Phản Phệ Thần Kinh
Luồng khí amoniac rò rỉ từ trần hầm nứt bắt đầu làm mờ kính bảo hộ của Dương Minh.
Trong bóng tối chật hẹp của lối đi ngầm bí mật vừa lộ ra dưới mảng tường sập, hơi lạnh buốt của khí hóa lỏng xộc thẳng vào từ phía sau lưng họ. Sương mù amoniac trắng xóa phun ra từ vết nứt trên trần phòng làm việc của Tạ Văn Khương nhanh chóng đuổi theo, len lỏi qua từng kẽ đá granite. Nó bám vào mặt ngoài tròng kính bảo hộ hàn điện tử của Dương Minh, ngưng tụ thành những giọt sương axit mờ đục, ăn mòn dần lớp phủ chống lóa mỏng manh.
"Đi! Xuống mau!" Dương Minh khàn giọng ra lệnh, giọng nói đứt quãng qua bộ lọc âm cũ kỹ của mặt nạ phòng độc. Anh đẩy Trần Lâm đi trước. Cậu bé mười hai tuổi gầy gò ôm chặt chiếc túi da chứa các ổ cứng bọc chì trước ngực, bước chân loạng choạng trên những bậc đá dốc đứng, trơn trượt bởi rêu độc và bùn rỉ sét.
Cao Tiến đi bọc hậu. Thanh đao rèn từ cánh máy bay rỉ sét của gã kéo lê trên mặt đá, phát ra tiếng sột soạt lạnh lẽo. Bả vai trái bọc giáp xích của gã vẫn còn rỉ dịch vàng hoen ố từ vết bỏng hơi nước lúc trước, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, đôi mắt sắc lạnh cảnh giác nhìn ngược lên phía cửa phòng làm việc đã được hàn chết. Bên ngoài kia, tiếng xà beng của Vương Dũng và đám bạo dân vẫn nện sầm sập, nhưng âm thanh đã mờ nhạt dần, thay thế bằng tiếng rít gió u uất của lòng đất sâu.
Con đường ngầm dốc đứng, sâu hoắm và tối tăm như họng của một con quái vật cơ khí khổng lồ đã chết từ lâu. Nước ngập dưới chân họ lúc này đã chuyển từ nước mưa axit loãng sang một loại chất lỏng đen ngòm, nhớp nháp dầu máy và muối chì. Mỗi bước chân của Dương Minh nện xuống lớp bùn ngập mắt cá chân đều phát ra tiếng gõ nặng nề, cọc cạch vang vọng.
Cánh tay cơ khí bên phải bọc titan của anh rũ xuống bên hông, xi lanh thủy lực phát ra tiếng rít *xì xì* khô khốc sau mỗi cử động. Cánh tay này hoàn toàn mất đi xúc giác sinh học. Anh không thể cảm nhận được độ trơn trượt của vách đá khi vịn vào, cũng không cảm nhận được cái lạnh buốt của dòng nước đen ngập chân. Mọi phản hồi chỉ là những xung điện áp suất dội ngược khan đặc, buốt nhói truyền qua cổng kết nối thần kinh mười lăm phần trăm sau gáy. Anh phải dùng mắt để căn chỉnh khoảng cách, điều khiển khối thép nặng nề đó bằng logic lập trình lạnh lùng của một kỹ sư hệ thống.
"Sư phụ, phía trước... có ánh sáng đỏ chập chờn," Trần Lâm đột ngột dừng lại, giọng run rẩy. Cậu bé nép sát vào vách đá ẩm ướt.
Dương Minh áp kính bảo hộ hàn điện tử lên mắt, gạt nhẹ núm xoay rỉ sét để khởi động bộ lọc hồng ngoại. Màn hình HUD chập chờn vài sọc ngang màu xanh lá trước khi hiển thị một sơ đồ nhiệt lượng ba chiều phức tạp.
Cách họ chưa đầy mười mét, không gian đường hầm đột ngột mở rộng ra một hành lang kỹ thuật cũ. Và giăng ngang hành lang đó là một lưới ánh sáng đỏ rực, sắc lẹm như những sợi tơ nhện bằng lửa.
"Hệ thống phòng thủ laser tự động," Dương Minh nghiến răng. Giọng anh nghẹn lại bởi một cơn ho khan. Anh vội bịt miệng, máu tươi rỉ qua kẽ ngón tay trái sinh học, nóng hổi và mặn chát. Lá phổi xơ hóa của anh đang gào thét đòi thuốc kháng amoniac, nhưng lúc này anh không thể dừng lại.
Đây là hệ thống phòng thủ cổ xưa của Tạ Văn Khương gài lại từ thời tiền chiến để bảo vệ lối đi xuống Chợ đen Ga Tàu Điện Ngầm Cũ. Những họng phát laser bọc trong các hộp thép bọc chì dày dặn, được gắn chặt vào vách đá granite bằng đai ốc rỉ sét. Chúng hoạt động dựa trên cảm biến trọng lực và quét hồng ngoại. Chỉ cần một vật thể sống bước vào vùng quét, chùm tia laser CO2 công suất cao sẽ kích hoạt, cắt đứt xương thịt trong vòng chưa đầy một phần mười giây.
"Để tôi dùng đao chém nát hộp nguồn của nó!" Cao Tiến bước lên, vung thanh đao nặng rỉ sét.
"Không được!" Dương Minh giơ tay trái ngăn lại. "Cáp nguồn của hệ thống này chạy ngầm trong vách đá và liên kết trực tiếp với đường trục cáp quang dẫn sưởi phụ của khu tị nạn ngoài. Nếu ông chém đứt, xung điện áp ngược sẽ làm nổ tung toàn bộ đường cáp xung quanh. Lúc đó, kén bảo ôn của Dương An dắt ngang hông ta cũng sẽ bị sập nguồn vĩnh viễn do đoản mạch."
Cao Tiến khựng lại, thanh đao nặng nề hạ xuống, mặt gã đanh lại dưới ánh sáng đỏ lòm của tia laser. "Vậy phải làm sao? Khói độc amoniac phía sau sắp tràn xuống tới nơi rồi. Chúng ta không thể đứng đây chờ chết ngạt."
Dương Minh nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển bẫy laser gắn trên vách đá bên phải. Nó là một chiếc hộp sắt rỉ sét, nắp hộp đã bị nứt rách, lộ ra các bảng mạch bán dẫn phủ đầy bụi chì và muối axit trắng xóa. Để vô hiệu hóa hệ thống này mà không gây đoản mạch, anh chỉ có một con đường duy nhất: bẻ khóa phần mềm hệ thống điều khiển từ bên trong.
Nhưng tay phải cơ khí của anh hoàn toàn không có xúc giác để thực hiện các thao tác đấu nối dây siêu nhỏ trên bảng mạch bị rỉ sét điện hóa. Anh buộc phải sử dụng phương pháp mạo hiểm nhất: cấy ghép kết nối trực tiếp sóng não.
"Vy, giúp ta giám sát tần số xung điện từ ngoài hành lang," Dương Minh nói qua bộ đàm đeo cổ, nhưng chỉ nhận lại tiếng rít tĩnh điện *rè rè* kéo dài. Bão từ mặt trời trên mặt đất và lớp đá dày 50 mét đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc vô tuyến với Trịnh Vy. Anh cô độc.
Anh quay sang Trần Lâm: "Lâm, giữ chặt chiếc túi da. Tiến, canh gác phía sau. Ta cần năm phút."
Dương Minh tiến lại gần bảng điều khiển. Anh dùng tay trái sinh học run rẩy rút sợi cáp lượng tử bọc chì từ thắt lưng ra. Một đầu cáp cắm vào cổng phụ của bảng điều khiển bẫy laser, đầu còn lại—gồm năm chân cắm bằng đồng mạ vàng siêu nhỏ—được anh đưa lên sau gáy.
Cổng cấy ghép thần kinh thô sơ mười lăm phần trăm sau gáy anh, do chính bác sĩ chợ đen Lê Diệp thực hiện không có thuốc tê trong một căn hầm ẩm ướt, lúc này đang hơi sưng tấy và rỉ dịch mô. Dương Minh hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt nhói, dứt khoát cắm mạnh sợi cáp vào gáy.
*Cạch.*
Một luồng điện áp thấp lập tức chạy dọc theo tủy sống của anh, đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Dương Minh co rúm người lại, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két để không bật ra tiếng hét. Đồng tử mắt anh giãn nở cực đại dưới chiếc kính bảo hộ. Trước mắt anh, thế giới thực tế mờ nhạt dần, thay thế bằng một không gian số hóa mờ tối của hệ thống bẫy laser.
[SYSTEM LOG: GIAO THỨC ĐỒNG HÓA SÓNG NÃO THÔ SƠ - ACTIVATED]
[WARNING: NEURAL OVERLOAD DETECTED - SIGNAL NOISE: 35%]
[USER IDENTIFICATION: UNKNOWN SYSTEM ENGINEER]
Đó là Giao thức đồng hóa sóng não thô sơ. Dòng điện tần số thấp liên tục phóng ra các xung nhịp để cưỡng bức tần số dao động của vỏ não anh đồng bộ với xung nhịp của bộ vi xử lý cổ đại trong bảng điều khiển. Cơn đau đầu dữ dội ập đến như thể có một mũi khoan thép đang xoáy sâu vào thùy chẩm gáy. Tai anh bắt đầu ù đi, tiếng rít tĩnh điện u u u kéo dài bất tận, và một dòng máu tươi nóng hổi bắt đầu rỉ ra từ lỗ mũi bên trái, nhỏ giọt xuống tấm vải bố bảo hộ bám bụi chì.
"Sư phụ... người đang chảy máu!" Trần Lâm kinh hoàng kêu lên, định bước tới dìu anh.
"Đứng im! Không được chạm vào ta!" Dương Minh gầm lên qua kẽ răng. Luồng xung điện lượng tử phản hồi từ bảng điều khiển quá mạnh, nếu Trần Lâm chạm vào anh lúc này, dòng điện rò rỉ có thể làm cháy sạch các mạch thần kinh của cậu bé.
Dương Minh tập trung toàn bộ tư duy còn sót lại vào các dòng mã lệnh nhị phân đang chạy tràn ngập trong tâm trí. Anh nhận ra thuật toán bảo mật của bẫy laser này vận hành bằng phương thức mã hóa đối xứng cũ của Tạ Văn Khương. Để vô hiệu hóa nó, anh phải dùng sóng não của mình để giả lập chữ ký số của người thầy quá cố.
*01001011... 01010111...*
Anh bắt đầu viết các đoạn mã bẻ khóa bằng hợp ngữ Assembly trực tiếp trong đại não, truyền qua sợi cáp lượng tử vào bảng điều khiển. Nhưng hệ thống phòng thủ của hầm ngầm không dễ dàng chịu khuất phục. Bộ vi xử lý cổ đại liên tục phát ra các xung điện áp ngược để đẩy lùi sự xâm nhập của anh.
Cơn đau thần kinh tăng lên gấp bội. Cánh tay phải cơ khí 30% bán cơ khí hóa của Dương Minh bắt đầu phản phản co giật dữ dội. Các xi lanh thủy lực bên trong khớp vai và khuỷu tay bọc titan rít lên tiếng *xì xì* liên tục, mất kiểm soát áp suất dầu. Cánh tay cơ khí khổng lồ co quắp lại, các ngón tay thép cào xước vách đá granite, bắn ra những tia lửa cơ khí chói mắt.
"Dương Minh! Cố lên!" Cao Tiến hét lớn, gã vung đao chặn trước Trần Lâm đề phòng cánh tay cơ khí của Dương Minh quật trúng cậu bé.
Dương Minh cảm thấy nửa thân người bên phải của mình như đang bị xé rách. Các sợi cáp đồng quấn quanh mô cơ sinh học trong cánh tay phải đang co rút kịch liệt dưới tác động của dòng điện lượng tử phản hồi. Sự run rẩy của các xi lanh thủy lực hoen rỉ tương phản hoàn toàn với sự lạnh lùng, tĩnh lặng trong tư duy lập trình của anh. Đại não anh vẫn đang lạnh lùng tính toán từng dòng lệnh bẻ khóa, nhưng cơ thể sinh học của anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng.
[WARNING: NEURAL BACKLASH - COGNITIVE INTEGRITY: 65%]
[WARNING: HYDRAULIC PRESSURE MALFUNCTION - RIGHT ARM]
"Chết tiệt..." Dương Minh rên rỉ. Anh cố gắng đưa tay trái lên ngực để chạm vào Bộ ngắt kết nối khẩn cấp (Kill Switch) đeo trước ngực, hòng giật đứt dòng điện thần kinh trước khi não bộ bị nổ tung. Nhưng cơn co giật toàn thân khiến tay trái anh run rẩy, không thể nhấn trúng nút bấm màu đỏ.
Đúng lúc đó, một xung điện lượng tử cực mạnh từ bảng điều khiển dội ngược thẳng về cổng sau gáy.
Cánh tay cơ khí phải của Dương Minh co giật mạnh một cú cực đại. Khớp khuỷu tay bọc titan vung ra với lực thủy lực nghìn cân, đập mạnh vào sợi cáp quang lượng tử đang kết nối điều khiển bẫy laser.
*Phựt!*
Sợi cáp quang điều khiển bị giật đứt lìa khỏi cổng phụ của bảng điều khiển.
Hệ thống tường lửa của bẫy laser lập tức nhận diện đây là một hành vi phá hoại vật lý. Toàn bộ lưới ánh sáng đỏ rực đang giăng ngang hành lang kỹ thuật đột ngột biến mất trong một phần mười giây, rồi lập tức tái khởi động ở chế độ quét càn quét khẩn cấp.
Một chùm tia laser CO2 màu đỏ rực, dày bằng ngón tay cái, đột ngột bắn ra từ họng phát trên trần hầm, quét một đường vòng cung chết chóc thẳng qua khoảng không gian nơi họ đang đứng.
Chùm tia laser đỏ rực quét sát qua vành tai của Cao Tiến, nung nóng không khí xung quanh lên đến hàng trăm độ C, thiêu rụi vài sợi tóc mai của gã và để lại một vệt cháy sém đen kịt trên vách đá ngay phía sau đầu gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!