Sự Thật Lên Sóng
Bóng tối của buổi chiều muộn thứ Tư đổ sập xuống phòng hỗ trợ học sinh lầu 2 khu B nhanh hơn thường lệ, mang theo cái lạnh ẩm ướt của cơn mưa giông đang gầm rú ngoài cửa kính. Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa xôi dội vào những mảng tường vàng ố, tạo nên một thứ âm thanh rung động trầm thấp, cộng hưởng với tiếng quạt trần kêu cọc cạch trên đỉnh đầu.
Trịnh Huy đứng sừng sững ở bục cửa, cánh tay trái đeo chiếc băng đỏ 'Sao Đỏ' nổi bật dưới ánh đèn neon mờ ảo. Gã nhìn Minh Đăng bằng nửa con mắt, khuôn mặt xương xẩu hếch lên đầy tự phụ. Gã ném mạnh cuốn sổ biên bản bìa da màu đỏ xuống chiếc bàn trà gỗ gụ giữa phòng. Tiếng *bộp* khô khốc vang lên, lấn át cả tiếng mưa xối xả bên ngoài. Ánh mắt gã lấp lánh sự độc địa khi nhìn vào tập tài liệu dày cộp mà Đăng đang cầm trên tay.
"Mày hết đường chối cãi rồi nhé, Đăng," Huy cười lạnh, bước một bước dài vào trong phòng, đế giày da nện xuống nền gạch nghe nặng nề và dứt khoát. "Trốn vào phòng tham vấn tâm lý của cô Vân ngoài giờ học để tẩu tán tài liệu? Mày nghĩ cái mác thủ khoa chuyên Toán lập dị sẽ bảo vệ được mày trước nội quy của ban giám hiệu sao?"
Minh Đăng vẫn ngồi im lặng trên chiếc ghế sofa màu xám tro. Gương mặt anh phẳng lặng như một mặt hồ không gợn sóng, đôi mắt ẩn sau gọng kính cận đen dày cộp khẽ nheo lại để quan sát từng cử động nhỏ của đối phương. Anh khẽ dịch chuyển bả vai. Vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Trần Gia Bảo—khẽ nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp áo đồng phục rách một mảng nhỏ đã được khéo léo giấu đi. Đăng nén cơn đau vào sâu trong các ngăn kéo lý trí. Ngón tay thon gầy của anh đặt hờ lên mặt chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước trong túi quần, khẽ nhấn phím "=" để giữ cho đầu óc luôn tỉnh táo.
"Trong phòng tham vấn tâm lý, việc học sinh gặp gỡ để giải tỏa căng thẳng là hoàn toàn hợp pháp, Trịnh Huy ạ," Đăng cất tiếng, giọng nói đều đều, phẳng lặng như một thuật toán đã được lập trình sẵn. "Mày không có quyền hành chính để lục soát hay tịch thu bất kỳ tài liệu nào ở đây nếu không có sự đồng ý của chuyên viên y tế."
"Hợp pháp?" Huy cười sằng sặc, gã tiến sát lại gần bàn trà, giật phắt xấp tài liệu trên tay Đăng rồi ném mạnh xuống đất. Những tờ giấy nháp toán học cũ và các trang giấy trắng không có giá trị học thuật bay lả tả trên nền nhà ẩm ướt. Huy thô bạo giẫm đôi giày da bẩn thỉu lên một tờ nháp bám bụi mực. "Nội quy trường Hải Đăng do Hiệu phó Minh Tuyết phê duyệt có ghi rõ: Đội Sao Đỏ có quyền kiểm tra đột xuất bất kỳ khu vực nào nếu nghi ngờ có hành vi gian lận học thuật hoặc tụ tập ngầm. Tập tài liệu này chính là bằng chứng ngoại phạm giả tạo của mày!"
Đăng nhìn tờ nháp bị giẫm nát dưới chân Huy, rồi ngước mắt lên nhìn thẳng vào gã đội trưởng sao đỏ. Kỹ năng đọc vị hành vi qua ngôn ngữ cơ thể lập tức vận hành trong đầu anh. Nhịp thở của Huy dồn dập, đồng tử hơi giãn rộng, và gã liên tục liếc nhìn về phía chiếc balo sờn vai của Đăng. Gã đang ở trạng thái hưng phấn tột độ của một kẻ tin rằng mình sắp lập được đại công để bảo vệ suất tuyển thẳng đại học của bản thân.
"Mày nôn nóng lập công đến thế sao, Huy?" Đăng khẽ hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. "Mày bỏ cả đội hình phục kích ở lầu 4 phòng thí nghiệm Hóa cũ để một mình xuống đây chặn tao. Mày sợ nếu đi chung với Nguyễn Tuấn, công lao dẹp tan 'Liên Minh Giấy Trắng' sẽ bị chia đôi?"
Câu nói của Đăng như một mũi kim chọc đúng vào tử huyệt ích kỷ của Huy. Gã khựng lại một nhịp, cơ mặt khẽ giật lên đầy giận dữ. Nhưng ngay lập tức, gã lấy lại vẻ hách dịch thường ngày, chống hai tay lên bàn trà, cúi người áp sát mặt về phía Đăng:
"Mày thông minh đấy, Đăng. Nhưng kẻ thông minh thường chết sớm vì tự phụ. Mày nghĩ tao không biết cái 'Liên Minh Giấy Trắng' rác rưởi của mày đang cố gắng làm gì sao? Lũ học sinh nghèo khu B tụ tập ôn luyện, chia sẻ đề cương sạch để phá vỡ phổ điểm Đường cong chuông? Chúng mày chỉ là lũ ký sinh ăn bám vào thành tích của nhóm tinh hoa khu A thôi!"
"Nhóm tinh hoa?" Đăng khẽ nhếch môi, một vệt cười lạnh lùng thoáng qua rồi biến mất. "Mày đang nói đến Hoàng Long—kẻ phải dùng tiền quỹ hỗ trợ học tập lớp chuyên Toán để mua chuộc Vũ Quốc Bảo làm gián điệp, và dùng tiền tài trợ của gia đình để mua trước đề cương của thầy Tiến?"
"Thì sao nào?" Huy đập mạnh tay xuống bàn, tiếng nổ vang lên khô khốc. Gã hoàn toàn bị kích động bởi thái độ thờ ơ của Đăng. Lòng kiêu ngạo muốn thể hiện uy quyền tối cao của gã trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong căn phòng vắng vẻ này. Gã tin chắc rằng ở đây không có camera giám sát, không có giáo viên, và Đăng hoàn toàn nằm trong tay gã. "Tiền bạc và thế lực chính là luật chơi ở cái trường Hải Đăng này! Thằng Gia Bảo nghèo khổ, nhút nhát đó dám từ chối làm bài hộ Hoàng Long thì nó phải chịu hậu quả!"
"Nên mày đã cấu kết với Lê Minh để gài bẫy nó?" Đăng gài câu hỏi một cách nhẹ nhàng, mắt anh khẽ liếc xuống gầm bàn trà—nơi chiếc micro thu âm siêu nhỏ do Phạm Phương Thảo lắp đặt đang nhấp nháy một chấm đỏ cực nhỏ, hoàn toàn khuất sau khe gỗ.
"Đúng thế! Tao với thằng Lê Minh đã tính toán rất kỹ," Huy đắc ý đứng thẳng người lên, khoanh hai tay trước ngực, giọng gã vang vọng trong căn phòng kín. "Giờ ra chơi sáng hôm đó, thằng Lê Minh chỉ cần đứng che góc quét của camera AI đúng ba giây trong lúc kiểm tra nề nếp. Tao lén nhét tập tài liệu toán nâng cao vào ngăn bàn của thằng Bảo, rồi báo cáo lập biên bản phạt khống ngay tại chỗ. Một thằng hạnh kiểm Yếu thì lấy tư cách gì để giữ suất học bổng Quỹ Alpha? Suất đó mặc định phải thuộc về Hoàng Long!"
"Mày không sợ ban giám thị sẽ kiểm tra lại dữ liệu camera sao?" Đăng tiếp tục dẫn dụ, giọng nói chứa đựng một sự tò mò giả tạo để kéo dài thời gian.
"Kiểm tra?" Huy cười khinh bỉ, gã cầm cuốn sổ biên bản đỏ lên, vỗ vỗ vào mặt da. "Thầy giám thị trưởng Phạm Khắc tin tưởng tuyệt đối vào báo cáo của Đội Sao Đỏ. Cuốn sổ này chính là luật pháp ở đây! Tao muốn đứa nào bị hạ hạnh kiểm xuống mức cảnh cáo thì đứa đó không bao giờ có cơ hội ngóc đầu lên được! Lũ chúng mày chỉ là những con chốt thí trên bàn cờ của ban giám hiệu thôi, Đăng ạ!"
Tiếng cười đắc thắng của Trịnh Huy đột ngột bị cắt đôi bởi một âm thanh lạ.
Đó không phải là tiếng sấm rền ngoài trời, cũng không phải tiếng mưa rơi xối xả. Đó là một tiếng rít tần số cao phát ra từ hệ thống loa hành lang ngay phía sau cánh cửa phòng tham vấn.
*...Thằng Lê Minh chỉ cần đứng che góc quét của camera AI đúng ba giây... Tao lén nhét tập tài liệu toán nâng cao vào ngăn bàn của thằng Bảo, rồi báo cáo lập biên bản phạt khống ngay tại chỗ...*
Giọng nói của chính Trịnh Huy—rõ ràng, vang dội và không lẫn vào đâu được—đang vang vọng khắp các hành lang lầu 1, lầu 2 khu B, truyền thẳng sang khu học xá A hiện đại và vang lên trong cả văn phòng của ban giám thị.
Huy đứng chết lặng tại chỗ. Cuốn sổ biên bản bìa da màu đỏ trên tay gã rơi tuột xuống đất. Toàn bộ huyết sắc trên gương mặt gã biến mất trong vòng chưa đầy một giây, để lại một làn da tái mét, xám xịt như tro tàn. Đôi mắt gã trợn ngược lên vì hoảng loạn, gã run rẩy xoay người nhìn về phía cánh cửa gỗ đang đóng kín, nơi âm thanh phát thanh trực tiếp vẫn đang tiếp tục truyền đi lời tự thú bẩn thỉu của gã đến từng ngõ ngách của ngôi trường.
"Cái... cái gì thế này?" Huy lắp bắp, giọng gã run lên bần bật, đầu gối gã như muốn khuỵu xuống trước áp lực vô hình của sự thật vừa được phơi bày công khai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!