Nhạc nềnIrregular

Bức Tường Khói Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí amoniac rò rỉ từ trần hầm nứt bắt đầu làm mờ kính bảo hộ của Dương Minh.


Bên trong không gian chật hẹp của Phòng làm việc của Tạ Văn Khương, bóng tối và khói độc đang cuộn xoáy như những bóng ma đòi mạng. Tiếng kim loại va đập sầm sập từ cánh cửa thép ngoài hành lang dội vào, rung chuyển cả những bức tường granite hoen rỉ. Vương Dũng và đám đông bạo loạn ngoài kia đã mất hết lý trí. Tiếng la hét của họ lẫn trong tiếng ho khan xé phổi, bị bóp méo qua hệ thống intercom nhiễu hạt, nghe không khác gì tiếng gầm rú của những con thú hoang bị dồn vào đường cùng.


"Mở cửa ra! Tên kỹ sư máu lạnh kia! Mày trốn trong đó để mặc chúng tao chết ngạt sao?" Tiếng Vương Dũng gào lên, điên cuồng và khàn đặc. "Đập nát cánh cửa này! Cướp lấy cáp đồng và máy phát điện! Chúng tao cần sưởi ấm, chúng tao cần sống!"


*Ầm! Uỳnh!*


Cánh cửa thép rỉ sét của phòng làm việc rung lên bần bật dưới sức nặng của những cú nện xà beng liên tiếp. Những con ốc định vị sâu trong vách đá granite phát ra tiếng rạn nứt khô khốc, bụi xi măng xám xịt lả tả rơi xuống vũng nước axit loãng dưới chân. Khói độc amoniac màu vàng nhạt, nồng nặc mùi hóa chất cháy, đã bắt đầu len lỏi qua các khe nứt rách ở mép cửa, cuộn lên thành từng luồng đặc quánh.


[WARNING: AMMONIA LEVEL: 410 PPM - EXTREME TOXICITY]

[AIR FILTRATION SYSTEM: MALFUNCTION - REVERSE FLOW DETECTED]


Dòng chữ đỏ rực nhấp nháy liên tục trên màn hình HUD của chiếc Kính bảo hộ hàn điện tử mà Dương Minh đang đeo trên mắt. Làn khói độc len vào mắt kính, làm cay xè và nhòe đi tầm nhìn của anh. Dương Minh khẽ gập người, một cơn ho dữ dội xé rách cuống họng. Tay trái anh bịt chặt miệng, máu tươi loang lổ rỉ qua kẽ ngón tay, mặn chát và nóng hổi. Phổi của anh—những mô tế bào đã bị xơ hóa nghiêm trọng sau nhiều năm hít khí độc dưới lòng đất—lúc này như đang bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên.


Cánh tay cơ khí bên phải của anh khẽ nâng lên, phát ra tiếng rít thủy lực *xì xì* quen thuộc khi xi lanh áp suất hoạt động. Khớp vai bọc titan chuyển động nhịp nhàng, nâng khối thép nặng nề lên để đỡ lấy bả vai trái đang rỉ dịch vàng hoen ố qua lớp băng gạc. Cánh tay cơ khí này hoàn toàn mất đi xúc giác sinh học. Anh không cảm nhận được cái lạnh buốt của nước axit ngập mắt cá chân, cũng không cảm nhận được sức nóng rát của luồng khói độc đang áp sát. Mọi thứ chỉ là những xung điện áp suất dội ngược khan đặc truyền qua cổng kết nối thần kinh mười lăm phần trăm sau gáy. Anh phải điều khiển nó bằng mắt, bằng sự tính toán logic lạnh lùng của một kỹ sư hệ thống.


"Sư phụ! Khói... khói độc tràn vào nhiều quá!" Trần Lâm ho sặc sụa, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem muội than cắt không còn giọt máu. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi cố gắng dùng một miếng giẻ ướt, thấm nước axit loãng dưới sàn để bịt vào khe hở dưới chân cửa.


Nhưng áp suất khí amoniac từ hành lang bên ngoài quá mạnh. Luồng khói vàng nhạt phun ra thành vệt dài, thổi bay miếng giẻ ướt của Trần Lâm ra xa chỉ trong vòng vài giây. Cậu bé ngã nhào ra sàn, ho rách cả cổ họng, hai tay ôm lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội.


"Lâm, lùi lại phía sau hốc tường sập!" Dương Minh khàn giọng ra lệnh, giọng nói méo mó qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc rách bám đầy bụi chì. Anh quay sang Cao Tiến: "Tiến! Giúp ta giữ cánh cửa này. Nếu để chúng phá vỡ chốt khóa trước khi ta hàn kín, tất cả sẽ chết ngạt trong vòng hai phút."


Cao Tiến không nói một lời. Chiến binh phế thải vạm vỡ bước lên, bả vai trái bọc giáp xích sắt tì mạnh vào cánh cửa thép đang rung chuyển. Gã nén cơn đau từ vết bỏng hơi nước ở vai, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để chặn đứng lực xô đẩy điên cuồng từ đám đông bên ngoài. Tiếng cơ bắp gã căng lên, tiếng xích sắt trên áo giáp va chạm kèn kẹt vào vách cửa thép.


"Nhanh lên, Dương Minh!" Cao Tiến nghiến răng gầm lên, những giọt mồ hôi trộn lẫn bụi chì chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy sẹo bỏng axit của gã. "Sức người không chọi nổi xà beng của cả trăm mạng đâu!"


*Rắc! Cạch!*


Tấm kính quan sát nhỏ bằng thủy tinh hữu cơ trên cánh cửa phòng làm việc đột ngột rạn nứt dưới một cú nện xà beng cực mạnh của Vương Dũng. Những mảnh vỡ sắc nhọn bắn tung tóe, để lại một lỗ thủng lớn bằng bàn tay. Luồng khí amoniac đậm đặc lập tức phun xối xả vào trong phòng như một vòi rồng độc hại, nhắm thẳng vào khuôn mặt của Cao Tiến.


"Trần Lâm! Đưa mỏ hàn!" Dương Minh hét lớn.


Cậu học trò nhỏ nén cơn ho, nhanh nhẹn bò qua đống đổ nát, nhặt chiếc Mỏ hàn hồ quang tự chế chạy bằng pin lithium đưa vào tay trái của Dương Minh. Bàn tay trái sinh học của Dương Minh siết chặt cán gỗ quấn băng keo đen của mỏ hàn.


Anh không thể hàn bằng tay phải cơ khí vì nó hoàn toàn mất xúc giác, không thể cảm nhận được độ rung và độ nóng chảy của kim loại để căn chỉnh mối hàn siêu nhỏ. Anh buộc phải dùng cánh tay phải bọc titan cực khỏe để ghì chặt tấm thép gia cố rỉ sét nhặt từ đống đổ nát đè lên lỗ thủng của cửa, trong khi tay trái cầm mỏ hàn thao tác.


*Xoẹt! Xèo xèo!*


Tia hồ quang màu xanh dương chói mắt bùng lên, soi rõ khuôn mặt hốc hác, quầng thâm mắt sâu hoắm của Dương Minh dưới chiếc kính bảo hộ hàn điện tử. Màn hình HUD hiển thị thông số nhiệt độ mối hàn tăng vọt lên mức 1500 độ C.


Anh di chuyển mũi hàn cực nhanh, hàn nối các mép của tấm thép gia cố vào khung cửa bọc chì. Tiếng kim loại nóng chảy xèo xèo, tỏa ra làn khói khét lẹt của thiếc hàn và sơn chống rỉ bị cháy. Mỗi một tia lửa bắn ra là một lần Dương Minh phải nín thở, tránh để tàn lửa rơi vào kén bảo ôn ý thức của Dương An đang dắt ngang hông.


"Amoniac... khói độc đang dâng lên từ trần hầm nữa!" Trịnh Vy hét lên từ góc phòng máy tính IBM cổ. Cô đang cố gắng che chở cho chiếc terminal cầm tay bọc thép của mình khỏi bụi xi măng rơi rụng.


Dương Minh liếc mắt nhìn lên trần hầm. Những vết nứt địa chất từ vụ nổ bình gas trước đó đang rộng dần ra. Khói độc từ hệ thống thông gió chính bị Sói Sắt chặn đứng trên mặt đất đang rò rỉ trực tiếp qua các khe nứt bê tông, tạo thành những vệt khói màu vàng nhạt rơi xuống như sương mù độc hại.


Cánh cửa sắt ngoài hành lang vẫn tiếp tục bị nện sầm sập. Vương Dũng thọc chiếc xà beng thép qua lỗ thủng vừa bị Dương Minh hàn kín một nửa, cố gắng bẩy gãy mối hàn mới.


"Mày không thoát được đâu, Dương Minh!" Tiếng Vương Dũng gào thét sát ngay bên tai anh qua lỗ thủng cửa. "Chúng tao sẽ dìm mày vào chính vũng nước axit này!"


Dương Minh lạnh lùng nhìn chiếc xà beng đang ngọ nguậy qua khe hở cửa. Đại não anh hoạt động với tốc độ của một bộ vi xử lý. Nếu chỉ hàn kín cửa, khói độc rò rỉ từ trần hầm vẫn sẽ giết chết họ trước khi họ kịp rút xuống lối đi ngầm bí mật. Anh cần một đòn bẩy chiến thuật để đẩy lùi đám đông bạo loạn bên ngoài, buộc họ phải rút lui để giải tỏa áp suất khói độc.


Anh nhớ lại sơ đồ mạch điện ẩn của Trạm ngầm Điện Máy 404 mà cha anh, Dương Thiết, đã để lại trong cuốn sổ tay rỉ sét.


"Vy! Hệ thống quạt thông gió phụ của hành lang ngoài vẫn kết nối với bảng phân phối điện phụ trong phòng này đúng không?" Dương Minh hét lớn qua tiếng ồn.


"Đúng thế! Nhưng hệ thống đó đã bị khóa cứng sau khi anh gạt cầu dao cô lập phân khu 9!" Trịnh Vy đáp, ngón tay cô điên cuồng gõ lên bàn phím cơ dưới nước.


"Ta sẽ kích hoạt lại nó. Nhưng không phải để thông gió cho chúng ta, mà là đảo ngược dòng khí!" Dương Minh gầm lên.


Anh buông mỏ hàn, lao về phía góc phòng làm việc, nơi đặt chiếc tủ điện phụ bọc chì xám xịt. Cánh tay cơ khí phải bọc titan của anh vung lên, dùng lực thủy lực cực mạnh đập vỡ nát ổ khóa rỉ sét của tủ điện. Tiếng kim loại gãy giòn vang lên.


Bên trong tủ điện là những cầu dao đồng nặng trịch, bám đầy muối axit trắng xóa và rỉ xanh điện hóa. Đây chính là hệ thống điều khiển điện lưới phụ của hành lang ngoài.


Dương Minh đưa bàn tay cơ khí phải bọc titan nắm lấy chiếc cầu dao đồng lớn nhất—cầu dao điều khiển quạt hút đảo chiều của hành lang ngoài. Khớp vai thủy lực của anh rít lên tiếng *xì xì* áp suất lớn khi anh dồn toàn bộ lực cơ khí để gạt cầu dao.


*Cạch! Xoẹt xèo!*


Tia lửa điện màu xanh dương bắn ra tung tóe từ tiếp điểm đồng rỉ sét, đánh thẳng vào lớp vỏ thép bọc titan của cánh tay cơ khí phải. Dương Minh bị giật điện nhẹ, một dòng điện tần số thấp chạy dọc qua cổng cấy ghép sau gáy làm anh co thắt cơ mặt, nhưng anh không hề buông tay. Anh dứt khoát thực hiện kỹ năng Cô lập cầu dao cưỡng bức, ngắt dòng điện sưởi ấm của hành lang ngoài và dồn toàn bộ điện năng cao áp vào hệ thống quạt hút đảo chiều.


*Uùùùù...*


Tiếng động cơ quạt thông gió phụ đặt sâu trong vách đá hành lang ngoài đột ngột gầm rú trở lại sau mười năm im lìm. Cánh quạt rỉ sét quay tít với tốc độ cực đại, tạo ra một luồng áp suất hút cực mạnh ngược từ phòng làm việc ra ngoài hành lang.


Luồng khói độc amoniac màu vàng nhạt đang cuồn cuộn tràn vào phòng lập tức bị áp suất hút ngược trở lại qua lỗ thủng cửa sắt. Không chỉ vậy, hệ thống quạt đảo chiều bắt đầu hút toàn bộ khói độc tích tụ từ các đường ống thông gió chính và thổi thẳng vào mặt đám đông bạo loạn đang tụ tập ngoài hành lang.


"Aaa! Khói... khói độc thổi ngược lại rồi!"


"Ngạt thở quá! Chạy mau!"


Tiếng gào thét phẫn nộ của đám đông ngoài hành lang đột ngột chuyển thành những tiếng la hét kinh hoàng, hoảng loạn. Vương Dũng và những kẻ cầm cuốc xẻng bị luồng khói amoniac đậm đặc thổi thẳng vào mặt, phế quản bị đốt cháy ngay lập tức. Tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng xô đẩy giẫm đạp lên nhau vang lên sầm sập khi đám đông bạo loạn điên cuồng tháo chạy khỏi hành lang chính để tìm kiếm những ngách hầm chưa bị nhiễm độc.


Tiếng đập cửa sắt ngoài phòng làm việc thưa dần rồi dứt hẳn.


Cao Tiến buông lỏng bả vai khỏi cánh cửa thép móp méo, ngã quỵ xuống bục thao tác sắt, thở dốc liên tục qua bộ lọc mặt nạ. Gã nhìn Dương Minh bằng ánh mắt vừa kính nể vừa kinh hãi trước quyết định tàn nhẫn nhưng chính xác của anh.


Dương Minh không lãng phí một giây nào. Anh lao trở lại cửa, tay trái cầm Mỏ hàn hồ quang tự chế, tay phải bọc titan giữ chặt tấm thép gia cố. Tia lửa hồ quang xanh lét lại bùng lên chớp tắt liên tục trong bóng tối ngập tràn khói bụi.


*Xèo xèo... Xèo xèo...*


Với tốc độ của một kỹ sư hệ thống lão luyện, Dương Minh hàn kín những đường rạn nứt cuối cùng trên cánh cửa thép, bít chặt lỗ thủng và các khe hở. Cánh cửa phòng làm việc lúc này đã biến thành một bức tường thép hàn vá víu chằng chịt, cô lập hoàn toàn họ khỏi thế giới bạo loạn và khói độc bên ngoài.


"Xong rồi," Dương Minh khàn giọng nói, anh buông mỏ hàn xuống sàn nước ngập mắt cá chân. Tiếng kim loại chạm nước phát ra tiếng *tõm* lạnh lẽo.


Anh gỡ chiếc kính bảo hộ hàn điện tử ra khỏi mắt, để lộ khuôn mặt hốc hác với những vệt máu khô loang lổ quanh mũi và miệng. Cơn đau thần kinh từ cổng cấy ghép sau gáy dội lên từng đợt buốt nhói, khiến anh phải vịn chặt vào cạnh bàn gỗ để không ngã quỵ.


"Chúng ta an toàn tạm thời rồi chứ, sư phụ?" Trần Lâm run rẩy hỏi, tay vẫn ôm chặt chiếc túi da chứa các ổ cứng bọc chì.


"Chỉ là tạm thời thôi," Dương Minh đáp, anh nhìn lên trần hầm granite. "Hệ thống thông gió của Trạm 404 đã bị phá hủy hoàn toàn. Khói độc amoniac ngoài hành lang sẽ sớm ăn mòn các mối hàn của chúng ta. Chúng ta phải rút xuống con đường ngầm bí mật ngay lập tức."


Anh quay sang Trịnh Vy, người đang thu dọn chiếc terminal cầm tay bọc thép: "Vy, chuẩn bị bản đồ địa tầng. Chúng ta sẽ di chuyển xuống hầm lượng tử."


Nhưng ngay khi Dương Minh vừa dứt lời, một âm thanh lạ đột ngột vang lên từ phía trên trần hầm.


*Xìììì... Xìììì...*


Đó không phải là tiếng rít của quạt tản nhiệt, cũng không phải tiếng búa đập của bạo dân. Đó là tiếng rò rỉ áp suất cực cao của chất lỏng hóa chất.


Dương Minh giật mình áp chiếc kính bảo hộ hàn điện tử lên mắt một lần nữa, gạt công tắc nguồn. Màn hình HUD của kính vừa khởi động liền báo động đỏ rực, hiển thị một vệt nhiệt màu vàng cam đậm đặc đang chảy dọc theo một vết nứt địa chất mới xuất hiện ngay trên trần bê tông của phòng làm việc.


Một luồng khí amoniac hóa lỏng nguyên bản—chất làm lạnh đậm đặc gấp mười lần khói độc ngoài hành lang—đang rò rỉ trực tiếp qua khe nứt trần hầm bị nứt do chấn động của vụ nổ trước đó. Luồng khí độc lạnh buốt phun ra thành vệt trắng xóa, rơi thẳng xuống chiếc bàn gỗ mục nát, làm rách nát những trang sơ đồ mạch điện còn sót lại và bắt đầu làm mờ đi màn hình hiển thị HUD của kính bảo hộ của Dương Minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!