Đại Lộ Thông Tin Khu B
Ánh hoàng hôn vàng vọt của ngày thứ Hai muộn dần, kéo theo những vệt sáng dài loang lổ trên mặt bàn gỗ của quán trà sữa Hoa Hướng Dương. Tiếng nhạc không lời phát ra từ chiếc loa treo tường nhỏ ở góc quán rì rầm, cố gắng khỏa lấp tiếng còi xe ồn ã từ con lộ lớn cách đó hai trăm mét. Minh Đăng vẫn ngồi im lặng tại chiếc bàn số bốn cạnh cửa sổ lớn. Ngón tay thon gầy, chai sần vì viết công thức của anh đặt hờ trên phím "=" của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước.
Trước mặt anh, tập hồ sơ ngân sách thi đua mật mà Trịnh Thùy Dương vừa giao vẫn nằm mở rộng. Những con số kiểm toán, những khoản chi tiêu khống được liệt kê chi tiết dưới danh nghĩa “tài trợ phát triển cơ sở vật chất” đang nhảy múa dưới ánh đèn led vàng ấm của quán.
Đăng không nhìn Dương. Anh đang bận chạy một mô phỏng phân tích tài chính trên bộ nhớ tạm của máy tính cầm tay. Mỗi lần ngón tay anh nhấn xuống phím bấm hơi kẹt, một tiếng *cạch* khô khốc lại vang lên, đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy lý trí.
"Cậu nhìn ra điều gì rồi?" Thùy Dương khẽ hỏi, giọng cô hạ thấp xuống mức tối thiểu. Cô nâng ly trà đào cam sả lên nhưng không uống, đôi mắt sắc sảo đầy lo âu dõi theo từng chuyển động của Đăng.
Đăng khẽ đẩy gọng kính cận đen lên sống mũi. Chuyển động ấy vô tình kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt trong đêm cứu Trần Gia Bảo—nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp áo đồng phục. Đăng nén cơn đau bằng một nhịp thở sâu, giọng nói phẳng lặng như một thuật toán đã được lập trình sẵn:
"Khoản ngân sách mua sắm camera AI giám sát trị giá hai trăm triệu đồng thực chất được trích từ việc cắt giảm tám mươi phần trăm quỹ hỗ trợ khó khăn của học sinh khối lớp thường khu B. Nói cách khác, để ban giám hiệu có tiền lắp đặt 'mắt thần' kiểm soát chúng ta ở khu A, họ đã tước đoạt suất học bổng nghèo của những học sinh như Nguyễn Thảo Linh ở lớp Thường A2. Đây là một giao dịch có tổng bằng không, nhưng luật chơi đã bị ban giám hiệu bóp méo để nhóm tinh hoa luôn là kẻ hưởng lợi duy nhất."
Dương mím chặt môi, bàn tay thon dài siết chặt lấy chiếc bút ghi âm ngụy trang Parker trong túi áo dài. Cô biết cha mình, ông Trịnh Hoàng Giang, là người ký duyệt tối cao cho khoản ngân sách này. Sự thật tàn nhẫn ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của thủ khoa chuyên Anh.
"Bà Minh Tuyết tin rằng hình phạt liên đới hạ hạnh kiểm lớp chuyên Toán xuống mức Khá sẽ ép được tập thể cô lập tôi trong vòng ba ngày," Đăng tiếp tục, mắt vẫn nhìn vào ma trận số liệu trên Casio. "Nhưng bà ta đã phạm phải một sai lầm lớn trong việc tính toán động lực đám đông. Lớp chuyên Toán chỉ chiếm năm phần trăm tổng số học sinh khối mười hai. Nếu chúng ta chỉ phòng thủ ở khu A, chúng ta sẽ bị nghiền nát bởi nỗi sợ mất quyền tuyển thẳng cá nhân. Cách duy nhất để bẻ gãy đòn trừng phạt liên đới này... là mở rộng liên minh sang khối lớp thường khu B."
"Khu B sao?" Dương nhíu mày. "Học sinh khu B chiếm tới tám mươi phần trăm sĩ số trường, nhưng họ vốn bị phân biệt đối xử và luôn nghi kỵ khối chuyên chúng ta. Làm sao cậu thuyết phục được họ dấn thân vào một cuộc bãi khóa học thuật đầy rủi ro này?"
Đăng gập tập hồ sơ mật lại, cẩn thận giắt nó vào ngăn kéo khóa của balo sờn góc. Anh ngước lên, đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng nhìn thẳng vào Dương:
"Bằng chính thứ mà họ đang bị tước đoạt: sự sinh tồn học thuật. Học sinh khu B không quan tâm đến suất tuyển thẳng đại học ngoại thương hay học bổng Ivy League của Hoàng Long. Thứ họ cần giữ là học bổng nghèo để có thể tiếp tục đóng học phí học kỳ hai. Tôi sẽ dùng chính tập hồ sơ này và bộ công thức giải nhanh Toán trắc nghiệm làm tài nguyên đàm phán. Khi tám mươi phần trăm học sinh toàn trường đồng loạt nộp giấy trắng ở câu hỏi khó, Đường cong chuông của bà Tuyết sẽ sụp đổ từ gốc rễ."
***
Sáng thứ Ba, trường THPT Chuyên Hải Đăng chìm trong bầu không khí phân tầng rõ rệt.
Nếu như Khu học xá A là một tòa nhà năm tầng lộng lẫy với hệ thống điều hòa trung tâm chạy êm ru, những hành lang lát đá hoa cương bóng loáng và những học sinh chuyên mặc đồng phục phẳng phiu, thì Khu học xá B lại hiện thân cho sự lãng quên. Đó là một dãy nhà ba tầng cũ kỹ nằm sát bờ tường rào phía sau trường. Sơn tường vàng ố đã bong tróc từng mảng lớn lộ ra lớp gạch đỏ bên trong; những chiếc quạt trần thời bao cấp quay cọc cạch phát ra tiếng kêu *vù vù* nặng nề, chỉ đủ thổi bay lớp bụi phấn mờ đục trong không khí nóng bức.
Minh Đăng đi bộ dọc theo hành lang lầu một khu B. Vạt áo đồng phục của anh hơi sờn gấu, chiếc balo đeo một bên vai trĩu nặng vì chứa chiếc máy tính Casio và tập tài liệu công thức giải nhanh đã được anh biên soạn lại suốt đêm qua. Sự xuất hiện của một "kẻ lập dị lớp chuyên Toán" ở khu học xá thường lập tức thu hút những ánh mắt dò xét, đầy đề phòng từ các phòng học.
"Nhìn kìa, thằng thủ khoa chuyên Toán lập dị sang đây làm gì thế?"
"Chắc lại đi tìm phòng thí nghiệm để làm đề tài nghiên cứu VIP của bọn nhà giàu chứ gì."
"Né xa nó ra, nghe nói lớp nó vừa bị phạt hạ hạnh kiểm vì trò b bãi khóa gì đó. Đừng để bị liên lụy."
Đăng lờ đi những tiếng xì xào xung quanh. Bộ não của anh đang tự động lọc bỏ các nhiễu thông tin để tập trung vào mục tiêu duy nhất. Anh dừng lại trước cửa phòng học lớp Thường A1.
Bên trong phòng, một nam sinh da ngăm đen, vạm vỡ đang ngồi vắt chân lên cạnh bàn gỗ, tay cầm chiếc còi trọng tài bằng đồng thau xoay xoay đầy điêu luyện. Đó là Bùi Tiến Đạt—đại diện khối lớp đại trà khu B, người có uy tín lớn nhất trong giới học sinh thường nhờ tính cách thẳng thắn và khả năng tổ chức hoạt động tập thể xuất sắc.
Đăng bước vào, đứng sừng sững trước bàn của Đạt. Tiếng ồn ào trong lớp Thường A1 lập tức im bặt.
Đạt dừng xoay chiếc còi đồng, nheo mắt nhìn Đăng từ đầu đến chân, nụ cười trên môi gã mang theo sự chế giễu rõ rệt:
"Ồ, cơn gió nào đưa thủ khoa chuyên Toán cao quý sang cái khu học xá rách nát này thế? Cậu Đăng đây đi nhầm phòng học à, hay định sang đây tuyển người chép bài hộ cho nhóm tinh hoa của Hoàng Long?"
Đăng không hề bộc lộ một mảnh nhỏ của sự giận dữ. Anh điềm tĩnh đặt chiếc balo xuống mặt bàn gỗ loang lổ vết mực của Đạt. Từ trong ngăn ngoài, anh rút ra một tờ giấy nháp vẽ sẵn biểu đồ phân bổ điểm số Đường cong chuông và đặt chiếc máy tính Casio fx-580VN X lên trên.
"Tôi đến đây để thực hiện một giao dịch sòng phẳng, Đạt ạ," Đăng cất tiếng, giọng nói phẳng lặng, đều đều như một thuật toán. "Một giao dịch quyết định việc suất học bổng khó khăn của Nguyễn Thảo Linh và ba mươi học sinh nghèo khác của khu B có bị tước đoạt vào cuối tuần này hay không."
Nụ cười chế giễu trên gương mặt Đạt lập tức đông cứng lại. Gã hạ chân xuống đất, rướn người về phía trước, ánh mắt ngăm đen lộ rõ vẻ cảnh giác tột độ:
"Mày nói cái gì? Học bổng của Thảo Linh liên quan gì đến một đứa lớp chuyên như mày? Đừng có mang cái mớ lý thuyết toán học rác rưởi đó ra đây để dọa tao."
"Đây không phải là lời đe dọa, đây là số liệu thực tế," Đăng điềm tĩnh nhấn phím "=" trên máy tính Casio, hiển thị một ma trận tính toán chênh lệch ngân sách. Anh chỉ tay vào biểu đồ vẽ tay. "Quy chế Đường cong chuông mới của ban giám hiệu quy định chỉ có năm phần trăm học sinh toàn trường được xếp hạng A. Để duy trì đặc quyền điểm số tuyệt đối cho nhóm năm phần trăm tinh hoa của Hoàng Long ở khu A, thuật toán chấm điểm tự động buộc phải ép phổ điểm của tám mươi phần trăm học sinh khu B xuống phân vị C và F. Khi điểm số của các cậu bị dìm xuống dưới mức trung bình, ban giám hiệu sẽ có lý do hợp pháp để cắt giảm quỹ học bổng khó khăn và chuyển khoản tiền đó sang tài trợ cho dự án camera AI mới của Hiệu phó Minh Tuyết."
Đạt giật phắt tờ giấy nháp từ tay Đăng, mắt gã đảo nhanh qua các con số tính toán. Dù không giỏi toán chuyên sâu, nhưng những con số chênh lệch tài chính rõ ràng cùng tên của các học sinh nghèo bị cắt giảm phụ cấp được liệt kê chi tiết dưới góc tờ giấy đã khiến lồng ngực gã phập phồng giận dữ.
"Bọn khốn kiếp..." Đạt rít qua kẽ răng, tay siết chặt đến mức làm nhăn nhúm tờ giấy nháp. "Chúng nó coi học sinh lớp thường tụi tao là cái gì? Công cụ làm nền để tụi nó lấy tiền tài trợ chắc?"
"Đúng vậy," Đăng nhìn thẳng vào mắt Đạt, giọng nói không một chút dao động. "Trong mắt ban giám hiệu, các cậu chỉ là những con số làm đẹp cho báo cáo thành tích. Và nếu các cậu tiếp tục im lặng chịu đựng, các cậu sẽ rơi vào điểm cân bằng tồi tệ nhất của trò chơi: mất cả điểm số lẫn học bổng. Nhưng nếu chúng ta hợp tác, chúng ta có thể bẻ gãy hệ thống này từ gốc rễ."
Đạt im lặng một lúc lâu, lồng ngực gã phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Gã ngước lên, ánh mắt đầy hoài nghi nhìn Đăng:
"Tao thừa nhận những gì mày nói rất thuyết phục. Nhưng tụi tao lấy gì để tin mày? Mày là học sinh lớp chuyên, là thủ khoa Toán đầu năm. Mày có suất tuyển thẳng, có đặc quyền khu A. Tại sao mày lại muốn giúp đỡ lũ học sinh lớp thường không vụ lợi như thế này?"
Đăng khẽ cúi đầu, ánh mắt anh tối sầm lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Ký ức về người anh trai quá cố Nguyễn Minh Khoa—người từng gục ngã trên bàn học vì áp lực Đường cong chuông nhiều năm trước—lại cào xé tâm can anh.
"Tôi không làm việc này vô vụ lợi, Đạt ạ," Đăng khẽ nói, giọng nói lần đầu tiên phảng phất một nỗi u uất sâu thẳm. "Tôi làm việc này vì tôi đã từng hứa với một người... rằng tôi sẽ không bao giờ bỏ lại bất kỳ người bạn nào phía sau dưới hệ thống chấm điểm tàn nhẫn này. Sự sụp đổ của Đường cong chuông là mục tiêu duy nhất của tôi. Và để làm được điều đó, tôi cần lực lượng nhân sự khổng lồ của khu B."
Sự chân thành lạnh lùng nhưng kiên định của Đăng dường như đã chạm vào lòng tự trọng của Đạt. Gã nhìn chiếc còi đồng thau trên tay, rồi ngước lên, giọng nói đã bớt đi phần gai góc:
"Được. Nhưng kể cả khi tao đồng ý, mày định truyền thông tin và tài liệu ôn tập cho hàng trăm học sinh khu B bằng cách nào? Hệ thống camera AI mới của bà Tuyết đang quét hành lang liên tục, mọi group chat trên mạng đều bị sao đỏ rình mò. Chỉ cần một đứa bị bắt quả tang cầm tài liệu của mày, cả liên minh sẽ bị triệt hạ ngay lập tức."
"Chúng ta sẽ không sử dụng Internet, cũng không sử dụng bất kỳ kênh truyền tin tập trung nào," Đăng điềm tĩnh đáp. Anh xoay người lại, chỉ tay về phía cuối hành lang lầu một, nơi dãy nhà cũ dẫn sang Thư viện Hải Đăng lầu 2 khu B. "Chúng ta sẽ thiết lập một mạng lưới Phân phối tài liệu phi tập trung, vận hành hoàn toàn offline dựa trên quy tắc 'Tổ ba người'. Và người điều phối hệ thống hậu cần này... sẽ là Nguyễn Văn Hùng."
***
Mười lăm phút sau, tại góc khuất sâu nhất của Thư viện Hải Đăng lầu 2 khu B, ba bóng người đứng quây quanh một dãy kệ sách cổ bám đầy bụi bặm. Không khí nơi đây yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng những trang giấy cũ xào xạc dưới sức gió yếu ớt từ chiếc quạt trần rỉ sét.
Nguyễn Văn Hùng—nam sinh bị phạt lao động công ích cả học kỳ—đang đứng tựa lưng vào kệ gỗ. Dáng người gã thô đậm, mái tóc húi cua cá tính, tay gã vẫn đang cầm chiếc giẻ lau bám đầy bụi đen. Đi bên cạnh gã là chiếc xe đẩy vệ sinh chứa đầy chổi tre, xô nước và các thùng carton cũ.
"Mày điên rồi Đăng ạ," Hùng khẽ thì thầm, giọng gã trầm đục nhưng chứa đựng sự kinh ngạc khi nghe Đăng trình bày kế hoạch. "Mày muốn tao dùng cái mạng lưới dọn dẹp thư viện này để vận chuyển tài liệu giải toán sạch cho học sinh toàn trường sao? Nếu bị thủ thư Mỹ Hạnh hay sao đỏ bắt quả tang, tao sẽ bị đuổi học ngay lập tức!"
"Nguy cơ bị bắt quả tang là tiệm cận mức không nếu cậu tuân thủ đúng quy trình phi tập trung, Hùng ạ," Đăng điềm tĩnh giải thích, tay anh rút từ túi quần ra ba mẩu giấy nhỏ được gấp gọn chỉ bằng bao diêm. "Bộ tài liệu công thức giải nhanh sẽ được tôi chia nhỏ thành ba phần độc lập. Cậu và nhóm dọn dẹp sẽ kẹp các mẩu giấy này vào giữa các trang của những cuốn tạp chí toán học cổ ở góc khuất thư viện này. Mỗi tổ ba người của Đạt sẽ chỉ có một liên lạc viên duy nhất được phép vào thư viện nhận tài liệu tại một 'hộp thư chết' cố định dưới gầm kệ sách số bốn. Họ không biết tôi là ai, cậu không biết họ là ai, và các tổ cũng không hề biết danh tính của nhau. Dù một mắt xích có bị bắt, toàn bộ mạng lưới vẫn hoàn toàn an toàn."
Hùng cúi xuống nhìn chiếc xô nhựa màu xanh đựng dụng cụ lau kính của mình. Gã khẽ lật chiếc giẻ lau lên, lộ ra một khoảng trống nhỏ, khô ráo dưới đáy xô—một nơi hoàn hảo để giấu hàng chục mẩu giấy mật mã mà không ai mảy may nghi ngờ khi gã đi dọn dẹp hành lang.
"Tao đồng ý giúp mày giấu tài liệu," Hùng ngước lên, ánh mắt gã ánh lên sự quyết đoán của một kẻ không còn đường lui dưới hình phạt lao động công ích. "Nhưng tao cần mày cam kết một điều: bộ công thức giải nhanh của mày phải thực sự giúp được tụi nó. Học sinh khu B không có tiền đi học thêm lò VIP của thầy Tiến, tụi nó chỉ cần đạt điểm bảy chấm năm để giữ học bổng nghèo."
Đăng đặt tay lên chiếc máy tính Casio fx-580VN X đặt trên kệ sách, ánh mắt anh kiên định tuyệt đối dưới lớp kính cận:
"Bộ công thức này sử dụng thuật toán tối ưu hóa xác suất trắc nghiệm, rút ngắn thời gian giải quyết ba mươi lăm câu hỏi đầu tiên xuống còn mười lăm phút với độ chính xác chín mươi lăm phần trăm. Tôi cam kết, chỉ cần họ làm đúng theo kịch bản, điểm số của họ sẽ nằm vững chắc trong vùng an toàn từ bảy điểm rưỡi đến tám điểm. Đó là điểm cân bằng tối ưu giúp họ giữ vững học bổng nghèo."
Bùi Tiến Đạt đứng bên cạnh nãy giờ im lặng quan sát. Gã nhìn tập tài liệu công thức giải nhanh được trình bày cực kỳ khoa học, ngắn gọn trên mẩu giấy nhỏ của Đăng, rồi lại nhìn sang chiếc còi đồng thau trên tay mình. Gã hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc trao đổi học thuật thông thường; đây là một liên minh sinh tử giữa những con người bị hệ thống gạt ra ngoài lề xã hội.
Đạt bước lên một bước, đối diện thẳng với Đăng. Gã chìa bàn tay ngăm đen, thô ráp của mình ra giữa khoảng không gian bám đầy bụi phấn của thư viện cũ.
Ánh mắt Đạt rực cháy một quyết tâm phản kháng chưa từng có:
"Nếu cậu giúp học sinh lớp thường giữ được học bổng nghèo, cả khối B sẽ đồng loạt nộp giấy trắng theo lệnh của cậu."
Đăng nhìn bàn tay của Đạt, rồi chậm rãi chìa bàn tay gầy gò, chai sần của mình ra.
*Cạch.*
Tiếng ngón tay Đăng khẽ gõ nhẹ vào cạnh chiếc máy tính Casio trong túi quần vang lên như một lời xác nhận đanh thép cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên phản kháng mới. Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau giữa dãy kệ sách cổ của Thư viện Hải Đăng lầu 2 khu B, chính thức thiết lập 'Nghiệp đoàn Hậu cần Thư viện'—đại lộ thông tin ngầm đầu tiên bẻ gãy sự phong tỏa của ban giám hiệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!