Bàn Cờ Điểm Số
Tiếng u u đều đều của hệ thống điều hòa trung tâm lầu 3 khu học xá A chưa bao giờ ngừng lại. Ở Chuyên Hải Đăng, người ta đồn rằng ban giám hiệu cố tình duy trì nhiệt độ các phòng học lớp chuyên ở mức 18 độ C để giữ cho đại não của học sinh luôn trong trạng thái kích thích cao độ. Nhưng đối với Minh Đăng, cái lạnh buốt này chỉ giống như bầu không khí trong một nhà xác dành cho những linh hồn chưa kịp lớn.
Đăng ngồi ở bàn sát cửa sổ của phòng 302, lơ đãng nhìn ra ngoài. Qua lớp kính cường lực hai lớp bám đầy hơi nước, khu học xá B cũ kỹ hiện ra dưới làn mưa bụi mờ căm của Sài Gòn những ngày đầu năm học mới. Sự phân tầng ở Hải Đăng không chỉ nằm trong bảng điểm, nó hiển hiện ngay trong kiến trúc. Khu A năm tầng lộng lẫy dành cho khối chuyên, lót đá hoa cương, bảng tương tác thông minh và hệ thống camera AI giám sát độ nét cao gắn ở bốn góc trần. Khu B bên kia sân trường, nơi dành cho các lớp đại trà và phòng tự học im lặng, chỉ có những mảng tường vàng ố và tiếng quạt trần kêu cọc cạch.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ngón tay thon gầy, chai sần vì viết công thức của Đăng gõ nhịp đều đặn lên phím "=" của chiếc máy tính Casio fx-580VN X cũ trầy xước. Đó là một phản xạ vô điều kiện mỗi khi anh bắt đầu tính toán các biến số xung quanh mình. Chiếc máy tính này là món quà sinh nhật lần thứ 15 của người anh trai quá cố Nguyễn Minh Khoa, vật bất ly thân và cũng là lá chắn duy nhất giúp Đăng đứng ngoài những cuộc tranh đua tàn nhẫn của trường.
Bên cạnh anh, Trần Gia Bảo đang thở dốc. Tiếng thở của Bảo nông, đứt quãng, lồng ngực phập phồng khoảng 24 nhịp một phút. Đăng không cần quay đầu cũng biết Bảo đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cấp độ hai. Trên trang vở nháp của Bảo không có một dòng công thức nào, chỉ có những nét vẽ nguệch ngoạc bằng bút bi đen phác họa một sinh vật khổng lồ không rõ hình thù đang há miệng nuốt chửng những đứa trẻ gầy gò đeo balo.
"Bảo, nhịp thở của cậu đang quá nhanh," Đăng nói nhỏ, giọng phẳng lặng không chút gợn sóng. "Hít sâu vào năm giây, giữ lại ba giây, rồi thở ra từ từ. Nếu cậu để lượng cortisol trong máu tăng cao trước giờ phát đề, vùng hải mã của cậu sẽ bị phong tỏa, lúc đó cậu sẽ không nhớ nổi một định lý nào đâu."
Gia Bảo giật nảy mình, vội vàng buông bút, hai bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy. "Đăng... tớ không làm được. Đêm qua mẹ tớ lại thức đến hai giờ sáng để kiểm tra lịch trình học thêm. Bà ấy nói nếu kỳ kiểm tra đầu năm này tớ rớt khỏi top 10, bà ấy sẽ đốt hết đống cọ vẽ và màu nước của tớ. Suất học bổng Quỹ Alpha... tớ không thể mất nó được."
Đăng im lặng. Anh biết rõ gia cảnh của Bảo. Căn hộ cũ kỹ ở chung cư Thanh Đa luôn ngập tràn tiếng cãi vã của cha mẹ Bảo về tiền bạc và điểm số. Suất học bổng toàn phần trị giá 150.000 USD của Quỹ Alpha liên kết với trường chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất để Bảo thoát khỏi sự kìm kẹp cực đoan của người mẹ ám ảnh thành tích.
Nhưng ở Hải Đăng, chiếc phao ấy đang bị biến thành mồi nhử trong một bể cá mập.
Tiếng bước chân nện xồm xoàm trên hành lang cắt đứt dòng suy nghĩ của Đăng. Thầy Nguyễn Văn Tiến bước vào phòng học. Thầy Tiến có dáng người béo lùn, cái đầu hói nhẹ bóng lưỡng dưới ánh đèn led, và cặp kính gọng nhựa dày cộp lúc nào cũng trễ xuống mũi. Thầy đặt xấp đề thi dày cộp còn thơm mùi mực in lên bục giảng, phát ra một tiếng *bịch* khô khốc. Cả phòng học 302 lập tức rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. Tiếng thở của năm mươi học sinh chuyên Toán nghẹn lại.
Thầy Tiến không vội phát đề. Thầy cầm viên phấn trắng, quay lưng viết lên bảng ba chữ lớn bằng nét chữ sắc sảo nhưng lạnh lùng:
**ĐƯỜNG CONG CHUÔNG**
"Trước khi bắt đầu kỳ kiểm tra chất lượng đầu năm môn Toán, tôi cần phổ biến lại quy chế khảo thí mới đã được Ban giám hiệu phê duyệt," Thầy Tiến quay lại, nụ cười xã giao giả tạo xuất hiện trên gương mặt béo tròn. "Kể từ học kỳ này, trường THPT Chuyên Hải Đăng sẽ áp dụng hệ thống chấm điểm tương đối cực đoan dựa trên phổ điểm Đường cong chuông (Bell Curve) cho toàn bộ khối 12."
Thầy Tiến gõ viên phấn lên bảng, ngay vị trí đỉnh của hình chuông đối xứng được vẽ sẵn. "Quy chế rất đơn giản: điểm số thực tế của các em không còn ý nghĩa tuyệt đối. Điểm số cuối cùng trong học bạ sẽ phụ thuộc vào vị trí xếp hạng của các em so với bạn học. Chỉ có đúng 5% học sinh đứng đầu khối được nhận điểm A. 30% tiếp theo nhận điểm B. 65% còn lại sẽ phải chấp nhận điểm C, D, hoặc F."
Một tiếng xì xào kinh hoàng khẽ vang lên rồi lập tức bị dập tắt dưới ánh mắt sắc lạnh của thầy Tiến.
"Điều này có nghĩa là gì?" Thầy Tiến tiếp tục, giọng điệu đều đều như một cái máy lập trình. "Nó có nghĩa là dù em được 9.5 điểm thi thực tế, nhưng nếu trong khối có 5% học sinh đạt từ 9.6 trở lên, điểm học bạ của em vẫn sẽ bị quy đổi thành điểm B hoặc C. Ngược lại, nếu đề thi quá khó và người cao nhất chỉ được 5 điểm, thì người đó vẫn nhận điểm A tuyệt đối. Chúng ta không cần những cỗ máy học vẹt đạt điểm cao, chúng ta cần những hạt nhân xuất sắc nhất có khả năng sinh tồn và vượt lên trên tập thể."
Đăng cúi đầu nhìn xuống chiếc máy tính Casio. Đầu óc anh tự động chuyển hóa lời nói của thầy Tiến thành một mô hình toán học hành vi. Đây không còn là một kỳ thi thông thường. Ban giám hiệu đã biến phòng học thành một đấu trường sinh tử không hợp tác (Non-cooperative game). Dưới quy chế Đường cong chuông, mỗi học sinh giỏi đều có động cơ mạnh mẽ để mong muốn bạn học của mình thất bại. Sự chia sẻ tài liệu, sự kèm cặp chéo, hay thậm chí một lời chỉ bài trong giờ học đều trở thành hành vi tự sát về mặt toán học. Nếu bạn giúp đối thủ tăng 1 điểm, vị trí xếp hạng tương đối của bạn sẽ giảm xuống.
Nhưng sự tàn nhẫn chưa dừng lại ở đó.
"Và để tăng cường tính kỷ luật tập thể," Thầy Tiến mỉm cười, nụ cười khiến Gia Bảo run lên bần bật, "Trường áp dụng Quy tắc trừng phạt liên đới nhóm (Group Evaluation). Mỗi dãy bàn năm người sẽ được tính là một tổ học tập. Nếu cuối kỳ, có bất kỳ thành viên nào trong tổ bị xếp hạng F ở môn chuyên, toàn bộ thành viên còn lại trong tổ sẽ bị trừ trực tiếp 10 điểm rèn luyện vào hạnh kiểm. Một con ngựa đau, cả tàu không được ăn cỏ. Các em phải tự giám sát lẫn nhau, tự ép nhau tiến bộ, hoặc... tự đào thải những kẻ yếu thế để bảo vệ bản thân."
"Thầy ơi!"
Gia Bảo đột ngột đứng phắt dậy. Ghế của cậu ma sát với mặt sàn đá hoa cương tạo ra một tiếng rít chói tai. Cả phòng học đổ dồn ánh mắt về phía cậu. Gương mặt Bảo đỏ bừng, mồ hôi rịn ra đầy trán. "Như vậy... như vậy là không công bằng! Nếu trong tổ có bạn gặp hoàn cảnh khó khăn, hoặc sức khỏe tinh thần không tốt... việc trừ điểm liên đới sẽ biến bạn đó thành tội đồ của cả tổ. Chúng em đi học là để giúp đỡ nhau, chứ không phải để ép nhau vào đường cùng!"
Thầy Tiến tháo kính xuống, dùng vạt áo sơ mi lau chậm rãi. Ánh mắt thầy không có chút ấm áp nào của một nhà giáo, chỉ có sự lạnh lùng của một người quản lý nhân sự đang nhìn một sản phẩm lỗi.
"Em Bảo," Thầy Tiến nói, giọng trầm xuống đầy áp lực. "Công bằng là một khái niệm xa xỉ ngoài xã hội. Suất học bổng Quỹ Alpha trị giá hàng tỷ đồng ngoài kia chỉ dành cho kẻ mạnh nhất đứng đầu đường cong. Nếu tổ của em có người yếu kém kéo chân, nhiệm vụ của em là dùng mọi cách ép họ học, hoặc chấp nhận bị kéo xuống bùn cùng họ. Trường Hải Đăng không nuôi dưỡng những kẻ yếu đuối thích khóc lóc đòi sự bao dung. Em ngồi xuống đi."
Bảo đứng trân trối giữa lớp học, hai khớp gối run rẩy như sắp quỵ xuống. Cậu từ từ ngồi xuống, hai tay ôm lấy đầu, bờ vai gầy rung lên khẽ khè. Không một ai trong lớp lên tiếng bê bối cho Bảo. Ngay cả những người bạn thường ngày vẫn nói chuyện vui vẻ với Bảo giờ đây cũng quay đi, mắt dán chặt vào mặt bàn. Dưới áp lực của Đường cong chuông, việc đứng lên bảo vệ một kẻ yếu thế đồng nghĩa với việc tự gắn nhãn 'mục tiêu bị đào thải' lên chính mình.
Từ hàng ghế đầu, một tiếng cười khẩy vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Trần Hoàng Long quay nửa người lại, gác một tay lên thành ghế, phong thái ung dung tự tại hoàn toàn tương phản với sự bế tắc của Gia Bảo. Long là thủ khoa khối chuyên Toán, con trai của một cổ đông lớn trong Hội đồng quản trị trường. Bộ đồng phục của Long luôn được may đo riêng bằng chất liệu vải cao cấp, thêu logo trường bằng chỉ vàng nổi bật trên ngực áo. Hắn nhìn Bảo bằng ánh mắt thương hại pha chút giễu cợt.
"Bảo à, nếu cậu cảm thấy áp lực quá thì cứ chủ động xin chuyển xuống khối thường khu B mà vẽ tranh cho nhẹ đầu," Long nói, giọng nói lớn đủ để cả phòng học đều nghe thấy. "Đừng ngồi đây làm ảnh hưởng đến điểm thi đua rèn luyện của cả lớp. Tổ của tôi toàn học sinh giỏi, chúng tôi không rảnh để gánh tạ cho những kẻ không chịu nổi nhiệt đâu. Đúng không cả lớp?"
Một vài tiếng khúc khích phụ họa vang lên từ nhóm tinh hoa ngồi xung quanh Long. Long là kẻ độc chiếm vị trí điểm A nhờ mua đứt các công thức giải đề từ giáo viên, cấu kết với đội sao đỏ để dìm điểm nề nếp của các đối thủ cạnh tranh. Hắn biết rõ quyền lực của mình và không ngại dùng nó để chà đạp lên những học sinh nghèo.
Đăng vẫn ngồi im lặng. Anh không nhìn Bảo, cũng không nhìn Long. Mắt anh dán chặt vào chiếc máy tính Casio trên bàn, nhưng tai anh đang thu nhận mọi biến số âm thanh.
*Nhịp thở của Hoàng Long: 14 nhịp/phút. Rất đều ổn định. Cử động tay: Ngón tay cái liên tục xoa nhẹ vào chiếc đồng hồ thông minh màu đen đắt tiền trên cổ tay trái. Đây là biểu hiện của sự tự tin tuyệt đối, nhưng là sự tự tin được bảo kê bởi thông tin bất đối xứng. Long chắc chắn đã biết trước cấu trúc đề thi, hoặc thậm chí đã có trong tay đáp án của thầy Tiến.*
Đăng nhập một ma trận quyết định vào máy tính Casio.
Nếu anh chọn phản kháng trực diện bằng cách cãi lý với thầy Tiến: Xác suất thành công là 0.02%, xác suất bị ghi tên vào sổ đen kỷ luật là 99.98%. Đây là một nước đi phi lý trí (irrational move).
Nếu anh chọn im lặng và tự làm bài của mình đạt điểm tuyệt đối: Anh sẽ giữ vững vị trí an toàn cá nhân, nhưng Gia Bảo chắc chắn sẽ bị đẩy xuống hạng F và mất học bổng, dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn về mặt tâm lý của người bạn thân duy nhất.
*Phải tìm ra một điểm cân bằng Nash mới (New Nash Equilibrium), nơi sự im lặng của tập thể có thể bẻ gãy chính thuật toán của Đường cong chuông.*
Nhưng lúc này, Đăng chưa có đủ dữ liệu phổ điểm thực tế của cả khối để chạy mô phỏng. Anh cần phải ẩn mình, chấp nhận đóng vai một kẻ lập dị vô hại để thu thập thông tin.
Thầy Tiến đeo kính lên, nhìn đồng hồ treo tường rồi cầm xấp đề thi lên gõ gõ xuống bục giảng. "Đã đến giờ phát đề. Kỳ kiểm tra này có thời gian làm bài là 120 phút, gồm 50 câu hỏi trắc nghiệm khách quan. Điểm số của kỳ thi này sẽ chiếm 30% tổng điểm đánh giá xếp hạng Đường cong chuông của học kỳ I."
Thầy Tiến bước xuống bục giảng, nhưng thay vì phát đề ngay, thầy dừng lại trước bảng, cầm viên phấn lên và viết nhanh một phương trình toán học phức tạp lên góc bảng phụ bên phải.
Đăng nheo mắt lại sau gọng kính cận đen dày. Đó là một bài toán tích phân suy rộng kết hợp với giới hạn của một dãy số truy hồi phi tuyến tính cấp độ nâng cao—kiến thức hoàn toàn nằm ngoài chương trình phổ thông trung học, thậm chí tiệm cận chương trình Giải tích của đại học chuyên ngành.
"Để đảm bảo tính phân hóa tuyệt đối và không có sự trùng lặp điểm số ở đỉnh đường cong," Thầy Tiến cười lạnh, giọng nói vang lên đầy thách thức. "Tôi đã tự tay đưa câu hỏi này vào làm Câu 50 của đề thi. Đây là câu hỏi trị giá 1 điểm quyết định. Tôi khẳng định, ngoại trừ những em có sự chuẩn bị đặc biệt và tư duy xuất chúng vượt trội, 95% học sinh trong phòng này sẽ không thể giải nổi câu hỏi này trong vòng 120 phút."
Thầy Tiến quay lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua Đăng rồi dừng lại trên gương mặt ngạo mạn của Hoàng Long. "Ai giải được câu hỏi này, coi như chắc chắn nắm giữ điểm A của cả khối và suất đề cử học bổng Quỹ Alpha của học kỳ này."
Cả phòng học như bị đóng băng. Luồng khí lạnh từ điều hòa dường như ngưng đọng lại trên da thịt. Gia Bảo nhìn phương trình trên bảng, hai mắt trợn trừng, hơi thở hoàn toàn nghẹn lại trong cổ họng. Ngay cả Lâm Thế Vũ, thiên tài toán lý thuyết luôn đứng hạng nhì, cũng phải nhíu mày, ngón tay bóp chặt chiếc bút máy đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Hoàng Long khẽ nhếch mép cười, tay đưa lên vuốt lại mái tóc vuốt keo gọn gàng. Ánh mắt hắn tràn đầy sự tự phụ của kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Thầy Tiến bắt đầu đi dọc các dãy bàn, đặt từng tờ đề thi úp mặt xuống bàn học sinh. Tiếng giấy sột soạt vang lên đều đặn như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.
*Xoạt. Xoạt. Xoạt.*
Tờ đề thi môn Toán giữa kỳ đập nhẹ xuống mặt bàn gỗ của Đăng. Mặt giấy còn ấm nóng nhiệt lượng từ máy photocopy, nhưng Đăng cảm thấy nó lạnh lẽo như một bản án tử hình dành cho sự công bằng học đường.
Ngón tay Đăng dừng gõ nhịp trên phím Casio. Anh điềm tĩnh lật ngược tờ đề thi lại.
Đập vào mắt anh đầu tiên là dòng chữ in đậm đen tuyền ở trang cuối cùng:
**Câu 50 (1.0 điểm): Cho dãy số...**
Bàn cờ đã được bày ra. Những quân cờ yếu thế đã bị dồn vào góc chết. Đăng biết, nếu anh không ra tay, Gia Bảo sẽ là quân chốt đầu tiên bị hi sinh trên bàn cờ tàn nhẫn này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!