Nhạc nềnBeach2

Khởi Đầu Liên Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sắt rỉ rít lên một âm thanh buốt tai kéo dài, rồi đột ngột tắt lịm.


Bằng tất cả sức bình sinh của tuổi mười bảy, Minh Đăng dùng cả hai tay kéo mạnh cổ tay sũng nước mưa của Gia Bảo qua rìa bê tông sạt lở. Cùng lúc đó, cô Khánh Vân lao đến, hai tay vòng qua nách Bảo, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để kéo ngược cậu bạn thân của Đăng vào trong.


*Bộp.*


Cả ba người ngã nhào xuống mặt sàn bê tông sũng nước của sân thượng lầu 4 tòa nhà khu B. Ngay phía sau họ, thanh lan can sắt rỉ sét vừa nâng đỡ cơ thể Bảo suốt mười phút qua gãy đôi, rơi thẳng xuống khoảng không sâu thẳm phía dưới. Tiếng kim loại va đập vào gờ tường vang lên loảng xoảng rồi mất hút trong tiếng mưa tầm tã.


Gia Bảo nằm co quắp trên nền đất lạnh, hai vai run lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn ra giữa tiếng sấm rền từ phía chân trời quận Bình Thạnh. Chiếc áo đồng phục của Đăng bị xé rách một mảng lớn trước ngực, để lại một vết xước rỉ máu dài khoảng mười xăng-ti-mét do cạnh sắt nhọn cào trúng khi anh rướn người cứu bạn. Máu tươi rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt, thấm đẫm vạt áo trắng.


"Không sao rồi... Bảo ơi, không sao rồi..." Cô Khánh Vân thở dốc, gương mặt thanh tú nhợt nhạt vì hoảng sợ nhưng đôi mắt vẫn tràn ngập sự thấu cảm dịu dàng. Cô nhanh chóng tháo chiếc áo khoác gió công sở màu pastel của mình, bọc chặt lấy cơ thể đang run rẩy của Bảo. "Đi theo cô. Xuống phòng tham vấn ngay. Ở đây không an toàn."


Đăng điềm tĩnh nhặt chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước rơi ra từ túi áo khoác sũng nước. Anh dùng vạt áo khô còn lại lau nhẹ màn hình lcd bám nước, thấy các con số ma trận vẫn hiển thị bình thường thì mới khẽ thở phào, cẩn thận giắt nó vào thắt lưng quần. Anh không nói một lời, lặng lẽ đỡ một bên vai Bảo, cùng cô Vân dìu cậu bạn đi xuống lối cầu thang bộ thoát hiểm số 3 của khu B.


Không khí bên trong tòa nhà cũ kỹ của khu B ẩm mốc và vắng lặng. Trái ngược với khu học xá A lộng lẫy đầy ánh đèn máy lạnh và camera AI giám sát, khu B chỉ có những mảng tường vàng ố, những hành lang lộng gió mưa và tiếng quạt trần kêu cọc cạch từ các phòng học đại trà.


Cô Vân mở khóa cửa phòng hỗ trợ học sinh ở cuối lầu 2 khu B. Đây là một không gian nhỏ ấm cúng, được cô thiết kế riêng với bức tường sơn màu xanh nhạt dịu mắt, chiếc ghế sofa mềm màu xám tro và tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ sách. Nơi đây thoang thoảng mùi tinh dầu oải hương ấm áp, ngay lập tức xua đi cái lạnh buốt của cơn mưa ngoài kia.


Cô Vân đỡ Bảo ngồi xuống sofa, đưa cho cậu một chiếc khăn khô và một ly trà gừng ấm. Bảo đón lấy ly nước bằng hai bàn tay run rẩy, mắt nhìn trân trân vào làn khói mỏng bốc lên, hoàn toàn im lặng. Vết thương tâm lý từ cuộc sỉ nhục công khai của người mẹ cực đoan Thanh Hà sáng nay đã đẩy cậu vào trạng thái cô lập nhận thức hoàn toàn.


Cô Vân bước đến bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ có đóng dấu đỏ của bệnh viện quận Bình Thạnh. Cô khẽ thở dài, đưa tập hồ sơ cho Đăng đang đứng dựa lưng vào cửa ra vào.


"Đây là bệnh án tâm lý lâm sàng của Gia Bảo," cô Vân nói, giọng trầm xuống đầy lo ngại. "Bác sĩ Ngô Quốc Trung đã chẩn đoán em ấy bị trầm cảm nặng cấp độ ba, có xu hướng tự hủy hoại do áp lực bạo hành tinh thần kéo dài. Đăng, nếu sáng nay em không tính toán được vị trí của Bảo, cô không dám nghĩ đến chuyện gì đã xảy ra."


Đăng đón lấy tập bệnh án, ngón tay anh lướt qua những dòng chữ mực đen lạnh lùng: *Trầm cảm nặng, rối loạn lo âu học đường cấp độ cực hạn, mất khả năng tự vệ tâm lý trước áp lực tập thể.*


"Nhà trường biết chuyện này chứ cô?" Đăng hỏi, đôi mắt phẳng lặng sau gọng kính cận đen nheo lại.


Cô Vân khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ bất bình: "Cô đã trình báo cáo y khoa này lên Hiệu phó Minh Tuyết ngay khi nhận được từ bệnh viện tuần trước. Nhưng bà ấy đã bác bỏ. Bà ấy nói trường Hải Đăng không thể có học sinh bị trầm cảm vì quy chế chấm điểm. Bà ấy cho rằng Bảo chỉ đang 'yếu đuối' và muốn trốn tránh các kỳ thi sát hạch để giữ học bạ sạch. Họ muốn dùng quy chế Đường cong chuông để lọc Bảo ra khỏi danh sách xét học bổng Quỹ Alpha nhằm nhường chỗ cho Hoàng Long."


Đăng siết chặt góc tập bệnh án đến mức tờ giấy nhăn nhúm. Lồng ngực anh nhói lên, vết xước rỉ máu do lan can sắt cào trúng đang rát buốt, nhưng nỗi căm phẫn trong lòng anh còn lạnh buốt hơn gấp trăm lần. Anh nhìn sang Gia Bảo đang ngồi thu mình trên sofa, bóng dáng nhỏ thó của cậu bạn thân như một cỗ máy đã bị vắt kiệt năng lượng, rỗng tuếch.


"Họ coi học sinh là những con số trên biểu đồ," Đăng thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang lên lạnh lùng như một thuật toán. "Họ dùng Mô hình phân bổ điểm tương đối để ép chúng ta phải triệt hạ lẫn nhau để sinh tồn. Chỉ có 5% được đứng ở đỉnh cao của hình chuông, đồng nghĩa với việc 95% còn lại phải bị đẩy xuống đáy vực. Nếu mình chỉ cứu Bảo một lần hôm nay, ngày mai hệ thống này vẫn sẽ tìm cách nuốt chửng cậu ấy."


Đăng bước đến cạnh sofa, đặt bàn tay gầy sần sùi của mình lên vai Bảo.


"Bảo, cậu nghỉ ngơi ở đây với cô Vân. Mình có việc phải giải quyết. Mình đã hứa sẽ bẻ gãy cái Đường cong chuông này để đòi lại sự trong sạch cho cậu, mình tuyệt đối không bao giờ nuốt lời."


Gia Bảo khẽ ngước mắt lên qua tròng kính cận nhòe nước, đôi môi run rẩy mím chặt, gật đầu nhẹ. Cậu giao phó toàn bộ lòng tin còn lại của mạng sống mình cho Đăng.


Đăng quay người bước ra khỏi phòng tham vấn, khép hờ cánh cửa gỗ. Ánh mắt anh lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự thờ ơ của một kẻ lập dị chuyên Toán thích đứng ngoài bóng tối; đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi đã nhận diện được cấu trúc của chiếc bẫy và quyết định phá hủy nó từ bên trong.


Anh đi dọc theo hành lang lầu 1 khu B, hướng thẳng về phía cuối dãy, nơi đặt phòng tự học im lặng số 4.


Đây là không gian tự học cũ kỹ của khối lớp thường, nơi ít bị ban giám hiệu để mắt tới và nằm hoàn toàn ngoài tầm quét của hệ thống camera AI giám sát khu A. Căn phòng rộng lớn nhưng trống trải, chỉ có vài dãy bàn gỗ thô bám bụi phấn và những ô cửa sổ nhìn ra vườn sinh học phía sau trường. Quy định của phòng là giữ im lặng tuyệt đối, không trao đổi bài vở, nhưng Đăng biết đây chính là căn cứ địa hoàn hảo để anh đặt những quân cờ đầu tiên lên bàn cờ phản kháng.


Anh cần những đồng minh đầu tiên. Những người không thuộc nhóm tinh hoa 5% của Hoàng Long, những người đang hằng ngày bị vắt kiệt sức lực và lòng tự trọng bởi quy chế chấm điểm tàn nhẫn của trường.


Đăng lách người vào phòng tự học số 4. Ở góc khuất cuối phòng, dưới ánh đèn tuýp mờ nhạt, hai bóng người đã ngồi đợi sẵn từ trước.


Đó là Lê Tuấn Kiệt—bạn cùng bàn chuyên Toán mập mạp của Đăng, kẻ có biệt danh là 'máy quét thông tin' vì biết mọi group chat mật của trường; và Nguyễn Hữu Phước—một học sinh có học lực trung bình khá lớp chuyên Toán, gương mặt cao gầy bám đầy mụn đỏ và ngón tay đang liên tục gõ nhịp lo âu lên mặt bàn gỗ.


Đăng bước đến, lặng lẽ kéo chiếc ghế gỗ đối diện với hai người rồi ngồi xuống. Vết máu khô trên ngực áo đồng phục rách của anh ngay lập tức đập vào mắt Kiệt và Phước, khiến cả hai rùng mình.


"Đăng... mày vừa đi đánh nhau à?" Tuấn Kiệt nuốt nước bọt, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, mắt híp lại sau gọng kính cận dày. "Tao nghe đồn sáng nay mẹ thằng Bảo làm loạn ở sảnh chính, rồi thằng Bảo chạy đi đâu mất. Có phải..."


"Bảo an toàn rồi. Đang ở phòng cô Vân," Đăng ngắt lời, giọng điệu phẳng lặng không chút gợn sóng. Anh rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X đặt lên bàn, bên cạnh là một mẩu giấy nháp chứa những ký hiệu toán học cổ của cha mà anh đã giải mã đêm qua. "Tao gọi tụi mày đến đây vì tao cần tụi mày tham gia vào một kế hoạch."


Nguyễn Hữu Phước rụt vai lại, ánh mắt lo âu quét qua vết thương trên ngực Đăng rồi dừng lại ở chiếc máy tính cũ. Cậu ta lắc đầu, giọng run rẩy:


"Đăng, mày điên rồi. Mày định làm gì? Mày có biết Trịnh Huy và đội sao đỏ đang lùng sục khắp khu B để bắt lỗi nề nếp không? Tao đang đứng hạng 38 của lớp chuyên Toán. Chỉ cần bị trừ thêm 2 điểm rèn luyện nữa, tao sẽ bị hạ hạnh kiểm xuống mức Khá và bị đào thải xuống lớp thường khu B ngay lập tức. Tao không có tiền để chạy điểm như thằng Long, gia đình tao kỳ vọng vào tao rất nhiều..."


"Mày nghĩ mày tuân thủ nội quy thì mày sẽ an toàn sao, Phước?" Đăng nhìn thẳng vào mắt Phước, ánh mắt anh sắc lạnh như hai mũi dao mổ.


"Ý mày là sao?" Phước hoang mang.


Đăng không trả lời trực tiếp. Anh đưa ngón tay gầy gõ nhanh lên bàn phím chiếc Casio fx-580VN X.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


"Phước, nhìn vào đây." Đăng xoay màn hình máy tính về phía Phước. Trên màn hình hiển thị một bảng số liệu ma trận phức tạp với các biến số hồi quy tuyến tính.


"Đây là Mô phỏng phổ điểm ảo của kỳ thi sát hạch tháng này môn Toán," Đăng giải thích bằng giọng điệu khoa học lạnh lùng. "Tao đã phân tích thói quen ra đề của thầy Tiến và dữ liệu khảo thí lịch sử của trường trong 3 năm qua. Với quy chế Đường cong chuông, điểm số của mày không phụ thuộc vào năng lực thực tế, mà phụ thuộc vào khoảng cách giữa mày và nhóm dẫn đầu."


Anh chỉ tay vào dòng số liệu nhấp nháy:


"Tuần này, nhóm tinh hoa của Hoàng Long đã mua đề cương độc quyền từ thầy Tiến. Điểm thô giả định của top 5% sẽ bị đẩy lên mức tuyệt đối 10/10. Do đó, phổ điểm chung của cả lớp sẽ bị lệch phải cực đoan. Điểm thô hiện tại của mày là 7.2. Qua công thức quy đổi tương đối của máy chủ khảo thí, con điểm 7.2 thô của mày sẽ tự động bị kéo tuột xuống mức 4.5 thô quy đổi. Hạng F."


Phước nhìn chằm chằm vào con số 4.5 hiển thị trên màn hình Casio, gương mặt cao gầy của cậu ta cắt không còn giọt máu. Hai bàn tay cậu ta bấu chặt vào gờ bàn gỗ, móng tay chuyển sang màu trắng bệch.


"Không... không thể nào... tao đã học ngày đêm... tao giải hết đống đề cương của trường rồi mà..." Phước lẩm nhẩm, giọng nói nghẹn lại vì bất công và uất ức.


"Mày giải đề cương chính thống, còn tụi nó giải đề thi thật đã được rò rỉ," Đăng lạnh lùng bóc trần sự thật tàn nhẫn. "Hệ thống này được thiết kế không phải để đánh giá năng lực của mày, mà để hợp thức hóa đặc quyền của tụi nó bằng cách dùng những đứa như mày làm bệ đỡ phổ điểm. Mày càng chăm chỉ tuân thủ, mày càng giúp tụi nó đẩy điểm chuẩn lên cao, và mày sẽ tự đào huyệt chôn chính mình."


Căn phòng tự học im lặng số 4 chìm vào một sự tĩnh lặng ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng hạt mưa đập vào cửa kính và tiếng rít nhẹ của chiếc quạt trần cũ kỹ.


Lê Tuấn Kiệt ngồi bên cạnh, nhai kẹo cao su nhịp nhàng bỗng dừng lại. Cậu ta nhìn Đăng, ánh mắt híp lại lộ rõ sự tính toán ranh mãnh của một kẻ chuyên săn tin đồn:


"Đăng, phân tích của mày rất thuyết phục. Nhưng tao có một lựa chọn khác tốt hơn. Nếu tao mang thông tin về cuộc gặp này báo cáo cho lớp trưởng hoặc Trịnh Huy, tao sẽ được cộng ngay 10 điểm rèn luyện tuần này. Điểm rèn luyện của tao sẽ lên mức Xuất sắc, và tao sẽ an toàn nằm trong top 15% mà không cần phải mạo hiểm với mày."


Đăng không hề bất ngờ trước lời đe dọa của Kiệt. Anh điềm tĩnh dựa lưng vào thành ghế, đôi mắt phẳng lặng sau gọng kính khóa chặt vào từng cử động nhỏ của cậu bạn cùng bàn. Anh bắt đầu vận dụng kỹ năng Đọc vị hành vi qua ngôn ngữ cơ thể mà anh đã rèn luyện từ cuốn sổ tay của cha.


"Kiệt, ngón tay cái của mày đang bấu chặt vào bao diêm trong túi quần bên trái. Nhịp chân trái của mày đang gõ xuống đất với tần suất 120 nhịp một phút—nhanh gấp đôi bình thường. Mày đang sợ."


Kiệt khựng lại, nụ cười ranh mãnh trên môi cậu ta đông cứng.


"Mày sợ vì mày biết nếu mày phản bội tao hôm nay, mày chỉ có được 10 điểm rèn luyện nhất thời," Đăng điềm tĩnh phân tích, giọng nói chứa đựng một uy lực logic áp đảo. "Nhưng khi hình chuông co lại ở kỳ thi giữa kỳ sắp tới, nhóm Hoàng Long sẽ tiếp tục nâng điểm chuẩn lên. 10 điểm rèn luyện của mày sẽ trở nên vô giá trị khi điểm học thuật thô của mày bị dìm xuống. Một đứa hạng trung bình khá như mày sẽ là mục tiêu đào thải tiếp theo ngay sau Phước và Bảo. Khi cỗ máy bắt đầu nghiền nát, không một ai ở nhóm trung lưu được an toàn nếu chọn cách thỏa hiệp đơn lẻ."


Đăng đẩy mẩu giấy nháp chứa công thức toán học về phía hai người:


"Đây là Điểm cân bằng Nash học đường mà tao đã tính toán. Cách duy nhất để tất cả chúng ta cùng sinh tồn là hợp tác tập thể để bẻ gãy thuật toán của trường. Tao cần tụi mày gia nhập Liên Minh Giấy Trắng."


"Liên Minh Giấy Trắng?" Phước ngẩng đầu lên, giọng điệu chứa đầy sự hoài nghi xen lẫn tò mò. "Mày định bẻ gãy hệ thống bằng cách nào? Tụi mình chỉ là học sinh thường, làm sao đấu lại ban giám hiệu và đội sao đỏ của Trịnh Huy?"


"Bằng toán học hành vi," Đăng nói, ánh mắt anh rực lên một niềm tin kiên định. "Tao đã biên soạn một bộ 'Công thức giải nhanh Toán trắc nghiệm' đặc biệt dựa trên di sản nghiên cứu của cha tao. Nó được tối giản hóa tối đa, giúp tụi mày giải quyết nhanh 35 câu hỏi đầu tiên của đề thi thử môn Toán chỉ trong vòng 15 phút với độ chính xác 95%. Tụi mày sẽ đạt mức điểm an toàn 7.5 thô mà không cần tốn tiền học thêm nhà thầy Tiến hay mua đề cương độc quyền."


Anh dừng lại một nhịp, gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ:


"Đổi lại, tao sẽ chia sẻ công thức này cho nhóm tự học khu B của tụi mày. Nhưng tao cần tụi mày thực hiện đúng chiến thuật của tao khi giờ thi diễn ra. Và Kiệt, tao cần mày dùng mạng lưới tin đồn của mày để quét sạch lịch tuần tra của sao đỏ Trịnh Huy lầu 3 khu A, báo trước cho tao mọi biến động hành chính của ban giám thị."


Tuấn Kiệt nuốt nước bọt, ánh mắt dao động dữ dội. Cậu ta nhìn vào mẩu giấy chứa các công thức giải nhanh viết bằng ký hiệu cổ của Đăng. Là một kẻ chuyên săn tin, cậu ta đủ nhạy bén để nhận ra giá trị thực tế của bộ công thức này—nó là chiếc phao cứu sinh vô giá đối với những học sinh đang cận kề ranh giới bị đào thải.


"Được," Kiệt thở ra một hơi dài, nhún vai chấp nhận đầu hàng trước logic của Đăng. "Tao đồng ý cung cấp thông tin nề nếp cho mày. Nhưng tao muốn đảm bảo một điều: nếu kế hoạch này bị lộ, tao không muốn bị lôi kéo vào phòng kỷ luật của bà Tuyết."


"Đó là lý do chúng ta sẽ vận hành theo nguyên tắc hoạt động bí mật đầu tiên," Đăng nói, giọng anh nghiêm nghị hẳn lên. "Quy tắc 'Tổ ba người' độc lập. Nhóm của chúng ta chỉ có ba người: tao, mày và Phước. Tụi mày không được phép tiết lộ danh tính thủ lĩnh của tao cho bất kỳ ai khác trong nhóm tự học khu B. Khi tụi mày phân phát công thức giải nhanh cho các bạn học khác, tụi mày chỉ được phép liên lạc với tối đa hai người cấp dưới. Bằng cách này, mạng lưới sẽ hoạt động phi tập trung. Nếu một tổ bị bắt, các tổ còn lại vẫn hoàn toàn an toàn vì không biết danh tính thực của nhau."


Phước ngồi im lặng, hai bàn tay vẫn nắm chặt gờ bàn. Đầu óc cậu ta đang diễn ra một cuộc chiến tranh nội tâm khốc liệt. Một bên là nỗi sợ hãi kỷ luật sắt của Hiệu phó Minh Tuyết, nỗi sợ bị đuổi học và sự thất vọng của gia đình nghèo khó ở quê; một bên là con điểm 4.5 thảm hại đang treo lơ lửng trên đầu và vết xước rỉ máu đầy dũng khí trên ngực Đăng.


"Phước," Đăng khẽ gọi, giọng anh không còn sự lạnh lùng của toán học, mà phảng phất sự thấu cảm sâu sắc. "Cậu muốn tiếp tục cúi đầu làm bệ đỡ phổ điểm cho Hoàng Long để rồi bị đào thải trong im lặng, hay muốn cùng mình đứng lên đòi lại sự công bằng thực chất cho bản thân và cho cả Gia Bảo?"


Phước ngước mắt lên nhìn Đăng. Dưới ánh đèn mờ nhạt của phòng tự học số 4, gương mặt gầy gò của Đăng hiện lên kiên định như một bức tượng thép. Phước nhìn xuống vết máu khô trên ngực áo Đăng—minh chứng cho việc Đăng đã xả thân cứu sống Bảo sáng nay mà không mưu cầu bất kỳ lợi ích cá nhân nào.


Sự giằng xé trong lòng Phước dần biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa u uất nhưng mạnh mẽ của sự phản kháng được nhen nhóm.


Nguyễn Hữu Phước nắm chặt tay, đồng ý trở thành thành viên đầu tiên tham gia thử nghiệm chiến thuật của Đăng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!