Tầm Ngắm Mới
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống Sài Gòn mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi vào lớp kính mờ của quán trà sữa Hoa Hướng Dương. Tiếng nước xối xả bên ngoài tạo nên một vách ngăn âm thanh tự nhiên hoàn hảo, cô lập chiếc bàn số bốn cạnh cửa sổ khỏi thế giới xô bồ bên ngoài.
Minh Đăng vẫn ngồi im lặng. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc bút máy Parker ngụy trang máy ghi âm kỹ thuật số Sony mà Trịnh Thùy Dương vừa đẩy về phía mình. Chiếc bút nằm im lìm trên mặt bàn gỗ vân tối, phản chiếu ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn thả trần của quán. Đăng khẽ rướn người, cử động nhỏ vô tình kéo căng vạt áo đồng phục trắng còn ẩm nước mưa, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Gia Bảo—co thắt lại. Một cơn đau buốt sắc lẹm chạy dọc sống lưng, nhưng gương mặt anh không hề biến sắc. Anh đã quen với việc đóng băng các phản ứng vật lý để nhường chỗ cho những phép tính logic trong đại não.
Anh đưa tay phải vào túi quần, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cực nhỏ dưới lớp vải. Bộ não của anh đang chạy một mô phỏng xác suất mới.
*Biến số mới đã được thiết lập: Trịnh Thùy Dương, thủ khoa chuyên Anh khối 12, con gái của cổ đông lớn Trịnh Hoàng Giang, chính thức gia nhập liên minh với vai trò kiến trúc sư thông tin. Lợi ích thu được: Quyền tiếp cận lịch trình tuần tra mật của giám thị và các quyết định hành chính cấp cao từ ban giám hiệu. Rủi ro đi kèm: Sự chú ý từ nhóm tinh hoa của Hoàng Long và ban giám thị sẽ tăng lên theo cấp số nhân nếu mối liên kết này bị lộ. Điểm cân bằng Nash hiện tại đã dịch chuyển sang một thế trận chủ động phản công.*
Đăng thu chiếc bút ghi âm vào cặp sách sờn góc của mình, khẽ gật đầu với Dương: “Tôi đã nhận được thông tin. Lịch tuần tra tuần này của thầy Phạm Khắc sẽ giúp các tổ ba người ở khu B di chuyển tài liệu ôn tập an toàn. Nhưng cậu phải cẩn thận, cha cậu không phải là người dễ bị qua mặt.”
Thùy Dương khẽ nhếch môi, ánh mắt kiêu kỳ lấy lại vẻ sắc sảo thường ngày. Cô đứng dậy, sửa lại vạt áo dài phẳng phiu rồi bước ra khỏi quán, để lại Đăng một mình với ly trà đào đã nguội lạnh. Anh nhìn theo bóng dáng cô tan vào làn mưa bong bóng ngoài phố, lòng thầm tính toán bước đi tiếp theo. Trận chiến điểm số giữa kỳ đã kết thúc với sự sụt giảm thứ hạng của Hoàng Long, nhưng đó mới chỉ là phát súng khơi mào. Kẻ thù của anh sẽ không ngồi im chịu nhục.
***
Sáng thứ Ba, tại văn phòng lớp chuyên Toán khu học xá A, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông đặc.
Thầy Nguyễn Văn Tiến—giáo viên chủ nhiệm lớp chuyên Toán kiêm thành viên ban ra đề—đang ngồi trước bàn làm việc, mồ hôi hột rịn ra đầy trên vầng trán hói nhẹ. Cặp mắt híp sau tròng kính dày cộp của thầy Tiến dán chặt vào tệp phân tích phổ điểm thi giữa kỳ vừa được hệ thống chấm tự động kết xuất. Thầy Tiến liên tục dùng chiếc khăn mùi soa cáu bẩn lau trán, hơi thở nặng nề đầy lo âu.
Thầy không thể hiểu nổi tại sao một đề thi có độ phân hóa cực cao, do chính tay thầy biên soạn và ngầm bán trước đề cương cho Hoàng Long, lại tạo ra một phổ điểm kỳ dị đến thế. Đặc biệt là câu hỏi số 50—câu hỏi phân loại điểm 10 tuyệt đối.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của thầy Tiến. Trần Hoàng Long bước vào, gương mặt điển trai thường ngày luôn tràn ngập sự ngạo mạn giờ đây u ám, xám ngoét. Tay trái của gã thủ khoa đặc quyền liên tục xoa mạnh vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng đeo trên cổ tay—một hành vi tự xoa dịu quen thuộc mỗi khi gã rơi vào trạng thái mất kiểm soát và hoảng loạn tột độ.
“Thầy Tiến, chuyện này là sao?” Long rít qua kẽ răng, ném mạnh chiếc máy tính bảng hiển thị con điểm 6.0 của mình xuống bàn làm việc của thầy giáo. “Tại sao công thức giải nhanh trong đề cương thầy đưa cho tôi lại dẫn đến đáp án sai ở câu 50? Cả đám lớp chuyên VIP đều bị dìm xuống hạng B và cận ranh giới hạng C vì câu hỏi đó!”
Thầy Tiến run rẩy đẩy gọng kính nhựa dày lên sống mũi, giọng nói run run: “Long... thầy đã kiểm tra lại ngân hàng đề và bản nháp đáp án gốc. Công thức thầy đưa cho em hoàn toàn chính xác. Nhưng bài làm của em và nhóm tinh hoa... tất cả đều mắc cùng một lỗi sai logic cực kỳ sơ đẳng: công thức hạ bậc chẵn của logarit bị thiếu điều kiện trị tuyệt đối, dẫn đến việc triệt tiêu hoàn toàn các nghiệm âm. Lỗi sai này... nó giống hệt như một lỗi sai được cố tình cài cắm.”
Hoàng Long khựng lại, ngón tay đang xoa mặt đồng hồ thông minh đột ngột dừng hẳn. Đôi mắt gã trợn trừng, dãn to ra khi bộ óc kiêu ngạo bắt đầu kết nối các dữ kiện.
*Bản thảo đề cương có lỗi sai logic dán mác tài liệu của Đăng được Nguyễn Minh Hoàng lén chụp lại từ ngăn bàn lầu 3. Công thức bẫy tích phân bị thiếu điều kiện trị tuyệt đối. Sự tự tin tuyệt đối của gã khi điền đáp án vào bài thi thật. Tất cả... tất cả là một cái bẫy được thiết kế riêng cho gã.*
“Minh Đăng...” Long gầm lên một tiếng trầm thấp, hai thớ cơ hàm bạnh ra đầy giận dữ. “Là thằng lập dị chuyên Toán đó! Nó cố tình để lộ bản thảo lỗi để bẫy tôi!”
Thầy Tiến lau mồ hôi trán, giọng nói đầy bất an: “Nếu đúng là Đăng làm, thì bộ óc của thằng bé này thực sự quá đáng sợ. Nó không chỉ bẻ gãy bẫy logic của thầy, mà còn dùng chính lòng tham và sự tự phụ của các em để đầu độc phổ điểm thi đua của lớp chuyên. Ban giám hiệu đang yêu cầu thầy giải trình về việc tại sao nhóm thủ khoa VIP lại có bài làm giống hệt nhau ở câu sai logic. Nếu thanh tra Sở vào cuộc, đường dây của chúng ta sẽ bị phanh phui.”
Hoàng Long không nghe thấy những lời lo sợ của thầy Tiến nữa. Sự nhục nhã khi bị một kẻ nghèo khổ, lập dị như Đăng dắt mũi ngay trên sân chơi học thuật của mình đang thiêu đốt tâm can gã. Gã không thể chấp nhận việc mình bị đẩy xuống cận ranh giới hạng C trên Đường cong chuông, trong khi Đăng nghiễm nhiên độc chiếm vị trí thủ khoa tuyệt đối.
“Tôi sẽ không để nó yên,” Long lạnh lùng nói, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn. “Thầy Tiến, thầy cứ lo liệu việc giải trình với ban giám hiệu. Còn việc triệt hạ thằng Đăng và cái liên minh rác rưởi của nó... tôi sẽ tự tay giải quyết.”
***
Chiều hôm đó, tại một góc khuất sau phòng dụng cụ thể chất khu học xá A, Hoàng Long gặp Trịnh Huy—Đội trưởng Đội Sao Đỏ Hải Đăng—và Nguyễn Tuấn, Đội phó sao đỏ phụ trách khu B.
Trịnh Huy đứng tựa lưng vào bức tường vàng ố, cuốn sổ biên bản sao đỏ bìa da màu đỏ kẹp chặt dưới nách. Gương mặt xương xẩu của gã hếch lên, ánh mắt sắc lẹm đầy rình rập quét qua quét lại hành lang vắng người. Nguyễn Tuấn đứng bên cạnh, tay quay quay chiếc đèn pin nhỏ chuyên dụng dùng để soi gầm bàn, vẻ mặt ranh mãnh nịnh bợ.
“Huy, mày làm ăn kiểu gì thế?” Long lạnh lùng lên tiếng, ném một xấp tiền mặt từ quỹ hỗ trợ học tập lớp 12 chuyên Toán xuống chiếc bàn gỗ phế thải cạnh đó. “Tao đã tài trợ cho đội sao đỏ của mày không ít tiền, vậy mà cái mạng lưới truyền tin của học sinh nghèo ở khu B vẫn hoạt động trơn tru dưới mũi tụi mày. Thằng Đăng vẫn tự do di chuyển tài liệu sạch để nâng điểm cho lũ rác rưởi đó.”
Trịnh Huy liếc nhìn xấp tiền, khẽ nhếch môi thu cuốn sổ vào nách, giọng hách dịch: “Long, mày đừng có nóng. Khu B là địa bàn cũ kỹ, camera giám sát AI ở đó có nhiều điểm mù kỹ thuật do lỗi thiết kế phần cứng của trường. Lũ học sinh nghèo lại di chuyển rất khôn ngoan. Đội sao đỏ của tao không thể túc trực 24/7 ở đó được.”
“Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác rồi,” Nguyễn Tuấn xen vào, nụ cười ti hí đầy mưu mô. “Nhờ hệ thống đánh giá chéo Rate-My-Peer mới được tích hợp thử nghiệm, tụi tao phát hiện tần suất trao đổi bài vở và tài liệu bất thường tại Canteen giá rẻ khu B tăng đột biến vào giờ ra chơi lầu 1. Đặc biệt là nhóm học sinh lớp thường của thằng Bùi Tiến Đạt và nhóm dọn dẹp thư viện của thằng Nguyễn Văn Hùng. Tụi nó liên tục tụ tập quanh quầy nước của bà Mai.”
Trịnh Huy gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ cuồng quyền lực nhỏ: “Đúng vậy. Rate-My-Peer ghi nhận hàng chục báo cáo ẩn danh về việc xuất hiện các mẩu giấy ghi chú chứa công thức giải nhanh Toán trắc nghiệm tại khu B. Đây là hành vi chia sẻ tài liệu tự ôn tập ngoài hệ thống kiểm duyệt—vi phạm nghiêm trọng luật cấm học thuật của trường Hải Đăng.”
Hoàng Long cười lạnh, tay trái lại đưa lên xoa nhẹ chiếc đồng hồ thông minh: “Vậy thì bắt trọn ổ tụi nó đi. Tao muốn thằng Đăng phải nhìn thấy cái liên minh rác rưởi của nó bị nghiền nát từng chút một.”
“Bắt vật lý rất khó, vì tụi nó truyền tin rất nhanh và có mạng lưới cảnh giới,” Trịnh Huy giải thích, tay rút cuốn sổ biên bản da đỏ ra, lật đến trang quy chế thi đua. “Nhưng tao sẽ dùng đến vũ khí tối thượng của Ban thi đua nội bộ: Quy tắc trừ điểm thi đua tập thể. Từ ngày mai, tao sẽ áp đặt lệnh trừng phạt chéo lên toàn bộ các tổ học tập nghèo ở khu B. Chỉ cần một thành viên trong tổ bị phát hiện tàng trữ tài liệu giải nhanh không rõ nguồn gốc, toàn bộ tổ học tập đó—kể cả những đứa không liên quan—sẽ bị trừ sạch điểm thi đua tuần, hạnh kiểm tự động hạ xuống mức Khá hoặc Yếu.”
Nguyễn Tuấn cười khẩy, tiếp lời Huy: “Quy chế phạt liên đới này cực kỳ tàn nhẫn. Học sinh nghèo rất sợ bị trừ điểm rèn luyện vì đó là điều kiện sống còn để giữ học bổng hỗ trợ khó khăn của tụi nó. Khi áp lực thi đua đè nặng lên cả tổ, tụi nó sẽ tự động nảy sinh nghi kỵ, đấu tố lẫn nhau để tự bảo vệ mình. Tụi nó sẽ tự khai ra đứa nào là kẻ cung cấp tài liệu, khai ra thằng Đăng và cái liên minh giấy trắng của nó.”
Hoàng Long nhìn Trịnh Huy và Nguyễn Tuấn bằng ánh mắt tán thưởng. Đây chính là đòn trừng phạt tâm lý đám đông tàn nhẫn nhất—biến chính những người đồng đội nghèo khổ thành kẻ thù của nhau dưới áp lực sinh tồn điểm số.
“Tốt lắm,” Long nói, giọng trầm thấp đầy đe dọa. “Hãy bắt đầu từ ngày mai. Tao muốn khu B phải biến thành một chiến trường tự hủy.”
***
Sáng hôm sau, bầu không khí tại khu học xá cũ B bắt đầu có sự chuyển dịch kỳ dị.
Bản thông báo mới của Ban thi đua nội bộ do Trịnh Huy ký duyệt được dán trang trọng ngay lối vào cầu thang bộ thoát hiểm số 3. Nội dung thông báo ghi rõ: *“Áp dụng Quy tắc trừ điểm thi đua tập thể nghiêm ngặt đối với mọi hành vi tàng trữ, chia sẻ tài liệu tự học ngoài kiểm duyệt. Hình phạt liên đới: Hạ toàn bộ hạnh kiểm tổ học tập liên quan xuống mức Khá/Yếu.”*
Tin tức lan đi nhanh chóng như một luồng điện giật thẳng vào dây thần kinh của hàng trăm học sinh nghèo. Tại Canteen giá rẻ khu B, không khí ồn ào náo nhiệt thường ngày giờ đây bị thay thế bằng những tiếng thì thầm lo âu, sợ hãi.
Một nhóm học sinh lớp thường lớp A1 đang ngồi quây quanh chiếc bàn nhựa cũ sát góc tường. Trên bàn đặt vài ly nước mía đã tan hết đá. Gương mặt đứa nào cũng căng thẳng, mắt liên tục đảo quanh đề phòng.
“Tao nghe nói tổ 3 lớp A2 vừa bị trừ sạch điểm thi đua tuần vì thằng Nam lén giữ một mẩu giấy công thức giải nhanh môn Toán,” một nam sinh lớp thường lo lắng nói, giọng run run. “Cả tổ bị hạ hạnh kiểm xuống Khá hết. Học bổng hỗ trợ khó khăn tháng này của tụi nó coi như mất trắng.”
“Tàn nhẫn quá... Chỉ vì một mẩu giấy rác mà kéo tuột tương lai của cả nhóm,” nữ sinh ngồi đối diện khóc nghẹn ngào, tay siết chặt quai balo sờn cũ. “Tao... tao không muốn bị liên lụy đâu. Gia đình tao đang trông chờ vào khoản học bổng đó để đóng học phí học kỳ tới.”
“Nhưng mẩu giấy đó là tài liệu cứu trợ của liên minh thằng Đăng mà? Nhờ nó mà điểm toán kiểm tra tháng của tụi mình mới lên được 7.0,” một nam sinh khác cố gắng phân trần.
“Cứu trợ cái gì chứ!” Nữ sinh lập tức gắt lên, ánh mắt lộ rõ sự nghi kỵ và sợ hãi cực hạn. “Cứu được vài con điểm toán mà bắt cả tổ gánh hạnh kiểm yếu thì cứu làm gì? Tao cảnh cáo tụi mày, từ nay đứa nào trong tổ này mà lén lút nhận giấy tờ gì từ nhóm thằng Đăng hay thằng Tiến Đạt, tao sẽ là người đầu tiên lên Rate-My-Peer báo cáo ẩn danh gửi cho sao đỏ! Tao phải tự bảo vệ mình trước!”
Sự nghi kỵ bắt đầu mọc rễ và lan nhanh như cỏ dại trong lòng học sinh khu B. Những cái nhìn ấm áp, chia sẻ bài vở ngày thường giờ đây được thay thế bằng những ánh mắt dò xét, đề phòng lẫn nhau. Học sinh không dám ngồi gần nhau, không dám mở ngăn bàn học trước mặt bạn cùng tổ. Tình bạn, sự đoàn kết vừa được Minh Đăng nhen nhóm qua các buổi học nhóm ngầm đang bị quy chế phạt liên đới của Trịnh Huy bóp nghẹt, bẻ gãy từ bên trong.
***
Từ hành lang lầu 2 khu B, Minh Đăng đứng lặng lẽ sát lan can, đôi mắt phẳng lặng sau gọng kính cận đen quan sát toàn cảnh sự rạn nứt đang diễn ra dưới canteen sảnh chính.
Ngón tay anh khẽ gõ nhịp đều đặn lên phím "=" của chiếc máy tính Casio fx-580VN X đặt trong túi quần. Anh có thể cảm nhận rõ sự ngột ngạt đang bao trùm lên khu B. Đây là một đòn tấn công tâm lý cực kỳ hiểm độc của Hoàng Long và Trịnh Huy. Bằng cách dùng điểm rèn luyện và học bổng—hai thứ tài nguyên sinh tồn tối cao của học sinh nghèo—làm con tin, bọn chúng đang ép liên minh phải tự sụp đổ từ bên trong mà không cần tốn một binh một tốt.
*Phân tích động lực nhóm hiện tại: Sự sợ hãi mất mát tài nguyên (học bổng) lớn hơn động cơ hợp tác học thuật. Điểm cân bằng Nash cũ đã bị phá vỡ hoàn toàn. Nếu liên minh tiếp tục phân phối tài liệu giấy theo phương thức cũ, sự đấu tố nội bộ sẽ dẫn đến việc lộ diện toàn bộ các tổ ba người trong vòng 48 giờ tới. Cần phải điều chỉnh mô hình sang trạng thái ẩn nấp hoàn toàn và thay đổi phương thức truyền tin.*
Đăng khẽ quay đầu lại khi nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo nhẹ nhàng từ phía sau cầu thang bộ thoát hiểm số 3. Nguyễn Tuấn—Đội phó sao đỏ—đang đi tuần tra với tác phong rình rập quen thuộc. Tay Tuấn cầm chiếc đèn pin nhỏ, mắt liên tục soi mói vào các góc tối dưới gầm cầu thang và các khe cửa phòng học bỏ hoang lầu 2.
Tuấn dừng lại cách Đăng khoảng mười mét, nụ cười một mí ti hí lộ vẻ ranh mãnh đầy khiêu khích: “Ồ, thủ khoa chuyên Toán lập dị vẫn thích đứng ngắm cảnh ở khu B cũ kỹ này sao? Lo mà ôn tập đi Đăng ạ, kẻo kỳ thi thử tới lại bị tụt hạng hạnh kiểm thì uổng cái bộ óc thiên tài lắm.”
Đăng không đáp. Anh chỉ điềm tĩnh đẩy nhẹ gọng kính cận lên sống mũi, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng nhìn thẳng vào Tuấn. Sự im lặng lạnh lùng của Đăng khiến nụ cười trên gương mặt Tuấn khựng lại, thay thế bằng một thoáng bực bội. Tuấn hừ lạnh một tiếng rồi quay người tiếp tục đi tuần về phía canteen lầu 1, chiếc đế giày cao su của gã không phát ra tiếng động nào trên nền gạch ẩm mốc.
Đăng biết Nguyễn Tuấn đang thiết lập các chốt canh gác ngầm quanh khu vực canteen giá rẻ khu B. Mọi hành vi tiếp xúc, giao nhận của học sinh đều nằm trong tầm ngắm của gã đội phó ranh ma này. Mạng lưới vận chuyển tài liệu giấy của liên minh đang đối mặt với nguy cơ bị bắt quả tang trực tiếp lớn nhất từ trước đến nay.
***
Năm giờ chiều, khi tiếng trống tan học vang lên giòn giã, học sinh khu B nhanh chóng ùa ra cổng trường để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt của Hải Đăng.
Tại văn phòng Đội Sao Đỏ đặt ở một góc khuất lầu 1 khu A, Trịnh Huy và Nguyễn Tuấn đang đứng trước tấm bản đồ hành lang khu B được trải phẳng trên bàn làm việc. Ánh sáng đỏ từ chiếc đèn sưởi nhỏ chiếu lên những đường vẽ chi tiết của các lối đi, phòng tự học và khu vực canteen.
Trịnh Huy cầm cây bút bi đỏ, khẽ gõ nhẹ đầu bút vào biểu tượng canteen giá rẻ khu B trên bản đồ. Gương mặt xương xẩu của gã lộ rõ vẻ tàn nhẫn dưới ánh sáng đỏ mờ ảo. Gã quay sang nhìn Nguyễn Tuấn, khóe môi nhếch lên thành một vệt cười lạnh lùng đầy đắc thắng.
“Áp lực từ quy chế phạt liên đới đã hoạt động hoàn hảo,” Huy nói, giọng nói trầm thấp chứa đựng sự tự phụ cực hạn của kẻ nắm giữ quyền lực hành chính tối cao. “Hôm nay đã có ít nhất ba báo cáo ẩn danh trên Rate-My-Peer chỉ điểm về việc nhóm dọn dẹp thư viện của thằng Hùng chuẩn bị tuồn một đợt tài liệu giải nhanh mới vào canteen sáng mai. Lũ học sinh nghèo đang tự cắn xé nhau để giữ học bổng.”
Nguyễn Tuấn nheo cặp mắt ti hí, tay chỉ vào lối cửa sau của canteen thông ra nhà xe lợp mái tôn: “Tao đã bố trí ba sao đỏ mật phục ở lối đi này từ sáu giờ sáng mai. Chỉ cần thằng Tiến hay thằng Hùng xuất hiện với bất kỳ thùng giấy nào, tụi tao sẽ ập vào lục soát tại chỗ. Lần này tụi nó không có đường lui.”
Trịnh Huy cười lạnh, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ hành lang khu B đang nằm im lìm dưới ánh đèn đỏ:
“Ngày mai, chúng ta sẽ bắt trọn ổ giao dịch tài liệu của bọn chúng tại canteen.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!