Nhạc nềnBeach2

Ký Hiệu Phấn Trắng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm Sài Gòn vào ngày thứ Năm mỏng và đục, lảng vảng như những vệt khói bụi bám chặt lấy những hàng rào sắt sơn xanh của trường THPT Chuyên Hải Đăng. Bầu không khí tại sảnh chính ngột ngạt hơn thường lệ. Từng tốp học sinh lớp 12 đứng túm tụm quanh bảng tin lớn, xì xào bàn tán về một chi tiết kỳ lạ xuất hiện ngay mép khung gỗ màu đen: một ký hiệu alpha (α) bằng phấn trắng nhỏ bằng nửa bàn tay, nét vẽ dứt khoát, sắc mảnh nhưng bám sâu vào thớ gỗ.


Minh Đăng bước qua cổng trường, chiếc balo sờn góc trĩu nặng trên một bên vai. Khi anh dịch chuyển bả vai để chỉnh lại quai đeo, vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Trần Gia Bảo—khẽ nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp áo đồng phục. Đăng không nhíu mày. Anh đã quen với việc cô lập những cơn đau vật lý vào sâu trong các ngăn kéo lý trí của bộ não. Tay phải anh đút hờ vào túi quần, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cơ học cực nhỏ dưới lớp vải, giữ cho đầu óc anh luôn ở trạng thái tỉnh táo tuyệt đối.


Sau bê bối chấn động chiều hôm trước, Trịnh Huy đã chính thức bị cách chức Đội trưởng Đội Sao Đỏ và đối mặt với án kỷ luật hạnh kiểm Yếu. Khoảng trống quyền lực hành chính mà Huy để lại tạm thời khiến đội sao đỏ cũ rụt rè, không còn dám hách dịch đi tuần tra bắt lỗi học sinh nghèo khu B như trước. Tuy nhiên, sự im lặng này chỉ là một khoảng lặng trước cơn bão. Kỳ khảo sát tháng môn Toán khối 12—phép thử bàn cờ đầu tiên của liên minh—sẽ diễn ra vào sáng mai.


"Đăng!"


Một tiếng gọi khẽ cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Lê Tuấn Kiệt—cậu bạn cùng bàn mập mạp—đang đứng tựa vào cột hành lang lầu 1 dẫn về phòng học 302, miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép. Đi bên cạnh gã là Nguyễn Hữu Phước, thành viên đầu tiên của liên minh ngầm lớp chuyên Toán. Gương mặt đầy mụn của Phước tái nhợt đi vì lo lắng, ngón tay gõ nhịp liên tục lên mép cuốn tập tài liệu.


"Mày thấy ký hiệu phấn trắng dưới sảnh chưa?" Kiệt hạ thấp giọng, mắt híp lại sau gọng kính cận dày cộp. "Bọn lớp thường khu B đang xôn xao lắm. Thằng Hoàng Long sáng nay vừa đến trường đã đứng chằm chằm vào cái ký hiệu đó suốt năm phút. Tay trái nó liên tục xoa chiếc đồng hồ thông minh màu đen, mặt tối sầm lại. Nó biết cái ký hiệu đó là mệnh lệnh ngầm của liên minh."


Đăng khẽ đẩy gọng kính cận đen lên sống mũi, bước đi thong thả dọc hành lang. "Long biết hay không không quan trọng. Điều quan trọng là các tổ ba người của chúng ta đã nhận diện được tín hiệu chưa?"


Phước nuốt nước bọt, khẽ gật đầu: "Tao đã truyền đạt xong cho hai đầu mối ở lớp chuyên Lý và chuyên Hóa. Theo đúng quy tắc Tổ ba người độc lập, họ không biết mày là ai, chỉ nhận tài liệu và lịch b bãi khóa từ tao. Nhưng Đăng này... tao vẫn lo lắm. Kỳ khảo sát ngày mai do chính thầy Tiến ra đề. Thầy Tiến chắc chắn sẽ soạn một câu hỏi số 50 cực khó để phân loại. Nếu chúng ta đồng loạt nộp giấy trắng câu đó, ban giám hiệu có dùng camera AI để truy quét không?"


"Camera AI lầu 1 khu B đang bị vệt mờ nhiễu hạt do độ ẩm," Đăng phẳng lặng giải thích, giọng nói đều đều như một thuật toán đã lập trình. "Hơn nữa, không một nội quy nào của trường Hải Đăng có thể phạt học sinh vì hành vi 'không làm bài'. Nộp giấy trắng là một quyền tự do hợp pháp. Nếu 80% học sinh lớp chuyên đồng lòng bỏ trống câu 50, phổ điểm Đường cong chuông sẽ bị kéo phẳng dẹt, triệt hạ hoàn toàn tính phân loại của đề thi."


Anh dừng bước trước cửa phòng học 302, liếc mắt nhìn về phía góc hành lang lầu 3. Ở đó, Nguyễn Minh Hoàng—kẻ chỉ điểm ngầm của lớp chuyên Toán—đang giả vờ đọc sách nhưng ánh mắt ti hí liên tục đảo về phía Đăng. Hoàng vẫn đang tìm kiếm bằng chứng về thủ lĩnh thực sự của liên minh để dâng công cho Hoàng Long nhằm đổi lấy suất vào nhóm học tập VIP khu A.


Đăng khẽ nhếch môi, một tính toán chiến thuật nhanh chóng hình thành trong đầu. Anh quay sang Phước, cố tình nói bằng giọng đủ to để Hoàng có thể nghe loáng thoáng:


"Phước, chiều nay lúc 17 giờ 15 phút, bảo Gia Bảo mang tập tài liệu gốc xuống phòng thí nghiệm Hóa cũ lầu 4 khu B nhé. Chúng ta cần họp khẩn cấp để chốt danh sách."


Nói xong, Đăng lén luồn tay vào túi quần, rút ra một mẩu giấy mật mã giả—mẩu giấy dán nhãn hạn sử dụng sờn cũ của hộp sữa giấy—nhưng bên trên lại viết một dòng ký tự ma trận giả lập chỉ địa điểm phòng thí nghiệm Hóa cũ lầu 4. Anh khéo léo để lộ mẩu giấy đó khi kẹp vào cuốn sách toán của Phước, đảm bảo rằng Nguyễn Minh Hoàng đã nhìn thấy hành vi đó.


Đây là một mồi nhử hoàn hảo. Đăng biết Hoàng Long và Trịnh Huy chắc chắn sẽ dẫn quân đến phục kích tại phòng thí nghiệm Hóa cũ lầu 4 khu B lúc 17 giờ 15 phút, trong khi cuộc họp thực tế của ban điều hành liên minh sẽ diễn ra an toàn tại phòng tự học im lặng số 4 lầu 1 khu B.


"Cậu đang chơi một trò chơi cực kỳ nguy hiểm đấy, Đăng lập dị."


Một giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm vang lên ngay sau lưng Đăng. Anh xoay người lại. Lâm Thế Vũ—thiên tài toán lý thuyết luôn đứng hạng nhì lớp chuyên—đang đứng khoanh tay tựa lưng vào mép cửa phòng 302. Mái tóc vuốt keo gọn gàng, mắt kính gọng kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh của dãy đèn neon hành lang. Vũ nhìn Đăng bằng ánh mắt tràn đầy sự đố kỵ và hiếu thắng.


"Vũ," Đăng điềm tĩnh gọi tên đối thủ.


"Tôi đã thấy cái ký hiệu alpha dưới sảnh," Vũ bước lên một bước, áp sát khoảng cách, giọng hạ thấp xuống mức tối thiểu nhưng chứa đựng áp lực cực lớn. "Và tôi cũng không ngu ngốc như thằng Hoàng Long hay Trịnh Huy để bị cậu dắt mũi. Tôi đã giải mã được mẩu nháp chứa công thức mật mã mà cậu truyền cho thằng Kiệt hôm qua. Cậu đang muốn tổ chức một cuộc b bãi khóa ngầm ở câu hỏi số 50 môn Toán ngày mai đúng không?"


Lê Tuấn Kiệt giật mình, định bước lên giải thích: "Vũ... chuyện này thực ra..."


Vũ giơ tay chặn lời Kiệt, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Đăng: "Tránh ra, Kiệt mập. Đây là chuyện giữa tôi và kẻ đang muốn thao túng phổ điểm của lớp chuyên này."


Đăng không hề bộc lộ một mảnh nhỏ của sự hoảng loạn. Anh chậm rãi rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước từ túi quần ra, đặt nhẹ lên lòng bàn tay trái. "Vũ, cậu là một thiên tài toán học lý thuyết. Cậu thừa thông minh để hiểu rằng hệ thống Đường cong chuông hiện tại đang biến chúng ta thành những con cờ triệt hạ lẫn nhau. Cậu đứng hạng nhì, dưới Hoàng Long không phải vì cậu kém hơn nó, mà vì hệ thống này luôn ưu tiên cộng điểm khống cho những kẻ có thế lực tài chính chống lưng."


"Tôi không quan tâm đến Hoàng Long hay cái quỹ tài trợ của gia đình nó!" Vũ gằn giọng, đôi mắt sắc lẹm sau tròng kính mỏng co thắt lại. "Thước đo duy nhất của tôi là điểm số tuyệt đối. Tôi đã dành mười bốn tiếng mỗi ngày để luyện các bộ đề chuyên sâu của Nga và Trung Quốc. Tôi không chấp nhận việc nộp giấy trắng câu 50 chỉ để làm nền cho cái liên minh rác rưởi của cậu. Ngày mai, tôi sẽ giải câu hỏi đó, đạt điểm tuyệt đối 10/10 một mình, và dẫm nát cái phổ điểm phẳng dẹt mà cậu đang cố gắng xây dựng."


Đăng nhìn thẳng vào mắt Vũ, ngón tay anh gõ nhẹ ba nhịp lên phím "=" kẹt nhẹ của máy tính Casio. "Cậu đang tính toán một nước đi có giá trị kỳ vọng âm, Vũ ạ. Hãy nhìn vào ma trận quyết định này."


Đăng nhanh chóng nhập các biến số vào chế độ bảng tính (Spreadsheet) trên máy tính Casio. Màn hình lcd nhỏ hiển thị các dòng số liệu ma trận phức tạp chỉ trong vòng ba giây. Anh xoay màn hình về phía Vũ:


"Đây là mô phỏng phổ điểm ảo của lớp chuyên Toán ngày mai nếu cậu từ chối hợp tác. Biến số A: 80% học sinh nộp giấy trắng câu 50. Biến số B: Cậu giải đúng câu 50 và đạt điểm 10. Theo thuật toán Đường cong chuông tương đối, khi đại đa số học sinh có điểm số đồng đều ở mức 9.0 (do làm tốt 49 câu đầu và bỏ câu 50), độ lệch chuẩn của lớp sẽ cực kỳ nhỏ. Điểm 10 tuyệt đối của cậu lúc này sẽ bị hệ thống quy đổi tương đối kéo tụt xuống chỉ còn tương đương mức 9.2 GPA do điểm trung bình lớp bị đẩy lên cao. Cậu không thể tạo ra khoảng cách biệt lập."


Đăng dừng lại một nhịp, quan sát nhịp thở dồn dập của Vũ rồi bồi thêm đòn quyết định về mặt quy chế:


"Chưa hết. Theo Quy tắc trừ điểm thi đua tập thể mà Hiệu phó Minh Tuyết vừa ban hành, nếu điểm trung bình môn Toán của lớp chuyên bị sụt giảm sâu do có nhiều điểm trống, điểm thi đua của cả lớp 12 chuyên Toán sẽ bị xếp loại yếu. Điều đó đồng nghĩa với việc điểm rèn luyện cá nhân của tất cả thành viên—kể cả thủ khoa như cậu—sẽ bị tự động khấu trừ 15 điểm thi đua trên hệ thống Rate-My-Peer. Cậu đạt điểm 10 học thuật, nhưng hạnh kiểm của cậu sẽ bị hạ xuống mức Khá. Cậu sẽ chính thức mất quyền dự tuyển học bổng Quỹ Alpha vĩnh viễn."


Những con số ma trận trên màn hình Casio của Đăng như những gọng kìm logic siết chặt lấy tư duy của Vũ. Gương mặt Vũ tái đi, đôi môi gã mím chặt lại đến mức nhợt nhạt. Gã nhìn chằm chằm vào biểu đồ phổ điểm ảo bị méo lệch hiển thị trên máy tính, lồng ngực phập phồng giận dữ.


Nhưng lòng tự phụ và sự hiếu thắng của một kẻ luôn ám ảnh với vị trí dẫn đầu đã che mờ lý trí của Vũ. Gã không thể chấp nhận việc phải thỏa hiệp và đứng chung hàng ngũ với những học sinh trung bình lớp chuyên mà gã luôn coi thường.


"Mày đang đe dọa tao bằng những con số giả lập sao, Đăng?" Vũ rít qua kẽ răng, giọng nói run lên vì đố kỵ tột cùng. "Tao không tin cái liên minh rác rưởi của mày có đủ sự đồng thuận để thực hiện cuộc đình công này. Chỉ cần một đứa sợ hãi thối lui làm bài câu 50, điểm cân bằng Nash của mày sẽ sụp đổ hoàn toàn như một quân bài domino!"


Đăng im lặng nhìn Vũ. Anh nhận ra biến số tâm lý hiếu thắng của Vũ là một rào cản không thể thuyết phục bằng logic lợi ích thông thường. Vũ đã bị hệ thống Đường cong chuông thao túng sâu sắc đến mức coi sự tồn tại của bản thân chỉ có giá trị khi dẫm đạp lên người khác.


Tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu tiên vang lên giòn giã, cắt đôi bầu không khí căng thẳng nghẹt thở ngoài hành lang. Học sinh hối hả ùa vào lớp học, bỏ lại ba bóng người đứng lặng lẽ sát mép cửa phòng 302.


Lâm Thế Vũ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lùng đầy thách thức. Gã ghé sát tai Đăng, để lại lời tuyên chiến cuối cùng trước khi bước vào lớp:


"Để xem cái liên minh rác rưởi của cậu chịu đựng được bao lâu khi tôi đạt điểm tuyệt đối một mình."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!