Nhạc nềnIrregular

Tối Hậu Thư Trong Khói Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt Dương Minh dời khỏi màn hình CRT phụ, bàn tay cơ khí bọc titan của anh siết chặt lại thành một khối thép lạnh lẽo. Trên mặt kính bám đầy muội than của chiếc terminal cổ, những dòng ký tự giải mã từ mật thư của Lý Đăng vẫn nhấp nháy một sắc xanh lục ma mị, phơi bày toàn bộ chân tướng của sự phản bội. Phùng Cát—người thương nhân chợ đen mà anh từng coi là đối tác đáng tin cậy nhất dưới lòng đất này—đã bán đứng tọa độ của Trạm ngầm Điện Máy 404 cho Lãnh chúa Tiêu Lăng.


Cơn giận dữ nhen nhóm trong lồng ngực Dương Minh chưa kịp bùng phát thì một tiếng rít chói tai từ hệ thống loa báo động cơ học của trạm ngầm vang lên, cắt nát sự im lặng ngột ngạt của phòng máy chủ trung tâm.


*Oọc... Oọc...*


Trên màn hình điều khiển chính, những dòng chữ màu vàng chập chờn của AI Quét Rác đột ngột nhảy vọt lên, đè bẹp mọi luồng dữ liệu khác bằng một màu sắc cảnh báo đỏ rực:


[WARNING: INTAKE PIPES BLOCKED BY EXTERNAL SOLID WASTE]

[WARNING: AMMONIA LEVEL: 350 PPM - RISING RAPIDLY]

[AIR FILTRATION SYSTEM: MALFUNCTION]


“Dương Minh! Có chuyện gì thế này?” Trịnh Vy giật phắt tai nghe ra, khuôn mặt cô gái nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. “Hệ thống quạt hút gió từ mặt đất... chúng bị dừng lại rồi! Áp suất đường ống đang dội ngược!”


Dương Minh không trả lời. Anh lập tức áp kính bảo hộ hàn điện tử lên mắt, gạt nhẹ công tắc nguồn ở gọng kính bên phải. Màn hình HUD của kính hiển thị một mô phỏng nhiệt lượng ba chiều của hệ thống thông gió. Những đường ống dẫn khí từ mặt đất xuống trạm ngầm vốn phải có màu xanh lam biểu thị luồng khí lưu thông, nay đã chuyển sang một màu đỏ sẫm đặc quánh.


Băng đảng Sói Sắt của Độc Nhãn Khương Sâm đã ra tay.


Sau thất bại nhục nhã của Khương Ba dưới cống ngầm và việc Lý Đăng bị giam cầm ý thức trong bong bóng giả lập, bọn cướp phế liệu đã chọn phương thức tàn bạo nhất để trả thù. Chúng không tấn công vào cửa sập bọc thép kiên cố nữa, mà bịt kín các họng hút gió trên mặt đất bằng rác thải nhựa và hóa chất công nghiệp rồi phóng hỏa. Luồng khói độc đậm đặc khí amoniac hóa lỏng—chất làm lạnh nguyên bản của hệ thống điều hòa cũ bị đốt cháy—đang theo đường ống dẫn ngược thẳng xuống lòng đất.


*Khục... Khục...*


Dương Minh gập người xuống, một cơn ho dữ dội xé rách cuống họng anh. Lá phổi vốn đã bị xơ hóa nghiêm trọng do hít phải khí độc từ trước co thắt kịch liệt. Anh đưa bàn tay trái sinh học lên bịt miệng, khi rút ra, lòng bàn tay đã loang lổ những vệt máu tươi đỏ thẫm. Vết thương trên bả vai trái của anh, nơi dải băng gạc hoen ố dịch rỉ vàng bám chặt vào da thịt bị bỏng hóa chất, lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy theo mỗi nhịp thở dốc.


Cánh tay cơ khí bên phải của anh khẽ cử động, phát ra tiếng rít thủy lực *xì xì* khô khốc. Khớp vai bọc titan chuyển động nhịp nhàng, nhưng đầu ngón tay thép của anh hoàn toàn câm lặng, không truyền về bất kỳ một cảm giác nhiệt độ hay xúc giác nào. Nó chỉ phản hồi bằng những xung điện áp suất dội ngược khan đặc vào cổng cấy ghép mười lăm phần trăm sau gáy. Anh chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể cảm nhận được cái lạnh của dòng nước axit loãng đang dâng lên dưới chân.


“Chúng muốn dồn chúng ta vào chỗ chết ngạt,” Dương Minh khàn giọng nói, giọng nói méo mó qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ bám đầy bụi chì. “Amoniac lỏng bị đốt cháy sẽ tạo ra hợp chất ăn mòn cực mạnh. Nếu không mở van xả phụ, toàn bộ siêu máy chủ sẽ bị chập mạch trong vòng mười phút.”


“Nhưng Dương Minh! Nhìn phía ngoài hành lang đi!” Trịnh Vy hét lên, ngón tay cô chỉ vào màn hình camera giám sát vành đai ngoài.


Qua mặt kính CRT mờ mịt hơi nước, Dương Minh nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.


Cơn bão khói độc amoniac màu vàng nhạt đã tràn vào khu tị nạn vành đai ngoài của ga tàu điện ngầm cũ. Hàng trăm cư dân tị nạn, những người vốn đang phải chịu đựng cái lạnh cắt da thịt sau khi bị Dương Minh cắt giảm mười Megawatt-giờ điện sưởi ấm để sạc cho bệnh xá, nay bị khói độc bao vây. Tiếng ho rách phổi, tiếng khóc than vô vọng của trẻ em và người già vọng qua các khe thông gió hẹp, dội vào phòng máy chủ như tiếng kêu gào từ địa ngục.


Trong cơn tuyệt vọng và hoảng loạn tột cùng, đám đông đã bị kích động.


Vương Dũng—gã người tị nạn gầy gộc với khuôn mặt đầy sẹo rỗ do bụi phóng xạ—đang dẫn đầu hàng trăm cư dân giận dữ. Tay hắn lăm lăm chiếc xà beng thép đúc nặng trịch, đôi mắt đỏ ngầu vì khói độc và lòng căm hận.


“Hắn cố tình giết chúng ta!” Giọng Vương Dũng gầm rú qua hệ thống intercom bị nhiễu hạt. “Tên kỹ sư máu lạnh đó đã cướp điện sưởi của con em chúng ta, giờ hắn lại xả khí độc để thanh lọc chúng ta! Hắn muốn giữ cái máy chủ chết tiệt đó hơn mạng người thực tế! Đập nát phòng máy chủ! Cắt cáp đồng ra mà đổi lấy nước sạch và thuốc men!”


“Đập cửa! Giết tên kỹ sư điên!”


Đám đông gào thét phẫn nộ. Tiếng cuốc xẻng, xà beng nện rầm rầm vào cánh cửa sắt phòng máy chủ ngoài vang lên rợn người. Cánh cửa bọc thép dày vốn đã bị rỉ sét ăn mòn qua nhiều thập kỷ bắt đầu móp méo, những con ốc định vị trên vách đá granite rạn nứt, rơi ra những mảng bụi xi măng xám xịt.


Dương Minh lao đến bàn điều khiển trung tâm, tay trái đập mạnh vào nút kích hoạt hệ thống loa phát thanh nội bộ. Anh muốn giải thích, muốn nói với họ rằng khói độc là do băng Sói Sắt phóng hỏa từ mặt đất. Nhưng ngay khi anh vừa cất tiếng khàn đặc, tiếng gào thét phẫn nộ và tiếng đập phá điên cuồng của đám đông bên ngoài đã át sạch mọi âm thanh phát ra từ chiếc loa rè cũ kỹ. Logic của một kỹ sư không thể tồn tại trong đầu những kẻ đang cận kề cái chết ngạt.


“Vô ích thôi, Dương Minh!” Trịnh Vy giật tay áo anh, nước mắt cô chảy ròng ròng làm nhòe đi vết muội than trên má. “Họ không nghe đâu! Cửa sắt ngoài không chịu nổi hai phút nữa đâu!”


*Rầm! Rầm!*


Cánh cửa sắt ngoài phòng máy chủ biến dạng rõ rệt. Một khe hở nhỏ xuất hiện ở mép cửa, và luồng khói amoniac màu vàng nhạt lập tức len lỏi qua, cuộn tròn dưới sàn nước axit loãng như những con rắn độc.


Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn vạm vỡ lao qua khe cửa thông gió phụ vào phòng máy. Đó là Cao Tiến. Chiến binh phế thải đeo chiếc mặt nạ phòng độc quân sự dán chằng chịt băng keo đen, bả vai trái bọc băng gạc hoen ố dịch rỉ của gã khẽ rung lên vì thở dốc. Trên tay gã, khẩu súng phun lửa tự chế bằng bình gas mini đang xì ra những tia lửa mồi xanh lét.


“Dương Minh! Lùi lại!” Cao Tiến gầm lên, gã xoay người hướng họng súng phun lửa ra phía hành lang chính ngoài cửa sắt.


*Phùuuuu!*


Một luồng lửa đỏ rực dài hơn ba mét phun thẳng lên trần hầm bê tông rỉ sét, tạo ra một bức tường lửa ngăn cách tạm thời giữa cửa phòng máy và đám đông bạo loạn. Sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa làm luồng khói amoniac bốc hơi khét lẹt, tạm thời đẩy lùi Vương Dũng và những kẻ cầm cuốc xẻng lùi lại vài mét.


“Tao đã nói là lùi lại!” Cao Tiến hét lên qua bộ lọc âm. “Đứa nào bước qua ranh giới này, tao thiêu rụi!”


Nhưng Dương Minh biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Bình gas tự chế của Cao Tiến không còn nhiều nhiên liệu, và ngọn lửa đang ngốn sạch lượng oxy ít ỏi còn lại trong hành lang ngầm chật hẹp này. Khói amoniac từ mặt đất vẫn tiếp tục dội xuống, nồng độ đã vượt ngưỡng bốn trăm phần trăm mức an toàn.


“Tiến, dừng lại! Ngọn lửa sẽ làm chúng ta ngạt thở trước khi bọn họ phá được cửa!” Dương Minh lao đến, cánh tay cơ khí phải bọc titan rít lên một tiếng *xì xì* lớn khi anh dùng lực kéo báng súng phun lửa của Cao Tiến xuống.


“Thế mày muốn tao trơ mắt nhìn tụi nó tràn vào băm vằn cái máy chủ của em gái mày ra à?” Cao Tiến quát lớn, đôi mắt gã đỏ ngầu sau lớp kính mặt nạ.


“Chúng ta phải rút lui,” Dương Minh lạnh lùng nói, ánh mắt anh dời về phía góc tối của phòng máy chủ trung tâm. “Vào phòng làm việc của thầy Tạ.”


Trần Lâm, cậu học trò nhỏ mười hai tuổi nãy giờ vẫn im lặng ôm chặt chiếc túi da chứa các ổ cứng bọc chì ở góc phòng, lập tức chạy đến bên cạnh Dương Minh. Đôi mắt cậu bé ngập tràn sự sợ hãi nhưng không hề khóc, bàn tay nhỏ nhắn lấm lem muội than nắm chặt lấy vạt áo bảo hộ lao động của sư phụ.


“Sư phụ... Phòng làm việc của ông nội Tạ... bị khóa chết mười năm rồi mà?” Trần Lâm run rẩy hỏi.


“Thầy Tạ đã truyền lại mật mã cho ta trước khi ông qua đời,” Dương Minh đáp, tay trái anh nhanh chóng tháo gỡ chiếc ổ cứng lượng tử di động chứa tệp sóng não của Dương An ra khỏi bàn điều khiển chính, bọc nó vào lớp lá chì bảo vệ dày dặn rồi dắt ngang hông.


Anh quay sang Trịnh Vy: “Vy, mang theo terminal cầm tay. Chúng ta đi!”


Cả nhóm bốn người, dưới sự bọc lót của Cao Tiến, luồn qua làn khói amoniac đặc quánh đang dâng cao đến ngực, tiến về phía cánh cửa thép nhỏ nằm khuất sau những tủ rack máy chủ IBM cổ đại. Cánh cửa này dẫn vào Phòng làm việc của Tạ Văn Khương—người kỹ sư già truyền thừa đã khuất, người đã gieo mầm tri thức cơ khí cho Dương Minh.


Cánh cửa thép xám xịt bám đầy một lớp muối axit dày màu trắng, khóa số điện tử của nó chỉ còn chập chờn một chấm sáng đỏ yếu ớt. Dương Minh áp sát khuôn mặt hốc hác của mình vào bàn phím số.


Tay trái anh run rẩy nhập vào chuỗi mật mã khóa số sáu chữ số mà anh đã khắc sâu vào tâm khảm suốt mười năm qua: `040416`.


*Tạch... Cạch...*


Tiếng rơ-le điện từ bên trong cánh cửa vang lên giòn giã. Cánh cửa thép nặng nề từ từ hé mở, phả ra một luồng không khí khô mốc, lạnh lẽo của mười năm bụi bặm tích tụ.


“Vào mau!” Dương Minh đẩy Trần Lâm và Trịnh Vy vào trước, Cao Tiến lùi vào sau cùng, không quên phun thêm một luồng lửa cuối cùng để phong tỏa hành lang.


Dương Minh dùng cánh tay cơ khí phải bọc titan đẩy mạnh cánh cửa thép đóng sập lại.


*Uỳnh!*


Tiếng chốt khóa cơ khí ăn khớp nặng nề, cô lập hoàn toàn nhóm bảo trì khỏi tiếng gào thét điên cuồng của đám đông bạo loạn và làn khói độc amoniac ngoài hành lang chính.


Không gian bên trong phòng làm việc của Tạ Văn Khương chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Nơi này rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, vách đá granite thô ráp bám đầy những vệt rỉ sét màu vàng đỏ chảy dọc từ trần hầm xuống. Trên chiếc bàn gỗ mục nát ở giữa phòng, hàng trăm bản vẽ tay sơ đồ mạch điện của Trạm 404 đã ố vàng, mủn ra thành từng mảnh nhỏ dưới tác động của độ ẩm hầm ngầm. Những chiếc ổ đĩa mềm cổ đại và các cuộn băng từ xếp chồng lên nhau trên kệ sắt rỉ sét, trông giống như những ngôi mộ nhỏ của một kỷ nguyên tri thức đã chết.


Dương Minh quỵ xuống cạnh bàn gỗ, lá phổi anh co thắt dữ dội. Anh giật phăng chiếc mặt nạ phòng độc ra, ho liên tục, từng ngụm máu tươi nhuộm đỏ những trang giấy sơ đồ cũ nát dưới chân.


“Dương Minh!” Cao Tiến lao đến đỡ lấy anh, tay gã run rẩy rút từ trong túi áo bảo hộ ra một lọ thuốc nhỏ bám đầy bụi chì. Gã đổ ra hai viên thuốc kháng khí amoniac tự chế của bác sĩ Lê Diệp, nhét vào miệng Dương Minh. “Uống mau! Phổi của mày đang phân rã ra rồi đấy!”


Dương Minh nuốt khan hai viên thuốc đắng ngắt. Dược chất hóa học nhanh chóng ngấm vào phế quản, tạm thời làm dịu đi cơn bỏng rát và giảm viêm co thắt, nhưng đầu óc anh bắt đầu xuất hiện những cơn choáng váng, ảo giác chập chờn do tác dụng phụ của thuốc kháng xạ liều cao.


Anh gạt cơn chóng mặt đi, nhìn chằm chằm vào góc phòng làm việc. Ở đó, đặt một chiếc máy tính IBM cổ đại bọc trong một cabin bằng chì dày dặn để chống bức xạ từ lò phản ứng hạt nhân mini bên cạnh. Chiếc máy tính này vẫn đang hoạt động âm thầm, màn hình CRT nhỏ của nó chỉ hiển thị một dấu nhắc lệnh nhấp nháy cô độc.


“Vy... kết nối thiết bị cầm tay vào cổng phụ của chiếc máy này,” Dương Minh thầm thì, giọng nói yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa rách.


Trịnh Vy lập tức hành động. Cô cắm sợi cáp vạn năng từ terminal cầm tay của mình vào cổng dữ liệu DB25 rỉ sét của chiếc máy tính IBM.


“Không thể bẻ khóa được, Dương Minh!” Trịnh Vy vừa gõ phím vừa lắc đầu tuyệt vọng. “Hệ thống này sử dụng một giao thức mã hóa đối xứng cổ điển cực kỳ phức tạp. Nó đòi hỏi một khóa bảo mật lượng tử trực tiếp.”


Dương Minh im lặng nhìn vào cổng kết nối tròn ở phía sau thùng máy IBM. Đó là cổng kết nối thần kinh trực tiếp tiền chiến, giống hệt với cổng cấy ghép sau gáy anh.


Anh đưa bàn tay trái lên sau gáy, luồn ngón tay qua mái tóc đen bám đầy bụi than để chạm vào cổng cắm cáp lượng tử bằng thép không gỉ cấy sâu vào xương chẩm. Vết bỏng điện từ đợt bẻ khóa trước vẫn còn rỉ dịch, đau buốt khi chạm vào.


“Để ta,” Dương Minh nói.


“Anh lại muốn đồng bộ thần kinh sao?” Cao Tiến chặn vai anh lại, ánh mắt gã đầy vẻ tức giận và lo lắng. “Mày vừa mới thoát chết mười hai giờ trước! Lê Diệp đã cảnh báo rồi, nếu mày tiếp tục ép não bộ xử lý dòng dữ liệu lượng tử của hệ thống cũ, mày sẽ bị đột quỵ vĩnh viễn!”


“Nếu không bẻ khóa tệp tin này, chúng ta sẽ chết ngạt trong căn phòng này khi ngọn lửa của anh tắt và đám đông phá vỡ bức tường,” Dương Minh nhìn thẳng vào mắt Cao Tiến, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định đến mức khiến gã chiến binh vạm vỡ phải buông tay. “Ta phải biết người thầy của ta đã giấu những gì ở đây.”


Dương Minh đón lấy sợi cáp quang dẫn từ máy IBM, không ngần ngại cắm mạnh vào cổng cấy ghép sau gáy.


*Xoẹt!*


Một luồng xung điện lượng tử buốt nhói chạy dọc tủy sống, mạnh mẽ và thô bạo hơn tất cả những lần trước. Dương Minh ngửa cổ ra sau, cơ thể anh co giật mạnh dưới tác động của dòng điện sinh học. Đồng tử mắt anh giãn nở cực đại dưới tròng kính bảo hộ hàn điện tử, tầm nhìn thực tế biến mất, nhường chỗ cho một thác lũ dữ liệu nhị phân màu xanh lá đổ thẳng vào đại não.


Trong không gian ý thức chập chờn, Dương Minh thấy mình đang đứng trước một bức tường mã hóa khổng lồ bám đầy những vệt rỉ sét kỹ thuật số. Nhưng lần này, khi anh đưa ý nghĩ chạm vào dòng mã nguồn, hệ thống nhận diện của máy chủ IBM bỗng phát ra một tín hiệu tương thích sinh học:


[USER IDENTIFIED: SYSTEM_ENGINEER_CHIEF_ASSISTANT]

[ACCESS GRANTED TO PRIVATE_ARCHIVE_K_V_K]


Bức tường mã hóa rạn nứt, mở ra một tệp nhật ký cá nhân được bảo mật bằng vân tay và mã gen của Tạ Văn Khương.


Dương Minh run rẩy đọc những dòng dữ liệu nhị phân đang dịch chuyển trực tiếp trong đại não mình. Chân tướng thực sự về người thầy quá cố của anh dần phơi bày như một cuốn phim tài liệu tiền chiến đầy máu và tro tàn.


Tạ Văn Khương không phải là một kỹ sư bảo trì bình thường sống sót sau tận thế. Ông thực chất là một trong những Thiết kế trưởng cấp tối cao của Dự án Cứu Thế Quốc Gia—người đã trực tiếp tham gia xây dựng siêu máy chủ chứa hàng triệu linh hồn số của nhân loại trước khi thảm họa hạt nhân xảy ra.


Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở trang nhật ký cuối cùng của ông, được ghi lại ba ngày trước khi ông hy sinh trong cuộc đột kích của Khương Sâm:


*“...Dương Minh, trò của ta. Khi con đọc được những dòng này, có lẽ ta đã nằm dưới lớp bùn axit của thung lũng. Ta phải thú nhận một tội lỗi vĩ đại. Siêu máy chủ Trạm 404 thực chất đang bị rỉ sét từ bên trong lõi silicon do một lỗi vật lý chế tạo không thể đảo ngược từ thời tiền chiến. Mọi nỗ lực bảo trì, hàn nối cáp và cấp điện của chúng ta chỉ là kéo dài thời gian sụp đổ vĩnh viễn của các linh hồn.*


*Nhưng có một hy vọng cuối cùng. Sâu năm trăm mét dưới lòng đất thung lũng sắt, có một căn hầm quân sự bọc chì kiên cố—Hầm lượng tử ngầm. Nơi đó có hệ thống tản nhiệt địa nhiệt tự nhiên chưa bị rỉ sét và một máy chủ lượng tử nguyên bản chưa bị nhiễm độc. Con phải tìm cách di dời toàn bộ tệp ý thức của Dương An và hàng triệu linh hồn xuống đó trước khi Trạm 404 sụp đổ hoàn toàn.*


*Cuốn sổ tay da của ta... nó chứa mật mã tối cao có thể kích hoạt Giao thức Khởi Nguyên tái sinh Trái Đất... Hãy bảo vệ nó khỏi tay Khương Sâm...”*


“Thầy Tạ...” Dương Minh thầm thì trong ý thức, hai hàng nước mắt sinh học lẫn máu tươi chảy ra từ dưới tròng kính bảo hộ hàn điện tử.


Anh đã hiểu. Gánh nặng mà người thầy để lại cho anh không chỉ là việc duy trì một đống phế liệu rỉ sét, mà là phải thực hiện một cuộc di cư vĩ đại dưới lòng đất để cứu lấy những hạt giống ý thức cuối cùng của nhân loại.


Đúng lúc đó, một chấn động khủng khiếp rung chuyển toàn bộ căn phòng làm việc cũ.


*Ầm! Uỳnh!*


Tiếng nổ lớn vang dội từ phía hành lang chính ngoài cửa sắt. Đám đông bạo loạn do Vương Dũng dẫn đầu, trong cơn điên cuồng vì thiếu oxy và bị khói độc dồn ép, đã kích nổ một bình gas tự chế ngay sát bức tường gạch của phòng làm việc.


Bức tường gạch cũ kỹ, vốn đã bị nước mưa axit rò rỉ ăn mòn suốt mười năm qua, không thể chịu nổi áp lực từ vụ nổ. Những vết nứt khổng lồ chạy dọc từ trần hầm xuống nền phòng làm việc, gạch đá vỡ vụn rơi xuống rầm rầm, bụi xi măng và khói độc amoniac lập tức tràn ngập căn phòng.


“Dương Minh! Ngắt kết nối mau!” Trịnh Vy hét lên, cô lao đến định giật sợi cáp quang sau gáy anh.


Nhưng trước khi cô kịp chạm vào, Dương Minh đã tự mình đập mạnh vào nút Kill Switch trước ngực. Sợi cáp quang bị giật đứt vật lý, anh ngã quỵ xuống đất, ho sặc sụa giữa làn khói bụi mù mịt.


“Sư phụ! Nhìn kìa!” Trần Lâm hét lên, ngón tay cậu bé run rẩy chỉ vào bức tường phía sau chiếc bàn gỗ mục nát.


Dưới chấn động mạnh của vụ nổ, toàn bộ mảng tường granite lớn phía sau đã sụp đổ hoàn toàn. Nhưng thay vì để lộ ra vách đá thô ráp của hầm ngầm, mảng tường sụp đổ đã để lộ ra một khoảng không gian trống rỗng, tối tăm hun hút dẫn sâu xuống lòng đất.


Đó là một lối đi ngầm bí mật, một trục kỹ thuật thẳng đứng được bọc bằng những tấm thép chì dày dặn chưa hề bị rỉ sét, dẫn thẳng xuống tầng địa chất sâu hơn.


Dương Minh gượng dậy, tay trái anh vịn vào cạnh bàn gỗ, cánh tay cơ khí phải bọc titan rít lên tiếng áp suất thủy lực *xì xì* khô khốc khi anh tự nâng cơ thể suy kiệt của mình lên. Anh nhìn sâu vào lối đi tối tăm mới xuất hiện dưới đáy hầm, nơi luồng không khí lạnh lẽo, khô ráo đang từ dưới bốc lên, đẩy lùi phần nào làn khói độc amoniac màu vàng nhạt.


“Lối đi ngầm của thầy Tạ...” Dương Minh thầm thì, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết đoán giữa bóng tối. “Nó dẫn xuống hầm lượng tử.”


*Rầm! Rầm!*


Tiếng xà beng của Vương Dũng lại nện sầm sập vào cánh cửa sắt phòng làm việc sát ngay bên tai họ. Tiếng gào thét phẫn nộ của đám đông bạo loạn ngoài hành lang đã cận kề, kèm theo tiếng *xì xì* của một luồng khí amoniac đậm đặc rò rỉ qua khe hở trần hầm bị nứt càng lúc càng lớn, đe dọa bít kín dưỡng khí của họ trong vòng vài giây ngắn ngủi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!