Nhạc nềnBeach2

Giao Dịch Của Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát rên rỉ một tiếng khô khốc dưới sức đẩy thô bạo từ bên ngoài. Bụi bặm bám trên những khe hở bị luồng gió mưa thốc vào, cuộn lên thành những vòng xoáy mờ đục trong không gian tối tăm của nhà kho thể chất cũ.


Anh Lê Văn Bình bước một bước dài vào trong kho, tiếng đế giày da dẫm lên lớp cát bụi phát ra âm thanh lạo xạo chói tai. Gã chĩa thẳng chiếc máy đo tần số cầm tay về phía đống đệm thể dục bám đầy mạng nhện ở góc phòng. Đôi mắt gã nheo lại sau lớp kính bảo hộ, ngón tay cái đặt sẵn trên phím quét sâu của máy tính bảng. Gã đang chờ đợi một tiếng bíp dồn dập, một dải sóng xung đột điện từ quen thuộc của thiết bị gây nhiễu.


Nhưng đáp lại gã chỉ là sự im lặng tịch mịch của ngôi nhà kho bỏ hoang và tiếng mưa rào xối xả nện xuống mái tôn rỉ sét phía trên.


Minh Đăng đứng tựa lưng vào cây cột gỗ giữa kho, hai tay khoanh trước ngực. Bộ đồng phục học sinh của anh sũng nước mưa, dán chặt vào bờ vai gầy guộc. Chuyển động thở khẽ của lồng ngực vô tình kéo căng vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Trần Gia Bảo—khiến anh nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp vải sờn vai. Đăng nén cơn đau bằng một nhịp thở sâu, đôi mắt sau gọng kính cận đen vẫn phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng.


"Anh Bình tìm gì ở đây à?" Giọng nói của Đăng phẳng lặng, đều đều như một thuật toán đã được lập trình sẵn, không hề chứa đựng một mảnh nhỏ của sự hoảng loạn.


Lê Văn Bình giật mình lùi lại nửa bước. Gã hạ chiếc máy tính bảng xuống, nhíu mày nhìn nam sinh gầy gò trước mặt. Trên màn hình máy tính bảng, luồng dữ liệu của camera số 14 quét hành lang khu B vẫn đang hiển thị một trạng thái sắc nét, không còn một vệt mờ xám tro nào. Dải tần số cảnh báo đã trở về mức không kể từ khi Đăng ngầm ngắt nguồn thiết bị gây nhiễu dưới gầm cầu thang bộ số 3.


"Cậu làm gì ở đây, Minh Đăng?" Bình hỏi, giọng đầy nghi ngờ, mắt liếc qua vai Đăng để cố nhìn vào đống đệm thể dục phía sau.


"Tôi tìm vài cuốn sách toán cổ bị bỏ hoang," Đăng chỉ tay vào ba cuốn sách bìa da sần sùi bám đầy bụi đặt trên chiếc bàn gỗ phế thải bên cạnh chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. "Tôi đã xin phép cô thủ thư Mỹ Hạnh để xuống kho lưu trữ cũ lách qua lối này."


Bình bước tới một bước, chĩa máy đo tần số sát vào người Đăng, rồi lại nhìn xuống vệt nước mờ loang lổ trên nền gạch dẫn từ cửa vào hướng về phía đống đệm.


"Còn vệt nước này? Có kẻ vừa chạy vào đây trốn mưa đúng không?"


Đăng điềm tĩnh nhấc bàn chân lên, để lộ đôi giày bata sũng nước đang nhỏ từng giọt xuống nền gạch. "Là của tôi. Tôi vừa từ vườn sinh học phía sau đi vào đây để lánh cơn mưa rào đột ngột. Quần áo và giày của tôi đều đã ướt sũng. Anh Bình có muốn kiểm tra dải tần số ẩm của giày tôi không?"


Câu trả lời mang tính mỉa mai lạnh lùng của Đăng khiến Bình khựng lại. Gã nhìn quần áo sũng nước của Đăng, rồi lại nhìn chiếc máy đo tần số vẫn im bặt trên tay. Logic hoàn toàn khớp. Không có thiết bị phát sóng nào hoạt động ở đây, và vệt nước duy nhất trên sàn có thể giải thích bằng sự hiện diện của chính Đăng.


Bình nheo mắt, gã vẫn không cam tâm, định tiến về phía đống đệm thể dục nơi Phạm Minh Tiến đang nín thở trốn bên dưới. Nhưng Đăng đã bước lên một bước, đứng chặn giữa khoảng không giữa Bình và đống đệm. Anh khẽ đẩy gọng kính cận đen, giọng nói hạ thấp xuống nhưng mang theo một áp lực quy chế rõ ràng:


"Theo Điều 18 Quy chế quản lý học đường trường Chuyên Hải Đăng, cán bộ kỹ thuật không có thẩm quyền lục soát tài sản cá nhân hay các khu vực lưu trữ của học sinh nếu không có sự hiện diện và phê duyệt trực tiếp của Giám thị trưởng hoặc Giáo viên chủ nhiệm. Nếu anh Bình muốn tiến hành khám xét vật lý nhà kho này, tôi có thể đi cùng anh lên văn phòng thầy Phạm Khắc ngay bây giờ để làm thủ tục bãi miễn quyền riêng tư."


Nhắc đến Giám thị trưởng Phạm Khắc—người nổi tiếng nghiêm khắc và máy móc về quy trình hành chính—khiến Bình chần chừ. Gã biết mình đang tự ý đi tuần tra ngoài khu vực được phân công mà không có lệnh bằng văn bản của Hiệu phó Minh Tuyết. Nếu chuyện này đến tai thầy Khắc, gã sẽ bị phạt vì vi phạm quy trình vận hành.


"Cậu giỏi lắm, Minh Đăng," Bình rít qua kẽ răng, tắt chiếc máy đo tần số rồi giắt vào thắt lưng. Gã quay người bước ra phía cửa, nhưng không quên để lại một cái nhìn đầy đe dọa. "Đừng để tôi bắt quả tang cậu can thiệp vào hệ thống mắt thần một lần nữa. Lần sau sẽ không có quy chế nào cứu được cậu đâu."


Tiếng đế giày da của Bình xa dần rồi mất hút sau tiếng mưa rơi rầm rì ngoài hành lang.


Đăng đứng im lặng đếm nhẩm đúng sáu mươi giây. Khi chắc chắn Bình đã rời khỏi khu học xá cũ B, anh mới quay lại đống đệm thể dục, khẽ gõ ba nhịp lên tấm đệm trên cùng.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Tấm đệm thứ ba từ dưới lên khẽ dịch chuyển. Phạm Minh Tiến chui ra ngoài, gương mặt loắt choắt trắng bệch vì thiếu oxy và sợ hãi. Cậu thở dốc, hai tay vẫn ôm chặt chiếc thùng carton chứa tài liệu ôn tập sạch của liên minh.


"Đăng... suýt nữa thì gã đã đâm trúng tôi rồi," Tiến thều thào, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên má.


"Không sao. Hùng đã mang phần tài liệu chính ra vườn sinh học an toàn," Đăng đỡ Tiến đứng dậy, điềm tĩnh cất chiếc máy tính Casio vào balo. "Cậu về lớp thay đồ ngay đi, tránh để bị cảm lạnh. Hệ thống camera AI lầu 1 đã hoạt động trở lại, hãy di chuyển theo đúng lịch trình trễ ba giây mà tôi đã tính toán."


Tiến gật đầu dứt khoát, ôm chiếc thùng carton lách qua lối cửa sau nhà kho để biến mất vào màn mưa mờ đục.


Đăng đứng lại một mình giữa nhà kho tối tăm. Anh đưa tay lên xoa nhẹ lồng ngực đang nhói đau. Ván cờ công nghệ với Lê Văn Bình đã tạm thời khép lại với chiến thắng thuộc về liên minh, nhưng anh biết, đây chỉ là một nhánh rẽ nhỏ. Cơn bão thực sự đang tích tụ từ phía văn phòng hiệu bộ.


***


Sáng ngày hôm sau, bầu không khí tại Khu học xá A ngột ngạt đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt. Kết quả kỳ sát hạch bù môn Toán khối 12 được công bố trên bảng tin lớn sảnh chính đã tạo ra một làn sóng chấn động âm ỉ.


Toàn bộ học sinh khối lớp thường khu B đạt mức điểm đồng đều bất thường từ 7.5 đến 8.0 nhờ áp dụng bộ công thức giải nhanh và chiến thuật ghép cặp chéo của Đăng. Sự đồng đều hoàn hảo này đã bẻ gãy hoàn toàn thuật toán phân phối chuẩn của Đường cong chuông, kéo phẳng dẹt phổ điểm và gián tiếp hạ thấp điểm số quy đổi tương đối của nhóm tinh hoa khu A xuống mức thảm hại.


Tại hành lang lầu 3 khu A, Trần Hoàng Long đứng chết lặng trước màn hình điện thoại. Gương mặt điển trai, thường ngày luôn tràn ngập sự ngạo mạn của gã thủ khoa đặc quyền, giờ đây vặn vẹo vì nhục nhã và giận dữ. Tay trái của gã liên tục xoa mạnh vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng đeo trên cổ tay—một hành vi tự xoa dịu vô thức đang dần biến thành sự cuồng bạo.


"Năm điểm không..." Long rít qua kẽ răng, nhìn vào con số hiển thị bên cạnh tên mình ở câu hỏi số 50 phân loại. "Lũ rác rưởi khu B... làm sao tụi nó có thể giải được công thức tích phân nâng cao đó?"


Bên cạnh gã, Lâm Thế Vũ cũng đang siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Điểm tuyệt đối 10/10 của Vũ sau khi đi qua bộ lọc Đường cong chuông đã bị kéo tuột xuống chỉ còn 7.2 do phổ điểm chung bị san phẳng.


"Đây là một cuộc bãi khóa học thuật có tổ chức," Vũ lạnh lùng nói, ánh mắt chứa đựng sự đố kỵ cực hạn hướng về phía phòng học 302 nơi Đăng đang ngồi. "Minh Đăng... gã lập dị đó đã dùng toán học hành vi để triệt hạ chúng ta."


Sự phẫn nộ của nhóm tinh hoa nhanh chóng truyền đến tai những bậc phụ huynh quyền lực đứng sau họ. Chiều hôm đó, một chiếc Mercedes Maybach màu đen bóng loáng, mang biển số ngoại giao sang trọng, chậm rãi tiến vào cổng trường Chuyên Hải Đăng.


Bước xuống xe là bà Phương Thảo—Hội trưởng Hội phụ huynh tinh hoa—trong bộ trang phục quý phái, tay xách chiếc túi Hermès phiên bản giới hạn, và ông Hoàng Uy—Chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn đứng sau các dự án tài trợ của trường. Gương mặt chữ điền của ông Uy nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh chứa đựng uy lực của một kẻ quen thao túng dòng tiền.


Họ không đi về phía văn phòng giáo viên thông thường. Mục tiêu của họ là Phòng 101 - Tầng trệt khu A—Văn phòng Hiệu trưởng Vũ Đình.


***


Thùy Dương đứng ở góc hành lang lầu 1 khu hiệu bộ, chiếc balo chuyên Anh khoác hờ trên một bên vai. Đôi mắt sắc sảo của cô dõi theo bóng dáng quý phái của bà Phương Thảo và dáng người cao lớn của ông Hoàng Uy khi họ bước vào phòng Hiệu trưởng.


Cô biết chuyện gì sắp xảy ra. Thất bại điểm số của Hoàng Long là một cái tát trực tiếp vào thể diện của gia tộc gã. Họ sẽ không ngồi yên để nhìn Đường cong chuông bị Đăng dùng toán học bẻ gãy.


"Mình phải lấy được thông tin này," Dương thầm nghĩ, nhịp tim cô khẽ tăng nhanh.


Dương bước nhanh về phía phòng nghỉ giáo viên VIP nằm liền kề với văn phòng Hiệu trưởng. Nơi này chỉ dành riêng cho giáo viên khối chuyên và ban giám hiệu nghỉ ngơi, được ngăn cách với phòng làm việc của ông Vũ Đình bằng một cánh cửa gỗ thông mỏng để phục vụ các cuộc họp nội bộ khẩn cấp.


"Em tìm ba em có việc gấp ạ," Dương điềm tĩnh nói với người bảo vệ trực hành lang, nở một nụ cười tiểu thư mẫu mực. Danh phận con gái của cổ đông lớn Trịnh Hoàng Giang là chiếc thẻ vạn năng giúp cô đi qua mọi chốt chặn hành chính mà không bị nghi ngờ.


Người bảo vệ cúi đầu lùi lại, để Dương bước vào phòng nghỉ giáo viên VIP trống trải.


Cô nhanh chóng di chuyển về phía cánh cửa thông với văn phòng Hiệu trưởng. Cánh cửa gỗ không khóa hoàn toàn, khẽ để lộ một khe hở nhỏ chưa đầy hai milimét. Dương đứng nép sát vào bức tường tối, tay phải thọc sâu vào túi áo khoác đồng phục, ngón tay khẽ gạt nhẹ công tắc của chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony ngụy trang dưới dạng bút viết cao cấp.


*Tạch.*


Chiếc đèn led nhỏ màu đỏ trên đầu bút nhấp nháy một nhịp rồi chuyển sang trạng thái ghi âm ẩn. Dương đưa đầu bút sát vào khe cửa.


Từ bên trong phòng làm việc sang trọng lót thảm đỏ, giọng nói lanh lảnh, tràn đầy sự kiêu ngạo và giận dữ của bà Phương Thảo vang lên rõ mồn một:


"Hiệu trưởng Vũ Đình, ông giải thích thế nào về bảng điểm khảo sát tháng này? Con trai tôi, một thủ khoa được định hướng hồ sơ Ivy League hoàn hảo, lại bị xếp cận ranh giới hạng C chỉ vì cái phổ điểm tương đối quái quỷ của ông? Lũ học sinh nghèo khu B bằng cách nào đó đã đạt điểm số đồng đều để kéo phẳng dẹt cả hệ thống!"


Tiếng đặt mạnh chiếc gạt tàn pha lê xuống bàn làm việc vang lên khô khốc. Tiếp theo là giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực của ông Hoàng Uy:


"Tập đoàn của tôi tài trợ xây dựng cơ sở vật chất cho ngôi trường này không phải để nhìn thấy con trai mình bị đánh đồng với lũ học sinh lớp thường rác rưởi. Nếu điểm số của Long không được khôi phục ở vị trí dẫn đầu, khoản tài trợ năm tỷ đồng cho dự án thư viện mới của khu A sẽ bị hủy bỏ ngay trong tuần này. Tôi không đùa đâu, ông Vũ Đình."


Tiếng ghế xoay bằng da sột soạt. Hiệu trưởng Vũ Đình khẽ đổ mồ hôi hột, giọng nói của ông ta vang lên đầy vẻ nịnh bợ nhưng vẫn giữ sự thực dụng của một nhà quản trị doanh nghiệp:


"Ông bà chủ tịch bớt giận. Quy chế Đường cong chuông hoạt động dựa trên thuật toán phân phối chuẩn tự động của máy chủ. Lần này lũ học sinh khu B có sự tiến bộ đồng đều bất thường... Tôi nghi ngờ có kẻ đứng sau điều phối thông tin đề cương. Nhưng xin ông bà yên tâm, tôi đã có phương án giải quyết triệt để."


"Phương án gì?" Bà Thảo rít lên. "Tôi muốn lũ học sinh khu B phải bị cách ly hoàn toàn khỏi các nguồn tài nguyên chất lượng cao của trường. Chúng không có quyền được ngồi chung phòng tự học máy lạnh hay sử dụng thư viện hiện đại với con trai tôi!"


"Chính xác là như vậy," giọng Vũ Đình trở nên lạnh lùng và quyết đoán hơn. "Tôi chuẩn bị ký ban hành quy chế mới: 'Tín dụng tự học khu A'. Theo đó, quyền sử dụng phòng tự học máy lạnh 24/7, thư viện hiện đại và hệ thống máy tính VIP của khu A sẽ được quy đổi thành một loại đặc quyền sinh hoạt học đường. Chỉ những học sinh đạt thứ hạng Hạng A hoặc A+ trên bảng xếp hạng tuần mới được cấp hạn mức tín dụng này."


"Còn lũ học sinh lớp thường khu B?" Ông Uy hỏi.


"Chúng sẽ bị cấm tuyệt đối bước chân vào các không gian này. Chúng sẽ chỉ được phép tự học ở các phòng học cũ không có điều hòa của khu B, tự tìm kiếm tài liệu từ những kệ sách cũ nát. Không có máy lạnh, không có tài liệu nâng cao, không có không gian yên tĩnh... để xem chúng lấy gì để duy trì phổ điểm đồng đều đó nữa."


Bên ngoài khe cửa, lồng ngực Thùy Dương thắt lại. Đây là một quy chế tàn nhẫn đến cực hạn. Ban giám hiệu đang dùng cơ sở vật chất làm công cụ phân tầng giai cấp học đường, tước đoạt hoàn toàn cơ hội tự học của những học sinh nghèo để bảo vệ đặc quyền cho nhóm tinh hoa của Hoàng Long.


Bà Phương Thảo nở một nụ cười thỏa mãn, tiếng trang sức kim cương va vào nhau lách cách: "Rất tốt. Phải cho chúng biết vị trí của mình ở đâu trong cái xã hội này. Tri thức là thứ phải mua bằng tiền, chứ không phải thứ để lũ nghèo chia sẻ miễn phí cho nhau."


"Tôi sẽ đặt bút ký duyệt quy chế này ngay lập tức," Vũ Đình nói, tiếng ngòi bút máy Parker mạ vàng sột soạt trên tờ giấy dự thảo.


Dương đứng nín thở. Cô muốn lấy thêm bằng chứng trực quan. Cô khẽ đưa tay lên, định dùng điện thoại luồn qua khe cửa để chụp ảnh bản dự thảo quy chế đang đặt trên bàn làm việc của Hiệu trưởng.


Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mép cửa gỗ, từ phía đầu hành lang VIP vang lên tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của nhân viên bảo vệ đi tuần.


*Cộp... Cộp... Cộp...*


Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười mét. Nếu cô bị bắt quả tang đang đứng ở khu vực cấm này với chiếc bút ghi âm trên tay, không chỉ cô mà cả Đăng và toàn bộ liên minh sẽ bị lộ diện.


Trong một tích tắc suy luận chiến thuật, Dương nhận ra rủi ro bị bắt giữ lớn hơn nhiều so với giá trị của bức ảnh chụp bản thảo. Đoạn ghi âm trong chiếc bút đã là quá đủ làm vật chứng pháp lý.


Cô lập tức thu hồi điện thoại, tắt màn hình, lùi nhanh ba bước về phía chiếc sofa da của phòng nghỉ giáo viên VIP, rồi điềm tĩnh ngồi xuống, giả vờ như đang chăm chú lật xem một cuốn tạp chí ngoại văn.


Cánh cửa phòng nghỉ giáo viên VIP bị đẩy mở. Người bảo vệ bước vào, khẽ nhíu mày khi thấy Dương ngồi đó.


"Cô Dương? Cô chưa về sao?"


"Tôi đang đợi ba tôi họp xong với Hội đồng quản trị," Dương ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lịch thiệp, phong thái đài các tiểu thư không một chút gợn sóng. "Tôi ngồi đây đọc sách một lát được chứ?"


"Dạ được, xin lỗi đã làm phiền cô," người bảo vệ cúi đầu rồi đóng cửa bước ra ngoài.


Dương thở ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng liên tục. Cô khẽ rút chiếc bút ghi âm từ túi áo ra, nắm chặt nó trong lòng bàn tay lạnh ngắt.


***


Chiều ngày hôm sau, một thông báo khẩn cấp có dấu đỏ của Ban giám hiệu trường Chuyên Hải Đăng được dán trang trọng ngay chính giữa bảng tin sảnh chính.


Quy chế "Tín dụng tự học khu A" chính thức có hiệu lực.


Hàng trăm học sinh khối lớp thường khu B vây quanh bảng tin, gương mặt họ từ ngỡ ngàng chuyển sang phẫn nộ, rồi cuối cùng là sự bất lực tột cùng. Những chiếc thẻ từ ra vào thư viện máy lạnh của họ đồng loạt bị khóa trên hệ thống. Lối đi nối giữa khu A hiện đại và khu B cũ kỹ bị chặn lại bởi một hàng rào an ninh mới và các sao đỏ tuần tra nghiêm ngặt.


"Họ cấm tụi mình vào thư viện rồi..." Nguyễn Hữu Phước đứng ở rìa đám đông, giọng nói run rẩy, hai tay siết chặt lấy chiếc máy tính Casio. "Làm sao tụi mình tự học được trong những phòng học nóng bức 35 độ C của khu B đây?"


Đăng đứng lặng lẽ phía sau đám đông, mắt kính phản chiếu những dòng chữ đen tàn nhẫn trên tờ thông báo.


*Đây chính là giao dịch của quỷ,* anh thầm nghĩ. *Họ dùng tiền để mua đứt không gian sống của chúng ta.*


Thùy Dương từ phía sau bước đến bên cạnh Đăng, khẽ lướt qua anh và thả nhẹ chiếc bút ghi âm vào chiếc túi áo khoác đồng phục đang để mở của anh. Cô không nhìn anh, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu dội vào tai Đăng:


"Tôi ghi âm được toàn bộ cuộc hội thoại của họ tại phòng 101 rồi. Cha tôi cũng có tên trong danh sách tài trợ khống đó. Đăng... chúng ta phải làm gì tiếp theo?"


Đăng không đáp ngay. Anh đưa tay vào túi áo, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cơ học cực nhỏ dưới lớp vải, như một nhịp đập lý trí giữ cho đầu óc anh luôn ở trạng thái tỉnh táo tuyệt đối trước cơn giông bão mới.


"Họ nghĩ họ đã khóa chặt mọi ngả đường của chúng ta bằng quy chế mới," Đăng cất tiếng, giọng nói phẳng lặng, lạnh lùng như một thuật toán đã được tối ưu hóa hoàn toàn. "Nhưng họ quên mất một điều: khi một hệ thống đóng kín tài nguyên vật lý, nó buộc phải mở ra một lỗ hổng lớn hơn về mặt dữ liệu để vận hành dòng tiền mờ ám đó. Bước tiếp theo của chúng ta... là thâm nhập phòng máy chủ khảo thí."


Phía bên kia sảnh chính, dưới ánh nắng chiều muộn mờ đục của mùa mưa Sài Gò n, Hiệu trưởng Vũ Đình đặt bút ký vào trang cuối của quy chế mới trên chiếc bàn oval lớn của phòng hội đồng. Nụ cười thỏa mãn xuất hiện trên gương mặt quý phái của bà Phương Thảo khi bà nhìn dòng chữ ký tươi rói của Hiệu trưởng:


"Từ ngày mai, lũ học sinh khu B sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào để ngóc đầu lên nữa."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!