Nhạc nềnBeach2

Mắt Thần Nâng Cấp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng loa phóng thanh của trường THPT Chuyên Hải Đăng sáng nay không còn phát đi những bản nhạc không lời quen thuộc của Chopin hay Mozart nữa. Thay vào đó, giọng nói đều đều, lạnh lùng của Hiệu phó Minh Tuyết vang lên qua hệ thống truyền thanh toàn trường, thông báo về một quy chế kiểm soát hành chính mới. Kể từ ngày hôm nay, hệ thống giám sát của trường chính thức bước vào giai đoạn nâng cấp toàn diện lên Mức 3: Camera AI quét hành vi tự động.


Minh Đăng đứng ở hành lang lầu 1 khu học xá cũ B, mắt kính phản chiếu ánh sáng mờ đục của một ngày mưa ẩm. Anh khẽ đặt bàn tay phải lên ngực trái. Lớp vải cotton sờn của chiếc áo đồng phục cọ sát vào vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Gia Bảo—gửi về đại não một cơn đau buốt nhói. Đăng không nhíu mày. Anh đã quen với việc nén những phản ứng vật lý này vào sâu trong các ngăn kéo logic của bộ óc.


Anh nhìn lên góc trần nhà. Ở đó, một chiếc camera vòm màu đen bóng loáng mới tinh vừa được lắp đặt, thay thế cho chiếc camera cơ học cũ kỹ bám đầy mạng nhện. Chiếc camera AI mới này không đứng yên; nó liên tục xoay nhẹ, mắt hồng ngoại màu đỏ sẫm nhấp nháy như một nhãn nhãn thần lạnh lùng đang rình mò. Đây chính là công cụ giám sát hành vi tự động mà Hiệu phó Minh Tuyết vừa đắc ý công bố. Nó có khả năng nhận diện khuôn mặt, phân tích cử động tay và tự động gửi cảnh báo đỏ về máy tính của ban giám thị nếu phát hiện bất kỳ sự tụ tập hay trao đổi bài vở bất thường nào.


*Phân tích động lực hệ thống hiện tại: Ban giám hiệu đang cố gắng dùng công nghệ cao để xóa sổ hoàn toàn các góc chết di chuyển của khu B, phong tỏa mạng lưới truyền tin offline của chúng ta. Nếu không thể di chuyển tự do, các tổ ba người sẽ bị cô lập, và Liên Minh Giấy Trắng sẽ sụp đổ trước khi kỳ thi thử diễn ra. Ta buộc phải can thiệp vật lý vào tần số của hệ thống giám sát này.*


Đăng đưa tay vào túi quần, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cực nhỏ dưới lớp vải. Anh đã tính toán xong dải tần số hoạt động của hệ thống camera mới dựa trên các thông số kỹ thuật mà Thùy Dương lén thu thập được từ phòng làm việc của cha cô.


“Đăng. Mày đứng đây làm gì? Đi nhanh lên, thằng Bình kỹ thuật đang đi quét thực địa lầu 1 đó.”


Một giọng nói trầm thấp, gấp gáp vang lên từ phía sau. Đăng quay đầu lại. Đỗ Hoàng Nam—nam sinh chuyên Lý, trưởng CLB Robotics—đang đứng sau anh. Dáng người Nam cao ráo, bắp tay săn chắc lộ ra dưới tay áo khoác lửng, ngón tay cậu lấm lem vết chì hàn và dầu mỡ. Trong tay Nam là một chiếc túi vải thô chứa vài chiếc tua-vít và bảng mạch điện tử cũ mà cậu lén tuồn từ phòng thí nghiệm Vật lý thực hành.


“Bình kỹ thuật đang ở đâu?” Đăng điềm tĩnh hỏi, giọng nói phẳng lặng không một gợn sóng.


“Hắn đang ở sảnh chính khu B, dùng máy tính bảng để tối ưu hóa tiêu cự và góc quét của camera lầu 1,” Nam khẽ rít qua kẽ răng, mắt liếc nhanh về phía cầu thang. “Mọi góc chết hành lang lầu 1 đã bị xóa sổ rồi. Nếu tụi mình không nhanh tay lắp ráp bộ gây nhiễu, chiều nay cuộc họp khẩn của các tổ trưởng sẽ bị ghi hình toàn bộ.”


“Đi thôi. Vào nhà kho sau phòng dụng cụ thể thao,” Đăng ra hiệu bằng một cái gật đầu dứt khoát.


Hai người nhanh chóng di chuyển dọc theo lối hành lang gấp khúc, lợi dụng độ trễ quét 3 giây của mắt camera AI mà Đăng đã tính toán từ trước. Họ lách qua cửa sau nhà thể chất, bước vào một không gian tối tăm, ẩm mốc nằm cô lập sát bờ tường rào phía sau trường. Nhà kho sau phòng dụng cụ thể thao là nơi chứa các tấm đệm cũ rách, xà đơn hỏng và bàn ghế phế thải. Không khí ở đây ngột ngạt, nồng nặc mùi cao su mục và bụi bặm, nhưng quan trọng nhất: đây là góc chết địa hình duy nhất chưa bị lắp đặt camera AI.


Nam đặt chiếc túi vải xuống một chiếc bàn gỗ gãy chân, lôi ra một chiếc mỏ hàn xung, vài cuộn dây đồng và các linh kiện điện tử phế thải lấy từ hộp đồ nghề của người cậu họ chạy xe ôm công nghệ của Đăng.


“Mày chắc chắn dải tần số của tụi nó chứ, Đăng?” Nam cắm mỏ hàn vào ổ điện cũ trên tường, khói hàn bắt đầu bốc lên mang theo mùi nhựa thông nồng hắc. “Tao chỉ có thể quấn cuộn cảm theo thông số mày đưa. Nếu sai lệch dù chỉ 0.1 Megahertz, thiết bị sẽ vô dụng.”


Đăng không trả lời bằng lời nói. Anh rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X ra, đặt cạnh bảng mạch. Ngón tay anh thao tác cực nhanh trên bàn phím kẹt nhẹ, chạy lại thuật toán phân tích dải tần số sóng cực ngắn (UHF) của hệ thống camera giám sát trường Hải Đăng.


“Dải tần số hoạt động của camera AI khu B là 2.45 Gigahertz,” Đăng chỉ tay vào màn hình LCD hiển thị kết quả ma trận. “Nhưng chúng ta không cần làm sập nguồn hoàn toàn hệ thống. Nếu sập nguồn, phòng máy chủ an ninh của Hoàng Bách sẽ lập tức kích hoạt báo động đỏ. Chúng ta chỉ cần phát ra sóng tần số thấp tạo ra một vệt mờ kỹ thuật—một dạng nhiễu hạt vật lý kéo dài đúng 15 phút. Hệ thống AI sẽ nhận diện đó là lỗi thấu kính do độ ẩm của mùa mưa và tự động bỏ qua báo cáo.”


Nam nhìn màn hình máy tính Casio, ánh mắt lộ rõ vẻ thán phục: “Tư duy toán học hành vi của mày đúng là quỷ quyệt. Được rồi, để tao hàn mạch cuộn cảm dao động LC chéo này.”


Tiếng mỏ hàn lách tách vang lên trong không gian im ắng của nhà kho. Nam tỉ mỉ hàn từng mối nối, cố định các tụ điện gốm và cuộn cảm đồng tự quấn lên bảng mạch phíp sợi thủy tinh. Đăng đứng bên cạnh, mắt không rời chiếc đồng hồ đeo tay sờn quai.


*Thời gian thực tế: 9 giờ 30 phút. Giờ ra chơi sắp kết thúc. Theo lịch trình tuần tra kỹ thuật, anh Lê Văn Bình sẽ hoàn thành việc tối ưu hóa sảnh chính khu B trong vòng 10 phút nữa và bắt đầu quét thực địa hành lang dẫn đến nhà kho này.*


“Xong rồi!” Nam khẽ reo lên, tay nhấc bảng mạch vừa hàn xong ra khỏi bàn. Cậu cẩn thận đặt nó vào bên trong một hộp phấn viết bảng bằng nhựa màu xanh để ngụy trang, chỉ để lộ một công tắc gạt nhỏ xíu ở cạnh dưới. “Thiết bị gây nhiễu sóng tần số thấp tự chế. Thử nghiệm xem sao.”


Nam gạt công tắc. Thiết bị lập tức phát ra một tiếng rít tần số cao cực nhỏ, tai người thường khó lòng nhận biết nhưng lại khiến màng nhĩ có cảm giác hơi nhói.


Tuy nhiên, ngay lúc đó, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Tần số phát sóng của thiết bị quá mạnh, cuộn cảm tự quấn bằng tay không có lớp bọc chống nhiễu chuẩn đã tạo ra một hiện tượng cộng hưởng điện từ, phát ra tiếng rít cơ học o o phát ra từ chiếc loa sắt cũ treo ở góc nhà kho.


“Chết tiệt! Tần số mạnh quá gây tiếng rít nhẹ rồi!” Nam hốt hoảng đưa tay định tắt công tắc.


“Đừng tắt!” Đăng giữ chặt tay Nam. “Nếu mày tắt đột ngột, sự thay đổi dòng điện đột ngột sẽ tạo ra một xung nhọn trên đường truyền, máy chủ của Hoàng Bách sẽ ghi nhận dị thường hệ thống. Để yên đó, tao sẽ dùng Casio tính toán lại giá trị điện dung của tụ bù để triệt tiêu tiếng rít.”


Đăng nhanh chóng nhập các thông số cảm kháng và dung kháng vào máy tính Casio. Ngón tay anh gõ nhịp liên tục, trán rịn ra những giọt mồ hôi mỏng dù không khí nhà kho rất lạnh.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân đế cao su nện xuống nền gạch hành lang từ phía ngoài vang lên, cắt đôi bầu không khí căng thẳng trong nhà kho. Tiếng bước chân điềm tĩnh, dứt khoát, đi kèm với tiếng lạch cạch đều đặn của ngón tay gõ trên màn hình cảm ứng.


Đó không phải là tiếng bước chân của học sinh đi mua đồ ăn vặt, càng không phải tiếng bước chân hách dịch của đội sao đỏ Trịnh Huy. Đó là tiếng bước chân của anh Lê Văn Bình—kỹ sư hệ thống giám sát camera AI của trường Hải Đăng.


Nam mặt cắt không còn giọt máu, tay siết chặt chiếc tua-vít đa năng bỏ túi: “Bình... hắn đang đi về phía này. Máy dò tần số trên máy tính bảng của hắn chắc chắn đã quét ra dải sóng dị thường từ thiết bị của mình.”


“Bình tĩnh,” Đăng thì thầm, ánh mắt anh phẳng lặng như băng tuyết dưới gọng kính cận đen. “Nam, lấy cuộn băng keo đen cách điện bọc kín cuộn cảm lại để giảm 30% công suất phát xạ. Tao sẽ tính toán điểm bù tần số.”


Nam run rẩy xé một mẩu băng keo đen, quấn chặt lấy cuộn dây đồng tự chế. Tiếng rít o o từ chiếc loa sắt cũ dịu dần rồi biến mất hoàn toàn. Nhưng trên màn hình máy tính bảng chuyên dụng của Lê Văn Bình đang đi dọc hành lang lầu 1 khu B, hệ thống cảnh báo mất kết nối tự động đã bắt đầu nhấp nháy màu vàng cam.


Bình dừng bước ngay trước lối rẽ vào nhà kho thể chất cũ. Gương mặt gầy gò của gã kỹ sư trẻ ẩn sau chiếc kính bảo hộ gác trên trán nhíu lại. Gã nhìn vào luồng camera số 14 hiển thị trên màn hình máy tính bảng—luồng camera quét hành lang dẫn vào nhà kho dụng cụ thể thao giờ đây đã bị bao phủ bởi một vệt mờ nhiễu hạt màu xám tro, che khuất hoàn toàn hình ảnh thực tế.


“Lạ thật... Cảm biến hình ảnh lầu 1 khu B tự động sụt giảm tín hiệu?” Bình lẩm nhẩm, ngón tay lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng để chạy chương trình chẩn đoán lỗi từ xa. “Không phải mất nguồn vật lý. Đây là nhiễu sóng điện từ tần số thấp.”


Bình nhấc chân, bước từng bước dứt khoát về phía nguồn phát sóng nhiễu. Tiếng đế giày cao su của gã nện xuống nền gạch ẩm ướt nghe rõ mồn một qua khe cửa gỗ mục nát của nhà kho.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Khoảng cách chỉ còn mười mét.


Bên trong nhà kho, Nam nín thở, lưng áp chặt vào đống đệm thể dục cũ bám đầy bụi bặm, tay nắm chặt chiếc tua-vít như một phản xạ tự vệ vô vọng. Đăng vẫn đứng im lặng trước chiếc bàn gỗ gãy chân. Anh điềm tĩnh gạt nhẹ công tắc trên hộp phấn ngụy trang về mức phát xạ tối thiểu, đủ để duy trì vệt mờ nhiễu hạt trên camera mà không làm tăng công suất phát xạ điện từ khiến máy dò cầm tay của Bình định vị chính xác vị trí.


*Năm mét. Ba mét.*


Bóng của Lê Văn Bình in dài qua khe cửa gỗ nhà kho dưới ánh sáng mờ đục của dãy hành lang. Gã kỹ sư trẻ dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ mục nát, tay cầm máy tính bảng hiển thị cảnh báo mất tín hiệu đột ngột.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!