Trận Chiến Bàn Cờ Giấy Trắng
Sáng thứ Sáu, phòng học 302 lầu 3 khu học xá A chìm trong một bầu không khí lạnh buốt đến mức tê dại. Hệ thống điều hòa trung tâm được ban giám hiệu trường THPT Chuyên Hải Đăng điều chỉnh xuống mức mười tám độ C, thổi những luồng khí lạnh căm căm vào từng ngóc ngách của phòng thi số 5. Những mảng tường sơn trắng phẳng phiu, những dãy bàn gỗ bóng loáng đặt cách nhau đúng cự ly một mét hai theo tiêu chuẩn khảo thí nghiêm ngặt của Hiệu phó Minh Tuyết, tất cả đều toát lên một vẻ kỷ luật sắt đá và ngột ngạt.
Minh Đăng bước vào phòng thi, chiếc balo sờn góc trĩu nặng trên một bên vai. Khi anh cúi xuống kéo chiếc ghế gỗ, vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Trần Gia Bảo—khẽ co thắt lại, gửi về đại não một cơn đau buốt sắc lẹm dưới lớp áo đồng phục trắng phẳng phiu. Đăng không nhíu mày. Anh điềm tĩnh nén cơn đau vào sâu trong các ngăn kéo lý trí, đặt chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước lên góc bàn học. Lớp vỏ nhựa màu xám tro của chiếc máy tính đã bạc màu ở các góc, nút bấm "=" bị kẹt nhẹ do tần suất sử dụng cực hạn trong những đêm anh chạy mô phỏng phổ điểm ảo.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang. Thầy Nguyễn Văn Tiến bước vào phòng thi với xấp đề thi được niêm phong kỹ lưỡng trong túi polymer màu nâu. Thầy Tiến béo lùn, hói đầu nhẹ, gương mặt đầm đìa mồ hôi dù phòng điều hòa rất lạnh. Sau bê bối chấn động chiều hôm trước khi Đội trưởng sao đỏ Trịnh Huy bị phế truất công khai qua loa trường, thầy Tiến—với tư cách là mắt xích tham nhũng học thuật quan trọng—vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn. Cặp mắt híp sau tròng kính dày cộp của thầy liên tục đảo qua đảo lại, lén lút liếc nhìn Đăng với sự dè chừng cực độ. Thầy biết cậu học sinh lập dị chuyên Toán này chính là biến số nguy hiểm nhất đang đe dọa đến đường dây chạy điểm của mình.
Ở dãy bàn đầu, Trần Hoàng Long đang ngồi ở tư thế vô cùng căng thẳng. Lưng hắn không còn tựa hờ vào thành ghế như mọi khi, hai vai rụt lại, gương mặt điển trai xám ngoét đi vì hoang mang. Tay trái của Long thỉnh thoảng lại đưa lên, ngón cái liên tục xoa nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng—một hành vi tự xoa dịu vô thức bộc lộ sự lo lắng tột độ. Sau khi bị Đăng bẫy lỗi sai logic trong đề thi giữa kỳ, Long đã bị tụt điểm thảm hại trên bảng Đường cong chuông. Lần này, do thầy Tiến bị giám sát chặt chẽ sau vụ Trịnh Huy, Long hoàn toàn không nhận được bất kỳ đề cương rò rỉ hay tài liệu độc quyền nào trước giờ thi. Hắn đang phải đối mặt với kỳ khảo sát tháng bằng năng lực thực tế rỗng tuếch của mình.
Trái ngược với sự hoảng loạn của Long, Lâm Thế Vũ ngồi ở dãy giữa với phong thái vô cùng tự phụ. Mái tóc vuốt keo gọn gàng, chiếc khuy măng-sét trên cổ tay áo đồng phục được cài chuẩn chỉ. Vũ xoay xoay chiếc bút bi Parker đắt tiền, ánh mắt sắc lẹm sau tròng kính mỏng khóa chặt vào Đăng đầy thách thức. Vũ đứng hạng nhì chuyên Toán, luôn đố kỵ với Đăng và coi cuộc đình công giấy trắng của liên minh là hành vi của những kẻ yếu thế hèn nhát. Vũ đã tuyên bố sẽ giải quyết câu hỏi số 50 để đạt điểm tuyệt đối 10/10 một mình, dùng chính điểm số cá nhân để đè bẹp chiến thuật b bãi khóa của liên minh.
Tiếng trống khai thi vang lên ba tiếng giòn giã, báo hiệu giờ làm bài chính thức bắt đầu.
Thầy Tiến dùng kéo cắt đường niêm phong túi đề thi, lầm lũi phát đề cho từng dãy bàn. Khi tờ đề thi môn Toán chạm vào mặt bàn gỗ, Đăng không vội vàng cầm bút. Anh điềm tĩnh thực hiện kỹ thuật khống chế thời gian làm bài tối ưu đã được lập trình sẵn trong đầu theo tỷ lệ 60-30-30: sáu mươi phút đầu tiên để giải quyết triệt để 49 câu hỏi trắc nghiệm thông thường, ba mươi phút tiếp theo để rà soát lỗi logic, và ba mươi phút cuối cùng để thực hiện quy trình xóa sạch dấu vết nháp.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ngón tay thon dài, chai sần của Đăng lướt nhanh trên bàn phím máy tính Casio fx-580VN X. Anh giải quyết các câu hỏi từ dễ đến khó với tốc độ và sự chính xác của một cỗ máy. Bộ não toán học của anh liên tục phân tích cấu trúc câu hỏi, bóc tách các bẫy số học mà tổ chuyên môn của thầy Tiến cài cắm. Trong khi đó, ở phòng an ninh trung tâm lầu 1 khu A, kỹ thuật viên Lê Văn Bình đang ngồi trước bức tường màn hình camera AI. Bình nhíu mày quan sát luồng hình ảnh truyền về từ phòng 302. Gã kỹ sư hệ thống nhận thấy một dị thường nhỏ: camera số 14 quét hành lang ngoài phòng thi thỉnh thoảng lại xuất hiện những vệt mờ nhiễu hạt màu xám tro, trùng khớp với nhịp gõ phím Casio của Đăng. Bình đặt tay lên bàn phím, bắt đầu chạy chương trình đo tần số quét để truy tìm nguồn nhiễu sóng điện từ tần số thấp.
Thời gian trôi qua được một tiếng. Đúng 10 giờ 00 phút, kim phút của chiếc đồng hồ treo tường phòng thi chỉ thẳng vào số 12.
Đăng dừng bút ngay khi hoàn thành câu hỏi số 49. Anh không lật sang trang cuối để đọc câu hỏi số 50—câu hỏi phân loại cực khó trị giá 0.2 điểm trong barem. Đăng đưa ngón tay cái khẽ nhấn mạnh ba nhịp liên tiếp lên phím "=" bị kẹt nhẹ của chiếc máy tính Casio, tạo ra ba tiếng *cạch, cạch, cạch* cơ học giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch của phòng thi.
Đó là tín hiệu kích hoạt cuộc đình công.
Ngay lập tức, ở dãy bàn bên cạnh, Nguyễn Hữu Phước dừng bút, điềm tĩnh úp tờ nháp thi xuống mặt bàn. Ở dãy bàn sát lối đi, Lê Tuấn Kiệt cũng nhai kẹo cao su chậm lại, đặt chiếc bút bi xuống rãnh bàn gỗ. Theo đúng quy tắc Tổ ba người độc lập và ký hiệu alpha cổ đại đã được truyền đi bằng phấn trắng dưới sảnh trường, làn sóng buông bút bắt đầu lan rộng như một phản ứng dây chuyền. Từng học sinh lớp chuyên Toán, từ những đứa cận biên nguy hiểm hạng C cho đến những học sinh trung bình lớp chuyên, đồng loạt dừng làm bài câu 50. Họ ngồi im lặng, khoanh tay trước ngực hoặc tựa lưng vào thành ghế, để trống hoàn toàn phần lời giải câu cuối cùng trên phiếu trả lời trắc nghiệm.
Lâm Thế Vũ liếc nhìn xung quanh, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột cùng. Gã lẩm nhẩm trong miệng: "Một lũ hèn nhát tự sát tập thể." Vũ cúi đầu, ngòi bút Parker của gã điên cuồng vạch những đường công thức phức tạp lên tờ nháp thi để giải quyết câu 50. Gã sử dụng toàn bộ kỹ năng giải toán lý thuyết nâng cao của Nga và Trung Quốc, tính toán các biến số của hàm số phi tuyến tính để tìm ra đáp án đúng duy nhất.
Ở bàn đầu, Trần Hoàng Long đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Không có đề cương rò rỉ của thầy Tiến, Long nhìn vào câu hỏi số 50 như nhìn vào một bức tường đá dựng đứng. Mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, thấm đẫm cả cổ áo đồng phục thêu chỉ vàng. Hắn liên tục bấm máy tính Casio nhưng hệ thống phương trình đều báo lỗi vô nghiệm do hắn không nhận diện được điều kiện biên ẩn. Long lén lút dịch chuyển bả vai, cố tình xoay người ra phía sau, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt đồng hồ thông minh để ra hiệu hỏi bài Lâm Thế Vũ.
Nhưng Vũ hoàn toàn phớt lờ Long. Với sự kiêu ngạo của kẻ muốn độc chiếm vị trí dẫn đầu, Vũ không có bất kỳ động cơ nào để chia sẻ đáp án cho một kẻ mà gã luôn coi là kẻ ăn bám đặc quyền. Vũ muốn Long phải tụt hạng để gã chính thức bước lên ngôi vị thủ khoa tuyệt đối của trường Hải Đăng. Thấy Vũ không phản ứng, Long tức giận siết chặt nắm tay, mặt đỏ bừng lên vì bất lực.
Thầy Tiến đứng trên bục giảng, chứng minh cho sự lúng túng tột độ của mình bằng việc liên tục dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán. Thầy đi tuần tra gắt gao dọc các dãy bàn, cố tình đứng khựng lại sau lưng Đăng để rình mò tờ nháp thi của anh. Nhưng Đăng đã tính toán trước mọi nước đi. Trong ba mươi phút cuối cùng, anh điềm tĩnh dùng gôm tẩy chất lượng cao, tỉ mỉ xóa sạch mọi nét vẽ nháp, mọi công thức biến đổi liên quan đến câu 50 trên tờ giấy nháp thi của mình. Khi thầy Tiến cúi xuống nhìn, tờ nháp của Đăng chỉ còn lại những khoảng trắng sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết bút chì nào giúp thầy phân tích được chiến thuật toán học hành vi của liên minh.
Đúng 10 giờ 15 phút, Lâm Thế Vũ bất ngờ đứng dậy. Tiếng chân ghế gỗ ma sát với nền gạch men phát ra một âm thanh *ken két* chói tai, phá vỡ sự im lặng nghẹt thở của phòng thi. Gã cầm tờ giấy thi và phiếu trả lời trắc nghiệm, bước lên bục giảng nộp bài sớm trước mười lăm phút.
Khi đi ngang qua bàn học của Đăng, Vũ dừng lại một nhịp cực ngắn. Gã cúi người xuống, để lại một lời thách thức khàn đặc chỉ đủ cho hai người nghe:
"Tôi đã hoàn thành câu 50 một cách hoàn hảo. Điểm tuyệt đối ngày mai sẽ thuộc về tôi, và cái liên minh giấy trắng của cậu sẽ phải trả giá bằng điểm hạnh kiểm yếu."
Đăng không ngước đầu lên. Anh chỉ điềm tĩnh nhìn vào màn hình máy tính Casio đang hiển thị một phép tính xác suất đơn giản. Anh biết Vũ đang phạm phải một sai lầm chết người trong lý thuyết trò chơi: Vũ nghĩ rằng điểm số học thuật tuyệt đối của cá nhân gã có thể tồn tại độc lập ngoài phổ điểm chung của tập thể dưới quy chế Đường cong chuông.
Tiếng trống báo hiệu hết giờ làm bài vang lên giòn giã.
Thầy Tiến cầm xấp bài thi trên tay, gương mặt béo tròn bỗng chốc biến sắc, trắng bệch không còn một giọt máu. Trán thầy lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh khi những ngón tay run rẩy lật qua từng tờ giấy thi của lớp chuyên Toán lầu 3 phòng 302. Thầy lướt qua bài của Phước, của Kiệt, của Đăng, rồi đến bài của hơn ba mươi học sinh khác trong phòng thi số 5.
Tất cả các tờ giấy thi đó đều có một điểm chung kỳ lạ đến mức rùng rợn: phần trả lời câu hỏi số 50—câu hỏi phân loại quyết định điểm số thi đua của toàn trường—đều để trống hoàn toàn, không một vệt mực viết, phẳng lặng và trắng sạch như một lời tuyên chiến im lặng gửi thẳng đến ban giám hiệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!