm ăn mà hoàn toàn không có lợi nhuận thực tế. Cậu biết luật cấm của chợ đen rồi đấy."
Dương Minh khẽ nhíu mày dưới kính bảo hộ. Anh biết Phùng Cát nói đúng, nếu ép lão quá mức mà không cho lão một lối thoát về lợi ích, lão có thể liều mạng bắt tay với Sói Sắt để tiêu diệt nhóm anh ngay khi họ rời khỏi chợ đen.
"Sau khi ta khôi phục lại lò phản ứng hạt nhân mini của Trạm 404," Dương Minh chậm rãi nói, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định. "Ta cam kết sẽ cấp miễn phí năm mươi Megawatt-giờ điện năng cho các bình ắc quy lưu trữ của thương hội Phùng Cát. Đơn vị Megawatt-giờ (MWh) sẽ được truyền trực tiếp qua cổng sạc vành đai ngoài của trạm."
Năm mươi Megawatt-giờ điện năng hạt nhân ổn định. Đối với một thương hội hoạt động dưới lòng đất, nguồn điện năng này tương đương với hàng tấn cáp đồng và hàng vạn lít nước cất tinh khiết. Nó là nguồn sống, là tiền tệ tối cao quyết định quyền sinh tồn của cả chợ đen.
Ánh mắt Phùng Cát lập tức sáng rực lên. Lòng tham của lão nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Lão tính toán rất nhanh: năm mươi MWh điện năng hạt nhân có giá trị gấp mười lần bốn bình keo tản nhiệt và tấm bản đồ rách kia. Nếu Dương Minh thực sự khôi phục được lò phản ứng hạt nhân mini, thương hội của lão sẽ trở thành thế lực giàu có nhất ga tàu điện ngầm cũ.
"Năm mươi Megawatt-giờ? Cậu hứa đấy nhé, Dương Minh!" Phùng Cát nuốt nước bọt, giọng lão run lên vì phấn khích. "Có chữ ký số của kỹ sư trưởng hẳn hoi chứ?"
"Ta sẽ ký vào giao kèo bằng khóa sinh học của ta ngay khi ông giao đủ hàng," Dương Minh trả lời.
Tên lính gác chạy ra, tay bưng một chiếc hộp gỗ mục nát bọc chì. Bên trong hộp là bốn tuýp keo tản nhiệt bằng kim loại màu xám xịt bám đầy bụi chì, và một cuộn giấy nilon màu vàng ố—bản đồ địa chất dẫn đến Nghĩa địa xe tăng phóng xạ trên mặt đất hoang tàn.
Dương Minh dùng tay trái sinh học cầm lấy một tuýp keo, vặn nhẹ nắp hộp để kiểm tra. Một thứ hợp chất silicon màu xám sẫm, đặc quánh và lấp lánh những hạt bột kim cương nhỏ li ti dưới ánh đèn huỳnh quang hiện ra. Đúng là keo tản nhiệt quân sự nguyên bản chưa bị biến tính do hơi nước axit. Anh cẩn thận cất bốn tuýp keo vào túi bảo hộ bên hông, ngay cạnh kén bảo ôn chứa tệp sóng não của Dương An.
Anh đặt ngón tay trái lên bàn phím máy tính cầm tay, nhập mã chữ ký số kỹ sư trưởng cấp tối cao của mình, ký vào bản thỏa thuận cam kết cung cấp điện năng hạt nhân cho thương hội Phùng Cát qua cổng kết nối hồng ngoại.
"Giao kèo đã ký," Dương Minh lạnh lùng nói, ngắt sợi cáp lượng tử khỏi máy tính cầm tay. "Tệp dữ liệu về sự phản bội của ông đã được mã hóa ẩn. Chỉ cần ta hoặc người của ta gặp sự cố ngoài vành đai, đoạn mã đó sẽ tự động phát tán lên toàn bộ mạng lưới vô tuyến ngầm."
Phùng Cát biến sắc nhẹ, nhưng lão nhanh chóng lấy lại nụ cười méo mó. Lão khẽ cúi người, tiến sát lại gần Dương Minh, mùi mỡ hành và dầu máy hôi hám từ người lão xộc thẳng vào mũi anh. Giọng lão đột ngột hạ thấp xuống, mang theo một vẻ run rẩy, cảnh báo tột cùng.
"Dương Minh... giao kèo đã xong, ta giữ chữ tín," Phùng Cát thì thầm, đôi mắt ti hí liếc nhìn ngược lên phía trần hầm rỉ sét của ga tàu. "Nhưng ta phải cảnh báo cậu một điều. Lối ra mặt đất số bốn—con đường duy nhất dẫn đến Nghĩa địa xe tăng phóng xạ—không còn an toàn nữa đâu."
Dương Minh khựng lại, tay trái anh siết chặt chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế. "Có chuyện gì dưới đó?"
"Băng Sói Sắt của Độc Nhãn Khương Sâm đã biết cậu cần thanh nhiên liệu hạt nhân để cứu máy chủ," Phùng Cát nuốt nước bọt, khuôn mặt lão co rúm lại vì sợ hãi. "Lính bắn tỉa hàng đầu của chúng—Mắt Ưng—đã mang theo khẩu súng trường bắn tỉa tiền chiến bọc thép bọc chì lên mặt đất. Hắn đang phục kích trên đỉnh phế tích tòa nhà sụp đổ ngay sát lối ra số bốn. Hắn bắn nát đầu bất kỳ sinh vật nào dám ló mặt lên mặt đất hoang tàn giữa cơn bão axit. Cậu bước ra ngoài đó lúc này... chỉ có con đường làm mồi cho đạn chì của hắn thôi!"
Tiếng rít gió u uất từ phía đường ống dẫn khí rỉ sét dội ngược xuống ga tàu điện ngầm cũ, mang theo hơi thở lạnh buốt và mùi axit ăn mòn nồng nặc của mặt đất hoang tàn ngoài kia, như một lời xác nhận tàn nhẫn cho lời cảnh báo của trùm chợ đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!