Nhạc nềnBeach2

Chiếc Thẻ Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng quạt trần cũ kỹ lạch cạch quay trên trần nhà Canteen giá rẻ khu B không thể xua đi cái nóng hầm hập của buổi trưa giữa mùa mưa Sài Gòn. Không khí đặc quánh mùi dầu mỡ, mùi mồ hôi học sinh và cả sự u uất, phẫn nộ âm ỉ đang dâng cao sau khi quy chế "Tín dụng tự học khu A" chính thức được dán lên bảng tin. Hàng trăm học sinh lớp thường tụ tập dưới những mái tôn nóng bức, xì xào bàn tán về việc chiếc thẻ từ của họ đã bị khóa hoàn toàn khỏi các phòng tự học máy lạnh lộng lẫy bên khu A.


Minh Đăng ngồi ở chiếc bàn gỗ dài sát góc tường, chiếc balo sờn góc đặt trên đùi để che đi vết rách nhỏ trên áo đồng phục. Vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—di chứng từ đêm cứu Trần Gia Bảo trên sân thượng—vẫn nhói lên từng nhịp buốt lạnh khi anh hít thở sâu. Đăng khẽ đưa tay phải vào túi quần, ngón tay chai sần chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Anh không bật máy, chỉ dùng ngón cái miết nhẹ lên phím "=" kẹt nhẹ, một phản xạ quen thuộc giúp anh neo giữ lý trí của mình trong vùng kiểm soát tuyệt đối.


"Mọi thứ đã sẵn sàng," giọng nói trầm thấp của Bùi Tiến Đạt vang lên khi cậu ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện Đăng. Gương mặt sạm nắng của gã thủ lĩnh khối lớp thường đầm đìa mồ hôi, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ lùng. "Nhóm lớp Thường A1 và A2 đang cực kỳ phẫn nộ vì vụ cắt giảm học bổng nghèo để lắp camera AI. Chỉ cần tôi phát tín hiệu, họ sẽ tạo ra một vụ xô xát đủ lớn để thu hút toàn bộ bảo vệ canteen."


Đăng khẽ đẩy gọng kính cận đen lên sống mũi, mắt anh không nhìn Đạt mà hướng về phía lối đi nối giữa hai khu học xá. Ở đó, Trịnh Thùy Dương đang đứng tựa lưng vào cây cột bê tông, tay cầm ly trà đào cam sả nhưng mắt luôn cảnh giác quét qua các chốt tuần tra của sao đỏ. Danh phận tiểu thư của cô là tấm lá chắn hoàn hảo nhất lúc này.


"Chúng ta không có cơ hội thứ hai," Đăng phẳng lặng nói, giọng đều đều như một thuật toán. "Nếu cậu lấy trộm chiếc thẻ vật lý của Hoàng Long, gã sẽ phát hiện mất ngay lập tức. Trong vòng năm phút, gã sẽ báo lên văn phòng hiệu bộ và tài khoản quản trị của Nguyễn Hoàng Bách sẽ khóa UID của chiếc thẻ đó trên hệ thống máy chủ. Khi đó, chiếc thẻ vàng của gã sẽ trở thành một miếng nhựa vô dụng trước khi tôi kịp tiếp cận phòng dữ liệu mật lầu 4. Chúng ta bắt buộc phải sao chép tần số RFID của nó trong khi nó vẫn nằm nguyên trong túi áo của gã."


Đăng khẽ chạm vào chiếc bút xóa dạng băng kéo đặt trên bàn. Thực chất, bên trong lớp vỏ nhựa màu xanh ấy không chứa băng xóa, mà là một bảng mạch RFID cloner mini do Đỗ Hoàng Nam chế tạo từ các linh kiện điện tử cũ lấy từ hộp đồ nghề của cậu họ Đăng. Thiết bị này hoạt động bằng pin lithium siêu mỏng, có khả năng sao chép và lưu trữ mã số thẻ từ trong vòng chưa đầy ba giây. Nhưng giới hạn chí mạng của nó là khoảng cách vật lý: anten thu tín hiệu chỉ hoạt động hiệu quả trong bán kính tối đa mười xăng-ti-mét.


"Mười xăng-ti-mét," Đạt lẩm nhẩm, nuốt nước bọt. "Nghĩa là cậu phải áp sát gã ở khoảng cách cực gần. Hoàng Long là kẻ cực kỳ nhạy bén và đa nghi. Chỉ cần một cử động bất thường, gã sẽ nhận ra ngay."


"Vì vậy, vụ xô xát của cậu phải đạt đến mức độ chân thực tối đa," Đăng nhìn thẳng vào mắt Đạt. "Nó phải là một biến số gây nhiễu đủ mạnh để thu hút toàn bộ tài nguyên chú ý của Long. Khi bộ não của gã bận phân tích mối đe dọa từ vụ ẩu đả, gã sẽ tự động bỏ qua những va chạm vật lý nhỏ xung quanh."


Đạt khẽ gật đầu, tay cậu siết chặt chiếc còi trọng tài bằng đồng thau giắt bên hông. "Tôi hiểu rồi. Trận này tôi chấp nhận chịu phạt hạnh kiểm tuần. Chỉ cần cậu lấy được dữ liệu nâng điểm khống để đòi lại công bằng cho thằng Bảo và học bổng cho lũ tụi tôi."


Đăng im lặng. Cái giá phải trả của Đạt là một vết mực đen trong sổ thi đua, một tổn thất thực tế trong mô hình toán học của liên minh. Nhưng trong lý thuyết trò chơi, việc chấp nhận một tổn thất nhỏ ở hiện tại để đổi lấy điểm cân bằng có lợi hơn ở tương lai là nước đi tối ưu nhất.


***


Khoảng 12 giờ 15 phút, tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên giòn giã. Canteen khu B nhanh chóng bị lấp đầy bởi hàng trăm học sinh đói lả. Tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười đùa và cả những tiếng chửi thề bực dọc về quy chế mới tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn.


Từ phía hành lang VIP khu A, Trần Hoàng Long chậm rãi bước xuống. Gã mặc bộ đồng phục lớp chuyên phẳng phiu thêu chỉ vàng nổi bật, mái tóc vuốt keo gọn gàng. Đi bên cạnh gã là hai tay sai đắc lực và Lâm Thế Vũ. Long bước vào canteen khu B không phải để ăn—gã khinh bỉ những món ăn giá rẻ ở đây—gã đến để tận hưởng cảm giác chiến thắng, để nhìn lũ học sinh nghèo chật vật dưới quy chế cấm cửa mà gia đình gã vừa dùng tiền để mua đứt.


Long đứng sát rìa đám đông gần quầy bán nước, hai tay đút vào túi áo khoác đồng phục. Ngón tay gã thỉnh thoảng lại xoa nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen đeo trên tay trái—một hành vi thể hiện sự tự phụ và tính toán ngầm.


"Nhìn lũ rác rưởi kia kìa," Long khẽ nhếch môi, nói với Vũ. "Từ hôm nay, thư viện máy lạnh là của chúng ta. Để xem chúng lấy cái gì để kéo phẳng dẹt phổ điểm của tôi một lần nữa."


Lâm Thế Vũ không đáp, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính mỏng vẫn dán chặt vào cuốn sổ tay giải toán khó cấp quốc gia. Vũ không quan tâm đến đặc quyền tiền bạc của Long, gã chỉ quan tâm đến việc làm sao để đè bẹp Đăng trong kỳ thi thử sắp tới.


Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ quầy bán nước ngọt.


*Rầm!*


Chiếc khay nhựa đựng chai nước ngọt bị hất văng xuống nền gạch, nước ngọt tràn ra lê láng. Bùi Tiến Đạt đứng sừng sững trước mặt một học sinh lớp chuyên Anh phe Long, hai tay nắm chặt cổ áo đối phương, gương mặt đỏ gay vì giận dữ.


"Mày nói ai là lũ rác rưởi khu B?" Đạt hét lớn, giọng nói vang vọng khắp canteen, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào xung quanh. "Có tiền tài trợ thì ngon lắm sao? Tụi mày cướp phòng tự học, giờ còn muốn cướp luôn cả lối đi của tụi tao à?"


"Tao nói đúng đấy thì sao?" Học sinh lớp chuyên Anh kia cũng không vừa, gã cậy thế có đội sao đỏ bảo kê liền đẩy mạnh Đạt ra. "Lũ nghèo tụi mày chỉ biết chép bài chéo để kiếm điểm ảo. Quy chế mới là để sàng lọc những kẻ không xứng đáng!"


"Mày câm miệng lại!"


Đạt lao vào, đấm thẳng vào bả vai đối phương. Cả hai ngã nhào xuống đất, kéo theo chiếc bàn gỗ đổ nghiêng. Ngay lập tức, hàng chục học sinh lớp thường và lớp chuyên xung quanh lao vào can ngăn, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn tột độ. Tiếng la hét, tiếng bàn ghế xê dịch và tiếng bước chân chạy rầm rập của học sinh vây quanh quầy nước.


"Có đánh nhau! Gọi bảo vệ mau!" Tiếng ai đó hét lớn.


Từ phòng trực bảo vệ canteen, hai nhân viên bảo vệ to béo lập tức rút còi, chạy rầm rập về phía đám đông đang xô xát. Toàn bộ canteen đổ dồn sự chú ý về phía quầy nước. Ngay cả Hoàng Long cũng khẽ bước lên một bước, mắt dán chặt vào vụ ẩu đả với một nụ cười khinh bỉ hiển hiện trên gương mặt.


*Đây chính là thời điểm biến số đạt giá trị cực đại,* Đăng thầm nghĩ.


Anh đứng dậy, cầm chiếc balo sờn vai bằng tay trái, tay phải đút sâu vào túi quần, nắm chặt chiếc bút xóa chứa thiết bị sao chép RFID của Nam. Đăng bước đi thong thả, hòa vào dòng học sinh đang chạy về phía vụ xô xát. Anh tính toán từng bước đi, căn chỉnh góc nhìn của Long và hướng di chuyển của đám đông.


Long đang đứng sát rìa hành lang, lưng hơi hướng về phía lối đi tối dẫn ra nhà xe. Đăng di chuyển áp sát từ phía sau bên phải của Long. Khoảng cách thu hẹp dần: ba mét... hai mét... một mét.


Đột ngột, một học sinh lớp thường bị đám đông đẩy lùi lại, va mạnh vào vai Đăng. Đăng tận dụng lực đẩy đó, giả vờ mất đà, bước chệch một bước dài và va nhẹ vào bả vai phải của Hoàng Long.


*Bịch.*


"Này! Mắt để đi đâu thế?" Long quay ngoắt lại, gương mặt điển trai nhăn nhó đầy khó chịu khi thấy bóng dáng gầy gò của Đăng.


"Xin lỗi, tôi bị đẩy," Đăng phẳng lặng đáp, giọng nói không một chút gợn sóng.


Trong khoảnh khắc va chạm vật lý kéo dài chưa đầy hai giây đó, tay phải của Đăng đã luồn nhanh dưới tạt áo khoác của mình, áp sát chiếc bút xóa chứa thiết bị sao chép RFID vào sát hông phải của Long—nơi chiếc túi quần chứa chiếc thẻ vàng danh dự đang nằm gọn gàng. Khoảng cách vật lý giữa thiết bị và chiếc thẻ từ chỉ vỏn vẹn năm xăng-ti-mét, hoàn toàn nằm trong bán kính hoạt động hiệu quả.


*Một...*


Đăng nín thở, ngón trỏ khẽ nhấn vào nút bấm ngầm trên thân bút xóa. Thiết bị bắt đầu quét dải tần số 13.56 MHz.


*Hai...*


Long nhìn chằm chằm vào Đăng, ánh mắt gã lộ rõ sự khinh bỉ tột cùng. Gã đưa tay định đẩy Đăng ra: "Tránh xa tao ra, thằng lập dị. Người mày toàn mùi mồ hôi hôi hám của khu B."


*Ba...*


Một nhịp rung cực nhẹ, chỉ đủ truyền qua đầu ngón tay của Đăng, báo hiệu thiết bị đã nhận diện và sao chép thành công mã UID của chiếc thẻ từ VIP. Tiến trình hoàn tất 100%.


Đăng điềm tĩnh lùi lại một bước, cúi đầu nhẹ như một lời xin lỗi xã giao rồi quay người bước đi dọc theo lối đi tối hướng về phía nhà xe. Chiếc bút xóa đã được thu gọn vào trong lòng bàn tay anh.


Nhưng ngay lúc đó, từ phía quầy nước, tình thế đột ngột xoay chuyển theo hướng bất lợi.


Một nhân viên bảo vệ đã giữ chặt được bả vai của Bùi Tiến Đạt, trong khi người còn lại đang giật chiếc còi đồng thau từ tay cậu.


"Cậu học sinh này! Gây rối trật tự canteen, lên phòng giám thị lập biên bản ngay!" Người bảo vệ hét lớn, định lôi Đạt đi.


Đạt cố gắng giằng co, mặt đỏ gay: "Hắn ta sỉ nhục học sinh khu B trước! Tại sao các chú chỉ bắt mỗi cháu?"


Nếu Đạt bị đưa lên phòng giám thị của thầy Phạm Khắc lúc này, gã sẽ bị ép khai ra lý do thực sự của vụ gây rối, và mối liên kết của liên minh sẽ đối mặt với nguy cơ bị truy vết. Đăng khựng bước chân lại sát lối ra nhà xe, tay anh siết chặt chiếc máy tính Casio trong túi quần. Anh đang tính toán xem có nên bước ra tự thú để giải vây cho Đạt hay không.


Nhưng trước khi Đăng kịp đưa ra quyết định, một giọng nói thanh mảnh, sắc sảo nhưng đầy uy lực vang lên từ phía sau đám đông:


"Khoan đã, chú bảo vệ."


Trịnh Thùy Dương bước ra từ đám đông, ly trà đào trên tay cô đặt nhẹ lên mặt bàn ăn bên cạnh. Cô đứng thẳng lưng, đồng phục phẳng phiu, toát lên phong thái của một tiểu thư đài các thuộc giới siêu giàu. Ánh mắt cô lạnh lùng quét qua người bảo vệ đang giữ Đạt.


"Cô Dương?" Người bảo vệ khựng lại, nhận ra ngay con gái của ông Trịnh Hoàng Giang—cổ đông lớn nhất của trường.


"Tôi đã đứng quan sát từ đầu," Dương điềm tĩnh nói, giọng cô không lớn nhưng đủ để tất cả mọi người xung quanh đều nghe rõ. "Bạn học sinh lớp chuyên Anh kia mới là người chủ động dùng lời lẽ xúc phạm danh dự của học sinh khối B trước, vi phạm Điều 12 Quy chế ứng xử học đường. Bạn Đạt đây chỉ phản ứng tự vệ để bảo vệ danh dự tập thể. Nếu các chú chỉ đưa một mình bạn Đạt lên phòng giám thị, tôi sẽ buộc phải gọi điện cho ba tôi để yêu cầu Hội đồng quản trị thẩm định lại quy trình làm việc của đội ngũ bảo an canteen."


Lời đe dọa mang tính hành chính và gia thế của Dương lập tức có hiệu quả tuyệt đối. Người bảo vệ nuốt nước bọt, bàn tay đang giữ chặt bả vai Đạt khẽ lỏng ra. Họ biết rõ chỉ cần một cuộc điện thoại của ông Trịnh Hoàng Giang, chiếc ghế bảo vệ của họ sẽ bay mất ngay trong ngày.


"Dạ... cô Dương đã nói thế thì... chúng tôi sẽ ghi nhận đây là vụ xích mích nhỏ và tự hòa giải tại chỗ," người bảo vệ khúm núm nói, rồi buông Đạt ra. "Các cậu giải tán ngay đi! Không được tụ tập gây ồn ào nữa!"


Đám đông học sinh xung quanh khẽ xì xào rồi nhanh chóng tản ra. Đạt chỉnh lại cổ áo đồng phục, khẽ liếc nhìn Dương với một ánh mắt cảm kích tột cùng, rồi nhanh chóng lách qua đám đông để rút lui về phía khu học xá cũ B.


Hoàng Long đứng chứng kiến toàn bộ sự việc, gương mặt gã tối sầm lại. Gã nhìn Thùy Dương bằng ánh mắt đầy hoài nghi và giận dữ. Hành vi Dương đứng ra bảo vệ một học sinh lớp thường khu B là một biến số cực kỳ phi logic đối với một tiểu thư thuộc nhóm tinh hoa như cô.


Long khẽ đưa tay phải vào túi áo khoác đồng phục để kiểm tra lại chiếc thẻ vàng danh dự của mình.


Ngón tay gã chạm vào miếng nhựa cứng quen thuộc. Chiếc thẻ vẫn nằm nguyên vẹn trong túi áo, không hề bị mất.


Nhưng bản năng đa nghi của một kẻ luôn sống trong sự phòng thủ khiến Long cảm thấy có điều gì đó không ổn. Gã nhớ lại khoảnh khắc va chạm nhẹ với Minh Đăng lúc nãy.


Long rút chiếc điện thoại thông minh của mình ra, mở ứng dụng quản lý thẻ học sinh danh dự liên kết với hệ thống máy chủ của trường. Gã bắt đầu kiểm tra lại lịch sử ra vào và trạng thái hoạt động của chiếc thẻ từ.


Đăng đứng trong bóng tối của lối đi dẫn ra nhà xe, mắt kính phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại của Long. Anh nhìn thấy rõ cử động ngón tay của đối thủ.


Long sờ tay vào túi áo khoác trống rỗng, ánh mắt hoài nghi quét qua đám đông học sinh đang xôn xao quanh quầy canteen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!