Đêm Trước Trận Đánh Lớn
Cơn mưa rào cuối mùa trút xuống mái tôn của khu học xá B cũ kỹ những tiếng gầm vang không dứt. Bóng tối đặc quánh của đêm muộn bao trùm lấy những dãy hành lang loang lổ vết rêu phong. Gió lùa qua khe cửa kính nứt nẻ của Thư viện trường Hải Đăng, mang theo cái lạnh buốt của hơi nước và mùi giấy cũ ẩm mốc đặc trưng.
Minh Đăng ngồi lọt thỏm giữa những dãy kệ sách cao ngất ngưởng của Góc lưu trữ tư liệu cũ. Dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn pin bọc nilon đặt nằm ngang, gương mặt gầy nhom của anh chìm trong những mảng sáng tối cắt xẻ góc cạnh. Đăng khẽ cử động bả vai phải để lách người qua một hòm gỗ mục. Động tác ấy vô tình kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt trong đêm cứu Trần Gia Bảo—nhói lên một nhịp đau buốt sắc lẹm dưới lớp áo đồng phục sờn vai. Anh không nhíu mày, chỉ khẽ thở ra một hơi mỏng làm mờ căm tròng kính cận gọng đen, rồi nén cơn đau vào sâu trong những ngăn kéo lý trí lạnh lùng.
*Cạch.*
Tiếng đế giày da mòn nện khẽ khàng xuống nền gạch bông cũ cắt đôi không gian tĩnh lặng. Từ trong bóng tối của dãy kệ sách triết học cổ, một bóng người gầy guộc, mái tóc chớm bạc hiện ra. Thầy Bùi Vĩnh bước đi không tiếng động, chiếc áo sơ mi bạc màu của thầy khẽ bay theo luồng gió lạnh. Đôi mắt thầy, ẩn sau cặp kính lão trễ xuống tận sống mũi, nhìn Đăng với một sự u uất và hoài niệm sâu sắc.
"Em vẫn chưa về sao, Đăng?" Thầy Vĩnh cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc. "Mười hai tiếng nữa kỳ thi thử quốc gia liên trường sẽ bắt đầu. Đêm nay, toàn bộ khu học xá A đã được phong tỏa nghiêm ngặt."
Đăng điềm tĩnh đóng cuốn sách toán cổ đang lật dở trên đùi lại. Anh đứng dậy, khẽ cúi đầu chào người thầy duy nhất bảo trợ ngầm cho mình: "Em cần hoàn thiện các thông số cuối cùng, thưa thầy. Hệ thống máy chủ khảo thí lầu 4 khu A đã được Nguyễn Hoàng Bách cấu hình lại tường lửa. Em đã cố gắng thâm nhập từ xa qua cổng mạng LAN khu B, nhưng các gói tin đều bị chặn đứng bởi thuật toán quét IP động của gã."
Thầy Bùi Vĩnh im lặng nhìn học trò. Thầy chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác sờn gấu, rút ra ba trang giấy màu vàng ố, các mép giấy đã bị mủn và có vết xách rách nham nhở. Thầy đặt chúng lên mặt hòm gỗ trước mặt Đăng.
"Đây là phần ghi chép bị thiếu của cuốn sổ tay lý thuyết trò chơi mà cha em, ông Minh Triết, đã để lại," Thầy Vĩnh khẽ thở dài, ánh mắt đau đớn hướng về khoảng không vô định. "Năm xưa, khi ông ấy thiết kế hệ thống giáo dục gốc cho Hải Đăng, ông ấy đã tính toán đến trường hợp mô hình bị tha hóa bởi lòng tham của những kẻ như Vũ Đình. Ba trang giấy này chứa công thức tính toán 'Điểm sụp đổ của hệ thống phân tầng'. Cha em đã không kịp công bố nó trước khi bị vu oan và biến mất."
Tim Đăng khẽ thắt lại. Anh đưa những ngón tay chai sần khẽ chạm vào mặt giấy ố vàng. Những ký hiệu toán học Hy Lạp cổ đại quen thuộc hiện lên dưới nét mực viết tay sắc sảo của cha. Đó chính là mảnh ghép cuối cùng mà anh tìm kiếm suốt nhiều tháng qua.
"Cảm ơn thầy," Đăng nói, giọng phẳng lặng nhưng ngón tay anh khẽ siết chặt.
Thầy Bùi Vĩnh khẽ đặt tay lên vai Đăng, giọng thầy đột ngột trở nên nghiêm trọng: "Đăng, em phải cẩn thận. Chiều nay, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Hiệu phó Minh Tuyết và kỹ thuật viên Lê Văn Bình. Họ biết phong trào phản kháng của học sinh khu B đang sử dụng các kênh truyền tin offline. Sáng mai, ngay trước giờ phát đề thi thử, bà Tuyết sẽ cho kích hoạt thiết bị phá sóng tần số cao toàn bộ khu B. Họ muốn cắt đứt hoàn toàn sự liên lạc giữa các tổ ba người của em."
Ánh mắt Đăng nheo lại sau gọng kính cận đen. Một biến số nhiễu cực mạnh đã xuất hiện. Việc phong tỏa thông tin mạng của ban giám hiệu là một đòn đánh trực diện vào khả năng điều phối thời gian thực của liên minh.
"Họ muốn chơi một ván cờ triệt buộc," Đăng lẩm nhẩm, ngón tay anh vô thức gõ nhẹ lên phím "=" của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước giắt bên hông. "Nếu mạng Wi-Fi và sóng di động bị vô hiệu hóa hoàn toàn, các tổ ba người sẽ không thể nhận diện được thời điểm buông bút đồng bộ. Chỉ cần một vài tổ dao động và làm bài tiếp, điểm cân bằng Nash sẽ sụp đổ, và những học sinh tham gia đình công sẽ bị Đường cong chuông nghiền nát."
"Em định làm thế nào?" Thầy Vĩnh lo lắng hỏi. "Bỏ cuộc sao?"
"Không," Đăng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đối diện với thầy Vĩnh. "Chúng ta đã có phương án dự phòng vật lý. Hệ thống truyền tin offline bằng các hộp sữa dán nhãn mật mã tại canteen của Trần Thị Mai đã được phân phối xong chiều nay. Nhưng để đảm bảo chiến thắng tuyệt đối, em bắt buộc phải có được tệp dữ liệu điểm số gốc và thuật toán chấm điểm thực tế trong phòng dữ liệu mật lầu 4 khu A. Đêm nay, em sẽ đột nhập."
Thầy Bùi Vĩnh khựng lại, gương mặt thầy biến sắc: "Đột nhập? Em điên rồi sao, Đăng? Phòng máy chủ lầu 4 là vùng cấm nghiêm ngặt có bảo vệ tuần tra hai mươi tư trên bảy. Nếu em bị bắt, Vũ Đình sẽ có lý do chính đáng để trục xuất em vĩnh viễn và hủy hoại toàn bộ học bạ của em!"
"Nếu em không đi, ngày mai tương lai của hàng trăm học sinh nghèo khu B sẽ bị hủy hoại bởi quy chế mới," Đăng phẳng lặng đáp, giọng nói không một chút dao động. "Chiếc thẻ học sinh danh dự của Hoàng Long mà em sao chép tần số RFID chiều nay là chìa khóa duy nhất giúp em vượt qua khóa cửa từ mà không kích hoạt báo động hệ thống. Em đã tính toán xác suất tuần tra của bảo vệ đêm nay. Tỷ lệ thành công là tám mươi mốt phần trăm. Em chấp nhận rủi ro này."
Thầy Vĩnh nhìn Đăng một lúc lâu, nhận ra sự bướng bỉnh và lý trí cực hạn của cậu học trò giống hệt người cha Minh Triết năm xưa. Thầy thở dài, rút từ trong túi quần ra một chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng cũ kỹ.
"Đây là chìa khóa cửa thoát hiểm phía sau lầu 4 khu A. Nó sẽ giúp em tránh được camera AI hành lang chính. Đi đi, Đăng. Hãy đòi lại sự trong sạch cho cha em, cho anh trai em... và cho cả ngôi trường này."
***
Mười một giờ đêm.
Đăng di chuyển về Phòng tự học số 4 - Cuối dãy lầu 1 khu B. Căn phòng trống rỗng, lạnh ngắt và chìm trong bóng tối. Chỉ có chiếc đèn bàn học cũ tỏa ra một quầng sáng vàng nhạt trên mặt bàn gỗ thô bám đầy bụi phấn.
Đăng ngồi xuống góc khuất cuối phòng, đặt ba trang giấy ố vàng của cha bên cạnh chiếc máy tính Casio fx-580VN X. Anh bắt đầu giải mã công thức "Khống chế phổ điểm tối đa". Ngón tay anh thao tác cực nhanh trên các phím bấm cơ học phát ra những tiếng *lạch cạch* đều đặn trong không gian im lặng.
Theo lý thuyết của cha Đăng, hệ thống Đường cong chuông (Bell Curve) hoạt động dựa trên thuật toán phân phối chuẩn $f(x) = \frac{1}{\sigma \sqrt{2\pi}} ê{-\frac{1}{2}\left(\frac{x-\mu}{\sigma}\right)^2}$, trong đó $\mu$ là điểm trung bình và $\sigma$ là độ lệch chuẩn. Ban giám hiệu trường Hải Đăng đã can thiệp vào thuật toán này bằng cách cài cắm một hàm số đặc quyền VIP nhằm tự động đẩy điểm số của nhóm thủ khoa giàu lên phân vị top 5% (Hạng A+), đồng thời ép 65% học sinh còn lại xuống phân vị dưới để làm nền.
Đăng nhập các thông số ước tính của kỳ thi thử ngày mai vào máy tính Casio. Tổng số học sinh khối 12 tham gia thi là $N = 720$. Số lượng học sinh thuộc liên minh đã cam kết tham gia đình công là $M = 512$ (chiếm khoảng 71.1% toàn khối).
Anh bắt đầu chạy mô phỏng ma trận quyết định trên Casio:
*Nếu $M \ge 500$ học sinh đồng loạt để trống câu hỏi phân loại số 50 môn Toán (câu hỏi chiếm 0.2 điểm nhưng quyết định độ phân hóa tối đa), giá trị trung bình thô $\mu$ của toàn khối sẽ bị kéo sụt giảm đột ngột. Đồng thời, độ lệch chuẩn $\sigma$ sẽ tiệm cận về mức cực tiểu do phương sai của nhóm số đông bằng không. Khi đó, thuật toán tự động của máy chủ khảo thí sẽ rơi vào lỗi chia cho số không (Division by Zero) hoặc buộc phải tự động kéo phẳng dẹt toàn bộ phổ điểm để giữ phân phối chuẩn. Kết quả: điểm số của nhóm thủ khoa Hoàng Long—kẻ chỉ biết mua đề cương và học vẹt—sẽ bị kéo tuột xuống mức trung bình chung của khối, lộ rõ năng lực thực tế rỗng tuếch của chúng.*
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Đăng nhấn phím "=" kẹt nhẹ. Màn hình LCD của máy tính Casio hiển thị kết quả mô phỏng:
`P(Collapse) = 0.942`
Xác suất sụp đổ của hệ thống Đường cong chuông đạt mức 94.2%. Một con số gần như tuyệt đối.
Đúng lúc đó, cửa sau phòng tự học khẽ mở ra. Bùi Tiến Đạt bước vào, người sũng nước mưa, đi sau cậu là Trịnh Thùy Dương với chiếc áo khoác gió đồng phục rộng thùng thình dùng để giấu sổ ghi chép.
"Đăng, mọi việc ở khu B đã hoàn tất," Đạt thì thầm, giọng run lên vì hồi hộp xen lẫn phấn khích. "Tất cả 12 tổ ba người của khối lớp thường đã nhận được các hộp sữa dán nhãn chứa ma trận thời gian từ quầy của chị Mai. Họ đã hiểu rõ nhiệm vụ: đúng 10 giờ sáng mai, khi tiếng chuông báo còn 15 phút làm bài vang lên, tất cả sẽ đồng loạt buông bút ở câu hỏi số 50."
Dương bước lên, khẽ vuốt lại mái tóc dài bị bết nước mưa, ánh mắt cô sắc sảo nhìn vào bảng sơ đồ trên bàn của Đăng: "Tôi cũng đã xác nhận với các tổ trưởng khối chuyên Anh và chuyên Pháp. Họ đồng ý tham gia. Lòng căm phẫn đối với quy chế 'Tín dụng tự học' mới đã vượt ngưỡng chịu đựng của họ. Nhưng Đăng này... cậu có chắc chắn đêm nay sẽ lấy được tệp dữ liệu gốc từ phòng máy chủ không? Nếu không có bằng chứng nâng điểm khống của Long, ban giám hiệu sẽ đổ lỗi cho chúng ta phá hoại kỳ thi và tiến hành kỷ luật hàng loạt."
Đăng điềm tĩnh thu gom ba trang giấy của cha, cẩn thận gấp gọn rồi giắt vào ngăn bí mật trong balo sờn vai. Anh cầm chiếc máy tính Casio và chiếc bút cloner chứa mã thẻ từ của Long lên.
"Chúng ta không có đường lui," Đăng phẳng lặng nói, ánh mắt anh khóa chặt vào hai người đồng minh. "Bằng chứng nâng điểm khống của Long chính là lá bài bảo mệnh duy nhất giúp chúng ta ép Vũ Đình phải bãi bỏ quy chế độc hại này. Đêm nay, tôi sẽ mang nó ra ngoài."
Đạt bắt chặt tay Đăng, giọng kiên định: "Cẩn thận nhé, bạn hiền. Cả khối mười hai đang đợi cậu."
Dương nhìn Đăng một lúc lâu, rồi khẽ đẩy chiếc kính gọng đồi mồi của mình lên: "Tôi sẽ túc trực ở quán trà sữa Hoa Hướng Dương đối diện trường để tiếp nhận dữ liệu từ xa nếu cậu kích hoạt cổng phát khẩn cấp. Đừng để bị bắt, Đăng."
Đăng khẽ gật đầu. Anh tắt chiếc đèn bàn học cũ, trả phòng tự học số 4 về với bóng tối tĩnh lặng của nó.
Bước ra ngoài hành lang khu B, Đăng đứng lặng lẽ sát lan can lầu 1. Mưa vẫn rơi xối xả ngoài sân trường, tạo nên những màn nước trắng xóa che khuất những mắt camera AI đang xoay nhẹ dưới mái hiên khu hiệu bộ. Đăng đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim và cái nhói đau từ vết xước rỉ máu đã khô.
Anh gập cuốn sổ tay của cha lại, nhét sâu vào balo, ánh mắt kiên định nhìn ra ngoài cửa sổ ngập tràn bóng tối hướng về phía tòa nhà lầu 4 khu A lộng lẫy:
"Kỳ thi thử ngày mai sẽ là dấu chấm hết cho Đường cong chuông của Hải Đăng."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!