Tiếng Rít Trong Bóng Tối
Tiếng giọt nước axit rơi xuống sàn bê tông của Trạm ngầm Điện Máy 404 đều đặn như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ tử thần. Từng giọt, từng giọt một, ăn mòn lớp vữa xám xịt, để lộ ra những sợi cốt thép rỉ sét đỏ quạnh như những mạch máu khô cạn của một nền văn minh đã chết.
Dương Minh ngồi xổm trên bục sắt cao hơn mặt nước mắt cá chân khoảng mười phân. Dưới chân anh, dòng nước thải ngầm pha lẫn axit loãng đen ngòm, thỉnh thoảng lại sủi lên những bong bóng khí độc màu xám nhạt. Mùi amoniac hóa lỏng nồng nặc lảng vảng trong không khí hẹp hòi, chui qua màng lọc rách nát của chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ, xộc thẳng vào buồng phổi đang xơ hóa của anh.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng thở thật chậm. Mỗi hơi thở sâu là một lần lồng ngực anh quặn thắt lại như có ai đó dùng dây thép gai siết chặt lấy phế quản. Chứng xơ hóa phổi—cái giá tàn khốc mà anh phải trả sau năm năm làm việc liên tục trong lòng đất ẩm ướt này để bảo trì siêu máy chủ chứa hàng triệu linh hồn số của nhân loại.
“R-80, đưa mỏ hàn,” Dương Minh khàn giọng ra lệnh. Giọng nói của anh méo mó qua bộ lọc âm cũ kỹ, nghe như tiếng kim loại cọ xát dưới đáy giếng sâu.
Bên cạnh anh, cỗ máy cơ khí hình hộp R-80 kêu kèn kẹt. Ba bánh xe rỉ sét nặng nề của nó lăn trên bục sắt, để lại những vệt dầu máy màu đen bóng. Cánh tay cơ khí đơn giản tích hợp mỏ hàn của nó vươn ra, đưa chiếc mỏ hàn hồ quang tự chế chạy bằng pin lithium sạc lại cho anh. Vỏ bọc của R-80 hoen ố những vệt axit màu vàng, những con ốc vít lỏng lẻo kêu lạch cạch theo từng chuyển động.
Dương Minh đón lấy mỏ hàn, ngón tay anh bọc trong lớp găng tay da sờn rách bám đầy muội than. Anh không nhìn vào mỏ hàn. Anh đang lắng nghe.
Trong không gian ngầm tối tăm này, tiếng ồn là ngôn ngữ duy nhất của sự sống sót. Tiếng quạt tản nhiệt rít lên từ hàng trăm tủ rack máy chủ cao sừng sững như những bia mộ kỹ thuật số phát ra ánh sáng xanh lét chập chờn. Tiếng nước chảy ngầm, tiếng máy phát điện diesel nổ lạch cạch từ xa... tất cả tạo thành một bản giao hưởng rỉ sét.
Nhưng hôm nay, bản giao hưởng đó có một nốt nhạc lỗi.
Bằng năng lực đặc thù tích lũy sau năm năm gác đền, Dương Minh có thể nhận diện lỗi phần cứng chỉ bằng cách lắng nghe tần số quạt tản nhiệt. Và lúc này, tai anh đang hướng về phía góc tối của Phân khu lưu trữ số 9. Ở đó, giữa những tủ rack chứa hàng vạn linh hồn số của giới chính trị gia cũ, có một tiếng rít cao vút, chói tai, đứt quãng như tiếng kêu cứu của một sinh vật đang nghẹt thở.
“Tủ rack số 9 quá nhiệt,” Dương Minh lẩm bẩm.
Anh kéo chiếc kính bảo hộ hàn điện tử—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố—xuống mắt. Gạt nhẹ công tắc nguồn ở gọng kính bên phải, màn hình HUD màu xanh lục nhạt bùng lên với những dòng quét chập chờn. Chiếc kính này đã được anh cải tạo, tích hợp bộ cảm biến hồng ngoại và đầu dò khí độc thô sơ.
Những dòng dữ liệu nhị phân màu xanh lá chạy liên tục trên màn hình CRT nhỏ xíu bên trong kính. Dương Minh nhíu mắt đọc mã nhị phân trực tiếp trên màn hình, phân tích luồng dữ liệu báo lỗi hệ thống.
[WARNING: COOLING ZONE 9 - TEMPERATURE: 78°C - AMMONIA LEAK DETECTED: 350 PPM]
Nhiệt độ đang tăng nhanh. Ngưỡng an toàn của các phiến silicon lượng tử là 80°C. Nếu vượt quá con số đó, các tệp ý thức số hóa đang ngủ đông trong phân khu 9 sẽ bắt đầu bị phân rã vật lý. Những ký ức, những nhân tính, những sinh mệnh ảo của hàng vạn con người sẽ biến mất vĩnh viễn thành những đoạn mã lỗi vô tri.
Nhưng điều khiến Dương Minh lạnh gáy hơn cả là nồng độ khí amoniac. 350 ppm. Hệ thống làm lạnh bằng amoniac hóa lỏng của tủ rack số 9 đã bị rò rỉ nghiêm trọng. Khí amoniac hóa lỏng cực độc đang thoát ra ngoài phòng máy, gặp nước axit loãng dưới sàn sẽ tạo thành một hỗn hợp ăn mòn cực mạnh, sẵn sàng phá hủy toàn bộ hệ thống cáp quang ngầm.
Dương Minh bước xuống bục sắt, đôi ủng cao su bọc chì của anh dẫm xuống nước axit phát ra tiếng tõm nặng nề. Nước ngập đến bắp chân anh. Từng luồng điện rò rỉ siêu nhỏ từ các bảng mạch rách dưới nước chạy qua ủng, làm da chân anh tê rần.
Anh tiến về phía tủ rack số 9. Càng đến gần, mùi amoniac càng nồng nặc như muốn đâm xuyên qua bộ lọc của mặt nạ.
Đột nhiên, một cơn ho khan dữ dội ập đến. Lồng ngực Dương Minh co thắt mạnh mẽ, phế quản xơ hóa của anh như bị thiêu rụi bởi luồng khí độc lọt qua khe hở mặt nạ. Anh khụy gối xuống nước axit, tay trái bám chặt vào khung thép rỉ sét của tủ rack số 8 để không bị ngã nhào. Cánh tay phải cầm mỏ hàn hồ quang tự chế run rẩy dữ dội, suýt chút nữa rơi thẳng xuống dòng nước rò điện vạn vôn dưới chân.
“Khốn kiếp...” Dương Minh nghiến răng, bọt mép tràn ra mép bộ lọc mặt nạ.
Anh run rẩy thọc tay vào túi áo bảo hộ sờn rách, rút ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa những viên nén màu xám nhạt—Thuốc kháng khí amoniac, loại dược phẩm tự chế quý giá mà anh phải đổi bằng hàng chục Megawatt-giờ điện sạc pin cho phòng thí nghiệm của bác sĩ Lê Diệp. Anh cạy mặt nạ phòng độc ra một khe nhỏ trong tích tắc, nhét viên thuốc vào miệng và nuốt khan.
Vị đắng chát của hóa chất lan tỏa trong cuống họng, đi kèm với một cơn ảo giác thị giác chập chờn khiến những dòng chữ trên màn hình HUD của kính bảo hộ nhòe đi trong vài giây. Nhưng cơn ho dần dịu lại. Lá phổi xơ hóa của anh tạm thời được xoa dịu bởi hoạt chất kháng viêm cực mạnh.
Dương Minh gượng dậy, gạt nước axit bám trên kính bảo hộ. Thời gian không còn nhiều. Nhiệt độ tủ rack số 9 đã chạm ngưỡng 79°C.
Anh cắm cáp kết nối của thiết bị cầm tay vào bảng điều khiển phụ của tủ rack số 9. Bàn phím cơ rỉ sét bám đầy bụi chì phát ra tiếng cọc cạch khô khốc khi ngón tay anh gõ liên tục. Dương Minh bắt đầu lập trình hợp ngữ cổ điển (Assembly) trực tiếp lên các thanh ghi phần cứng của hệ thống quạt tản nhiệt.
Anh cần ghi đè lên giới hạn an toàn mặc định của hệ điều hành để ép tốc độ quạt gió tăng lên 150% công suất, bất chấp nguy cơ cháy cuộn dây đồng của động cơ quạt.
`MOV AL, 0xFF̀
`OUT 0x40, AL̀
`MOV AL, 0x80`
`OUT 0x41, AL̀
Những dòng mã lệnh Assembly ngắn gọn, thô sơ nhưng trực tiếp can thiệp vào dòng điện cấp cho quạt tản nhiệt. Dương Minh gõ phím với tốc độ cực nhanh, bỏ qua sự run rẩy của các ngón tay.
Tiếng rít của quạt tản nhiệt đột ngột thay đổi tần số. Từ tiếng rít nghẹt thở, nó bùng lên thành một tiếng rú gầm rú kinh người xé toạc bóng tối của Trạm 404. Luồng gió mạnh mẽ mang theo hơi amoniac nồng nặc thổi bạt qua khuôn mặt Dương Minh, làm mờ mịt tròng kính bảo hộ.
Nhiệt độ trên màn hình HUD dừng lại ở mức 79.5°C, rồi từ từ hạ xuống 79.1°C.
Dương Minh thở phào nhẹ nhõm dưới mặt nạ. Nhưng niềm vui của anh không kéo dài quá ba giây.
Từ phía dưới chân tủ rack số 9, tiếng nước réo lên chói tai. Dòng nước ngầm dẫn từ sông axit ngầm dùng để tản nhiệt gián tiếp cho máy chủ đột ngột ngưng chảy. Ánh sáng xanh trên bảng mạch tản nhiệt nước tắt ngấm, thay vào đó là một màu đỏ rực cảnh báo sự cố nghẽn dòng.
“Bùn axit...” Dương Minh nghiến răng.
Anh quỳ xuống nước axit, dùng kính bảo hộ hàn điện tử quét sâu vào đường ống dẫn nước tản nhiệt ngầm dưới chân tủ rack. Qua làn nước đen ngòm, anh nhìn thấy màng lọc chì bảo vệ đã bị bám chặt bởi một lớp bùn ăn mòn màu đỏ gạch—hỗn hợp của muối kim loại rỉ sét và rác thải công nghệ bị phân hủy dưới tác động của bão axit từ mặt đất rò rỉ xuống.
Đường ống tản nhiệt nước đã bị tắc nghẽn hoàn toàn. Không có nước làm mát tuần hoàn, việc ép quạt tản nhiệt gió hoạt động quá tải chỉ là giải pháp tạm thời. Chỉ trong vòng vài phút nữa, lò hơi phụ trợ của trạm phát điện dự phòng sẽ bị quá áp do hơi nước không được giải phóng nhiệt lượng, đe dọa gây nổ tung toàn bộ hệ thống sưởi ấm của khu tị nạn vật lý bên ngoài.
Nhiệt độ tủ rack số 9 bắt đầu bật tăng trở lại: 79.4°C... 79.8°C...
Đồng thời, áp suất hơi nước trong đường ống dẫn nhiệt phụ phát ra tiếng rít u u ghê rợn dọc theo trần hầm rỉ sét, báo hiệu lò hơi phụ đang tiến sát ngưỡng nổ áp suất đỏ.
Dòng khí amoniac hóa lỏng cực độc vẫn tiếp tục rò rỉ từ vết nứt đường ống làm lạnh bị ăn mòn, tạo ra những làn khói mờ ảo màu trắng xám bao vây lấy Dương Minh và robot R-80 trong phòng máy chủ trung tâm.
Dương Minh đứng giữa dòng nước axit ngập chân, một tay bám chặt vào mỏ hàn hồ quang tự chế, một tay áp lên lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Anh biết, nếu không sửa chữa vết nứt rò rỉ amoniac và thông tắc đường ống nước tản nhiệt ngay lập tức, siêu máy chủ chứa hàng triệu linh hồn số—bao gồm cả tệp ý thức của em gái Dương An đang nằm trong phân khu bảo ôn đặc biệt—sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Và ngoài kia, hàng trăm cư dân tị nạn vật lý đang sống phụ thuộc vào hơi ấm rò rỉ từ lò hơi cũng sẽ bị đóng băng chết trong đêm bão axit lạnh giá dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!