Kịch Bản Ngược
Đăng khẽ đặt chiếc balo sờn góc xuống mặt bàn gỗ, xoay người lại đối diện thẳng với ánh mắt đang run rẩy của Bảo.
Hệ thống điều hòa trung tâm của phòng học 302 lầu 3 khu học xá A vẫn đang chạy hết công suất, thổi ra những luồng khí lạnh buốt kéo nhiệt độ phòng xuống mức mười tám độ C. Bầu không khí tĩnh lặng sau giờ tan học ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng ù ù cơ học từ cánh quạt thông gió.
Vũ Quốc Bảo đứng chôn chân sát cửa ra vào, hai vai rụt lại dưới lớp áo đồng phục nhăn nhúm. Bàn tay cậu ta bấu chặt lấy chiếc điện thoại thông minh, màn hình vẫn đang hiển thị dải sáng xanh mờ căm từ tin nhắn chuyển khoản ngân hàng trị giá hai triệu đồng của Trần Hoàng Long. Gương mặt Bảo xám ngoét, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán dù phòng học đang lạnh buốt.
Đăng không vội vã. Anh đưa tay phải lên, khẽ điều chỉnh lại gọng kính cận đen trên sống mũi. Chuyển động ấy vô tình kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt trong đêm cứu Trần Gia Bảo—nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp áo đồng phục rách một mảng nhỏ đã được khéo léo giấu đi. Đăng nén cơn đau vào sâu trong các ngăn kéo lý trí, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng khóa chặt vào đối phương.
"Cậu đang tính toán một nước đi có giá trị kỳ vọng âm, Bảo ạ," Đăng cất tiếng, giọng nói đều đều, phẳng lặng như một thuật toán đã được lập trình sẵn.
Bảo giật nảy mình, lùi lại nửa bước, lưng chạm vào cánh cửa gỗ đóng kín. Cậu ta lắp bắp, giọng khàn đặc vì hoảng loạn:
"Cậu... cậu nói cái gì? Tôi không hiểu..."
"Hai triệu đồng từ quỹ hỗ trợ học tập lớp chuyên Toán mà Hoàng Long vừa chuyển khoản cho cậu," Đăng chỉ tay vào chiếc điện thoại trong tay Bảo, rồi chậm rãi rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước từ túi quần ra, đặt nhẹ lên mặt bàn. "Trong Lý thuyết trò chơi, đây là thế tiến thoái lưỡng nan kinh điển của kẻ phản bội. Cậu nghĩ rằng việc giao nộp mẩu giấy mật mã của tôi cho Long sẽ giúp cậu đổi lấy sự bảo đảm vị trí Top 3 và suất học bổng VIP của thầy Tiến?"
Bảo nuốt nước bọt một cách khó nhọc, ngón tay run rẩy vô thức bấm chặt vào phím âm lượng điện thoại:
"Mẹ tôi... mẹ tôi sẽ không tha thứ nếu tôi rớt khỏi nhóm tinh hoa! Cậu là thủ khoa tuyệt đối, cậu không phải lo lắng về việc bị đẩy xuống khối thường khu B! Nhưng tôi thì khác! Nếu tôi không có bộ đề cương độc quyền của thầy Tiến, tôi sẽ bị Đường cong chuông nghiền nát ngay trong kỳ thi thử ngày mai!"
Đăng lướt nhanh ngón tay trên bàn phím Casio, màn hình LCD hiển thị một ma trận xác suất phân phối chuẩn. Anh xoay màn hình về phía Bảo:
"Nhìn vào đây đi. Xác suất để Hoàng Long giữ lời hứa sau khi đạt được mục tiêu là bao nhiêu? Bằng không. Khi hệ thống Đường cong chuông vận hành, để duy trì vị trí Top 5% tinh hoa, Long buộc phải liên tục đào thải những kẻ ở rìa cận biên. Cậu đang đứng ở Hạng B—nhóm trung lưu an toàn nhưng dễ tổn thương nhất. Một khi Long có được danh tính thủ lĩnh liên minh, hắn sẽ dùng chính số điểm rèn luyện yếu kém của cậu để làm bàn đạp nâng đỡ cho nhóm của hắn. Khoản tiền hai triệu này không phải là phần thưởng, nó là chi phí thế chấp cho sự đào thải của chính cậu."
Bảo nhìn trân trân vào các con số ma trận trên màn hình máy tính. Sự sắc sảo, lạnh lùng của Đăng không chứa đựng bất kỳ sự phán xét đạo đức nào, chỉ có những con số logic trần trụi đang bóc tách từng lớp tự vệ tâm lý cuối cùng của cậu ta. Bảo run rẩy, tay đưa lên túi quần—nơi mẩu giấy mật mã ghi lịch họp giả lúc mười bảy giờ mười lăm phút tại phòng thí nghiệm Hóa cũ lầu 4 khu B đang nằm im lìm.
"Nhưng tôi... tôi đã nhận tiền rồi..." Bảo gục đầu xuống, giọng nói nghẹn ngào đầy bất lực. "Tôi không còn đường lui nữa."
"Cậu vẫn còn một nước đi để bảo toàn lợi ích," Đăng điềm tĩnh cất máy tính vào túi quần, bước lại gần Bảo. "Hãy giao mẩu giấy đó cho Long. Nói với hắn rằng cậu đã hoàn thành giao dịch."
Bảo ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt cận thị đầy vẻ kinh ngạc:
"Cậu... cậu điên rồi sao? Nếu Long biết đó là lịch họp của liên minh, hắn và Trịnh Huy sẽ dẫn toàn bộ đội sao đỏ đến phục kích cậu!"
"Đó chính là kết quả tôi đã tính toán," Đăng khẽ nhếch môi, một nụ cười thoáng qua rồi biến mất trên gương mặt lầm lì. "Cứ đi đi, Bảo. Hãy làm đúng những gì Long yêu cầu. Nhưng hãy nhớ kỹ một điều: từ giây phút này, cậu nợ liên minh một sự im lặng."
Quốc Bảo nhìn Đăng một lúc lâu, như thể đang cố gắng đọc vị bộ óc lập dị của người bạn cùng lớp. Cuối cùng, cậu ta gật đầu trong im lặng, quay người đẩy cửa và chạy vụt đi dọc hành lang lầu 3, tiếng bước chân vội vã nhỏ dần rồi biến mất dưới tiếng mưa giông bắt đầu nặng hạt ngoài trời.
***
Mười lăm phút sau, tại góc tối khuất tầm quét của camera AI hành lang lầu 2 khu B.
Minh Đăng đứng lặng lẽ dưới bóng tối của tủ điện kỹ thuật cũ. Phía đối diện anh là Phạm Quỳnh Chi—nữ sinh chuyên Văn có ánh mắt sắc sảo, và Phạm Phương Thảo—kỹ thuật viên nhỏ nhắn của phòng phát thanh trường. Cả hai đều mặc áo khoác đồng phục rộng để giấu đi các thiết bị nhạy cảm.
"Mồi nhử đã được thả," Đăng nói, giọng hạ thấp tối đa. "Vũ Quốc Bảo đã mang lịch họp giả lầu 4 phòng thí nghiệm Hóa cũ giao cho Long. Trịnh Huy chắc chắn sẽ dồn toàn bộ lực lượng sao đỏ lên đó để thực hiện một cuộc phục kích vật lý."
Quỳnh Chi khẽ gật đầu, tay mở cuốn sổ ghi chép nhỏ dán đầy các ghi chú mật mã:
"Ban biên tập CLB Phát thanh ngầm đã hoàn tất việc phát tán tin đồn trên các confession ẩn danh. Học sinh toàn khối đang xôn xao về việc liên minh sẽ tẩu tán tài liệu ôn tập gốc tại khu B vào chiều nay để tránh đợt tuần tra ngày mai. Huy đang rất khát khao lập công trước Hiệu phó Minh Tuyết, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này."
Đăng quay sang Phương Thảo:
"Còn phần kỹ thuật thì sao, Thảo?"
Thảo đưa tay điều chỉnh chiếc tai nghe chụp tai màu trắng đeo trên cổ, khẽ mỉm cười đầy tự tin:
"Đã đấu nối xong rồi, Đăng. Tôi đã lén kéo một đường dây tín hiệu phụ từ mixer tổng của phòng phát thanh lầu 2 khu A, đi ngầm qua hệ thống ống dẫn cáp cũ để kết nối trực tiếp với micro thu âm trong Phòng hỗ trợ học sinh lầu 2 khu B. Chỉ cần gạt công tắc phụ ở bàn điều khiển, bất kỳ âm thanh nào phát ra từ phòng tham vấn tâm lý đó đều sẽ được phát sóng trực tiếp, không trễ một giây, lên toàn bộ hệ thống loa hành lang và các lớp học của cả hai khu học xá."
"Tốt lắm," Đăng gật đầu, ngón tay anh khẽ siết chặt xấp tài liệu dày cộp đang cầm trên tay—thực chất chỉ là những tờ nháp toán học cũ và các trang giấy trắng không có giá trị học thuật. "Bây giờ là mười bảy giờ mười phút. Tôi sẽ di chuyển công khai qua sân trung tâm để dẫn dụ Trịnh Huy. Khi Huy thấy tôi không lên lầu 4 phòng thí nghiệm Hóa cũ mà rẽ vào phòng tham vấn lầu 2, lòng kiêu ngạo muốn lập công cá nhân của hắn sẽ buộc hắn phải bỏ đội hình phục kích để tự mình bám đuôi tôi."
Quỳnh Chi nhìn vết xước rỉ máu hơi lộ ra dưới cổ áo đồng phục của Đăng, ánh mắt thoáng chút lo lắng:
"Huy là kẻ rất bạo lực khi bị dồn vào thế bí. Cậu chấp nhận chịu rủi ro đối đầu trực diện với hắn sao?"
"Để kích động một kẻ bắt nạt tự lột mặt nạ, ta phải cho hắn cảm giác hắn đang kiểm soát hoàn toàn thế trận," Đăng điềm tĩnh đáp, đôi mắt anh phản chiếu ánh đèn neon mờ ảo của hành lang khu B. "Đó là cái giá phải trả để bẻ gãy hoàn toàn tính chính danh của Đội Sao Đỏ."
***
Mưa bắt đầu rơi xối xả xuống sân trường trung tâm Hải Đăng. Những hạt mưa bong bóng vỡ tan trên nền đá hoa cương lạnh lẽo, tạo nên một màn sương nước mờ đục che khuất bảng vinh danh thủ khoa khổng lồ đặt trang trọng ở chính giữa sảnh.
Trịnh Huy đứng ở chiếu nghỉ cầu thang lầu 3 khu B, mắt không rời chiếc điện thoại đang hiển thị tin nhắn định vị từ Hoàng Long. Gã đeo chiếc băng đỏ 'Sao Đỏ' nổi bật trên cánh tay trái, khuôn mặt xương xẩu hếch lên đầy vẻ hách dịch. Đằng sau gã, bốn thành viên đội sao đỏ khác đang cầm sẵn sổ biên bản, chuẩn bị tư thế đột kích lên lầu 4 phòng thí nghiệm Hóa cũ.
"Đội trưởng! Nhìn kìa!" Nguyễn Tuấn—đội phó sao đỏ—khẽ giật nhẹ vai Huy, chỉ tay xuống khoảng sân phía dưới.
Qua màn mưa mờ ảo, bóng dáng gầy gò của Minh Đăng xuất hiện. Anh ôm khư khư một tập tài liệu dày cộp trước ngực, bước đi vội vã nhưng có phần ngập ngừng, liên tục liếc nhìn xung quanh như thể đang cố gắng che giấu hành vi của mình.
"Thằng lập dị chuyên Toán," Huy rít qua kẽ răng, mắt gã lóe lên tia sáng đầy tham lam. "Nó đang cầm xấp tài liệu gốc của liên minh. Nhưng tại sao nó không lên lầu 4?"
Đăng không đi lên lối cầu thang chính dẫn đến phòng thí nghiệm Hóa cũ. Anh rẽ đột ngột vào hành lang lầu 2 khu B, hướng thẳng về phía Phòng hỗ trợ học sinh—nơi thường ngày rất vắng vẻ do cô Khánh Vân đã đi vắng.
Nguyễn Tuấn nôn nóng:
"Đội trưởng, để em dẫn quân xuống chặn đầu nó!"
"Ngu lắm!" Huy gạt mạnh tay Tuấn ra, giọng nói đầy sự tự phụ. "Nếu cả đội xuống, nó sẽ hoảng sợ mà vứt tài liệu phi tang ngay. Phòng tham vấn tâm lý là khu vực nhạy cảm được bảo mật y tế, ban giám thị bình thường không được phép lục soát tự do. Nó nghĩ trốn vào đó là an toàn. Tụi mày cứ lên lầu 4 phục kích lũ đồng bọn của nó theo đúng kế hoạch của Long. Một mình tao là đủ để tóm gọn thằng nhóc này cùng xấp tài liệu gốc. Đây sẽ là đại công của tao trước Hiệu phó Minh Tuyết!"
Không đợi Tuấn kịp phản ứng, Trịnh Huy lập tức quay người, bước những bước dài và nhanh xuống lối cầu thang bộ thoát hiểm số 3 để bám đuôi Đăng, cuốn sổ biên bản bìa da màu đỏ kẹp chặt bên hông như một thứ vũ khí hành chính tối thượng.
***
Phòng hỗ trợ học sinh lầu 2 khu B chìm trong ánh sáng dịu mát của buổi chiều tà. Những bức tường sơn màu xanh nhạt dịu mắt và chiếc ghế sofa mềm mại thường ngày mang lại cảm giác ấm cúng, giờ đây lại tĩnh lặng đến rợn người.
Minh Đăng bước vào phòng, khẽ khép hờ cánh cửa gỗ mục nát. Anh đặt tập tài liệu dày lên chiếc bàn trà nhỏ giữa phòng, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế sofa. Ngón tay anh khẽ lướt qua mặt chiếc máy tính Casio fx-580 đặt trên đùi, gõ nhẹ hai nhịp cơ học quen thuộc.
*Mười bảy giờ mười bốn phút. Đối phương đã bước vào phạm vi kích hoạt bẫy.*
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên ngoài hành lang gấp khúc, dừng lại ngay trước cửa phòng tham vấn.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài, va đập vào bức tường thạch cao tạo nên một âm thanh chát chúa.
Trịnh Huy bước sầm sầm vào phòng, khuôn mặt xương xẩu lộ rõ nụ cười đắc thắng tột độ. Gã đứng sừng sững giữa phòng, tay chỉ thẳng vào xấp tài liệu trên bàn, ánh mắt tràn đầy sự hách dịch và kiêu ngạo của kẻ tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay:
"Bắt quả tang mày rồi nhé, Đăng! Để tao xem lần này cái liên minh rác rưởi của mày còn chối cãi vào đâu khi tao tịch thu toàn bộ xấp tài liệu ôn tập lén lút này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!