Bàn Cờ Giữa Kỳ
Cơn gió buốt lùa qua khe cửa kính phòng 302 mang theo cái lạnh khô khốc mười tám độ C của hệ thống điều hòa trung tâm khu A. Tiếng đế giày của Trịnh Huy và đội sao đỏ đã khuất hẳn sau khúc quanh hành lang, nhưng bầu không khí ngột ngạt trong lớp học vẫn chưa hề hạ nhiệt.
Trịnh Thùy Dương đứng thẳng trước bàn học của Minh Đăng. Tà áo dài trắng phẳng phiu của cô khẽ dao động. Đôi mắt sắc sảo của thủ khoa chuyên Anh khóa chặt lấy gương mặt phẳng lặng như tờ giấy trắng của nam sinh gầy gò đối diện. Không một động tác thừa, cô đưa tay vào túi áo dài, rút ra mẩu giấy gấp tư đã hơi nhăn nheo—mẩu giấy mật mã vẽ sơ đồ Tổ ba người và lịch họp ngầm tại nhà kho khu B mà Đăng vô tình đánh rơi lúc nãy. Cô dằn mạnh nó xuống mặt bàn gỗ lạnh ngắt, ngay sát cạnh chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước của anh.
"Cậu đang tổ chức một liên minh chống lại trường học đúng không?" Giọng nói của Dương hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ cho hai người nghe, nhưng áp lực trong từng câu chữ thì nặng trịch.
Đăng nhìn mẩu giấy. Bộ não toán học của anh lập tức vận hành, chạy hàng trăm mô phỏng xác suất trong vòng chưa đầy hai giây.
*Biến số 1: Thùy Dương vừa giải vây cho mình trước Trịnh Huy bằng đặc quyền gia thế của cô. Nếu cô muốn tố cáo mình lên ban giám hiệu, cô chỉ cần im lặng để Huy lục soát bục giảng. Việc cô giữ mẩu giấy này và đối chất riêng chứng minh cô không có ý định hủy hoại mình. Biến số 2: Dương là con gái của Trịnh Hoàng Giang, cổ đông lớn nhất của trường Hải Đăng. Lợi ích của cô gắn liền với danh tiếng của trường, nhưng hành vi cứu mình lại mâu thuẫn với lợi ích đó. Kết luận: Cô ấy muốn giao dịch.*
Đăng không hề bộc lộ sự hoảng loạn. Anh điềm tĩnh đưa ngón tay thon dài, chai sần vì viết công thức, khẽ đẩy gọng kính cận đen lên sống mũi. Chuyển động ấy vô tình kéo căng cơ ngực, khiến vết xước dài mười xăng-ti-mét—vết sẹo chưa lành từ vụ cứu Gia Bảo trên sân thượng khu B—nhói lên một cơn đau buốt. Anh nén cơn đau vào sâu trong tiềm thức, ngước mắt nhìn thẳng vào Dương.
"Nếu tôi nói đúng, cậu sẽ làm gì?" Đăng hỏi ngược lại, giọng nói phẳng lặng, đều đều như tiếng máy đọc.
Thùy Dương khẽ bật cười, một tiếng cười kiêu kỳ nhưng phảng phất sự mệt mỏi. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện Đăng, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn. Đăng quan sát ngôn ngữ cơ thể của cô: vai hơi khòm xuống một chút so với phong thái đài các thường ngày, các đầu ngón tay siết nhẹ vào nhau đến mức đầu móng trắng bệch. Đây là biểu hiện của một người đang chịu áp lực tinh thần cực lớn từ gia đình, tương tự như trạng thái của Gia Bảo trước khi suy kiệt.
"Tôi sẽ không tố cáo cậu," Dương nói, ánh mắt cô lướt qua chiếc máy tính Casio cũ kỹ của anh. "Cha tôi muốn tôi phải đạt điểm tuyệt đối khối D để làm đẹp hồ sơ du học Ivy League. Ông ấy coi tôi như một món trang sức để khoe mẽ trong các buổi tiệc thượng lưu. Nhưng hệ thống Đường cong chuông tàn nhẫn này đang biến tôi thành một cỗ máy vô cảm. Tôi phải triệt hạ điểm số của những người bạn thân nhất để giữ vững vị trí top 1%. Tôi ghét điều đó. Tôi muốn tự do, Đăng ạ."
Đăng im lặng lắng nghe. Anh nhận ra Thùy Dương không phải là kẻ thù, mà là một đồng minh tiềm năng có cùng mục tiêu bẻ gãy hệ thống áp bức này, dù xuất phát từ một giai tầng khác. Anh kéo mẩu giấy mật mã về phía mình, điềm tĩnh gập lại rồi giắt vào túi áo khoác.
"Quy chế Đường cong chuông vận hành dựa trên sự ích kỷ của cá nhân," Đăng nói, ngón tay anh gõ nhẹ lên phím '=' của chiếc Casio. "Khi tất cả mọi người đều tranh đoạt để sinh tồn, ban giám hiệu sẽ dễ dàng kiểm soát phổ điểm để trục lợi. Nhưng nếu chúng ta thiết lập được một điểm cân bằng Nash mới—nơi sự hợp tác mang lại lợi ích cao hơn sự phản bội—hệ thống sẽ tự động sụp đổ. Tôi cần thông tin mật về lịch tuần tra của giám thị và các quyết định hành chính từ văn phòng hiệu bộ. Cậu có thể cung cấp điều đó."
Dương nhìn Đăng, ánh mắt cô ánh lên sự kinh ngạc trước tư duy logic lạnh lùng nhưng đầy nhân văn của anh. Cô khẽ gật đầu, đưa chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony ngụy trang dưới dạng bút viết cao cấp về phía anh.
"Thỏa thuận thành lập. Tôi sẽ là kiến trúc sư thông tin của cậu. Nhưng cậu phải hứa, kế hoạch của cậu phải cứu được cả những người ở đáy bảng xếp hạng như Gia Bảo. Tôi không muốn thấy thêm bất kỳ ai phải nhảy xuống từ sân thượng đó nữa."
"Đó là mục tiêu cốt lõi của tôi," Đăng trả lời, giọng nói của anh lần đầu tiên có một chút ấm áp.
***
Chiều hôm đó, sau giờ tan học, Đăng bắt xe buýt đến bệnh viện quận Bình Thạnh để thăm Gia Bảo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc bao trùm khắp hành lang khoa tâm lý lâm sàng.
Bảo đang ngồi trên giường bệnh cạnh cửa sổ, gương mặt cậu nhợt nhạt, gầy gò đi trông thấy. Trên đùi cậu là một cuốn sổ vẽ phác thảo nhỏ. Đăng bước vào, lặng lẽ đặt một hộp sữa tươi lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Anh nhìn vào trang giấy vẽ của Bảo. Đó là một bức tranh chì đen tối, vẽ một bóng người nhỏ bé đang bị đè bẹp dưới một biểu đồ hình chuông khổng lồ bám đầy những sợi xích sắt.
Bảo ngước lên nhìn Đăng, đôi mắt cận thị dại đi vì những liều thuốc an thần nhẹ. Cậu khẽ mím môi, giọng nói run rẩy:
"Đăng... ngày mai là kỳ thi giữa kỳ rồi đúng không? Tớ... tớ sợ lắm. Mẹ tớ sáng nay lại gọi điện, bà ấy nói nếu tớ không được phục hồi hạnh kiểm và thi đạt điểm A, bà ấy sẽ xé hết đống tranh vẽ của tớ và bắt tớ phải chuyển trường về quê..."
Đăng bước tới, đặt bàn tay gầy nhưng kiên định của mình lên vai Bảo. Lực siết nhẹ từ tay anh như truyền đi một luồng dũng khí thép.
"Cậu không cần phải sợ, Bảo ạ," Đăng nhìn thẳng vào mắt bạn, giọng nói trầm ấm và đầy quyết đoán. "Tớ đã tính toán mọi biến số trên bàn cờ. Ngày mai, tớ sẽ bắt Hoàng Long và cả hệ thống này phải trả lại sự trong sạch cho cậu. Cậu chỉ cần nghỉ ngơi và tin tớ."
Bảo nhìn Đăng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò. Cậu gật đầu, siết chặt chiếc cọ vẽ trong tay như tìm lại được một điểm tựa sinh tồn duy nhất giữa giông bão.
***
Sáng thứ Sáu, bầu không khí tại trường THPT Chuyên Hải Đăng căng thẳng như một dây đàn sắp đứt. Kỳ thi giữa kỳ I môn Toán chính thức gõ cửa. Học sinh khối 12 tập trung đông nghịt trước cửa phòng thi số 5 lầu 3 khu A. Tiếng lật giấy đề cương sột soạt, tiếng học vẹt rì rầm xen lẫn những tiếng thở dài lo âu tạo nên một sự hỗn loạn âm ỉ.
Trần Hoàng Long đứng ở trung tâm hành lang, được vây quanh bởi nhóm tinh hoa chuyên Toán. Hắn mặc bộ đồng phục VIP thêu chỉ vàng phẳng phiu, phong thái vô cùng tự tin và ngạo mạn. Tay trái của hắn thỉnh thoảng lại đưa lên, ngón cái xoa nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ thông minh màu đen bóng loáng—hành vi tự xoa dịu quen thuộc mỗi khi hắn chuẩn bị thực hiện một âm mưu lớn.
"Tụi mày cứ yên tâm," Long cười khẩy, giọng nói lớn cốt để cho những học sinh nghèo xung quanh nghe thấy. "Đề thi giữa kỳ lần này do thầy Tiến trực tiếp ra đề. Độ phân hóa cực cao, đặc biệt là câu hỏi số 50 phân loại điểm 10. Nhưng tao đã nắm giữ được bộ công thức giải nhanh tối ưu nhất rồi. Vị trí thủ khoa tuyệt đối lần này chắc chắn vẫn thuộc về tao."
Đăng đứng lặng lẽ ở góc hành lang, lưng tựa vào bức tường sơn vàng nhạt. Anh nghe rõ từng lời khoe khoang của Long. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một vệt cong lạnh lùng dưới lớp tóc mái dài che khuất mắt.
*Hoàng Long, mày tự phụ quá rồi. Bộ công thức giải nhanh mà mày mua chuộc từ Nguyễn Minh Hoàng thực chất là bộ đề cương bẫy do tao cố tình để lộ. Công thức hạ bậc chẵn logarit ở câu 50 trong đó đã bị tao lược bỏ điều kiện trị tuyệt đối của biến số âm—một lỗi sai logic cực kỳ tinh vi mà chỉ những kẻ lười suy nghĩ, chỉ biết rập khuôn công thức như mày mới mắc phải. Mày càng tự tin áp dụng nó, mày càng tiến nhanh đến bờ vực sụp đổ điểm số.*
Đăng rút chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước ra khỏi túi áo. Anh mở chế độ lập trình bảng tính (Spreadsheet) tích hợp sẵn, nhập vào các thông số ước tính về phổ điểm của 50 học sinh phòng thi số 5.
*Nếu Long đạt điểm 10 ảo nhờ công thức bẫy, phổ điểm sẽ bị đẩy lên cao, ép các học sinh trung bình rơi xuống hạng F. Nhưng nếu Long làm sai câu 50 và bị trừ điểm nặng, trong khi nhóm tự học của liên minh được tao bảo hiểm điểm số đạt mức an toàn 8.0 bằng công thức sạch, điểm trung bình của phòng thi sẽ dịch chuyển về mức tối ưu. Điểm cân bằng Nash học đường sẽ được thiết lập, bẻ gãy hoàn toàn Đường cong chuông của ban giám hiệu.*
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ngón tay Đăng gõ nhịp liên tục lên phím '=' của máy tính, màn hình LCD hiển thị các ma trận số liệu chạy liên tục. Anh đã tính toán xong mọi kịch bản. Ván cờ giữa kỳ đã được bày sẵn, chỉ chờ đối thủ đặt quân.
Thầy Nguyễn Văn Tiến bước dọc hành lang, tay ôm cặp tài liệu niêm phong đề thi màu nâu sẫm. Cặp mắt híp sau tròng kính dày cộp của thầy quét qua Đăng với một sự nghi ngờ ngầm, rồi dừng lại ở Hoàng Long, khẽ gật đầu xã giao đầy ẩn ý. Thầy Tiến chính là mắt xích tham nhũng đầu tiên mà Đăng cần bẻ gãy trong cuộc chiến này.
"Tất cả học sinh cất tài liệu, di chuyển vào phòng thi theo đúng số báo danh!" Tiếng gọi của giám thị vang lên cắt đứt những tiếng xì xào.
Đăng điềm tĩnh cất máy tính vào túi, bước những bước chậm rãi vào phòng thi số 5. Anh ngồi xuống chiếc bàn gỗ ở dãy cuối sát cửa sổ. Từ phòng thi số 4 kế bên, Thùy Dương khẽ quay đầu nhìn sang qua ô cửa kính, ánh mắt cô đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập sự tin tưởng dành cho anh.
Hoàng Long ngồi ở bàn đầu tiên, hắn quay ngoắt lại nhìn Đăng, chĩa ngón tay cái xuống đất đầy khiêu khích. Đăng không đáp lại, anh chỉ đặt chiếc Casio cũ lên mặt bàn gỗ lạnh ngắt, đôi mắt phẳng lặng nhìn thẳng về phía bục giảng.
Thầy Tiến bước lên bục giảng, cắt niêm phong phong bì đề thi trước sự chứng kiến của cả phòng. Những tờ đề thi Toán giữa kỳ trắng tinh, thơm mùi mực mới được phát xuống từng dãy bàn học.
*Tùng! Tùng! Tùng!*
Tiếng trống khai thi vang dội khắp các dãy hành lang trường Hải Đăng. Đăng đặt ngón tay lên góc tờ đề thi, lật ngược nó lại.
Trận chiến giữa kỳ chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!