Bản Đồ Điểm Mù
Tiếng mưa rào mùa hạ trút xuống những mái tôn rỉ sét của khu học xá cũ B tạo nên một chuỗi âm thanh rầm rì, đơn điệu và ngột ngạt. Hơi nước ẩm ướt bốc lên từ khoảng sân bê tông đọng nước, len lỏi qua những khe cửa gỗ mục nát, mang theo mùi mốc đặc trưng của một tòa nhà đã bị ban giám hiệu bỏ quên từ lâu.
*Bíp... bíp... bíp...*
Từ phía hành lang lầu 1 dẫn từ khu hiệu bộ sang khu B, tiếng còi của chiếc máy đo tần số cầm tay vang lên đều đặn, mỗi lúc một dồn dập hơn.
Anh Lê Văn Bình bước từng bước chậm rãi nhưng dứt khoát trên nền gạch men loang lổ. Bộ đồng phục kỹ thuật màu xanh xám của gã phẳng phiu, chiếc kính bảo hộ vẫn gác hờ trên trán lộ ra đôi mắt sắc sảo, đầy vẻ săm soi. Trên tay gã, chiếc máy tính bảng hiển thị luồng dữ liệu của camera số 14 liên tục báo đỏ. Vệt mờ kỹ thuật màu xám tro che khuất lối vào gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3 vẫn chưa biến mất. Gã biết, đây không phải là lỗi phần cứng do độ ẩm. Có kẻ đang phát sóng nhiễu chủ động ngay trong khuôn viên trường Hải Đăng này.
Đứng từ ô cửa sổ hành lang lầu 2 khu B, Minh Đăng lặng lẽ nhìn xuống. Đôi mắt anh ẩn sau tròng kính cận gọng đen phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng, nhưng bộ não toán học của anh đang chạy các mô phỏng xác suất với tốc độ cực hạn.
Anh khẽ cúi người xuống, bả vai tì nhẹ vào lan can bê tông lạnh ngắt. Chuyển động ấy vô tình kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Trần Gia Bảo—nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp áo đồng phục sờn vai. Đăng khẽ nén cơn đau bằng một nhịp thở sâu. Ngón tay thon gầy, chai sần vì viết công thức của anh đút vào túi quần, khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cơ học cực nhỏ dưới lớp vải, giữ cho lý trí của anh luôn nằm trong vùng kiểm soát tuyệt đối.
*Khoảng cách từ Lê Văn Bình đến tủ điện kỹ thuật phụ gầm cầu thang số 3: 85 mét. Tốc độ di chuyển trung bình của Bình: 1.2 mét/giây. Thời gian Bình tiếp cận tủ điện: khoảng 70 giây.*
Nếu Bình dùng máy đo tần số quét trực tiếp vào tủ điện, gã sẽ phát hiện ra thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp tự chế được ngụy trang trong hộp phấn viết bảng. Toàn bộ kế hoạch bảo vệ "hộp thư chết" và mạng lưới truyền tin offline của liên minh sẽ sụp đổ. Nhưng nguy hiểm hơn cả là Phạm Minh Tiến.
Đăng liếc mắt xuống góc cua hành lang lầu 1. Tiến đang đứng nép sau cây cột bê tông lớn, hai tay ôm chặt một chiếc thùng carton nhỏ chứa đầy tài liệu toán học sạch—các bản nháp công thức giải nhanh và đề cương ôn tập tự chế của liên minh chuẩn bị phân phối cho các tổ trưởng khu B. Tiến bị kẹt cứng ở đó. Ngay phía trên đầu cậu, chiếc camera AI số 14 đang xoay nhẹ, mắt hồng ngoại màu đỏ sẫm nhấp nháy liên tục. Chỉ cần Tiến bước ra ngoài góc khuất của cây cột, mắt quét AI sẽ lập tức nhận diện khuôn mặt và kích hoạt cảnh báo gửi thẳng về máy tính bảng của Bình.
Đăng nhận ra việc sử dụng thiết bị gây nhiễu liên tục lúc này là một sai lầm chiến thuật. Nó giống như việc thắp một ngọn đuốc sáng rực trong đêm tối để dẫn đường cho thợ săn. Anh buộc phải tắt máy nhiễu để đánh lạc hướng Bình, nhưng làm thế nào để Tiến di tản thùng tài liệu an toàn khi camera AI hoạt động trở lại?
Anh cần tận dụng một lỗ hổng công nghệ của chính hệ thống camera AI mức độ 3 này.
Đó là độ trễ cơ học của motor xoay thấu kính. Theo tính toán thực nghiệm của Đăng và Đỗ Hoàng Nam, khi camera số 14 xoay hết góc quét về phía cực tả (sát bức tường ngăn của nhà xe), cảm biến hình ảnh của nó sẽ bị khuất bởi một mảng cột bê tông lồi ra. Để tránh việc AI báo lỗi mất tầm nhìn liên tục, Bình đã lập trình một khoảng trễ (delay) đúng 3 giây để thuật toán bỏ qua khung hình tĩnh trước khi motor xoay ngược trở lại cực hữu.
Ba giây. Đó là tất cả những gì họ có.
Đăng rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc thước gỗ học sinh dài 30cm. Anh gõ nhẹ đầu thước xuống thanh sắt lan can hành lang lầu 2.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng gõ thanh mảnh, đều đặn bị tiếng mưa rơi rầm rì nuốt chửng đối với những người ở xa, nhưng đối với Phạm Minh Tiến đang căng tai chờ đợi dưới lầu 1, đó là một hiệu lệnh thép. Tiến giật mình, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua khe hở hành lang, thấy bóng Đăng đang đứng im lặng trên lầu 2, tay cầm chiếc thước gỗ hướng về phía trước.
Đăng bắt đầu đếm nhịp xoay của camera số 14 qua mắt kính cận.
*Góc 45 độ... 30 độ... 15 độ... Cạch.*
Mắt hồng ngoại của camera vừa chạm vào mảng cột bê tông sát nhà xe. Motor dừng lại.
*Một.*
Đăng gõ mạnh thước xuống lan can sắt: *Cốp!*
Ngay lập tức, Tiến lao ra khỏi góc khuất cây cột bê tông. Đôi giày bata rách mũi của cậu miết xuống nền gạch ẩm ướt không phát ra tiếng động. Cậu ôm chặt thùng carton trước ngực, người cúi rạp xuống để giảm thiểu diện tích nhận diện của cảm biến AI.
*Hai.*
Tiến đã chạy được nửa quãng đường hành lang gấp khúc. Thế nhưng, mặt sàn trơn trượt do nước mưa hắt vào từ cửa sổ khiến chân cậu bị trượt mạnh. Tiến loạng choạng, người đổ nghiêng về phía trước. Chiếc thùng carton tuột khỏi tay cậu, nắp thùng hé mở lộ ra những mép giấy trắng bên trong.
Trên lầu 2, ngón tay Đăng siết chặt lấy chiếc thước gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Lồng ngực anh thắt lại, cơn đau từ vết xước cũ nhói lên dữ dội. Nếu Tiến ngã, tài liệu sẽ vung vãi khắp hành lang. Chỉ còn một giây nữa là camera sẽ xoay ngược trở lại.
Bằng một phản xạ nhanh nhạy của một kẻ chuyên luồn lách nhà xe, Tiến dùng một tay chống mạnh xuống đất, tay kia vòng qua ôm ghì lấy chiếc thùng carton sát vào lồng ngực. Cậu lấy đà rướn người, trượt dài một mét trên nền gạch ẩm ướt, lao thẳng vào góc chết dưới gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3 ngay khi mắt camera AI vừa xoay ngược trở lại cực hữu.
*Ba.*
Ống kính camera số 14 quét qua hành lang trống rỗng, không một bóng người. Thuật toán nhận diện hiển thị vạch xanh an toàn.
Tiến nằm bẹp dưới gầm cầu thang tối tăm, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu áp tai vào thùng carton, nghe rõ tiếng thở dốc nông và đứt quãng của chính mình. Chỉ một chút nữa thôi, cậu đã bị mắt thần của trường bắt trọn.
Đăng đứng trên lầu 2, điềm tĩnh rút chiếc điện thoại cũ từ túi quần ra, bấm một phím tắt duy nhất được kết nối với mạch rơ-le hẹn giờ của thiết bị gây nhiễu.
*Tạch.*
Thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp gầm cầu thang số 3 chính thức bị ngắt nguồn hoàn toàn.
Ngay lập tức, trên màn hình máy tính bảng của Lê Văn Bình, cảnh báo màu vàng cam biến mất. Luồng hình ảnh từ camera số 14 trở lại trạng thái sắc nét, không còn một vệt mờ xám tro nào.
Bình khựng bước chân lại ngay tại đầu hành lang lầu 1 khu B. Gã nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng, rồi nhìn chiếc máy đo tần số cầm tay vừa đột ngột im bặt, đường đồ thị dao động sóng điện từ phẳng lặng như tờ.
"Mất tín hiệu nhiễu rồi sao?" Bình lẩm nhẩm, lông mày gã nhíu chặt lại đầy vẻ hoài nghi. Gã đi nhanh về phía gầm cầu thang số 3, tay cầm máy đo tần số quét liên tục xung quanh các khe hở của tủ điện kỹ thuật phụ.
*Không có gì.* Máy đo hoàn toàn im lặng.
Bình không cam tâm. Gã gõ gõ vào cánh cửa sắt của tủ điện kỹ thuật, nhưng gã không được tự ý phá khóa nếu không có sự chứng kiến của giám thị trưởng hoặc bảo vệ trường. Gã đứng im lặng một lúc, đôi mắt sắc sảo quét qua nền gạch ẩm ướt của hành lang khu B.
Đột nhiên, ánh mắt Bình dừng lại ở một vệt nước mờ kéo dài trên nền gạch dẫn từ hành lang gấp khúc về phía sân sau—nơi đặt nhà kho thể chất cũ của trường. Đó là vệt trượt dài từ đôi giày bata sũng nước của Tiến lúc nãy.
Bình nheo mắt, gã hạ máy tính bảng xuống và bắt đầu đi theo vệt nước mờ nhạt đó.
Từ trên lầu 2, Đăng nhìn thấy hướng di chuyển của Bình. Anh lập tức quay người, di chuyển nhanh nhẹn và im lặng dọc theo hành lang lầu 2 để đi xuống lối cửa sau của khu B. Anh cần phải đến nhà kho thể chất trước Bình để hỗ trợ đồng đội.
***
Phía sau phòng dụng cụ thể thao khu B, nhà kho thể chất cũ nằm cô lập sát bờ tường rào của trường. Ngôi nhà kho lợp mái tôn này đã bị bỏ hoang từ lâu, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, những cánh cửa sổ kính đã bị nứt vỡ bám đầy bụi bặm. Bên trong kho tối tăm, ẩm mốc, chứa đầy những tấm đệm thể dục cũ rách, xà đơn hỏng và những chiếc bàn ghế gỗ phế thải xếp chồng lên nhau.
Nguyễn Văn Hùng—nam sinh lớp thường A3 với dáng người thô đậm, tóc húi cua cá tính—đang đứng chờ sẵn sau cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho. Cậu ôm chiếc xô nhựa màu xanh đựng dụng cụ lau kính dùng để ngụy trang tài liệu, ngón tay bồn chồn gõ nhịp lên cán chổi tre.
*Cạch.*
Cánh cửa sau nhà kho khẽ mở ra. Phạm Minh Tiến lao vào trong, người sũng nước mưa và mồ hôi. Cậu đổ gục xuống đống đệm thể dục cũ, thở dốc không ra hơi:
"Hùng... Đón lấy... Tài liệu sạch đây..."
Hùng nhanh chóng đỡ lấy chiếc thùng carton từ tay Tiến, lôi xấp tài liệu ôn tập ra và nhét gọn gàng xuống đáy chiếc xô nhựa màu xanh, phủ lên trên bằng những tấm giẻ lau bẩn và chai nước tẩy rửa. Cậu vừa hoàn tất thao tác thì bóng dáng gầy gò của Minh Đăng lách qua cửa sau bước vào.
"Đăng! Anh Bình đang đi theo vệt nước hướng về phía này," Tiến thều thào, mặt cắt không còn giọt máu.
"Tôi biết," Đăng cất tiếng, giọng nói vẫn phẳng lặng, không hề có một chút vội vã. Anh đi đến bên đống đệm thể dục cũ bám đầy bụi bặm ở góc kho. "Hùng, mang chiếc xô nhựa ra lối cửa sau, giả vờ như cậu đang dọn dẹp vệ sinh khu vực vườn sinh học phía sau nhà kho. Tiến, trốn xuống dưới tấm đệm thể dục thứ ba từ dưới lên. Nhanh!"
Hùng gật đầu dứt khoát, xách chiếc xô nhựa chứa tài liệu lách qua cửa sau biến mất vào màn mưa ngoài vườn sinh học. Tiến nhanh chóng trườn người vào khoảng trống giữa các tấm đệm thể dục rách nát bám đầy bụi bặm, kéo tấm đệm phía trên che khuất hoàn toàn cơ thể gầy nhom của mình.
Đăng đứng một mình giữa nhà kho tối tăm. Anh rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước ra, đặt hờ lên mặt một chiếc bàn gỗ phế thải bám bụi, rồi điềm tĩnh đứng tựa lưng vào cây cột gỗ giữa kho, khoanh hai tay trước ngực như đang kiên nhẫn chờ đợi một ván cờ tàn.
*Rầm!*
Cánh cửa chính của nhà kho thể chất cũ bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Ánh sáng mờ đục của ngày mưa hắt vào trong kho, soi rõ bóng dáng cao gầy của kỹ thuật viên Lê Văn Bình đứng ở bục cửa. Gã cầm chiếc máy đo tần số chĩa thẳng vào không gian tối tăm bên trong, đôi mắt sắc lạnh quét qua những đống đệm thể dục bám đầy bụi bặm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!