Nhạc nềnBeach2

Sụp Đổ Phổ Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của ngày thứ Hai bao phủ lấy khuôn viên trường THPT Chuyên Hải Đăng bằng một màn sương mờ đục, ẩm ướt đặc trưng của những ngày giao mùa Sài Gòn. Nhưng bầu không khí lạnh lẽo bên ngoài không thể làm giảm đi cái nóng hầm hập đang bao trùm lấy sảnh chính khu hiệu bộ tòa nhà A. Hàng trăm học sinh khối 12 đang chen chúc, xô đẩy nhau trước tấm bảng tin lớn bằng kính cường lực. Hôm nay là ngày công bố kết quả kỳ thi giữa kỳ I môn Toán—kỳ thi được chấm tự động theo thuật toán của hệ thống Đường cong chuông (Bell Curve).


Minh Đăng đứng lặng lẽ ở rìa hành lang lầu 1, tựa lưng vào lan can bê tông xám. Anh khẽ rướn người, vạt áo đồng phục trắng cọ sát vào lồng ngực làm kéo căng vết xước dài mười xăng-ti-mét vẫn còn đóng vảy cứng. Cơn đau buốt sắc lẹm từ da thịt dội thẳng lên đại não khiến Đăng khẽ nheo mắt lại sau gọng kính cận đen dày cộp. Anh không kêu lên một tiếng, điềm tĩnh đưa tay phải vào túi quần, ngón tay chai sần khẽ chạm vào lớp vỏ nhựa nhám của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Tiếng nhấn phím "=" kẹt nhẹ phát ra một âm thanh cực nhỏ, như một nhịp đập cơ học giữ cho lý trí của anh luôn nằm trong vùng kiểm soát tuyệt đối.


Từ vị trí của mình, Đăng có thể nhìn rõ toàn cảnh sảnh chính phía dưới. Tiếng xôn xao, bàn tán bắt đầu chuyển thành những tiếng xì xào kinh ngạc, rồi lan rộng thành một làn sóng hoang mang tột độ.


"Không thể nào! Thủ khoa chuyên Toán mà chỉ được 6.0 sao?"

"Nhìn bảng điểm kìa! Hoàng Long tụt xuống hạng B rồi! Không, là cận ranh giới hạng C luôn!"

"Cả nhóm tinh hoa khu A đều bị điểm thấp ở câu cuối. Chuyện gì đang xảy ra thế này?"


Đăng cúi đầu nhìn xuống. Giữa đám đông đang hỗn loạn, Trần Hoàng Long đứng chết lặng trước bảng điểm. Gương mặt điển trai, thường ngày luôn tràn ngập sự ngạo mạn của gã thủ khoa đặc quyền, giờ đây trắng bệch không một giọt máu. Đôi mắt gã trợn trừng, dán chặt vào con số 6.0 đỏ chót nằm cạnh tên mình trên bảng xếp hạng. Tay trái của Long nâng lên một cách vô thức, ngón tay cái điên cuồng xoa mạnh vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng đeo trên cổ tay—một hành vi tự xoa dịu quen thuộc mỗi khi gã rơi vào trạng thái mất kiểm soát và hoảng loạn tột độ.


Phía sau Long, Thầy Nguyễn Văn Tiến—giáo viên chủ nhiệm lớp chuyên Toán kiêm thành viên ban ra đề—đang đứng tựa vào cột trụ sảnh, mồ hôi hột rịn ra đầy trên vầng trán hói nhẹ. Cặp mắt híp sau tròng kính dày cộp của thầy Tiến đảo liên tục đầy bất an. Thầy Tiến không chỉ lo lắng cho điểm số của học sinh cưng; thầy đang run sợ. Thầy biết rõ bộ đề cương ôn tập độc quyền mà thầy lén bán cho bà Phương Thảo để đổi lấy khoản tài trợ quỹ lớp khổng lồ đã bị gài bẫy. Việc Hoàng Long và toàn bộ nhóm tinh hoa khu A mắc chung một lỗi sai logic hệ thống giống hệt nhau ở câu hỏi phân loại số 50 không chỉ kéo tuột điểm số của họ, mà còn là bằng chứng đanh thép tố cáo đường dây rò rỉ đề thi mà thầy là mắt xích chính.


Đăng điềm tĩnh quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt thầy Tiến bằng kỹ năng đọc vị hành vi qua ngôn ngữ cơ thể. Sự né tránh ánh mắt của đồng nghiệp, đôi bàn tay run rẩy đút vội vào túi quần tây, và nhịp thở nông, dồn dập của thầy Tiến đều khớp hoàn hảo với mô hình tâm lý của một kẻ tham nhũng đang cận kề bờ vực bị lộ tẩy.


Bẫy logic câu hỏi số 50 đã hoạt động chính xác đến từng biến số.


Trong công thức bẫy logarit mà Đăng cố tình để lộ cho kẻ chỉ điểm Nguyễn Minh Hoàng chụp lại, anh đã lược bỏ dấu giá trị tuyệt đối của biến số âm khi hạ bậc chẵn. Long và nhóm tinh hoa, do quen thói học vẹt và lười tư duy, đã bê nguyên văn công thức lỗi này vào bài thi thật. Khi chấm máy tự động, việc thu hẹp tập xác định đã triệt tiêu nghiệm âm hợp lệ, dẫn đến lỗi chia cho 0 ở bước thế tham số m trong phần tự luận trình bày nháp chéo. Hệ thống chấm chéo của trường lập tức đánh giá toàn bộ phần trình bày tự luận của họ là vô trị, kéo điểm số thô của Long từ 9.8 xuống thẳng mức trung bình.


Nhưng điều tàn nhẫn nhất của hệ thống Đường cong chuông chính là tính tương đối của nó. Khi điểm số của nhóm dẫn đầu sụp đổ, phổ điểm chung của cả khối bị kéo phẳng dẹt. Nhóm tự học của liên minh ở khu B, nhờ sử dụng công thức sạch giải quyết an toàn các câu hỏi từ 1 đến 45, giờ đây đồng loạt vươn lên chiếm lĩnh các phân vị điểm cao từ 8.0 đến 8.5. Trật tự phân tầng cũ của trường Hải Đăng đã bị bẻ gãy từ bên trong bằng chính thuật toán của nó.


"Minh Đăng!"


Một giọng nói trong trẻo, kiêu kỳ nhưng lạnh lùng vang lên ngay sau lưng Đăng, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.


Đăng không giật mình. Anh điềm tĩnh xoay người lại. Trịnh Thùy Dương đang đứng cách anh chưa đầy hai bước chân trong góc tối của hành lang dẫn về Phòng 302 - Lầu 3 khu A. Thủ khoa chuyên Anh vẫn giữ phong thái đài các thường ngày, đồng phục phẳng phiu đúng chuẩn tiểu thư, mái tóc dài uốn nhẹ xõa ngang vai. Nhưng đôi mắt sáng sắc sảo của cô không còn vẻ thờ ơ thường thấy. Cô nhìn thẳng vào mắt Đăng, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt cười đầy ẩn ý.


"Kết quả thi giữa kỳ thú vị thật đấy," Dương bước thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Đăng có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô. "Cậu có vẻ không ngạc nhiên khi thấy Hoàng Long rơi xuống hạng B nhỉ, thủ khoa toán lập dị?"


Đăng đưa tay đẩy nhẹ gọng kính cận đen, giọng nói phẳng lặng như không hề có chút biến động cảm xúc: "Điểm số là kết quả của một hàm số nhiều biến. Khi một biến số tự phụ thay đổi giá trị đầu vào, kết quả đầu ra sụt giảm là điều tất yếu về mặt toán học. Tôi không có lý do gì để ngạc nhiên."


"Hàm số nhiều biến sao?" Dương khẽ cười, tiếng cười trong trẻo nhưng chứa đựng sự sắc bén của một kẻ săn tin sừng sỏ. Cô chậm rãi đưa tay vào túi áo dài đồng phục, rút ra một mẩu giấy nhỏ đã hơi nhăn góc nhưng được vuốt phẳng lại cẩn thận.


Đăng nhìn xuống mẩu giấy. Đồng tử của anh khẽ co rút lại.


Đó là mẩu giấy mật mã sơ đồ Tổ ba người viết bằng các ký hiệu Hy Lạp cổ mà anh vô tình làm rơi dưới gầm bàn học phòng 302 trong đợt truy quét của Trịnh Huy từ tuần trước. Trên mẩu giấy, ngoài sơ đồ phân phối nhân sự của liên minh tự học khu B, còn có ghi chép chi tiết về lịch họp ngầm tại nhà kho thể chất cũ lầu 4.


Dương nhìn thẳng vào mắt Đăng, dằn mạnh mẩu giấy mật mã xuống bục lan can bê tông ngay trước mặt anh. Ánh mắt cô khóa chặt lấy từng biểu cảm trên gương mặt anh, không bỏ sót một nhịp chớp mắt nào:


"Cậu đang tổ chức một liên minh chống lại trường học đúng không?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!