Nhạc nềnBeach2

Thương Lượng Trên Bàn Cờ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Cậu đang tổ chức một liên minh chống lại trường học đúng không?”


Giọng nói của Trịnh Thùy Dương không lớn, chỉ vừa đủ để tan vào tiếng gió lùa dọc hành lang lầu 1 của khu học xá A. Nhưng đối với Minh Đăng, từng âm tiết ấy vang lên sắc lẹm và rõ ràng như tiếng một quân cờ gõ xuống mặt bàn đá.


Đăng không giật mình. Bộ não toán học của anh lập tức kích hoạt chế độ phân tích hành vi. Đôi mắt anh, ẩn sau gọng kính cận gọng đen dày cộp, khẽ nheo lại để quan sát đối phương. Đồng tử của Thùy Dương hơi giãn nhẹ—biểu hiện của sự hưng phấn chiến thuật; nhịp thở của cô duy trì ở mức mười sáu nhịp một phút, hoàn toàn ổn định và tự tin. Hai vai cô thả lỏng, nhưng đôi tay đút sâu vào túi áo dài đồng phục lại khẽ siết nhẹ, cho thấy cô đang nắm giữ một quân bài mà cô tin là chắc thắng.


Đăng khẽ dịch chuyển trọng tâm cơ thể. Chuyển động nhỏ vô tình kéo căng vạt áo đồng phục trắng, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét trên lồng ngực—vết tích rỉ máu từ lan can sắt rỉ sét trong đêm cứu Gia Bảo—co thắt lại, gửi về đại não một cơn đau buốt sắc lẹm. Đăng nén cơn đau vào sâu trong các ngăn kéo lý trí. Anh đưa tay phải vào túi quần, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cực nhỏ, như một nhịp đập cơ học giữ cho anh luôn tỉnh táo.


“Trong khuôn viên trường Hải Đăng, việc tụ tập ngoài giờ học và chia sẻ tài liệu không qua kiểm duyệt bị coi là gian lận học thuật cấp độ hai,” Đăng điềm tĩnh đáp, giọng nói phẳng lặng không một gợn sóng cảm xúc. “Nếu cậu mang mẩu giấy đó đến phòng giám thị của thầy Phạm Khắc, tôi sẽ bị hạ hạnh kiểm xuống mức Yếu ngay lập tức. Nhưng cậu đã không làm thế. Cậu giữ nó suốt một tuần qua, và giờ đây chặn tôi ở góc khuất này. Tại sao?”


Thùy Dương khẽ nhếch môi, một vệt cười kiêu kỳ xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp sắc sảo. Cô lướt ngón tay thon dài qua những dòng ký hiệu Hy Lạp cổ đại vẽ sơ đồ Tổ ba người trên mẩu giấy nhăn góc.


“Bởi vì tôi không thích làm việc không công cho ban giám hiệu,” Dương nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái của một thủ khoa chuyên Anh đầy kiêu hãnh. “Và tôi cũng không thích nhìn một kẻ thông minh như cậu bị những cỗ máy sao đỏ của Trịnh Huy nghiền nát một cách lãng phí. Nhưng hành lang này quá nhiều tai mắt. Sau giờ học chiều nay, bốn giờ ba mươi, tại quán trà sữa Hoa Hướng Dương cách cổng trường hai trăm mét. Tôi sẽ đợi cậu ở bàn số bốn cạnh cửa sổ. Đừng đi trễ, thủ khoa toán lập dị.”


Không đợi Đăng trả lời, Dương xoay người bước đi. Vạt áo dài trắng của cô lướt qua khoảng tối của hành lang, tỏa ra một mùi nước hoa nhẹ nhàng, thanh khiết nhưng đầy khoảng cách. Đăng nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô, bàn tay trong túi quần khẽ siết chặt chiếc máy tính Casio.


***


Bốn giờ ba mươi chiều. Cơn mưa rào mùa hạ của Sài Gòn ập xuống nhanh chóng, dát một lớp nước bóng loáng lên những con đường nhựa quanh trường Chuyên Hải Đăng. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn của quán trà sữa Hoa Hướng Dương tạo nên một bức tường âm thanh tự nhiên, che giấu hoàn toàn những lời thì thầm bên trong.


Đăng bước vào quán, mái tóc mái hơi dài bị dính nước mưa bết nhẹ trước trán. Anh đảo mắt quét qua không gian quán. Quán trà sữa Hoa Hướng Dương nằm ở góc phố khuất, là địa điểm trung lập hoàn hảo ngoài tầm kiểm soát của hệ thống camera AI giám sát hành vi của trường. Tại bàn số bốn cạnh cửa sổ, Thùy Dương đã ngồi sẵn từ lúc nào. Trên bàn đặt một ly trà đào cam sả còn nguyên và chiếc cặp da cao cấp thêu logo lớp chuyên Anh VIP.


Đăng kéo ghế ngồi đối diện cô. Anh đặt chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ lên mặt bàn gỗ, bên cạnh là một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đen bám bụi mực.


“Cậu muốn giao dịch điều gì?” Đăng đi thẳng vào vấn đề, không một lời xã giao thừa thãi.


Dương khẽ mỉm cười, đẩy ly nước về phía anh rồi chậm rãi đặt mẩu giấy mật mã sơ đồ Tổ ba người lên bàn. “Cậu vội vã quá, Đăng. Hãy bắt đầu bằng việc giải thích cấu trúc của sơ đồ này. Tại sao lại là các nhóm ba người độc lập? Và tại sao các ký hiệu toán học Hy Lạp cổ đại lại được dùng để mã hóa lịch họp?”


Đăng điềm tĩnh lấy ra một cây bút bi xanh từ hộp bút sờn cũ. Anh lật mặt sau của một tờ giấy ăn trên bàn, nhanh chóng vẽ ra một ma trận quyết định đơn giản với các biến số $U(D)$ và $U(Y)$—đại diện cho hàm lợi ích của Đăng và Dương.


“Đây là Lý thuyết trò chơi Nash ứng dụng vào bảo mật thông tin,” Đăng vừa viết công thức vừa giải thích bằng giọng trầm thấp, đều đặn. “Trong một hệ thống giám sát nghiêm ngặt như Hải Đăng, bất kỳ mạng lưới liên lạc tập trung nào cũng sẽ bị đánh sập ngay khi một mắt xích bị bắt giữ. Quy tắc 'Tổ ba người' đảm bảo rằng mỗi thành viên chỉ biết tối đa hai đầu mối liên lạc trực tiếp. Nếu tổ A bị Trịnh Huy bắt quả tang, họ không thể khai ra tổ B hay tổ C vì họ hoàn toàn không có thông tin. Đây là điểm cân bằng Nash tối ưu để duy trì sự tồn tại của liên minh.”


Dương chăm chú nhìn những nét vẽ công thức sắc nét của Đăng trên tờ giấy ăn. Sự thông minh trong ánh mắt cô dần thay thế cho vẻ kiêu kỳ ban đầu. Cô khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Còn các ký hiệu cổ?”


“Mã hóa ghi chú bằng ký hiệu Toán học cổ,” Đăng đáp, mắt không rời ma trận quyết định. “Giám thị và sao đỏ nhìn vào bảng tin trường chỉ nghĩ đó là các bài toán chứng minh hình học hoặc tích phân nâng cao của học sinh chuyên Toán. Họ sẽ lờ đi. Nhưng đối với các tổ trưởng của liên minh, đó là lịch họp và địa điểm nhận tài liệu sạch tại khu B. Cậu đã giải mã được nó, chứng tỏ năng lực phân tích ngôn ngữ của thủ khoa chuyên Anh không phải là hư danh.”


Dương im lặng một lúc lâu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa bong bóng đang vỡ tan trên mặt kính. Gương mặt sắc sảo của cô thoáng hiện lên một nét u uất, che khuất đi vẻ hoàn hảo của một học sinh có tín nhiệm mức tối đa danh dự của trường.


“Năng lực phân tích sao?” Dương khẽ thở dài, giọng nói lần đầu tiên chùng xuống, mất đi tông giọng kiêu kỳ thường ngày. “Ở ngôi trường này, năng lực chỉ là thứ công cụ để cha tôi—Trịnh Hoàng Giang—trưng bày trước các đối tác tài chính của ông ta. Cậu có biết cảm giác mỗi ngày thức dậy đều phải đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo không? GPA phải luôn là 9.9, không được phép có một vết mực đen trong học bạ, không được phép kết bạn với học sinh lớp thường khu B, và phải học ngành tài chính theo lộ trình du học Ivy League được định sẵn. Cha tôi kiểm soát mọi mối quan hệ, mọi giờ giấc sinh hoạt của tôi. Tôi giống như một quân cờ danh dự được đặt ở đỉnh cao nhất của Đường cong chuông, nhưng thực chất lại là kẻ mất tự do nhất.”


Đăng chăm chú lắng nghe. Kỹ năng đọc vị hành vi cho anh thấy sự run rẩy nhẹ ở khóe môi của Dương và nhịp thở dồn nập của cô khi nhắc đến tên cha mình—những minh chứng rõ ràng cho mối quan hệ rạn nứt giữa Thùy Dương và cha. Đây chính là động cơ sâu thẳm thúc đẩy cô nổi loạn.


“Tôi hiểu,” Đăng điềm tĩnh rút từ trong cặp ra một tệp tài liệu được bọc kín bằng túi nilon chống nước. Anh chậm rãi đẩy nó về phía Dương. “Và đây là lý do tại sao cậu nên gia nhập Liên Minh Giấy Trắng.”


Dương nhíu mày, nhận lấy tệp tài liệu và mở ra. Ngay lập tức, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy tiêu đề của tờ giấy đầu tiên: Bệnh án tâm lý lâm sàng của Trần Gia Bảo, có đóng dấu đỏ chính thức của Bệnh viện quận Bình Thạnh.


“Đây là...” Dương run giọng.


“Bệnh án trầm cảm nặng cấp độ ba của Gia Bảo,” Đăng nói, giọng nói phẳng lặng nhưng chứa đựng một sức nặng đanh thép. “Quy chế Đường cong chuông cực đoan của trường Hải Đăng chỉ cho phép năm phần trăm học sinh đạt điểm A. Để giữ vững vị trí đó, nhóm tinh hoa của Hoàng Long đã dùng tiền mua đề cương độc quyền từ thầy Tiến, đồng thời cấu kết với Trịnh Huy để dìm điểm rèn luyện của Bảo xuống mức yếu khi cậu ấy từ chối làm bài hộ. Hệ thống này không phải để giáo dục; nó là một đấu trường sinh tử ép học sinh phải triệt hạ lẫn nhau để sinh tồn. Bảo suýt nữa đã tự tử từ sân thượng lầu bốn khu B nếu tôi không kịp giữ tay cậu ấy lại.”


Đăng nhìn thẳng vào mắt Dương, ánh mắt anh phẳng lặng nhưng kiên định như một bức tường thép: “Nếu cậu tiếp tục đóng vai trò quân cờ danh dự để bảo vệ danh tiếng cho cha cậu và ban giám hiệu, cậu đang gián tiếp tiếp tay cho hệ thống tàn sát những học sinh yếu thế như Bảo. Nhưng nếu cậu hợp tác với tôi, chúng ta có thể bẻ gãy hệ thống này từ bên trong. Cậu muốn tự do, còn tôi muốn công lý cho bạn mình. Đây là một trò chơi không phải trò chơi tổng bằng không (non-zero-sum game). Cả hai chúng ta đều có thể đạt được mục đích nếu hợp tác chéo.”


Dương cúi đầu nhìn vào bệnh án của Gia Bảo, rồi nhìn sang những công thức toán học hành vi được Đăng phác thảo trên giấy ăn. Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên gương mặt cô. Một bên là sự an toàn của chiếc mặt nạ danh dự và đặc quyền gia tộc; một bên là khát vọng tự do nổi loạn và sự thức tỉnh lương tri trước thảm kịch học đường.


Không gian quán trà sữa chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng mưa rơi rầm rì ngoài phố và tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa cũ của quán.


Dương im lặng một lúc lâu, đôi mắt cô quét qua chiếc máy tính Casio trầy xước của Đăng—vật chứng cho sự nhẫn nại và trí tuệ của kẻ đang muốn lật đổ cả một trật tự độc tài. Rồi, cô chậm rãi mở chiếc cặp da của mình, rút ra một chiếc bút máy khắc tên tinh xảo của hãng Parker. Nhưng thay vì viết, cô khẽ vặn nhẹ phần thân bút, để lộ ra một đầu cắm USB nhỏ và một dãy đèn led siêu nhỏ màu xanh.


Đó là chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony ngụy trang—vũ khí thông tin bí mật của thủ khoa chuyên Anh.


Dương đẩy chiếc máy ghi âm mini về phía Đăng, ánh mắt cô lấy lại vẻ sắc sảo, kiên định nhưng lần này đã tràn đầy sự tin cậy chiến lược:


“Tôi sẽ cho cậu thông tin mật về lịch tuần tra của giám thị, đổi lại cậu phải giúp tôi tự do.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!