Nhạc nềnBeach2

Mạng Lưới Phi Tập Trung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của ngày thứ Hai lười biếng bao phủ lấy những ngọn cây dầu cổ thụ quanh trường THPT Chuyên Hải Đăng, nhưng không khí bên trong Tòa nhà 5 tầng hiện đại khu A thì lại lạnh buốt và vô trùng như một phòng thí nghiệm sinh học. Hệ thống máy lạnh trung tâm luôn được duy trì ở mức mười tám độ C, thổi ra những luồng khí khô khốc khiến da thịt người ta se lại dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu.


Minh Đăng ngồi ở góc bàn sát cửa sổ lầu ba của phòng học 302. Khẽ cử động bả vai, anh nhíu mày khi vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích rỉ máu từ cạnh lan can sắt rỉ sét khi anh rướn người cứu Gia Bảo sáng thứ Năm tuần trước—co rút lại, mang theo một cơn đau nhói âm ỉ. Vết thương đã đóng vảy cứng dưới lớp băng gạc mỏng, nhưng mỗi nhịp thở sâu vẫn nhắc nhở Đăng về ranh giới mong manh giữa sự sinh tử và sự sụp đổ của một con người dưới hệ thống Đường cong chuông tàn nhẫn này. Gia Bảo hiện đã được đưa vào bệnh viện quận để điều trị tâm lý lâm sàng dưới sự bảo trợ của cô Khánh Vân, tạm thời thoát khỏi những trận bạo hành tinh thần từ gia đình, nhưng điều đó cũng có nghĩa là Đăng đã mất đi người đồng hành duy nhất có thể nhìn thẳng vào mắt anh mà không e dè.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Ngón tay Đăng gõ nhịp đều đặn lên phím "=" của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước đặt trên bàn. Tiếng động nhỏ bé ấy bị nuốt chửng bởi tiếng quạt gió rầm rì của hệ thống điều hòa, nhưng đối với Lê Tuấn Kiệt—cậu bạn cùng bàn mập mạp đang nhai kẹo cao su nhóp nhép bên cạnh—đó là một tín hiệu kích hoạt quen thuộc.


"Mày đang tính toán cái gì nữa vậy Đăng?" Kiệt khẽ nghiêng người, mắt híp lại sau gọng kính cận dày cộp, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu. "Thằng Hoàng sáng nay cứ nhìn mày suốt. Tao nghi nó đã tuồn cái gì đó cho thằng Long rồi. Mặt thằng Long từ lúc bước vào lớp cứ vểnh ngược lên trời, nhìn ngứa mắt chịu không được."


Đăng không quay đầu lại, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào những dòng phương trình ma trận mờ nhạt trên màn hình LCD của chiếc Casio. Anh khẽ đẩy gọng kính cận đen lên sống mũi, giọng nói phẳng lặng như một thuật toán:


"Nó đã nuốt trọn mồi nhử. Một kẻ quen dùng tiền để mua đặc quyền và đi đường tắt như Trần Hoàng Long sẽ không bao giờ tốn thời gian để kiểm chứng lại tính đúng đắn của một công thức giải nhanh trông có vẻ hoàn hảo. Nhưng đó là chuyện của kỳ thi giữa kỳ. Áp lực trước mắt của chúng ta là Đội Sao Đỏ Hải Đăng."


Đăng lén rút từ dưới ngăn bàn ra một mẩu giấy nhỏ, chỉ bằng hai ngón tay, trên đó vẽ một sơ đồ đồ thị phân tán với ba vòng tròn đồng tâm được kết nối bằng các mũi tên một chiều. Anh đẩy nhẹ mẩu giấy về phía Kiệt.


"Đây là cái gì?" Kiệt liếc nhìn, cơ vai rụt lại đầy cảnh giác.


"Quy tắc 'Tổ ba người' độc lập," Đăng thì thầm, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng một sự chặt chẽ tuyệt đối. "Từ hôm nay, mạng lưới tự học của chúng ta ở khu B sẽ không hoạt động theo kiểu nhóm tập trung nữa. Trịnh Huy và đội sao đỏ đang lùng sục ráo riết các tài liệu ôn tập sạch. Nếu chúng ta tiếp tục tụ tập ở phòng tự học số 4, cả đám sẽ bị bắt trọn ổ vì lỗi vi phạm kỷ luật liên đới."


Kiệt chăm chú nhìn vào sơ đồ, cái đầu mập mạp khẽ gật gật theo nhịp nhai kẹo: "Nghĩa là sao? Mày giải thích rõ hơn đi."


"Rất đơn giản. Tao áp dụng lý thuyết đồ thị phi tập trung từ cuốn sổ tay nghiên cứu của cha tao," Đăng giải thích, ngón tay trỏ của anh chỉ vào vòng tròn trung tâm. "Mạng lưới sẽ được chia nhỏ thành các tổ ba người độc lập. Trong mỗi tổ, chỉ có một người làm nhiệm vụ liên lạc viên. Người đó chỉ được biết danh tính của người cấp trên trực tiếp truyền tài liệu cho mình, và hai người cấp dưới nhận tài liệu từ mình. Hai người cấp dưới hoàn toàn không biết người cấp trên là ai, và họ cũng không được biết danh tính của các tổ khác."


Kiệt nuốt khan một cái, viên kẹo cao su suýt nghẹn ở cổ họng: "Vãi thật... Như vậy nghĩa là nếu thằng Phước ở tổ dưới bị Trịnh Huy bắt quả tang đang cầm tài liệu, nó cũng chỉ biết người giao cho nó là tao, chứ hoàn toàn không biết mày là thủ lĩnh giấu mặt đứng sau biên soạn?"


"Đúng thế," Đăng gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc sảo sau tròng kính. "Điểm cân bằng Nash của hệ thống này nằm ở chỗ: rủi ro phản bội bị giới hạn ở mức tối thiểu. Nếu một mắt xích bị đứt do áp lực kỷ luật hoặc bị mua chuộc, chuỗi thông tin sẽ tự động cô lập để bảo vệ các nhánh còn lại. Trịnh Huy có dùng quyền lực sao đỏ để tra khảo một người cũng không thể nào đánh sập được toàn bộ liên minh. Đây là cách duy nhất để chúng ta sinh tồn dưới hệ thống giám sát này."


Từ phía dãy bàn đối diện sát cửa ra vào, Trịnh Thùy Dương—nữ sinh chuyên Anh kiêu kỳ, con gái của cổ đông lớn Trịnh Hoàng Giang—đang giả vờ lật giở cuốn từ điển Oxford dày cộp. Nhưng đôi mắt sắc sảo, xinh đẹp của cô không hề nhìn vào những dòng chữ tiếng Anh học thuật. Cô đang âm thầm quan sát từng cử động nhỏ của Đăng và Kiệt qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính cửa sổ lầu ba phẳng lặng.


Dương nhận ra sự bất thường trong hành vi của Đăng từ nhiều ngày qua. Một kẻ lập dị, lầm lì luôn bị cô lập như Đăng lại đột ngột trở thành tâm điểm của những cuộc trao đổi thì thầm giấu kín với Kiệt và Phước. Cô nhìn thấy mẩu giấy nhỏ được Đăng đẩy qua dưới mép sách giáo khoa, thấy cách Kiệt nhanh tay cuộn tròn nó lại rồi nhét vào trong vỏ bao kẹo cao su. Sự nhạy bén của một thủ khoa chuyên Anh giúp cô ngửi thấy mùi vị của một sự phản kháng ngầm đang nhen nhóm dưới tầng đáy của ngôi trường danh giá này. Dương khẽ mím môi, ngón tay thon dài của cô siết nhẹ vào mép cuốn từ điển, lòng kiêu hãnh và sự tò mò của cô bị kích thích tột độ. Cô muốn biết kẻ lập dị chuyên Toán kia đang tính toán điều gì trên bàn cờ điểm số này.


Đột ngột, một tiếng rít chói tai vang lên từ hệ thống loa phát thanh hành lang, cắt đứt sự tĩnh lặng ngột ngạt của phòng học 302.


*Rẹt... Rẹt...*


"Thông báo khẩn cấp từ Ban Giám thị. Yêu cầu tất cả học sinh lớp 12 khối chuyên lầu 3 khu A nghiêm túc ngồi tại vị trí. Đội Sao Đỏ phối hợp cùng giám thị trưởng sẽ tiến hành kiểm tra nề nếp và tác phong đột xuất ngay trong tiết tự quản này. Nhắc lại, nghiêm cấm mọi hành vi di chuyển ra khỏi phòng học."


Giọng nói sắc lạnh, lanh lảnh của trưởng ban phát thanh Lê Quỳnh Trâm vang vọng khắp các hành lang, mang theo một luồng áp lực hành chính đè nặng lên lồng ngực của từng học sinh.


Trong phòng học 302, một làn sóng hoang mang lập tức bùng nổ. Những tiếng xì xào lo sợ bắt đầu xuất hiện. Học sinh chuyên Toán vốn là những kẻ tôn sùng điểm số và sợ hãi kỷ luật hơn bất cứ điều gì. Chỉ cần một lỗi phạt nhỏ bị ghi vào sổ sao đỏ, điểm thi đua của tổ sẽ bị kéo tuột, kéo theo hạnh kiểm cá nhân bị hạ xuống mức Khá—đồng nghĩa với việc cánh cửa bước vào các trường đại học danh tiếng sẽ khép lại một nửa.


"Chết mẹ rồi Đăng ơi!" Kiệt tái mét mặt, giọng run lên bần bật. "Trịnh Huy dẫn quân đi tuần rồi. Sáng nay tao lén mang theo ba tập công thức giải nhanh chưa kịp chuyển cho tổ dưới khối thường. Nó nằm ngay trong cặp tao!"


Đăng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua lớp kính mờ, anh nhìn thấy bóng dáng cao gầy, xương xẩu của Đội trưởng sao đỏ Trịnh Huy đang dẫn đầu một nhóm năm thành viên đội sao đỏ, cánh tay đeo băng đỏ nổi bật bước đi nghênh ngang dọc hành lang lầu ba. Tay Huy cầm cuốn sổ biên bản bìa da màu đỏ như một thứ vũ khí quyền lực tối thượng. Đi bên cạnh hắn là Đội phó Nguyễn Tuấn, ánh mắt ranh mãnh liên tục soi mói qua từng khe cửa lớp học.


"Bình tĩnh," Đăng ra lệnh, giọng nói của anh vẫn duy trì một tần số phẳng lặng đến đáng sợ, như thể sự xuất hiện của Trịnh Huy đã nằm sẵn trong một biến số mà anh đã tính toán trước. "Kiệt, mày có bao nhiêu giây trước khi tụi nó bước vào cửa?"


Kiệt run rẩy nhìn đồng hồ đeo tay: "Tụi nó đang kiểm tra phòng 301 chuyên Lý bên cạnh. Trung bình mỗi phòng mất khoảng ba phút. Chúng ta có tối đa một trăm tám mươi giây!"


"Đủ rồi," Đăng lạnh lùng nói, tay anh lập tức giật lấy chiếc máy tính Casio. "Áp dụng quy trình tẩu tán thông tin chéo của Tổ ba người ngay lập tức. Kiệt, mày không được giữ bất kỳ tài liệu nào trong cặp. Đưa hết cho tao."


"Nhưng còn cặp của mày? Thằng Huy chắc chắn sẽ lục soát cặp của mày đầu tiên sau vụ thằng Long bị tụt hạng!" Kiệt hoảng hốt.


"Tao tự có cách giải quyết của tao. Đưa đây!" Giọng Đăng đanh lại, mang theo một uy lực khiến Kiệt không thể từ chối.


Kiệt run rẩy thò tay vào cặp, rút ra ba tập tài liệu mỏng được gấp làm tư, nhanh chóng đẩy qua gầm bàn cho Đăng dưới sự che chắn của thân hình mập mạp của mình.


Đăng tiếp nhận tài liệu bằng một động tác cực kỳ dứt khoát. Anh không nhét chúng vào cặp sách của mình. Bộ óc toán học của anh đang chạy đua với thời gian, phân tích các quy chế kỷ luật của nhà trường để tìm ra một kẽ hở pháp lý hoàn hảo nhất lúc này.


*"Theo Điều 12 Quy chế quản lý học đường trường THPT Chuyên Hải Đăng: Đội Sao Đỏ có quyền kiểm soát tác phong, đồng phục và lục soát hành lý cá nhân của học sinh khi có nghi ngờ gian lận hoặc tàng trữ tài liệu cấm dưới sự giám sát của giám thị. Tuy nhiên, quyền hạn này chỉ áp dụng đối với tài sản cá nhân của học sinh trong phạm vi bàn học và hộc bàn cá nhân. Mọi khu vực công cộng trong lớp học bao gồm bục giảng, tủ thiết bị dạy học và bàn giáo viên đều thuộc quyền quản lý hành chính trực tiếp của giáo viên chủ nhiệm."*


Khóe môi Đăng khẽ cong lên. Một điểm mù luật pháp học đường hoàn hảo.


Anh đứng dậy, bước đi thong thả về phía bục giảng lớp học—nơi đặt chiếc bàn gỗ lớn của giáo viên chủ nhiệm cô Nguyễn Thanh Mai. Trên bàn có một khay nhựa đựng các giáo án cũ và một hộp phấn viết bảng bám đầy bụi trắng. Đăng nhanh tay lách ba tập tài liệu gấp nhỏ vào giữa tập giáo án môn Toán cũ của cô Mai đặt dưới đáy khay nhựa, rồi thản nhiên bước quay trở lại bàn học của mình.


Đúng lúc đó, từ đầu hành lang lầu ba, một tiếng hét lớn vang lên cắt đứt bầu không khí căng thẳng.


"Em kia! Đứng lại! Ai cho phép em chạy ra ngoài trong giờ tự quản?"


Đó là giọng của Trịnh Huy. Một học sinh lớp thường từ khu B đang đi giao tài liệu ôn tập lén lút đã cố gắng chạy nhanh xuống cầu thang bộ khi thấy đội sao đỏ phong tỏa hành lang. Nhưng cậu ta đã bị Nguyễn Tuấn nhanh chân chặn lại ở góc cua.


"Em... em chỉ đi vệ sinh thôi ạ..." Cậu học sinh nghèo run rẩy phân trần, gương mặt sạm nắng đầy vẻ sợ hãi.


"Đi vệ sinh mà mang theo balo à? Đứng im đó! Lập biên bản lỗi tự ý rời vị trí trong giờ tự quản, hạ một bậc điểm rèn luyện tuần!" Trịnh Huy lớn tiếng quát tháo, tay viết loèn xoẹt vào cuốn sổ biên bản bìa da đỏ. Nguyễn Tuấn thô bạo giật chiếc balo của cậu học sinh ra, lục soát và lôi ra một xấp tài liệu photocopy ôn tập môn Toán không có dấu kiểm duyệt của nhà trường.


"Tịch thu toàn bộ tài liệu không chính thống! Ghi nhận thêm lỗi tàng trữ tài liệu cấm ngoài hệ thống kiểm duyệt của tổ bộ môn!" Huy cười lạnh, ánh mắt hếch lên đầy hách dịch. Cậu học sinh lớp thường chỉ biết cúi đầu im lặng chịu đựng, hai mắt đỏ hoe trước sự bất công tàn nhẫn khi biết điểm rèn luyện của mình chắc chắn sẽ bị xếp loại Yếu trong tuần này.


Chứng kiến cảnh tượng đó qua khe cửa lớp 302, học sinh lớp chuyên Toán càng thêm phần hoảng sợ. Sự tàn nhẫn của đội sao đỏ chính là công cụ hành chính đắc lực mà ban giám hiệu dùng để duy trì trật tự phân tầng, ép buộc học sinh phải tự giám sát và đấu tố lẫn nhau để giữ vững điểm số thi đua của tập thể.


Đăng quay trở lại bàn học, ngồi xuống ghế ngay khi Trịnh Huy bước đến trước cửa phòng học 302.


"Mọi người đứng dậy tại chỗ, đặt toàn bộ cặp sách lên mặt bàn!"


Trịnh Huy đẩy mạnh cửa bước vào phòng học, giọng nói hách dịch vang lên đầy uy lực. Năm sao đỏ đi phía sau nhanh chóng tản ra phong tỏa hai cửa ra vào của lớp. Huy quét ánh mắt xương xẩu, đầy rình rập khắp phòng học, cuối cùng dừng lại và khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Minh Đăng.


"Hôm nay, chúng ta sẽ làm sạch căn phòng này," Huy cười lạnh, bước từng bước nặng nề về phía bàn học của thủ khoa toán học lập dị.


*Bính boong... bính boong...*


Tiếng còi báo động tuần tra của sao đỏ vang lên dồn dập ở đầu hành lang lầu 3, hướng thẳng về phía lớp Đăng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!