Nước Đi Bất Ngờ
Cái lạnh buốt mười tám độ C từ họng gió điều hòa trung tâm của phòng học 302, lầu 3 khu học xá A, phả xuống da thịt qua lớp áo đồng phục mỏng dính. Trong không gian khép kín ấy, tiếng quạt gió rầm rì chạy đều đều tạo nên một thứ áp âm trầm đục, đè nặng lên màng nhĩ của năm mươi học sinh chuyên Toán. Không ai nói với ai lời nào. Tiếng ngòi bút máy gai góc cào sột soạt trên giấy thi, tiếng lật đề thi nhè nhẹ, và cả tiếng thở dốc lo âu của vài học sinh cận ranh giới đào thải tạo nên một bản nhạc nền đầy nghẹt thở của kỳ thi giữa kỳ I môn Toán.
Minh Đăng ngồi ở chiếc bàn gỗ cuối dãy sát cửa sổ. Anh khẽ rướn người để điều chỉnh lại tư thế ngồi. Chuyển động rất nhỏ ấy lập tức kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết sẹo chưa lành từ vụ cứu Gia Bảo trên sân thượng khu B—nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm. Đăng không nhíu mày, gương mặt anh phẳng lặng như một mặt hồ đóng băng dưới mùa đông. Anh đã quen với việc nén những cơn đau vật lý vào sâu trong những ngăn kéo logic của bộ não. Đôi mắt anh, ẩn sau gọng kính cận đen dày cộp, bình thản nhìn xuống tờ đề thi vừa được lật mở.
Đặt bên cạnh tờ đề là chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Lớp vỏ nhựa màu xám tro của nó đã bạc màu ở các góc, nút bấm "=" bị kẹt nhẹ do tần suất sử dụng cực hạn trong những đêm Đăng chạy mô phỏng phổ điểm ảo. Chiếc máy tính này là món quà sinh nhật lần thứ mười lăm của người anh trai quá cố Nguyễn Minh Khoa, cũng là công cụ duy nhất giúp anh tính toán các ma trận xác suất và điểm cân bằng Nash để bẻ gãy hệ thống chấm điểm Đường cong chuông độc hại của trường Hải Đăng.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng đế giày cao gót nện đều đặn xuống nền gạch men lạnh ngắt cắt đôi dòng suy nghĩ của Đăng. Cô Nguyễn Thị Mai—giám thị phòng thi số 5—đang đi tuần tra liên tục giữa các dãy bàn. Đúng như danh tiếng "mắt diều hâu" của mình, cô Mai không bỏ sót bất kỳ một cử động nhỏ nào của học sinh. Cặp mắt sắc sảo sau tròng kính lão gọng dày liên tục quét qua quét lại, từ những ngón tay đang run rẩy bấm máy tính của học sinh trung bình cho đến những tờ nháp thi đang chi chít công thức giải.
Đăng điềm tĩnh tháo kính cận, dùng vạt áo đồng phục lau nhẹ lớp sương mờ bám trên tròng kính do hơi lạnh điều hòa, rồi đeo lại. Anh liếc nhìn lên hàng ghế đầu tiên.
Trần Hoàng Long đang ngồi ở đó. Tư thế của gã thủ khoa kiêu ngạo vô cùng thư thái, lưng tựa hờ vào thành ghế, một tay xoay nhẹ chiếc bút bi Thiên Long cao cấp. Thỉnh thoảng, tay trái của Long lại đưa lên, ngón cái xoa nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng—một hành vi tự xoa dịu vô thức mỗi khi gã chuẩn bị thực hiện một nước đi đầy tự phụ. Long đang lướt nhanh qua 49 câu hỏi trắc nghiệm đầu tiên với tốc độ đáng kinh ngạc. Gã làm bài nhanh không phải vì gã đột phá về mặt tư duy, mà vì gã đã được thầy Nguyễn Văn Tiến tuồn trước cấu trúc đề cương ôn tập độc quyền từ hai ngày trước.
Nhưng điều khiến khóe môi Đăng khẽ nhếch lên một vệt cong lạnh lùng là câu hỏi số 50—câu hỏi phân loại điểm 10 nằm chễm chệ ở cuối trang đề thi:
*“Tìm tất cả các giá trị thực của tham số m để phương trình logarit sau có đúng hai nghiệm thực phân biệt...”*
Đăng biết rõ câu hỏi này. Đây chính là cái bẫy logic hệ thống mà anh đã dày công thiết kế và để lộ thông qua kẻ chỉ điểm ngầm Nguyễn Minh Hoàng. Trong bộ đề cương bẫy mà Long đánh cắp, công thức hạ bậc chẵn logarit dạng $\log_a(f(x)^{2k}) = 2k \log_a(f(x))$ đã bị Đăng cố tình lược bỏ dấu giá trị tuyệt đối của biến số âm. Một lỗi sai kinh điển, cực kỳ tinh vi mà chỉ những kẻ lười suy nghĩ, quen dùng tiền để mua đề cương giải sẵn và học vẹt công thức như Hoàng Long mới mắc phải. Khi áp dụng công thức thiếu dấu trị tuyệt đối này vào câu 50, tập xác định của phương trình sẽ bị thu hẹp bất thường, triệt tiêu hoàn toàn một nghiệm âm hợp lệ và dẫn đến một lỗi chia cho 0 ẩn sâu ở bước biến đổi hệ phương trình tuyến tính trung gian tiếp theo khi thế số m.
Ở hàng ghế đầu, Hoàng Long bắt đầu đặt bút viết vào tờ nháp thi. Nhịp bút của gã vội vã, hăm hở và tràn đầy sự tự phụ. Gã lẩm nhẩm công thức bẫy trong đầu, nhanh chóng biến đổi phương trình câu 50 theo đúng kịch bản mà gã nghĩ là "vũ khí độc quyền" của Đăng. Ngón tay gã liên tục gõ nhanh trên bàn phím máy tính để tìm ra đáp án m. Gã không hề nghi ngờ. Sự kiêu ngạo đã làm mờ mắt gã, khiến gã tin rằng mình đang đi trước Đăng một bước.
Cô Nguyễn Thị Mai đi ngang qua dãy bàn của Long, khẽ dừng lại nhìn vào tờ nháp của gã. Thấy nét chữ trình bày công thức giải nhanh cực kỳ đẹp mắt và dứt khoát, cô khẽ gật đầu hài lòng rồi tiếp tục bước xuống cuối phòng thi. Ánh mắt cô khóa chặt vào Minh Đăng.
Đăng không vội làm bài. Anh đang áp dụng kỹ thuật "Khống chế thời gian làm bài tối ưu" theo tỷ lệ 60-30-30 mà anh đã lập trình sẵn trong đầu.
*60 phút đầu tiên: Giải quyết hoàn hảo 49 câu hỏi phụ để đảm bảo điểm số nền tảng.*
*30 phút tiếp theo: Chạy mô phỏng phổ điểm ảo trên máy tính Casio để kiểm soát biến số hành vi của Long và đảm bảo bẫy logic không bị giáo viên chấm thi phát hiện sớm.*
*30 phút cuối cùng: Giải quyết các câu hỏi dễ còn lại và tiến hành xóa sạch nháp thi để không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật nào.*
Đăng đặt ngón tay thon dài lên bàn phím chiếc Casio fx-580VN X. Anh bắt đầu nhập các hệ phương trình ma trận của 49 câu đầu tiên. Tiếng nhấn phím *tạch, tạch, tạch* vang lên đều đặn, khô khốc và chuẩn xác như nhịp đập của một chiếc đồng hồ cơ học. Đăng giải quyết từng câu hỏi một cách điềm tĩnh, không một động tác thừa, không một giây do dự. Bộ não của anh hoạt động như một bộ vi xử lý hiệu suất cao, quét qua các phương án nhiễu của đề thi và loại bỏ chúng bằng logic toán học thuần túy.
Ở phía trên, Hoàng Long thỉnh thoảng lại quay ngoắt đầu lại nhìn về phía Đăng. Khi thấy Đăng vẫn đang cặm cụi bấm máy tính với tốc độ đều đều, Long khẽ nhếch mép cười khinh bỉ. Gã tin rằng Đăng đang chật vật giải quyết các câu hỏi phân loại khó mà gã đã vượt qua dễ dàng nhờ bộ đề cương mua trước. Long cố tình rướn người, tạo ra một góc nhìn nghiêng để lén liếc vào tờ nháp của Đăng khi đi ngang qua để xin thêm giấy nháp từ cô Mai.
"Thí sinh Trần Hoàng Long, tập trung làm bài của mình, không nhìn xung quanh!" Giọng nói nghiêm khắc của cô Nguyễn Thị Mai vang lên cắt đứt hành vi gian lận của Long.
Long giật mình, vội vàng quay lại bàn học, tai đỏ bừng vì xấu hổ nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ thách thức. Gã nhanh chóng đặt bút điền đáp án câu 50 vào phiếu trả lời trắc nghiệm: phương án B. Đó chính là đáp án sai được sinh ra từ lỗi chia cho 0 ẩn sâu của công thức bẫy.
Đăng nhìn thấy tất cả những hành vi đó qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính cửa sổ sát bàn học. Anh không bộc lộ một chút cảm xúc nào. Ngón tay anh vẫn gõ đều đặn trên phím Casio. Anh chuyển sang bước thứ hai của chiến thuật: chạy mô phỏng phổ điểm ảo.
Đăng mở chế độ Spreadsheet trên chiếc Casio fx-580. Anh nhập vào các biến số điểm số ước tính của phòng thi số 5 dựa trên dữ liệu học lực thực tế của từng học sinh mà anh đã thu thập được từ trước.
*Nếu Long điền đáp án B ở câu 50, điểm của gã sẽ bị giới hạn ở mức 9.8 thực tế (nhưng do lỗi sai logic hệ thống ở câu phân loại, gã sẽ bị trừ điểm nặng ở phần tự luận trình bày nháp thi chéo nếu ban giám hiệu áp dụng quy chế chấm chéo). Đồng thời, nhóm tự học của liên minh ở khu B đã được Đăng trang bị công thức sạch để giải quyết an toàn các câu hỏi từ 1 đến 45, đạt mức điểm đồng đều 8.0 đến 8.5. Khoảng cách điểm số giữa thủ khoa và nhóm học sinh yếu thế sẽ bị thu hẹp từ 5.0 điểm xuống còn chưa đầy 1.5 điểm. Phổ điểm Đường cong chuông độc hại của trường sẽ bị kéo phẳng dẹt, mất đi hoàn toàn hiệu lực phân loại cực đoan để đào thải học sinh.*
Màn hình máy tính Casio hiển thị các dòng ma trận số liệu chạy liên tục, các biến số dịch chuyển dần về điểm cân bằng Nash tối ưu mà Đăng mong muốn. Mọi thứ hoạt động hoàn hảo như một thuật toán đã được lập trình sẵn. Bẫy nhận thức đã hoàn tất.
Đăng bắt đầu chuyển sang bước cuối cùng: làm sạch nháp thi. Anh dùng chiếc gôm tẩy loại tốt, tỉ mỉ xóa sạch từng nét bút chì ghi chép công thức giải nhanh câu 50 trên tờ giấy nháp của mình. Anh không để lại bất kỳ một dấu vết mực hay vết hằn nào có thể giúp người khác sao chép hoặc khiến giáo viên chấm thi nghi ngờ anh cố tình gieo nhiễu thông tin. Tờ giấy nháp nộp lại của Đăng sẽ hoàn toàn trắng sạch ở phần câu hỏi phân loại khó nhất, chứng minh anh không hề tham gia vào cuộc tranh đoạt điểm 10 ảo của nhóm tinh hoa.
Ở phía trước, Hoàng Long đứng dậy. Gã cầm tờ phiếu trả lời trắc nghiệm và giấy nháp, bước lên bục giảng nộp bài sớm trước mười lăm phút với thái độ vô cùng ngạo mạn. Gã đi ngang qua bàn của Đăng, cố tình dừng lại một nhịp, cúi xuống thì thầm bằng giọng nói trầm thấp đầy đắc thắng:
"Ghế thủ khoa của mày, ngày mai tao sẽ lấy lại."
Đăng không ngước đầu lên, anh chỉ điềm tĩnh đặt chiếc máy tính Casio cũ trầy xước vào trong túi áo khoác đồng phục. Vết xước trên lồng ngực anh khẽ nhói lên một nhịp đau buốt dưới lớp vải sờn cũ, như một lời nhắc nhở đanh thép về cái giá mà anh phải trả để bảo vệ Gia Bảo và bẻ gãy hệ thống độc tài này.
*Tùng! Tùng! Tùng!*
Tiếng trống thu bài vang dội khắp các dãy hành lang trường Hải Đăng, cắt đôi không gian tĩnh lặng của phòng thi số 5. Cô Nguyễn Thị Mai đứng dậy, nghiêm giọng yêu cầu tất cả học sinh ngừng bút.
Hoàng Long đứng ở cửa phòng thi, khoanh tay trước ngực, nhìn Đăng bằng một nụ cười đắc thắng tột cùng. Gã hoàn toàn không hề biết rằng, toàn bộ đáp án ở câu hỏi phân loại điểm 10 môn Toán giữa kỳ của gã đã sai hoàn toàn bản chất toán học từ bước biến đổi đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!