Nhạc nềnBeach2

Ranh Giới Sân Thượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng máy may Singer cổ điển của bà Mai Chi ngừng lạch cạch vào lúc ba giờ sáng. Trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp chưa đầy mười mét vuông ở sâu trong con hẻm quận Bình Thạnh, Minh Đăng vẫn ngồi im lặng trước bàn học. Ánh đèn tuýp mờ nhạt hắt lên tròng kính cận gọng đen, phản chiếu những dòng ký tự Hy Lạp cổ đại chằng chịt trong cuốn sổ tay bìa da đen của cha. Bên cạnh cuốn sổ, chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước nằm im lìm như một vũ khí đang chờ lệnh. Đăng lướt nhẹ ngón tay qua nét vẽ hình chuông méo mó ở trang cuối cùng—sơ đồ phân tích Đường cong chuông đầu tiên do chính ông Minh Triết phác thảo.


"Mô hình phân bổ điểm tương đối thực chất là một trò chơi có tổng bằng không cực đoan," Đăng thầm nghĩ, đầu ngón tay anh gõ nhịp đều đặn lên phím '=' của chiếc Casio. "Khi một nhóm tinh hoa độc chiếm đỉnh cao của hình chuông bằng đặc quyền, họ buộc phải đẩy những người khác xuống đáy vực để duy trì phân phối chuẩn. Đây không phải là giáo dục, đây là một quy trình đào thải được cơ học hóa."


Anh nhìn sang chiếc điện thoại cũ đặt trên bàn. Không có tin nhắn nào từ Gia Bảo. Đăng biết, đêm nay đối với Bảo là một cơn ác mộng dài tại căn hộ chung cư cũ Thanh Đa. Tờ thông báo hạnh kiểm Yếu—vũ khí hành chính mà Trịnh Huy và Hoàng Long dùng để tước đoạt suất học bổng Quỹ Alpha của Bảo—như một bản án tử hình tinh thần treo lơ lửng trên đầu cậu bạn thân nhút nhát. Người mẹ nghiêm khắc cực đoan Thanh Hà chắc chắn đã biến căn nhà thành một ngục tù bạo lực tinh thần ngay khi nhìn thấy tờ giấy đó. Nỗi ân hận từ quá khứ về cái chết của người anh trai Nguyễn Minh Khoa lại cào xé tâm can Đăng, biến thành một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh không thể chậm trễ thêm một giây nào nữa.


Sáng thứ Năm, trường THPT Chuyên Hải Đăng chìm trong màn sương bụi mờ đục của mùa mưa Sài Gòn. Không khí ẩm ướt và lạnh buốt bám vào những ô cửa kính của Khu học xá A lộng lẫy. Khi Đăng vừa bước qua cổng trường, anh đã cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng bất thường bao trùm sảnh chính. Học sinh khối 12 tụ tập thành từng nhóm đông đúc quanh bảng tin sảnh trung tâm, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.


"Mày xem kìa, mẹ của Gia Bảo đến trường kìa!"

"Nghe nói bà ấy làm dữ lắm, mắng chửi cậu ta ngay giữa sảnh luôn."


Đăng siết chặt quai balo, bước nhanh về phía đám đông. Giữa khoảng sân rộng lát đá hoa cương, ngay dưới chân bảng vinh danh thủ khoa khổng lồ—nơi cái tên Trần Hoàng Long vẫn đứng ở vị trí cao nhất—bà Thanh Hà đang đứng thở dốc vì giận dữ. Bà mặc bộ đồ công sở lịch sự nhưng gương mặt sắc sảo đã méo mó vì xấu hổ và phẫn nộ. Đôi mắt bà trợn trừng, tay cầm tờ thông báo hạnh kiểm Yếu của Bảo giơ lên cao như một bằng chứng tội lỗi.


"Mày có biết tao phải làm việc bao nhiêu tiếng một ngày ở văn phòng để mày được học ở cái trường chuyên này không?" Giọng bà Hà lanh lảnh, rít lên giữa sảnh chính, thu hút hàng trăm ánh mắt hiếu kỳ của học sinh xung quanh. "Hạnh kiểm Yếu! Mày đi học kiểu gì để người ta hạ hạnh kiểm xuống mức yếu? Mày bôi tro trát trấu vào mặt tao, vào cái gia đình này! Học bổng Quỹ Alpha của mày đâu? Suất du học của mày đâu?"


Gia Bảo đứng im lặng trước mặt mẹ, dáng người nhỏ thó rụt lại, hai vai run rẩy bần bật dưới chiếc áo đồng phục rộng thùng bành. Đầu cậu cúi gục xuống đất, hai bàn tay bám chặt vào quai cặp đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cậu không nói một lời, không một lời giải thích. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua tròng kính cận dày, rơi lã chã xuống mặt đá hoa cương lạnh lẽo.


Phía xa, Trần Hoàng Long đứng lẫn trong nhóm tinh hoa chuyên Toán. Hắn tựa hờ người vào lan can lầu 1 khu A, ngón tay cái thỉnh thoảng lại xoa nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng trên tay trái—một hành vi tự xoa dịu vô thức đầy đắc ý. Bên cạnh hắn, Đội trưởng sao đỏ Trịnh Huy đứng thẳng người, cánh tay đeo băng đỏ nổi bật, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Bọn chúng đã đạt được mục đích: hạ bệ Gia Bảo một cách công khai và tàn nhẫn nhất mà không cần tốn một giọt mồ hôi học thuật nào.


"Mẹ... con xin lỗi..." Bảo khẽ thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng.


"Xin lỗi? Mày xin lỗi thì có lấy lại được suất học bổng tỷ đồng đó không?" Bà Hà không kiềm chế được cơn giận, bà vung tay hất mạnh chiếc cặp sách của Bảo xuống đất.


*Rầm.*


Khóa cặp bị bung ra. Toàn bộ sách vở và những bức tranh vẽ phác thảo của Bảo rơi vãi khắp mặt sân trường. Đó là những bức tranh vẽ bằng bút bi đen đầy ám ảnh—những nét vẽ đen tối, hỗn loạn phác họa một bóng người gầy gò bị nghiền nát dưới biểu đồ Đường cong chuông khổng lồ, những khuôn mặt không rõ nhân dạng đang la hét dưới áp lực điểm số. Nhật ký trầm cảm của Gia Bảo—bí mật lớn nhất mà cậu luôn giấu kín dưới đáy cặp—bây giờ bị phơi bày thô bạo trước hàng trăm cặp mắt tò mò và những tiếng cười khúc khích của đám đông học sinh tinh hoa.


"Tránh ra! Tất cả học sinh giải tán về lớp học!" Tiếng còi của giám thị trưởng Phạm Khắc vang lên dồn dập từ phía hành lang khu A, bắt đầu giải tán đám đông học sinh tụ tập.


Trong sự hỗn loạn đó, Gia Bảo đột ngột ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu qua tròng kính cận không còn là nỗi sợ hãi thông thường, mà là một sự trống rỗng, dại đi đến đáng sợ. Cậu không nhặt sách vở, không nhìn người mẹ đang tiếp tục lớn tiếng tranh cãi với thầy Tiến vừa chạy đến, cũng không nhìn Đăng đang cố gắng chen qua đám đông để tiến về phía mình. Bảo quay ngoắt người, lao thẳng về phía dãy hành lang tối tăm của Khu học xá B cũ kỹ.


"Bảo! Đứng lại!" Đăng hét lớn, nhưng tiếng hét của anh bị át đi bởi tiếng loa phát thanh thông báo giờ truy bài và tiếng bước chân dồn dập của học sinh đang tản ra.


Đăng bị kẹt lại giữa dòng người đang di chuyển ngược chiều. Khi anh thoát ra được và chạy đến chỗ đống sách vở của Bảo, cậu bạn thân đã biến mất hoàn toàn trong bóng tối của dãy hành lang khu B. Đăng cúi xuống, nhặt một bức tranh vẽ bị giẫm đạp dưới đất. Trên tờ giấy vẽ sờn gấu, nét vẽ của Bảo thể hiện một bóng đen đang rơi tự do từ một lan can sắt hoen rỉ.


Lồng ngực Đăng thắt chặt lại. Một luồng điện lạnh buốt chạy thẳng lên đại não. Bi kịch của anh trai Nguyễn Minh Khoa nhiều năm trước dội về như một thước phim quay chậm đầy máu và nước mắt. Ngày đó, Khoa cũng đã nhìn anh bằng ánh mắt trống rỗng như thế trước khi bước lên sân thượng tòa nhà hiệu bộ cũ.


"Không... mình không thể để mất Bảo," Đăng tự nhủ, hai tay anh run rẩy. Anh lập tức rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X ra khỏi túi áo.


Anh ngồi thụp xuống bục đá hành lang khu B, ngón tay thao tác cực nhanh trên phím bấm. Đăng bắt đầu chạy mô hình toán học hành vi để xác định vị trí của Bảo.


*Biến số 1 (Thời gian di chuyển)*: Bảo chạy đi vào lúc 8 giờ 12 phút. Bây giờ là 8 giờ 18 phút. Thời gian trôi qua là 6 phút (360 giây).

*Biến số 2 (Trạng thái tâm lý)*: Hoảng loạn cấp độ ba, trầm cảm nặng nề, chịu tác động bạo lực tinh thần cực hạn. Theo nghiên cứu lý thuyết trò chơi về 'Hành vi thoát lui cực đoan' (Extreme Exit Behaviors) trong cuốn sổ tay của cha, một cá nhân trong trạng thái này sẽ có xu hướng tìm kiếm một không gian có độ cao tối đa hoặc sự cô lập tuyệt đối trong bán kính di chuyển ngắn nhất để thực hiện hành vi tự hủy.

*Biến số 3 (Địa hình trường)*: Khu học xá A có hệ thống camera AI giám sát dày đặc và bảo vệ tuần tra liên tục lầu 5. Xác suất Bảo vượt qua chốt bảo vệ khu A là dưới 8%. Khu học xá B cũ kỹ lầu 4 bỏ hoang, lối lên sân thượng bị khóa xích rỉ sét nhưng lỏng lẻo, không có camera giám sát hành lang lầu 4.


Đăng nhập các ma trận quyết định vào chế độ lập trình bảng tính (Spreadsheet) của máy tính Casio.


*Xác suất định vị vị trí của Gia Bảo*:

- Phòng tự học số 4: 12%

- Nhà kho thể chất cũ: 18%

- Sân thượng lầu 4 tòa nhà khu B: 70%


"Sân thượng khu B..." Đăng thốt lên, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán.


Anh đứng phắt dậy, định lao về phía cầu thang bộ số 3 của khu B thì một bóng người bước ra chặn ngay trước mặt anh. Đó là Cô Khánh Vân, chuyên viên tham vấn tâm lý mới về trường. Cô mặc chiếc váy công sở màu pastel nhã nhặn nhưng gương mặt thanh tú dịu dàng của cô lúc này đang tràn ngập sự lo âu, tay cô cầm chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony.


"Đăng! Em có thấy Gia Bảo không?" Cô Vân nắm lấy vai Đăng, giọng cô dồn dập. "Cô vừa nghe thấy vụ việc ở sảnh chính. Bệnh án tâm lý lâm sàng của Bảo cho thấy em ấy đang bị trầm cảm nặng cấp độ ba, áp lực bạo hành tinh thần sáng nay có thể kích hoạt ý định tự tử ngay lập tức!"


"Sân thượng lầu 4 khu B, thưa cô!" Đăng nói nhanh, đôi mắt anh sắc lạnh sau gọng kính cận đen. "Chúng ta chỉ có chưa đầy 4 phút trước khi em ấy đưa ra quyết định cuối cùng theo mô hình hành vi thoát lui. Đi lối cầu thang bộ số 3, lối đó không bị giám thị chặn!"


Cô Vân không chần chừ một giây, gật đầu mạnh: "Đi!"


Cả hai chạy đua với thời gian dọc theo dãy hành lang tối tăm của khu B. Tiếng bước chân của Đăng và cô Vân vang dội dồn dập trên những bậc cầu thang xi măng cũ kỹ, át đi tiếng quạt trần kêu cọc cạch từ các phòng học bên cạnh. Lầu 3, lầu 4... Không khí càng lên cao càng loãng và lạnh buốt do gió mưa từ bên ngoài hắt vào qua các ô cửa sổ không kính.


Khi lên đến chiếu nghỉ lầu 4, họ nhìn thấy cánh cửa sắt dẫn lên sân thượng khu B. Sợi xích sắt rỉ sét dùng để khóa cửa đã bị cắt đứt bằng một lực mạnh, nằm rơi vãi dưới sàn xi măng bám đầy bụi. Cánh cửa sắt hé mở, để lộ một khoảng trời xám xịt, đầy sương mù và những hạt mưa lây rây thổi mạnh vào trong.


Đăng đẩy mạnh cửa bước ra ngoài sân thượng.


Gió trên sân thượng lầu 4 thổi mạnh như muốn hất văng mọi thứ. Mặt sàn bê tông hoen ố, loang lổ những vũng nước mưa lạnh ngắt. Lan can sắt bao quanh sân thượng đã hoen rỉ nặng nề, nhiều đoạn thanh sắt đã mục nát, lung lay trước gió.


Ngay phía góc sân thượng, sát mép vực nhìn xuống khoảng sân trường trung tâm lộng lẫy phía dưới, Gia Bảo đang đứng mấp mé bên ngoài lan can sắt rỉ sét. Gió thổi tung mái tóc bù xù của cậu, chiếc áo đồng phục sũng nước mưa bám chặt vào dáng người gầy gò, run rẩy. Tròng kính cận của Bảo bám đầy nước mưa, đôi mắt cậu dại đi, nhìn trân trân xuống khoảng sân trường sâu hoắm phía dưới—nơi bóng dáng người mẹ Thanh Hà vẫn đang tranh cãi gay gắt với ban giám hiệu hiện lên nhỏ xíu như một dấu chấm vô cảm.


"Bảo! Hãy nhìn cô! Cô Vân đây!" Cô Khánh Vân tiến lên một bước, cố gắng giữ giọng điệu dịu dàng, bình tĩnh nhất của một chuyên gia trị liệu tâm lý. Cô đưa hai tay ra trước, bước đi chậm rãi để tránh kích động Bảo. "Hãy nhìn cô, Bảo. Hãy hít thở sâu. Mọi chuyện đều có cách giải quyết. Cô ở đây để bảo vệ em, nhà trường sẽ không kỷ luật em nữa..."


"Giải quyết thế nào?" Bảo hét lên, giọng cậu khản đặc, nghẹn ngào trong tiếng gió rít. Cậu lùi lại một bước, gót giày bata trắng cũ đã mấp mé ngoài rìa bê tông của sân thượng. "Cô không hiểu đâu! Mẹ em chỉ cần điểm số! Bà ấy chỉ cần suất học bổng đó để khoe mẽ với dòng họ! Trường này chỉ cần thành tích quảng cáo! Em là rác rưởi của Đường cong chuông! Nếu em không đạt điểm A, em không có quyền tồn tại trong cái nhà đó, trong cái trường này!"


"Không phải thế đâu Bảo!" Cô Vân cố gắng đàm phán bằng lý thuyết y khoa lâm sàng. "Trầm cảm đang đánh lừa nhận thức của em. Em là một tài năng hội họa, em có giá trị riêng ngoài điểm số..."


"Nghệ thuật của em là vô giá trị!" Bảo khóc lớn, tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn xé lòng. "Thầy Tiến đã nói tranh vẽ của em là rác rưởi không giúp tăng điểm thi đua cho trường! Hoàng Long đã cướp mọi thứ của em! Em mệt mỏi lắm rồi... Em muốn kết thúc trò chơi này..."


Bảo nhắm mắt lại, cơ thể cậu nghiêng dần về phía khoảng không sâu hoắm phía sau. Lan can sắt rỉ sét dưới chân cậu khẽ rít lên một tiếng creak tàn nhẫn, đe dọa sẽ gãy đôi bất cứ lúc nào.


Cô Vân hoảng hốt khựng lại, không dám tiến thêm vì sợ Bảo sẽ nhảy xuống ngay lập tức. Kỹ thuật đàm phán tâm lý lâm sàng thông thường hoàn toàn bị bẻ gãy trước sự bế tắc tuyệt đối của nạn nhân.


Minh Đăng bước lên phía trước, vượt qua cô Vân. Anh tháo chiếc kính cận gọng đen bám đầy nước mưa của mình ra, để lộ đôi mắt sâu thẳm, đỏ hoe nhưng chứa đựng một sự kiên định lạnh lùng đến đáng sợ. Anh cất chiếc máy tính Casio vào túi áo khoác đồng phục, đứng thẳng người đối diện với Bảo giữa cơn gió lộng của sân thượng.


"Bảo! Cậu có nhớ anh Khoa không?" Giọng Đăng vang lên trầm ấm, khàn đặc nhưng rõ ràng, xuyên qua tiếng gió rít của lầu 4.


Gia Bảo khẽ mở mắt, nhìn Đăng qua tròng kính nhòe nước. Cái tên "Nguyễn Minh Khoa"—người anh trai quá cố của Đăng, cựu thủ khoa huyền thoại của Hải Đăng—như một luồng điện nhẹ làm dịu đi cơn hoảng loạn của Bảo trong giây lát.


"Anh Khoa..." Bảo lẩm nhẩm.


"Phải, anh Khoa," Đăng bước thêm một bước, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi u uất tột cùng từ quá khứ, một vết thương lòng lớn nhất của gia đình anh nay bị phơi bày thô bạo để cứu bạn. "Nhiều năm trước, anh ấy cũng đã đứng ở chính cái ranh giới này, trên sân thượng tòa nhà hiệu bộ. Anh ấy cũng đã nghĩ cái chết là điểm cân bằng duy nhất để thoát khỏi áp lực của Đường cong chuông tàn nhẫn của Vũ Đình. Ngày đó, mình đã không có mặt ở đó. Mình đã nghĩ anh ấy chỉ mệt mỏi bình thường. Mình đã sống trong bóng tối của sự ân hận và hèn nhát suốt mười năm qua, Bảo ạ."


Nước mắt Đăng trào ra, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt trên gương mặt gầy gò của anh. Giọng anh nghẹn lại nhưng đầy dứt khoát:


"Nếu cậu nhảy xuống hôm nay, Vũ Đình sẽ thắng. Hoàng Long sẽ thắng. Ban giám hiệu sẽ viết vào học bạ của cậu rằng cậu tự tử do 'áp lực tâm lý cá nhân yếu kém' để phủi sạch mọi trách nhiệm hành chính. Họ sẽ tiếp tục dùng Đường cong chuông để nghiền nát những học sinh nghèo khác, tiếp tục dìm điểm hạnh kiểm của những người yếu thế để nâng đỡ con em nhà giàu! Cái chết của cậu sẽ chỉ là một con số thống kê vô hại trong báo cáo thành tích của họ! Cậu muốn chết một cách vô ích như thế sao?"


Gia Bảo khựng lại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lời nói của Đăng không phải là những lời khuyên răn sáo rỗng, mà là một logic sinh tồn tàn nhẫn nhưng chân thực tột cùng.


"Nhưng... mình không còn đường lui nữa, Đăng ơi..." Bảo khóc nghẹn ngào, hai tay cậu buông thõng. "Học bổng mất rồi... hạnh kiểm yếu rồi... mình phải đối mặt với mẹ thế nào đây?"


"Cậu còn mình!" Đăng hét lớn, anh chìa bàn tay gầy sần sùi của mình ra phía trước, hướng thẳng về phía Bảo. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một kẻ lập dị chuyên Toán đứng ngoài bóng tối, mà là ánh mắt của một thủ lĩnh đã thức tỉnh căn tính gánh vác trách nhiệm tập thể. "Mình đã tìm thấy cuốn sổ tay của cha mình. Mình đã giải mã được luật chơi gốc của hệ thống này. Mình hứa với cậu, bằng danh dự của mình, bằng bộ óc toán học của mình, mình sẽ bẻ gãy Đường cong chuông của trường Hải Đăng! Mình sẽ đòi lại sự trong sạch cho cậu, đòi lại suất học bổng Quỹ Alpha cho cậu! Mình sẽ không để bất kỳ người bạn nào phải lặp lại bi kịch của anh Khoa nữa!"


Cô Khánh Vân đứng phía sau, nhìn bóng lưng gầy gò nhưng kiên định như một bức tường thép của Đăng, cô khẽ mím môi, nước mắt cô cũng rơi xuống tự bao giờ. Sự thấu cảm nhân văn tối đa kết hợp với logic sinh tồn của Đăng đã tạo ra một điểm cân bằng Nash mới trong tâm trí Gia Bảo—nơi việc sống sót và phản kháng mang lại lợi ích cao hơn cái chết giải thoát.


Bảo nhìn bàn tay đang chìa ra của Đăng. Sự ấm áp của tình bạn chân thành xuyên qua màn sương lạnh buốt của sân thượng lầu 4. Cậu khóc nấc lên, đôi vai run rẩy hạ xuống. Bảo khẽ dịch chuyển chân, định bước ngược trở lại qua lan can sắt để nắm lấy tay Đăng.


*Rắc!*


Một tiếng động tàn nhẫn vang lên. Thanh sắt rỉ sét dưới chân Gia Bảo đột ngột gãy đôi do không chịu nổi lực tì của cậu. Mặt bê tông hoen ố mép sân thượng bị sạt xuống một mảng lớn.


"Đăng!" Bảo hét lên một tiếng thất thanh. Toàn bộ cơ thể cậu mất thăng bằng, trượt chân rơi thẳng ra ngoài rìa sân thượng.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần trăm giây, Minh Đăng không cần tính toán bất kỳ công thức xác suất nào nữa. Bản năng bảo vệ bạn bè bùng nổ, anh lao thẳng người về phía trước, rướn toàn bộ cơ thể gầy gò qua lan can sắt rỉ sét đang creak lên đau đớn.


*Chụp!*


Bàn tay gầy sần sùi của Đăng nắm chặt lấy cổ tay của Gia Bảo ngay giữa khoảng không trung gió lộng. Lực kéo đột ngột từ trọng lượng cơ thể Bảo kéo tuột Đăng áp sát vào thanh lan can sắt rỉ sét, những cạnh sắt nhọn cào xước da thịt lồng ngực anh qua lớp áo đồng phục mỏng sũng nước, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước mưa lạnh ngắt.


Bảo treo lơ lửng giữa tầng không lầu 4, hai chân chới với, khuôn mặt cắt không còn giọt máu nhìn lên Đăng. Đăng dùng cả hai tay siết chặt lấy cổ tay bạn, các đường gân xanh trên trán và cổ anh nổi lên cuồn cuộn, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.


"Đăng... thả mình ra... cậu sẽ bị kéo xuống mất!" Bảo khóc nghẹn ngào, cố gắng vùng vẫy để tránh làm liên lụy đến bạn.


Đăng trợn trừng mắt nhìn bạn, ánh mắt anh chưa bao giờ kiên định và rực lửa căm phẫn trước bất công học đường đến thế. Anh dùng hết sức bình sinh, hét lớn một lời hứa thép vang vọng khắp không gian sân thượng lầu 4 khu B, xuyên qua màn sương mù dày đặc và hắt xuống tận sảnh chính của trường Hải Đăng:


"Nắm chặt lấy mình, Bảo! Mình đã hứa sẽ thay đổi cả cái ngôi trường khốn kiếp này để cứu cậu, mình tuyệt đối không bao giờ buông tay!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!