Nhạc nềnBeach2

Vết Rạn Trong Lớp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho thể chất cũ khẽ kẽo kẹt dưới sức đẩy nhẹ từ bên ngoài. Ánh sáng từ chiếc máy tính bảng của anh Lê Văn Bình hắt qua khe cửa tối, cắt đôi bầu không khí ẩm mốc, nồng nặc mùi cao su mục của những tấm đệm cũ lầu 1 khu B. Đỗ Hoàng Nam nín thở, lưng áp chặt vào đống xà đơn hỏng, hai tay siết chặt lấy chiếc tua-vít đa năng bỏ túi như một phản xạ tự vệ vô vọng. Chỉ cần Bình bước vào thêm một bước, thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp tự chế đang ngụy trang trong hộp phấn viết bảng trên bàn sẽ bị tịch thu, và cả hai sẽ phải đối mặt với quyết định kỷ luật nặng nhất từ Hiệu phó Minh Tuyết.


Trong khoảnh khắc ngón tay của Bình vừa chạm vào chốt cửa sắt hoen rỉ, Minh Đăng điềm tĩnh bước lên phía trước. Anh không đợi Bình đẩy cửa bước vào, mà chủ động mở toang cánh cửa gỗ, chắn ngay trước lối vào hẹp của nhà kho. Trên tay Đăng là ba cuốn sách giáo khoa Toán chuyên sâu cũ kỹ, bụi bám đầy trên bìa da sờn góc.


"Anh Bình tìm gì à?" Giọng nói của Đăng phẳng lặng, đều đều như một thuật toán đã được lập trình sẵn, không hề chứa đựng một mảnh nhỏ của sự hoảng loạn.


Lê Văn Bình giật mình lùi lại nửa bước. Gã kỹ sư hệ thống giám sát của trường Hải Đăng hạ chiếc máy tính bảng xuống, nhíu mày nhìn nam sinh gầy gò trước mặt. Trên màn hình máy tính bảng, luồng camera số 14 quét hành lang khu B vẫn đang hiển thị một vệt mờ nhiễu hạt màu xám tro, nhưng dải tần số cảnh báo đã bắt đầu giảm dần khi Đăng ngầm gạt nhẹ công tắc giảm công suất phát xạ trong túi quần.


"Cậu làm gì ở đây trong giờ ra chơi?" Bình hỏi, giọng đầy nghi ngờ, mắt liếc qua vai Đăng để cố nhìn vào khoảng tối phía sau.


"Tôi được cô thủ thư Mỹ Hạnh nhờ xuống kho lưu trữ cũ để tìm lại mấy cuốn tạp chí toán học cổ từ thập niên trước," Đăng đưa ba cuốn sách bụi bặm lên trước mặt Bình, ngón tay anh khẽ chỉ vào vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích rỉ máu từ lan can sắt trong đêm cứu Gia Bảo giờ đã đóng vảy, hơi nhói lên dưới lớp áo đồng phục rách một mảng nhỏ. "Thư viện khu B không còn giữ các bản dịch này. Tôi phải vào đây tìm."


Bình nhìn xấp sách cổ, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính bảng. Vệt mờ trên camera số 14 nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn, trả lại hình ảnh hành lang trống trải. Gã kỹ sư tặc lưỡi, nghĩ rằng sự cố tín hiệu vừa rồi chỉ là do độ ẩm mùa mưa làm ảnh hưởng đến cảm biến thu phát sóng của mắt camera vòm mới lắp.


"Lần sau muốn vào kho phải báo trước với giám thị," Bình nghiêm giọng cảnh báo, tay chỉ vào chiếc máy dò tần số cầm tay dắt bên hông. "Khu vực này sắp tới sẽ bị phong tỏa hoàn toàn để tối ưu hóa góc quét AI. Đừng lảng vảng ở đây nữa."


"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh,"


Đăng cúi đầu chào rồi điềm tĩnh bước ra ngoài hành lang, không hề quay đầu lại nhìn nhà kho. Sau lưng anh, bóng tối của căn phòng cũ khép lại, che giấu hoàn toàn Đỗ Hoàng Nam đang ngồi bệt dưới đất, mồ hôi vã ra đầy trán sau đống đệm cao su.


***


Mười lăm phút sau, tại phòng học 302 lầu 3 khu học xá A.


Hệ thống điều hòa trung tâm của lớp 12 chuyên Toán đang chạy hết công suất, thổi ra những luồng khí lạnh buốt kéo nhiệt độ phòng xuống mức 18 độ C. Bầu không khí trong phòng căng như dây đàn, nhưng không phải vì một kỳ kiểm tra đột xuất, mà vì một cuộc chiến phân chia tài nguyên đang diễn ra ngay trên bục giảng.


Trần Hoàng Long đứng ở vị trí trung tâm, lưng tựa hờ vào bàn giáo viên. Hắn mặc bộ đồng phục VIP thêu chỉ vàng phẳng phiu, gương mặt điển trai hiện rõ vẻ ngạo mạn thường ngày. Tuy nhiên, ngón tay cái của bàn tay trái hắn lại liên tục xoa nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng—một hành vi tự xoa dịu vô thức phản ánh sự tức giận tột độ sau khi bị tụt hạng xuống cận ranh giới hạng C trên bảng Đường cong chuông tuần trước.


"Như mọi người đã biết, Quỹ hỗ trợ học tập lớp 12 chuyên Toán tháng này có tổng cộng mười hai triệu đồng từ nguồn đóng góp tự nguyện của phụ huynh," Long gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói vang vọng khắp phòng học lạnh ngắt. "Để tối ưu hóa điểm số trung bình của lớp trong kỳ thi thử quốc gia liên trường sắp tới, ban cán sự quyết định sẽ dùng tám mươi phần trăm số tiền này để mua bản quyền bộ đề cương ôn tập nâng cao và công thức giải nhanh độc quyền từ trung tâm luyện thi VIP của thầy Tiến. Tuy nhiên, số tài liệu này sẽ chỉ được phân phối giới hạn cho nhóm tinh hoa Top 5 để đảm bảo chúng ta giữ vững phổ điểm tuyệt đối ở đỉnh Đường cong."


Một tiếng xì xào kinh ngạc nổ ra dưới lớp học. Nguyễn Hữu Phước—thành viên nhóm Toán thuộc Hạng C cận biên nguy hiểm—đứng bật dậy, gương mặt đầy phẫn nộ:


"Long! Quỹ lớp là do phụ huynh của tất cả mọi người đóng góp, tại sao tài liệu ôn tập lại chỉ dành riêng cho nhóm của mày? Học sinh trung bình và nghèo tụi tao cũng cần tài liệu để cứu điểm rèn luyện và giữ học bổng khó khăn!"


Long khẽ nhếch môi, ánh mắt khinh bỉ quét qua Phước:


"Phước à, mày phải hiểu quy luật của Đường cong chuông. Nếu tao chia đều tài liệu cho lũ tụi mày, điểm trung bình của khối sẽ tăng lên, nhưng điểm xếp hạng tương đối của lớp chuyên Toán sẽ bị kéo xuống vì sự yếu kém của tụi mày. Việc đầu tư cho nhóm đầu bảng là nước đi tối ưu nhất để giữ vững danh hiệu lớp kiểu mẫu. Đứa nào không phục thì tự bỏ tiền ra mà mua."


Ở dãy bàn thứ ba, Vũ Quốc Bảo ngồi cúi gục đầu, hai vai rụt lại dưới lớp áo đồng phục nhăn nhúm. Cậu là học sinh thuộc Hạng B (Nhóm trung lưu an toàn), luôn dao động ở vị trí thứ ba của lớp. Nhưng áp lực từ người mẹ nghiêm khắc Thanh Hà—kẻ luôn so sánh cậu với Hoàng Long và đe dọa sẽ cắt đứt mọi chi phí nếu cậu tụt hạng—đang đè nặng lên lồng ngực Bảo như một tảng đá ngàn cân. Bảo cần bộ đề cương độc quyền đó hơn bất kỳ ai để bảo vệ vị trí của mình, nhưng gia cảnh trung lưu của cậu không cho phép chi trả hàng triệu đồng cho các lò luyện thi VIP.


Minh Đăng ngồi ở bàn cuối sát cửa sổ, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Anh đưa tay phải vào túi quần, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cực nhỏ dưới lớp vải.


*Phân tích động lực hành vi hiện tại: Hoàng Long đang lạm dụng Quỹ hỗ trợ học tập để củng cố đặc quyền học thuật của nhóm tinh hoa, đồng thời dùng nó làm mồi nhử để mua chuộc những kẻ đang dao động ở Hạng B. Vũ Quốc Bảo chính là mắt xích yếu nhất trong hệ thống phòng thủ của chúng ta lúc này. Cậu ta đang phải đối mặt với áp lực rớt hạng cực lớn từ gia đình, và Long biết rõ điều đó.*


Đăng tập trung ánh mắt vào Vũ Quốc Bảo, kích hoạt kỹ năng Đọc vị hành vi qua ngôn ngữ cơ thể.


Nhịp thở của Bảo rất nhanh, khoảng 22 nhịp một phút. Hai vai cậu run nhẹ, ngón tay liên tục bấu chặt vào quai balo. Hướng nhìn của Bảo hoàn toàn tránh né Đăng, nhưng cứ mỗi 45 giây, mắt cậu lại dart về phía chiếc điện thoại thông minh đặt úp trên đùi. Trên màn hình điện thoại vừa lóe sáng một thông báo tin nhắn từ tài khoản của Hoàng Long: *"Suy nghĩ kỹ chưa Bảo? Chỉ cần mày chỉ ra ai là đứa đứng đầu Liên Minh Giấy Trắng, bộ tài liệu VIP và suất học bổng danh dự tháng này sẽ thuộc về mày. Hạn chót là chiều nay."*


Bên cạnh Bảo, Nguyễn Minh Hoàng—kẻ chỉ điểm ngầm của lớp chuyên Toán—đang vờ đọc một cuốn sách hình học nâng cao, nhưng ánh mắt lén lút của gã liên tục quét qua phản ứng của Bảo và Đăng, sẵn sàng ghi nhận bất kỳ dấu hiệu trao đổi thông tin nào để báo cáo cho đội sao đỏ Trịnh Huy.


*V ván cờ này đã xuất hiện vết rạn,* Đăng thầm nghĩ, đôi mắt phẳng lặng sau gọng kính cận đen nheo lại. *Nếu mình không chủ động thiết kế một bài kiểm tra lòng tin tinh vi để nhận diện mức độ dao động của Bảo, toàn bộ mạng lưới Tổ ba người của liên minh sẽ bị lộ trước khi kỳ thi thử diễn ra.*


Đăng kéo chiếc máy tính Casio fx-580VN X ra khỏi túi áo, đặt lên mặt bàn gỗ cũ. Anh lướt ngón tay trên bàn phím, giả vờ giải một bài toán tích phân phức tạp, nhưng thực chất là đang viết một mẩu giấy mật mã bằng hệ thống ký hiệu toán học Hy Lạp cổ của cha mình.


*"Họp khẩn ban điều hành liên minh. 17 giờ 15 phút tại phòng thí nghiệm Hóa cũ lầu 4 khu B."*


Đây là một lịch họp hoàn toàn giả. Phòng thí nghiệm Hóa cũ là khu vực bỏ hoang đầy bụi bặm, hoàn toàn nằm trong tầm quét của hệ thống camera AI mới nâng cấp. Đăng cố tình thiết kế thông tin này làm mồi nhử để thử nghiệm lòng trung thành của Quốc Bảo.


Giờ ra chơi kết thúc, tiếng chuông vào tiết học tiếp theo vang lên giòn giã. Đăng đứng dậy, cầm xấp nháp toán bước lên bục giảng để bỏ vào sọt rác. Khi đi ngang qua bàn học của Vũ Quốc Bảo, anh khẽ để mẩu giấy mật mã rơi nhẹ xuống góc bàn của cậu, chuyển động nhanh và dứt khoát đến mức mắt thường khó lòng nhận biết.


Quốc Bảo giật mình, vội vàng lấy lòng bàn tay che kín mẩu giấy. Gương mặt cậu đỏ bừng lên vì lo lắng, nhịp thở dồn dập thấy rõ.


Nguyễn Minh Hoàng lập tức phát hiện ra hành vi bất thường. Gã lén rút chiếc điện thoại trong hộc bàn, cố gắng bật camera để chụp lại mẩu giấy từ xa.


*Cộp. Cộp.*


Đăng điềm tĩnh dùng góc chiếc máy tính Casio gõ nhẹ hai nhịp lên cạnh bàn học của Hoàng. Âm thanh sắc gọn vang lên trong phòng học im ắng khiến Hoàng giật mình đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất.


"Hoàng, nhặt điện thoại lên đi. Cô Mai sắp vào lớp rồi," Đăng nói, giọng phẳng lặng không một chút gợn sóng.


Hoàng run rẩy nhặt chiếc điện thoại lên, mặt xám ngoét vì tức giận nhưng không dám ho he một lời. Trong lúc đó, Quốc Bảo đã kịp thời lách mẩu giấy mật mã vào sâu trong túi quần đồng phục.


***


Buổi chiều muộn, sau khi tiếng chuông tan trường vang lên, phòng học 302 nhanh chóng trống trải. Học sinh hối hả ra về để tránh cơn mưa giông đang vần vũ ngoài trời, chỉ còn lại Minh Đăng đang chậm rãi xếp sách vở vào chiếc balo sờn góc.


Bước chân rụt rè vang lên từ phía cửa lớp. Vũ Quốc Bảo đứng đó, bóng cậu đổ dài trên nền gạch men lạnh lẽo dưới ánh đèn led hành lang. Cậu đứng im lặng một lúc lâu, hai tay đút sâu vào túi quần, ngón tay run rẩy bấu chặt vào chiếc điện thoại đang hiển thị một tin nhắn chuyển khoản ngân hàng trị giá hai triệu đồng từ tài khoản "Tran Hoang Long" với nội dung: *"Quỹ hỗ trợ học tập lớp - Merit Grant."*


Đăng không ngẩng đầu lên, anh vẫn tiếp tục cài khóa balo, nhưng bộ óc toán học của anh đã ghi nhận toàn bộ chỉ số hành vi của đối phương.


*Khoảng cách: 2 mét. Nhịp thở của Bảo: 24 nhịp/phút (tăng 10% so với buổi sáng). Tư thế đứng hơi nghiêng về phía bên trái, cho thấy cậu ta đang cố che giấu chiếc túi quần chứa mẩu giấy mật mã giả. Bảo đang đứng trước ranh giới quyết định của một trò chơi thế chấp.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!