Mắt Thần Quét Bóng
Tiếng bước chân nện dồn dập ngoài hành lang Thư viện Hải Đăng lầu 2 khu B cắt đôi bầu không khí tĩnh lặng. Đăng, Đạt và Hùng lập tức buông tay, tản ra sau những dãy kệ sách cổ bám đầy bụi bặm trước khi bóng dáng thầy giám thị đi tuần lướt qua cửa kính mờ đục.
Khi tiếng đế giày cao su xa dần rồi mất hẳn phía cuối hành lang, Minh Đăng mới chậm rãi bước ra khỏi góc tối của kho lưu trữ tư liệu cũ. Anh đưa tay lên đẩy nhẹ gọng kính cận đen, chuyển động ấy vô tình kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Trần Gia Bảo—khẽ nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp áo đồng phục. Đăng nén cơn đau bằng một nhịp thở sâu, gương mặt gầy gò của anh vẫn phẳng lặng như một mặt hồ không gợn sóng.
Anh bước xuống cầu thang bộ để trở về lớp học. Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân xuống sảnh tầng trệt của khu học xá cũ B, Đăng lập tức khựng lại.
Bầu không khí của khu B vốn dĩ yên bình và có phần nhếch nhác hôm nay bỗng bị khuấy động bởi những tiếng khoan tường *u u* chói tai và mùi nhựa mới nồng nặc. Giữa sảnh, ba người thợ mặc đồng phục kỹ thuật màu xanh xám đang bắc thang chữ A cao ngất ngưỡng. Trên đỉnh thang, một người đàn ông gầy gò, đeo kính bảo hộ gác trên trán, tay cầm chiếc máy tính bảng chuyên dụng đang chăm chú căn chỉnh một thiết bị hình vòm màu đen bóng loáng vừa được gắn chặt vào góc trần nhà.
Đó là anh Lê Văn Bình, kỹ sư hệ thống giám sát camera AI của trường Hải Đăng.
"Lắp lệch sang bên phải hai độ nữa," Bình không ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh lùng ra lệnh cho người thợ bên dưới. "Hiệu phó Minh Tuyết yêu cầu góc quét của camera số 14 phải bao phủ toàn bộ lối vào gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3. Không được để sót bất kỳ góc chết nào. Chỉ cần có hai học sinh đứng lại trao đổi đồ vật quá năm giây, hệ thống phải tự động kích hoạt cảnh báo đỏ."
Đăng đứng nép sau cây cột bê tông lớn ở hành lang, đôi mắt ẩn sau tròng kính cận nheo lại quan sát chiếc camera mới. Đó không còn là loại camera cơ học cũ kỹ, bám đầy mạng nhện chỉ dùng để ghi hình thụ động nữa. Thiết bị vòm đen kia chính là hệ thống giám sát "Mức 3: Camera AI quét hành vi tự động". Một mắt thần kỹ thuật số có khả năng nhận diện khuôn mặt, phân tích cử động cơ thể và đo lường mật độ tụ tập của học sinh trong thời gian thực.
Sự xuất hiện của chiếc camera số 14 này là một đòn giáng chí mạng vào tuyến đường vận chuyển của Nghiệp đoàn Hậu cần Thư viện. Gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3 khu B chính là "hộp thư chết" quan trọng nhất của liên minh, nơi Phạm Minh Tiến đặt các hộp sữa chứa mật mã truyền tin cho các tổ trưởng. Nếu góc chết này bị xóa sổ, toàn bộ mạng lưới truyền tin offline của liên minh sẽ bị tê liệt hoàn toàn trước khi kỳ thi thử quốc gia diễn ra.
Đăng lẳng lặng quay người đi vòng qua lối cửa sau nhà xe để tránh mắt quét của hệ thống mới. Anh cần tìm Đỗ Hoàng Nam ngay lập tức.
***
Trong căn phòng thí nghiệm Vật lý thực hành lầu 3 khu B, không khí mát lạnh nhờ chiếc máy điều hòa cũ chạy rì rầm. Đỗ Hoàng Nam—nam sinh chuyên Lý hạng năm của khối—đang ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ, xung quanh cậu là hàng chục bảng mạch điện tử, mỏ hàn chì đang tỏa khói xanh nhạt và những sợi dây đồng mảnh như tơ.
*Cạch.*
Tiếng cửa mở khẽ khiến Nam giật mình, chiếc tua-vít trên tay cậu suýt nữa làm trầy xước bảng mạch bán dẫn đang lắp dở. Khi thấy bóng dáng gầy gò của Đăng bước vào, Nam mới thở phào nhẹ nhõm, lau vệt mồ hôi dầu trên trán bằng mu bàn tay lấm lem muội chì.
"Đăng! Cậu làm tớ đứng tim đấy," Nam hạ giọng, mắt liếc ra phía cửa sổ hành lang. "Cậu có biết bà Tuyết vừa cho người lắp đặt camera AI mới ở sảnh khu B không? Tớ vừa đi ngang qua lầu một, mắt quét hồng ngoại của nó chiếu thẳng vào mặt tớ, màn hình máy tính bảng của anh Bình lập tức hiện lên vạch xanh nhận diện danh tính. Kiểu này thì Nghiệp đoàn Hậu cần của thằng Hùng tiêu đời rồi."
Đăng điềm tĩnh đóng chặt cửa phòng thí nghiệm, khóa chốt trong. Anh đi đến bên bàn làm việc của Nam, rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước từ túi quần ra đặt lên bàn, bên cạnh là cuốn sổ tay bìa da đen của cha.
"Tôi vừa quan sát quy trình lắp đặt của Lê Văn Bình," Đăng cất tiếng, giọng nói phẳng lặng như một thuật toán. "Hệ thống camera AI mức độ 3 hoạt động trên dải tần số sóng Wi-Fi băng tần kép 2.4GHz và 5GHz để truyền luồng dữ liệu hình ảnh độ nét cao về máy chủ trung tâm khu A. Nó sử dụng thuật toán nhận diện hành vi bất thường dựa trên mật độ pixel thay đổi trong một khu vực được thiết lập sẵn. Nếu chúng ta dùng băng keo đen hoặc vật lý để che mắt camera, hệ thống cảnh báo che khuất ống kính (occlusion alert) của phòng máy chủ sẽ lập tức báo động trong vòng ba mươi giây."
Nam nhíu mày, tay gõ nhẹ chiếc tua-vít xuống bàn:
"Vậy là không thể che mắt nó bằng cách cơ học được rồi. Nhưng nếu để yên, gầm cầu thang số 3 sẽ bị giám sát 24/7. Tiến và Hùng không thể giao nhận hộp sữa chứa mật mã được nữa. Cậu có phương án nào không?"
Đăng không trả lời ngay. Ngón tay thon gầy của anh bắt đầu gõ nhanh lên bàn phím máy tính Casio. *Cạch. Cạch. Cạch.* Màn hình LCD của chiếc máy tính cũ hiển thị các dãy số ma trận tần số sóng và bước sóng điện từ.
"Chúng ta không cần ngắt nguồn hoàn toàn của camera số 14," Đăng vừa bấm máy tính vừa giải thích, ánh mắt anh khóa chặt vào các con số nhảy múa trên màn hình. "Nếu camera bị mất tín hiệu hoàn toàn, hệ thống tự động của Bách sẽ báo lỗi ngoại tuyến (offline alert), anh Bình sẽ xuống kiểm tra vật lý ngay lập tức. Nhưng nếu chúng ta sử dụng một 'Thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp tự chế' để phát ra các xung sóng điện từ có tần số trùng khớp với tần số truyền dẫn của camera, chúng ta có thể tạo ra một hiện tượng nhiễu hạt kỹ thuật. Trên màn hình giám sát, luồng hình ảnh tại gầm cầu thang số 3 sẽ xuất hiện một vệt mờ màu xám tro, giống như thấu kính bị mờ do độ ẩm không khí tăng cao trong mùa mưa."
Nam tròn mắt nhìn Đăng, sự phấn khích của một thiên tài vật lý thực nghiệm bắt đầu trỗi dậy trong mắt cậu:
"Một vệt mờ kỹ thuật! Đúng rồi! Lớp vỏ nhựa của camera vòm rất dễ bị đọng nước vào mùa mưa Sài Gòn. Anh Bình sẽ nghĩ đó là lỗi phần cứng do thời tiết và trì hoãn việc kiểm tra thực địa. Tớ có thể quấn một cuộn cảm từ phát sóng tần số thấp từ các linh kiện điện tử cũ trong hộp đồ nghề của cậu họ cậu. Nhưng làm sao để giấu thiết bị đó mà không bị phát hiện?"
Đăng lật trang sổ tay của cha, chỉ vào sơ đồ tủ điện kỹ thuật phụ của khu B:
"Mỗi tầng của khu B đều có một tủ điện kỹ thuật phụ đặt sát gầm cầu thang để quản lý đường dây chiếu sáng hành lang. Tủ điện gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3 hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của camera số 14 do bị che khuất bởi cánh cửa sắt của chính nó. Chúng ta sẽ đặt thiết bị gây nhiễu bên trong tủ điện đó, đấu nối trực tiếp vào nguồn điện 220V của hệ thống chiếu sáng để thiết bị hoạt động liên tục mà không lo hết pin."
Nam nuốt nước bọt, lồng ngực phập phồng lo lắng:
"Đột nhập vào tủ điện kỹ thuật của trường? Đó là vùng cấm cấp độ hai đấy Đăng. Nếu bị giám thị tuần đêm hoặc bảo vệ bắt quả tang, tụi mình sẽ bị kỷ luật cảnh cáo ghi học bạ ngay lập tức."
"Giá trị kỳ vọng của kế hoạch này là dương, Nam ạ," Đăng nhìn thẳng vào mắt Nam, giọng nói kiên định tuyệt đối. "Chúng ta sẽ hành động vào giờ nghỉ trưa nay. Đó là khoảng thời gian trống kéo dài ba mươi phút giữa ca sáng và ca chiều, khi các giám thị đang ăn trưa tại nhà hiệu bộ và hệ thống camera AI của Bình đang chạy ở chế độ tự động không có người giám sát trực tiếp. Chúng ta chỉ có đúng mười lăm phút để hoàn tất việc lắp đặt và hiệu chuẩn tần số."
Nam im lặng nhìn bộ tua-vít đa năng của mình, rồi nhìn sang chiếc máy tính Casio cũ của Đăng. Cậu hiểu rằng, dưới hệ thống Đường cong chuông tàn nhẫn này, nếu không dấn thân hỗ trợ Đăng bẻ gãy mắt thần giám sát, chính cậu và những người bạn ở khu B cũng sẽ sớm bị đào thải.
"Được rồi," Nam siết chặt tay, ánh mắt kiên định. "Tớ sẽ chuẩn bị cuộn cảm và mạch tạo dao động. Đúng 12 giờ trưa, tớ sẽ đợi cậu ở gầm cầu thang số 3."
***
12 giờ 05 phút trưa thứ Ba.
Không gian khu học xá cũ B chìm vào sự tĩnh lặng ngột ngạt của giờ nghỉ trưa. Cái nóng hầm hập của mùa mưa Sài Gòn bốc lên từ nền sân trường lát gạch cũ, khiến bầu không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Tiếng quạt trần từ các phòng học bỏ hoang lầu một kêu *cọc cạch* đều đặn, càng làm tăng thêm cảm giác căng thẳng.
Minh Đăng và Đỗ Hoàng Nam đang ngồi xổm bên trong góc tối của gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3 khu B. Không gian nơi đây ẩm thấp, bốc mùi mốc của đống bàn ghế gỗ phế thải và những dụng cụ dọn dẹp hỏng chất đống ở góc tường.
Trước mặt họ, cánh cửa sắt màu xám của tủ điện kỹ thuật phụ đang khép hờ. Nam đang dùng chiếc tua-vít đa năng ngụy trang dưới dạng bút viết để khéo léo tháo các ốc vít rỉ sét của bảng điều khiển nguồn điện. Trán cậu bám đầy những giọt mồ hôi lớn, thỉnh thoảng lại chảy xuống khóe mắt khiến cậu phải chớp liên tục.
"Nhanh lên Nam, chúng ta chỉ còn mười phút trước khi ca trực của giám thị khu B bắt đầu," Đăng đứng canh ở mép cửa tủ điện, mắt liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay sờn dây.
"Tớ biết rồi, nhưng mấy con ốc này bị rỉ sét chặt quá," Nam lẩm nhẩm, tay phải dùng lực vặn mạnh chiếc tua-vít. *Cạch.* Con ốc cuối cùng rụng xuống, lộ ra hệ thống dây điện chằng chịt bên trong tủ.
Đăng nhanh chóng rút từ trong túi áo khoác đồng phục ra một thiết bị nhỏ gọn bằng bao diêm, được ngụy trang khéo léo bên trong một vỏ hộp phấn viết bảng màu trắng. Bên trong hộp phấn là một bảng mạch tạo dao động tần số thấp tự chế, nối liền với một cuộn dây đồng được quấn tỉ mỉ xung quanh lõi ferrite.
"Để tớ đấu dây nguồn," Nam đón lấy thiết bị từ tay Đăng, dùng kìm tuốt vỏ hai sợi dây điện nguồn của tủ điện rồi khéo léo đấu nối song song với dây cấp nguồn của máy gây nhiễu.
Ngay khi hai đầu dây chạm vào nhau, một tia lửa nhỏ màu xanh loé lên kèm theo tiếng *tạch* khe khẽ. Thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp chính thức được kích hoạt.
"Đăng, bật máy tính Casio lên hiệu chuẩn dải tần nhanh đi!" Nam thì thầm khẩn trương.
Đăng lập tức mở nắp chiếc Casio fx-580VN X. Ngón tay anh thao tác cực nhanh trên các phím bấm cơ học, chạy thuật toán quét dải tần số đối xứng. Anh cần phải căn chỉnh tần số phát xạ của cuộn cảm sao cho nó trùng khớp hoàn hảo với tần số sóng truyền dẫn của camera số 14 ở khoảng cách 5 mét.
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Tiếng bước chân nặng nề đột ngột vang lên từ phía cầu thang bê tông ngay trên đầu họ. Tiếng đế giày da nện xuống mặt bậc thang nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của khu nhà cũ.
Nam giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chiếc tua-vít vào đống dây điện trần hở nguồn. Gương mặt cậu cắt không còn giọt máu, đôi mắt tròn xoe nhìn Đăng đầy hoảng loạn:
"Đăng... Có người đi xuống! Giám thị đi tuần trưa!"
"Im lặng. Giữ nguyên vị trí," Đăng khẽ ra lệnh, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến mức đáng sợ. Anh áp sát lưng vào mảng tường ẩm mốc dưới gầm cầu thang, tay trái giữ chặt lấy lồng ngực đang nhói đau vì vết xước kéo căng, tay phải vẫn tiếp tục bấm phím Casio để hoàn tất phép tính tần số cuối cùng.
Tiếng bước chân dừng lại ngay ở chiếu nghỉ lầu một, chỉ cách vị trí của họ chưa đầy mười bậc thang.
"Ai ở dưới đó đấy?" Giọng nói trầm ấm nhưng đầy nghi ngờ của thầy giám thị khu B Vũ Hùng vang lên, vọng vào khoảng không gian hẹp của gầm cầu thang.
Nam nín thở, hai tay run rẩy bấu chặt vào mép tủ điện. Nếu thầy Hùng bước xuống thêm vài bước và nhìn vào gầm cầu thang, họ sẽ bị bắt quả tang ngay lập tức với thiết bị gây nhiễu hở sườn bên trong tủ điện.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Đăng nhìn thấy một chiếc xô nhựa màu xanh đựng dụng cụ lau kính của Nguyễn Văn Hùng đặt cạnh đống bàn ghế hỏng. Bộ não toán học của anh lập tức đưa ra quyết định feint (đánh lạc hướng) tối ưu.
Anh nhặt một mẩu gỗ mục dưới đất, khéo léo ném mạnh về phía nhà kho thể chất cũ cách đó mười mét.
*Rầm! Cạch.*
Mẩu gỗ đập trúng cánh cửa tôn của nhà kho tạo ra một âm thanh vang dội.
"Ai đó? Lũ nghịch ngợm nào trốn trong kho thể chất hả?" Thầy Hùng lập tức quay ngoắt người, tiếng bước chân dồn dập chuyển hướng về phía nhà kho thể chất phía sân sau.
"Nhanh lên Nam, ba mươi giây!" Đăng khẽ giục.
Nam dùng hết sức bình sinh, nhanh chóng đẩy thiết bị gây nhiễu vào góc sâu nhất của tủ điện, ốp tấm bảng bảo vệ lại và vặn nhanh hai con ốc định vị. Cậu khép cánh cửa sắt của tủ điện kỹ thuật phụ lại ngay khi Đăng bấm phím "=" cuối cùng để khóa dải tần số phát sóng nhiễu ở mức 2.45 GHz.
Thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp tự chế chính thức đi vào vận hành ổn định, liên tục phát ra các xung sóng điện từ nhẹ xung quanh khu vực gầm cầu thang số 3.
***
Cùng lúc đó, tại Phòng an ninh trung tâm lầu 1 khu A.
Không gian phòng điều khiển ngập tràn ánh sáng xanh dịu từ bức tường màn hình led hiển thị trực tiếp hàng trăm luồng camera từ khắp các hành lang trường Hải Đăng. Hệ thống máy chủ đặt ở góc phòng phát ra tiếng quạt gió rầm rì đều đặn.
Kỹ thuật viên Lê Văn Bình đang ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da, tay cầm chiếc máy tính bảng chuyên dụng để cấu hình lại thuật toán nhận diện khuôn mặt của hệ thống camera AI mới lắp đặt ở khu B.
Đột nhiên, màn hình máy tính bảng của Bình nhấp nháy một dòng cảnh báo màu vàng cam nhẹ ở góc dưới bên trái: *Tín hiệu camera số 14 suy giảm. Chỉ số RSSI tụt mười lăm phần trăm. Xuất hiện nhiễu hạt pixel tại phân khu 3.*
Bình nhíu mày. Gã kỹ sư hệ thống cẩn thận đặt ly cà phê xuống bàn, dùng ngón tay phóng to luồng hình ảnh từ camera số 14 quét hành lang lầu một khu B.
Trên màn hình hiển thị độ nét cao, khu vực hành lang dẫn vào gầm cầu thang bộ thoát hiểm số 3 bỗng nhiên bị che phủ bởi một vệt mờ kỹ thuật màu xám tro nhạt. Vệt mờ này không làm mất hình ảnh hoàn toàn, nhưng nó làm nhòe toàn bộ các chi tiết chuyển động và khiến thuật toán nhận diện khuôn mặt của AI không thể xác định được danh tính của bất kỳ ai đi qua khu vực đó.
"Lạ thật..." Bình lẩm nhẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính máy tính bảng. "Vừa mới lắp đặt xong cơ mà. Lỗi thấu kính do độ ẩm của mùa mưa chăng? Nhưng tại sao chỉ bị đúng ở khu vực gầm cầu thang số 3?"
Bình lướt nhanh ngón tay để kiểm tra lịch sử dữ liệu của camera số 14. Vệt mờ này không xuất hiện liên tục; nó xuất hiện theo một chu kỳ rất kỳ lạ, cứ đúng mười lăm phút mỗi giờ lại mờ đi rồi tự động khôi phục lại bình thường.
Một kỹ thuật viên thông thường có thể sẽ bỏ qua và đổ lỗi cho sự bất ổn định của phần cứng lắp đặt tại khu nhà cũ xuống cấp. Thế nhưng, Lê Văn Bình là một người cực kỳ cẩn thận và đam mê công nghệ giám sát. Gã không chấp nhận bất kỳ sự không hoàn hảo nào trong hệ thống mắt thần do mình thiết kế.
Bình đứng dậy khỏi chiếc ghế xoay, đi đến bên tủ thiết bị và nhấc chiếc máy đo tần số cầm tay màu xám tro ra khỏi hộp bảo vệ. Gã bật công tắc nguồn, màn hình máy đo lập tức hiển thị một đường đồ thị dao động sóng điện từ phẳng lặng.
Ánh mắt gã kỹ sư hệ thống nheo lại đầy hoài nghi khi nhìn về phía màn hình camera số 14 đang bị nhòe hạt xám tro:
"Không phải lỗi thấu kính. Đây là nhiễu sóng điện từ chủ động."
Lê Văn Bình cầm máy tính bảng hiển thị luồng camera lầu 1 khu B, nhíu mày khi phát hiện một vệt mờ kỹ thuật xuất hiện ngay tại gầm cầu thang số 3.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!