Góc Tối Dưới Bục Giảng
Cơn gió buốt từ họng máy lạnh trung tâm lầu ba rít lên từng hồi khe khẽ, thổi thốc qua những khe cửa kính khép hờ của phòng học 302. Nhiệt độ trong phòng lúc này đã hạ xuống mức mười tám độ C, một cái lạnh khô khốc và vô trùng bao trùm lên dãy bàn ghế gỗ sồi bóng loáng của lớp 12 chuyên Toán trường THPT Chuyên Hải Đăng. Không khí ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng những hạt bụi mịn va chạm vào nhau trong không trung.
Minh Đăng ngồi im lặng sát khung cửa sổ phủ mờ sương bụi. Anh khẽ rướn người để chỉnh lại chiếc cổ áo đồng phục cài kín mít, nhưng chuyển động nhỏ ấy lập tức kích hoạt một cơn đau nhói buốt chạy dọc cơ thể. Vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực anh—hậu quả của cú va chạm tàn nhẫn với cạnh lan can sắt rỉ sét khi anh rướn người cứu Gia Bảo trên sân thượng khu B tuần trước—đã đóng vảy cứng, nhưng làn da non co rút dưới lớp gạc mỏng vẫn liên tục rỉ ra một cảm giác rát buốt mỗi khi anh vận động mạnh. Đăng không nhíu mày. Anh đã quen với việc nén nỗi đau vật lý vào sâu trong những ngăn kéo logic của bộ não.
Ngón tay thon gầy, chai sần vì viết công thức của anh đặt hờ trên mặt chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Đối với Đăng, chiếc máy tính này không chỉ là công cụ tính toán; nó là một bộ nhớ mở rộng, nơi anh lưu trữ các ma trận xác suất và mô phỏng phổ điểm Đường cong chuông độc hại của trường Hải Đăng.
"Mọi người đứng dậy tại chỗ, đặt toàn bộ cặp sách lên mặt bàn!"
Tiếng quát hách dịch của Trịnh Huy cắt đôi không gian tĩnh lặng của phòng học 302. Bước chân của gã đội trưởng sao đỏ nện xuống nền gạch men nghe nặng nề và dứt khoát. Huy đứng ở bục cửa, cánh tay trái đeo chiếc băng đỏ nổi bật, khuôn mặt xương xẩu hếch lên đầy tự phụ. Đằng sau gã, năm thành viên khác của đội sao đỏ nhanh chóng tản ra, phong tỏa hoàn toàn hai lối ra vào của lớp học. Trên tay Huy, cuốn sổ biên bản bìa da màu đỏ được siết chặt như một thứ lệnh bài tối thượng.
Cả lớp chuyên Toán xôn xao trong lo sợ. Những ánh mắt lo âu lập tức đổ dồn về phía Đăng. Ai cũng biết, quy chế thi đua liên đới của trường Hải Đăng cực kỳ tàn nhẫn: chỉ cần một cá nhân bị bắt lỗi kỷ luật, điểm thi đua của cả tổ và lớp sẽ bị kéo tuột xuống mức bét bảng, kéo theo hạnh kiểm cá nhân bị hạ xuống mức Khá. Đối với những học sinh chuyên luôn ám ảnh bởi bảng điểm hoàn hảo, đó không khác gì một bản án tử hình học thuật.
"Trịnh Huy, hôm nay là tiết tự quản đầu giờ, đội sao đỏ không có lịch tuần tra khu chuyên Toán lầu ba," Lê Tuấn Kiệt—cậu bạn mập mạp ngồi bên cạnh Đăng—khẽ nuốt khan một viên kẹo cao su, cố lấy giọng cứng cỏi để chất vấn.
"Lịch tuần tra đột xuất do Hiệu phó Minh Tuyết trực tiếp ký duyệt," Trịnh Huy cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh và đầy rình rập của gã khóa chặt vào Minh Đăng. Gã bước từng bước chậm rãi về phía dãy bàn cuối lớp, tiếng đế giày cao sọc cạch nện xuống sàn nhà như nhịp đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. "Có nguồn tin báo cáo rằng lớp 12 chuyên Toán đang tàng trữ và lưu hành các tài liệu ôn tập lén lút, không qua kiểm duyệt của tổ bộ môn. Đăng, đặt cặp của mày lên bàn."
Đăng điềm tĩnh nhấc chiếc balo sờn vai màu xám tro đặt lên mặt bàn gỗ lạnh ngắt. Anh không hề bộc lộ một chút hoảng loạn nào, nhịp thở vẫn duy trì ở mức mười sáu nhịp một phút. Anh biết rõ kẻ chỉ điểm ngầm Nguyễn Minh Hoàng đã báo cáo những gì cho Huy sau khi thấy anh trao đổi mẩu giấy mật mã với Kiệt sáng nay. Nhưng điều mà cả Hoàng và Huy không thể ngờ tới, đó là Đăng luôn đi trước bọn chúng một bước trong mọi nước đi trên bàn cờ.
"Lục soát cho tao," Huy ra lệnh cho một sao đỏ cấp dưới.
Chiếc khóa kéo balo của Đăng bị kéo roẹt một đường thô bạo. Toàn bộ đồ dùng bên trong bị đổ nhào ra mặt bàn: ba cuốn sách giáo khoa Toán giải tích cũ, một hộp bút nhựa mòn vẹt, và chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Không có bất kỳ mẩu giấy nháp hay tài liệu ôn tập nào.
Trịnh Huy nhíu mày, gã bước tới, tự tay lật tung từng trang sách giáo khoa của Đăng, thậm chí thò tay vào sâu trong hộc bàn tối tăm để lùng sục. Vẫn trống rỗng. Gã đội trưởng sao đỏ bắt đầu lộ vẻ sốt ruột, mồ hôi rịn ra trên vầng trán xương xẩu bất chấp cái lạnh mười tám độ của phòng học.
"Mày giấu nó ở đâu rồi?" Huy rít qua kẽ răng, giọng nói hạ thấp đầy đe dọa. Gã đột ngột quay sang nhìn chiếc hộc bàn của Kiệt mập và những học sinh xung quanh. "Khám xét toàn bộ dãy bàn cuối này cho tao!"
"Huy," Đăng đột ngột lên tiếng. Giọng nói của anh phẳng lặng, đều đều và không chứa đựng bất kỳ tần số cảm xúc nào, giống như một thuật toán đang đọc văn bản hành chính. "Theo Điều 12 Quy chế quản lý học đường trường THPT Chuyên Hải Đăng, Đội Sao Đỏ chỉ có quyền kiểm soát tác phong và lục soát hành lý cá nhân của học sinh trong phạm vi bàn học và hộc bàn cá nhân khi có sự nghi ngờ hợp lý. Quyền hạn của các cậu dừng lại ở mép bàn học sinh."
Trịnh Huy khựng lại, gương mặt gã đỏ bừng vì bị một kẻ lập dị chuyên Toán công khai vạch ranh giới pháp lý ngay trước mặt cả lớp. Gã siết chặt cuốn sổ biên bản bìa da đỏ, bước tới áp sát mặt vào Đăng, khoảng cách gần đến mức Đăng có thể ngửi thấy mùi mực sực nức từ cuốn sổ của gã.
"Mày đang dạy luật cho tao hả Đăng?" Huy gằn giọng. "Tao là Đội trưởng Sao Đỏ. Tao có quyền nghi ngờ mày đang giấu tài liệu cấm ở những khu vực khác trong phòng học này."
Ánh mắt Huy đột ngột dời từ hộc bàn của Đăng sang chiếc bục giảng bằng gỗ lớn của giáo viên chủ nhiệm đặt ở đầu lớp. Gã nhớ lại lúc bước vào hành lang lầu ba, gã đã thoáng thấy bóng Đăng đứng gần bục giảng của cô Nguyễn Thanh Mai. Khóe môi Huy khẽ cong lên một nụ cười ranh mãnh. Gã tin rằng mình đã tìm ra vị trí cất giấu thực sự của ba tập tài liệu công thức giải nhanh Toán chuẩn.
"Nguyễn Tuấn, lên lục soát bục giảng và bàn giáo viên cho tao!" Huy ra lệnh, tay chĩa thẳng về phía đầu lớp.
"Tôi phản đối," Đăng đứng thẳng dậy. Chuyển động đột ngột khiến vết xước trên ngực anh nhói lên một cơn đau dữ dội, nhưng gương mặt anh vẫn lạnh như tiền. "Bục giảng, tủ thiết bị dạy học và bàn giáo viên thuộc quyền quản lý hành chính trực tiếp của giáo viên chủ nhiệm—ở đây là cô Nguyễn Thanh Mai. Theo quy chế thi đua, Đội Sao Đỏ không có quyền lục soát tài sản riêng và không gian làm việc của giáo viên nếu không có sự đồng ý trực tiếp của họ hoặc Ban Giám hiệu bằng văn bản. Hành vi tự ý lục soát bục giảng của cậu là vi phạm nghiêm trọng giới hạn quyền hạn hành chính, tự ý xâm phạm khu vực quản lý của giáo viên."
Cả lớp chuyên Toán nín thở. Những lời lập luận sắc bén, chặt chẽ dựa trên từng câu chữ của quy chế trường học từ miệng Đăng giống như những bức tường bê tông kiên cố, chặn đứng mọi đường đi của Trịnh Huy. Đăng biết rất rõ cô chủ nhiệm Nguyễn Thanh Mai luôn giằng xé giữa áp lực chỉ tiêu thành tích của ban giám hiệu và tình thương học trò thực tế. Bằng cách giấu ba tập tài liệu sạch vào giữa tập giáo án cũ của cô Mai dưới khay bục giảng, anh đã biến chiếc bục giảng thành một vùng cấm địa hợp pháp mà đội sao đỏ không thể chạm vào nếu không muốn đối mặt với cơn giận dữ của giáo viên chủ nhiệm vì tội xâm phạm quyền quản lý.
Huy cứng họng, gã đứng chôn chân giữa lớp học, lồng ngực phập phồng giận dữ. Nhưng gã không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Sự kiêu ngạo của một kẻ nắm giữ quyền lực thi đua tối cao thúc đẩy gã dùng đến quân bài tẩy cuối cùng để dồn ép tập thể lớp.
"Được, tao không lục soát bục giảng," Huy cười lạnh, gã mở cuốn sổ biên bản đỏ ra, đặt chiếc bút bi lên trang giấy trắng. "Nhưng tao có quyền ghi nhận lỗi 'Học sinh cố tình cản trở, không hợp tác với Đội Sao Đỏ trong quá trình thực thi nhiệm vụ kiểm tra nề nếp'. Theo Quy tắc trừ điểm thi đua tập thể, lỗi này sẽ trừ thẳng năm mươi điểm thi đua của lớp 12 chuyên Toán trong tuần này. Cả lớp tụi mày chuẩn bị nhận hạnh kiểm Khá hết đi, trừ khi thằng Đăng tự tay mở bục giảng ra cho tao kiểm tra!"
Đòn trừng phạt liên đới tàn nhẫn lập tức phát huy tác dụng tâm lý đám đông cực hạn. Sự sợ hãi và ích kỷ của những học sinh chuyên Toán bùng nổ.
"Đăng! Mày làm cái gì vậy? Có tài liệu gì thì đưa ra đi, đừng để liên lụy đến cả lớp!" Một nam sinh ngồi bàn ba hét lên, giọng nói run rẩy vì lo sợ bảng điểm của mình bị vấy bẩn.
"Đúng đó Đăng, mày lập dị thì tự chịu một mình đi, tụi tao còn phải xét học bạ du học nữa!" Những tiếng xì xào, trách móc bắt đầu vang lên từ khắp các dãy bàn. Những ánh mắt từng thờ ơ giờ đây biến thành những mũi dao nhọn hoắt chĩa thẳng vào Đăng, ép anh phải thỏa hiệp.
Lê Tuấn Kiệt mồ hôi vã ra như tắm, cậu run rẩy nhìn Đăng, tay rụt rè kéo nhẹ vạt áo của bạn dưới gầm bàn. Đăng vẫn đứng im, bóng dáng gầy gò của anh đơn độc giữa vòng vây phẫn nộ của tập thể. Anh nhìn thấy rõ sự tự phụ đắc thắng trong ánh mắt của Trịnh Huy, nhìn thấy sự hèn nhát cơ hội của Nguyễn Minh Hoàng đang mỉm cười đắc ý ở góc lớp.
Trong khoảnh khắc sự cô lập đạt đến đỉnh điểm, từ phía dãy bàn chuyên Anh đối diện, một tiếng *bộp* khô khốc vang lên.
Trịnh Thùy Dương đóng mạnh cuốn từ điển Oxford dày cộp lại. Cô đứng dậy, dáng người mảnh mai nhưng toát lên một phong thái kiêu kỳ, đài các của con gái cổ đông lớn Trịnh Hoàng Giang. Đồng phục của cô phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc dài uốn nhẹ xõa ngang vai khẽ dao động theo từng bước đi kiên định bước lên đầu lớp.
"Trịnh Huy," Dương lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng và đầy uy lực của cô vang lên, dập tắt hoàn toàn những tiếng xì xào trong phòng học. "Cậu muốn ghi lỗi cản trở nhiệm vụ đúng không? Được thôi, cậu cứ ghi đi. Nhưng tôi sẽ gọi điện trực tiếp cho cha tôi—ông Trịnh Hoàng Giang—để yêu cầu Hội đồng quản trị nhà trường tiến hành thanh tra lại toàn bộ quy trình thực thi nhiệm vụ của Đội Sao Đỏ sáng nay."
Huy khựng lại, nụ cười đắc thắng trên môi gã lập tức đông cứng. Gã thừa biết thế lực tài chính khổng lồ của cha Thùy Dương đứng sau bảo kê cho các hoạt động của trường Hải Đăng lớn đến mức nào. Chỉ cần một lời nói của ông Giang, chiếc ghế đội trưởng sao đỏ của gã có thể bay mất trong vòng một nốt nhạc.
"Thùy Dương... chuyện này không liên quan đến cậu," Huy cố giữ giọng cứng cỏi nhưng ánh mắt đã bắt đầu dao động dữ dội.
"Nó liên quan đến điểm thi đua của lớp tôi," Dương nhìn thẳng vào mắt Huy, đôi mắt sắc sảo của thủ khoa chuyên Anh không hề có một chút e dè. "Đăng nói hoàn toàn đúng luật. Cậu đang lạm quyền hành chính để đe dọa tập thể học sinh lớp chuyên Toán chúng tôi. Nếu cậu muốn lục soát bục giảng, hãy đợi cô Nguyễn Thanh Mai bước vào đây và xin phép cô ấy trước mặt chúng tôi. Còn nếu không, xin mời cậu và đội sao đỏ ra khỏi phòng học này. Tiết tự quản đã trôi qua mười lăm phút rồi."
Sự can thiệp bất ngờ và đầy dũng cảm của Thùy Dương bằng đặc quyền gia thế đã hoàn toàn bẻ gãy áp lực hành chính của Trịnh Huy. Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã của cô Nguyễn Thanh Mai vang lên ngoài hành lang. Nhận thấy tình thế đã đảo chiều và không thể tiếp tục lộng hành, Trịnh Huy tức giận giật lấy cuốn sổ biên bản đỏ từ tay Nguyễn Tuấn.
"Được, hôm nay tao bỏ qua," Huy rít lên, ánh mắt gã hằn học nhìn Đăng rồi quay sang Dương. "Nhưng tụi mày đừng tưởng ván cờ này kết thúc ở đây. Kỳ thi giữa kỳ sắp tới, tao sẽ giám sát tụi mày gắt gao gấp đôi."
Huy quay ngoắt người, dẫn đầu đội sao đỏ hậm hực bước ra khỏi phòng học 302 ngay khi cô Mai vừa bước tới cửa lớp. Cả lớp chuyên Toán thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí ngột ngạt lạnh buốt mười mười tám độ C dường như dịu đi đôi chút.
Đăng lặng lẽ ngồi xuống ghế, tay anh khẽ đưa vào túi áo khoác để kiểm tra lại chiếc máy tính Casio. Nhưng khi anh rút tay ra, do sự vội vã và cử động mạnh làm nhói vết xước trên ngực, anh hoàn toàn không chú ý rằng một mẩu giấy nhỏ gấp tư—mẩu giấy mật mã vẽ sơ đồ Tổ ba người độc lập và ghi lịch họp ngầm của liên minh tại nhà kho thể chất cũ lầu 4 khu B—đã vô tình trượt ra khỏi kẽ túi áo, rơi lặng lẽ xuống gầm bàn học gỗ lạnh ngắt.
Thùy Dương thong thả bước quay trở lại chỗ ngồi của mình. Khi đi ngang qua bàn học của Đăng, đôi mắt nhạy bén của cô bất ngờ bắt trọn vệt trắng của mẩu giấy nằm cô độc dưới sàn nhà. Cô khẽ cúi người, dùng tà áo dài đồng phục che chắn, nhanh tay nhặt mẩu giấy lên rồi bước thẳng về bàn học mà không để lại bất kỳ sự chú ý nào.
Dưới gầm bàn chuyên Anh, Dương từ từ mở mẩu giấy gấp tư ra. Những dòng ký hiệu ma trận toán học Hy Lạp cổ đại phức tạp xen lẫn sơ đồ đồ thị phân tán hiện ra trước mắt cô. Khóe môi Thùy Dương khẽ cong lên một nụ cười kiêu kỳ đầy bí ẩn. Cô đã nắm giữ được chiếc chìa khóa mở ra góc tối bí mật của kẻ lập dị chuyên Toán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!