Nhạc nềnLaid_Back3

Cứu Mạng Quan Sai, Nhận Lớn Ô Dù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hoàng hôn buông xuống rừng trúc biên thùy Trấn Vĩnh An, mang theo những dải sương mù xám xịt và cái lạnh buốt xương của đất nghĩa trang rò rỉ chướng khí. Trần Chí Hiếu bước đi lom khom trên con đường mòn dính đầy bùn đất đen. Trên sống mũi gầy gò của anh, chiếc Kính râm nhựa đen vẫn được đeo chễm chệ bất chấp bóng tối đang dần nuốt chửng vạn vật. Đối với một tên trộm mộ nhút nhát như Chí Hiếu, chiếc kính râm này không chỉ là vật ngụy trang giúp anh che giấu đôi mắt lấm lét sợ ma, mà còn là "thần khí" tạo nên phong thái của một vị cao nhân mù ẩn thế thâm sâu khó lường trước bàn dân thiên hạ.


Hông đeo chiếc Túi vải dệt thô màu cam nổi bật, tay cầm chiếc xẻng sắt không gỉ dẻo dai do thợ rèn A Ngưu chế tạo, Chí Hiếu vừa đi vừa sụt sịt mũi. Năng lực đặc thù phàm nhân "Hắt hơi dò chướng khí" của anh đang hoạt động hết công suất. Mỗi lần bước qua một gốc trúc già dính đầy âm khí, cánh mũi anh lại ngứa ngáy dữ dội.


"Hắt xì! Hắt xì!"


Chí Hiếu gập người hắt hơi liên tiếp hai cái rõ to, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng dưới lớp kính râm đen. Anh vội vàng rút khăn tay ra lau mũi, lẩm bẩm chửi đổng: "Mẹ kiếp, chướng khí thi độc ở khu rừng này sao lại nồng nặc đến thế? Chắc chắn là do tên tà tu Hắc Phong kia lại lén lút luyện thi độc gần đây rồi. Mình phải nhanh chóng đi dạo một vòng xem có ngôi mộ đất nào mới sạt lở để dọn dẹp rác thải nhựa hằng ngày, chứ để bổ đầu Lý Thiết Diện phát hiện ra đống vỏ hộp mì tôm rỗng thì đầu mình rụng là cái chắc!"


Đang lúc Chí Hiếu định luồn lách qua một bụi tre rậm rạp để trốn chạy khỏi luồng gió lạnh, tai anh bỗng nghe thấy tiếng ngựa hí thất thanh, kèm theo tiếng đổ rầm nặng nề của bánh xe gỗ từ phía sâu trong rừng trúc.


"Cái gì thế kia? Có biến à?" Chí Hiếu giật nảy mình, lập tức rụt cổ lại, định áp dụng Kỹ năng sinh tồn "Trốn chạy không tiếng động" để chuồn lẹ. Thế nhưng, tính tò mò và nguyên tắc "trộm mộ có tâm" luôn thôi thúc anh phải thám thính hiện trường.


Anh lom khom lướt đi êm ái qua các bụi tre, không làm rung chuyển dù chỉ một chiếc lá tre khô dưới chân. Khi hé mắt nhìn qua kẽ lá, cảnh tượng trước mắt khiến Chí Hiếu không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc.


Một đoàn xe ngựa sang trọng mang phù hiệu hạc trắng của triều đình Đại Chu đang nằm nghiêng ngả giữa vũng bùn lầy. Bốn con tuấn mã kéo xe đã đổ gục xuống đất, miệng sùi bọt mép màu tím đen, bốn chân co giật liên hồi. Hơn mười cấm vệ quân mặc giáp sắt tinh vi đang nằm la liệt trên mặt đất đen, gương mặt họ xám ngoét như xác chết, trên cổ lộ ra những đường gân đen quỷ dị đang bò lan rào rào.


Chí Hiếu nhạy cảm ngửi thấy mùi rỉ sét nồng nặc bốc lên từ lòng xe ngựa. "Ôi mẹ ơi! Đây chính là Thi độc mộ đất cực hạn do lão tà tu Hắc Phong phát tán! Lũ quan sai này đi vi hành thế nào lại dẫm trúng trận pháp thi độc của lão rồi!"


Anh nhìn vào bên trong cỗ xe ngựa rách nát. Trên tấm nệm gấm sờn rách, một quan viên trẻ tuổi mặc triều phục thêu hạc trắng tinh xảo (Tuần án sứ triều đình) đang nằm thoi thóp. Gương mặt thanh tú của vị quan trẻ đã chuyển sang màu tím ngắt, đôi môi khô nứt nẻ, hai tay cào xé cổ áo gấm như thể đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt đường thở. Thần trí của vị quan đã hoàn toàn mơ hồ, chỉ còn phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt đứt quãng.


"Cứu... cứu mạng... Bản quan... ngạt thở..."


Chí Hiếu nuốt nước bọt cái ực, trong lòng đấu tranh kịch liệt: *"Nên cứu hay nên chạy đây? Đây là quan ngự sử triều đình đấy! Nếu mình cứu không được, quan binh nha môn Lý Thiết Diện kéo đến chắc chắn sẽ gán cho mình tội mưu sát quan sai triều đình! Nhưng nếu không cứu, nhìn người ta chết trẻ thế này, lương tâm phàm nhân của mình chịu sao nổi? Chưa kể, nếu cứu sống được vị quan lớn này, chẳng phải mình sẽ có một chiếc ô dù hành chính khổng lồ để bảo kê cho việc đào mộ dâng mì sau này sao?"*


Nghĩ đến viễn cảnh có được sắc lệnh bảo hộ hành chính để tự do ra vào nghĩa trang biên thùy mà không sợ bị bổ đầu Lý Thiết Diện săn đuổi hằng đêm, Chí Hiếu lập tức có thêm dũng khí dã ngoại.


"Phen này liều ăn nhiều! Dù sao dạ dày mình dính đầy chất bảo quản mì tôm công nghiệp suốt nhiều năm, kháng thi độc tuyệt đối, sợ gì cái làn sương độc tồi tàn này!" Chí Hiếu quyết định ra tay.


Anh nhanh chóng lướt tới bên cỗ xe ngựa, đỡ vị Tuần án sứ nằm ngửa ra đất đen dã ngoại. Mũi anh sụt sịt liên tục do dị ứng chướng khí rò rỉ, nhưng anh lờ đi. Anh cần nước sôi gấp để thi triển "Liệu pháp giải độc bằng bột canh mì tôm".


Chí Hiếu mở chiếc Túi vải cam vô hạn đeo hông, lôi ra một chiếc ấm sắt phàm trần nhỏ mà anh luôn mang theo hằng ngày. Anh nhanh chóng chạy ra con suối nhỏ gần đó múc đầy một ấm nước giếng sạch chưa bị nhiễm độc.


Để đun sôi nước siêu tốc dã ngoại dâng cúng mà không cần nhóm bếp củi khói nghi ngút làm lộ vị trí, Chí Hiếu áp dụng "Cách đun nước bằng linh thạch vụn" học được từ tàn hồn đan sư Dược Trần Giả hằng đêm. Anh thọc tay vào túi cam, rút ra mười mảnh Linh thạch vụn (Tán thạch) phế thải thu lượm được quanh nghĩa trang biên thùy.


Chí Hiếu đặt mười mảnh linh thạch vụn xếp ngay ngắn dưới đáy ấm sắt. Anh cầm chiếc xẻng sắt không gỉ A Ngưu, vận lực cánh tay phàm nhân đập mạnh một phát dứt khoát xuống đáy ấm.


*CỘC! CỘC! BÙM!!!*


Mười mảnh linh thạch vụn bị lực cơ học đập vỡ đột ngột, giải phóng toàn bộ linh khí nhiệt lượng thô sơ tích tụ bên trong tinh thể ngọc. Một luồng ánh sáng xanh lam bùng lên rực rỡ dưới đáy ấm sắt, tỏa ra nhiệt độ cực cao. Chỉ trong vòng ba mươi giây ngắn ngủi, nước trong ấm sắt đã sôi sùng sục, bốc hơi nóng nghi ngút dã ngoại.


Chí Hiếu nhanh tay rút từ bên hông ra một lọ sứ cổ kính dính đầy bụi đất đen - thực chất đây là lọ sứ ngụy trang chứa đầy "Bột canh mì tôm nguyên chất" (bột súp tôm chua cay Hảo Hảo) mà anh đã bóc sẵn từ hàng trăm gói mì ăn liền hiện đại trong kho hàng tạp hóa vô hạn của mình.


Anh trút toàn bộ bột súp màu đỏ rực rỡ vào ấm nước sôi sùng sục, dùng đôi đũa tre khuấy đều nhịp nhàng theo các đường vòng tròn đồng tâm mô phỏng kiếm ý dã ngoại.


*XÈO XÈO XÈO!!!*


Bột súp mì tôm vừa hòa tan liền bốc lên một làn hơi nước nóng bỏng tay màu đỏ nhạt. Một mùi thơm hóa học cực kỳ nồng nặc, ngào ngạt vị chua cay của sả ớt, mùi hành phi thơm nức bùng phát cuồn cuộn, nhanh chóng xua tan hoàn toàn mùi hôi thối rỉ sét của thi độc mộ đất trong phạm vi mười mét xung quanh cỗ xe ngựa.


Chí Hiếu đỡ đầu vị Tuần án sứ lên, ghé sát miệng ấm sắt chứa nước súp mì tôm nóng bỏng tay vào môi vị quan sai, giọng nói nịnh nọt dỗ dành:


"Quan lớn ơi, mau uống thứ 'Tiên thảo đan bột' tịnh hóa này đi! Phải húp lúc còn nóng bỏng tay mới kích hoạt được dược tính giải độc!"


Tuần án sứ trong cơn mê man, ngửi thấy mùi hương chua cay nồng nặc quái dị nhưng vô cùng kích thích vị giác, liền bản năng há to miệng húp sùm sụp từng ngụm nước súp mì tôm nóng hổi.


*Ực... ực... ực!*


Hàm lượng muối và bột ngọt cực cao dã ngoại từ gói gia vị hiện đại lập tức tràn vào dạ dày phàm nhân của Tuần án sứ. Hơi nóng bỏng tay của nước súp kết hợp với vị cay nồng của ớt bột hóa học làm giãn nở toàn bộ lỗ chân lông cơ thể vị quan sai trẻ tuổi. Khí huyết trong người hắn bùng phát lưu thông kịch liệt.


*Nấc!!!*


Tuần án sứ nấc lên một tiếng dài đầy sảng khoái. Ngay sau đó, từ trên trán, cổ và lưng của hắn, những giọt mồ hôi màu đen nhạt bốc mùi hôi thối rỉ sét liên tục tuôn ra xối xả, bốc hơi thành những làn khói đen mờ ảo rụng rọc ra ngoài không khí. Đây chính là Thi độc mộ đất đang bị tống xuất hoàn toàn ra ngoài cơ thể nhờ Liệu pháp giải độc bằng bột canh mì tôm vô tri của Chí Hiếu!


Gương mặt tím ngắt của Tuần án sứ nhanh chóng biến mất, thay vào đó là làn da hồng hào, đôi mắt hắn trợn tròn tỉnh táo hoàn toàn. Hắn bật dậy khỏe mạnh, vươn vai một cái thật mạnh, thở dốc đầy ngạc nhiên:


"Trời ơi! Bản quan... sống lại rồi! Cảm giác ngạt thở biến mất hoàn toàn! Thứ nước súp màu đỏ vị tôm cay này... quả thực là 'Tiên thảo đan bột' cứu quốc cứu dân vĩ đại nhất thế gian!"


Chí Hiếu đeo kính râm nhựa đen cao nhân mù đứng bên cạnh, chắp hai tay sau lưng, thản nhiên khoát tay áo phàm thô sơ ra vẻ thâm sâu khó lường:


"Quan lớn quá khen. Đạo giải độc thực chất rất giản dị, vạn vật tương sinh tương khắc. Thi độc mộ đất lạnh lẽo ẩm ướt gặp phải đan bột nóng ấm chua cay vị tôm của ta tự động bị trung hòa tiêu tan sạch sẽ. Ngài giữ được tính mạng là nhờ phúc đức lớn."


Tuần án sứ nghe xong vô cùng cảm kích, vội vàng đứng dậy chắp tay cung kính hành lễ trước Chí Hiếu: "Đại sư quả thực là Dược Thần tái thế! Cứu mạng chi ân, bản quan thề chết không quên!"


Đúng lúc bầu không khí giữa hai người đang vô cùng hòa hợp, thì từ phía bìa rừng trúc tối tăm, tiếng bước chân rầm rập rầm rập của hàng chục quan binh đột ngột vang lên dữ dội.


Ánh đuốc giấy dầu sáng rực xé toạc màn đêm nghĩa trang biên thùy. Bổ đầu Lý Thiết Diện mặt đen như than, râu quai nón dựng ngược oai nghiêm, mặc bổ phục đỏ thẫm dẫn theo hai mươi nha dịch tuần ca đêm bao vây chặt kín toàn bộ khu vực cỗ xe ngựa đổ nát.


Lý Thiết Diện vung thanh bổ đao bằng thép nguội rèn đúc tinh vi chỉ thẳng vào mặt Chí Hiếu, giọng nói oai nghiêm gầm rống như sấm rền dã ngoại:


"Trần Chí Hiếu! Tên trộm mộ đêm khuya ranh con! Hôm nay nha môn tuần phòng bắt quả tang ngươi đang đào bới mộ đất hoành hành đêm khuya! Lại còn dám tiếp cận cỗ xe ngựa triều đình hòng mưu sát quan sai! Mau quỳ xuống chịu trói, nếu không ta chém bay đầu ngươi tại chỗ!"


Chí Hiếu giật nảy mình, tim đập thình thịch thình thịch muốn nhảy ra ngoài lồng ngực phàm nhân. Anh hoảng hốt định áp dụng Kỹ năng sinh tồn "Trốn chạy không tiếng động" để luồn lách qua các bụi tre nghĩa trang trốn chạy, nhưng hai mươi nha dịch đã vung xích sắt chặn kín mọi ngả đường dã ngoại. Anh hoàn toàn bị dồn vào đường cùng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp kính râm đen.


Lý Thiết Diện hung hăng bước tới, vung xích sắt định khóa chặt tay phàm nhân của Chí Hiếu lại hòng lập công báo cáo triều đình.


"Hỗn xược!!!"


Một tiếng quát tháo đanh thép, oai nghiêm tột độ của Tuần án sứ triều đình đột ngột vang lên cắt ngang bầu không khí căng thẳng.


Tuần án sứ trẻ tuổi mặt đỏ hồng hào khỏe mạnh bước ra đứng chắn trước mặt Chí Hiếu, triều phục thêu hạc trắng tỏa ra uy nghiêm hoàng gia tối cao. Hắn chỉ thẳng vào mặt bổ đầu Lý Thiết Diện, giọng nói run rẩy vì giận dữ:


"Lý Thiết Diện! Con mắt chó nào của ngươi nhìn thấy vị đại sư này mưu sát bản quan hả? Ngươi có biết vị đeo kính râm đen này chính là cứu mạng ân nhân của bản quan không? Ngài ấy vừa dùng 'Tiên thảo đan bột' cứu bản quan và toàn bộ cấm vệ quân thoát khỏi kịch độc thi độc tà tu tàn hại! Ngươi dám vô lễ với Dược Thần đại sư như vậy sao?"


Lý Thiết Diện nhìn thấy vị Tuần án sứ triều đình tối cao vẫn còn sống khỏe mạnh hồng hào đứng sừng sững trước mặt, chiếc bổ đao trên tay suýt chút nữa rơi khỏi tay phàm nhân. Gương mặt đen như than của lão bổ đầu lập tức chuyển sang màu xám ngoét vì kinh hoàng sợ hãi.


"Tuần... Tuần án sứ đại nhân?! Ngài... ngài vẫn còn sống khỏe mạnh sao? Nhưng mật báo nói ngài đã bị ngộ độc chướng khí sắp chết..." Lý Thiết Diện lắp bắp, hai chân run cầm cập.


*BỐP!!!*


Một tiếng tát tai nảy lửa, vang dội rừng trúc vang lên khiến toàn bộ nha dịch tuần ca đêm đều đứng hình bất động kinh hoàng.


Tuần án sứ giận dữ vung tay tát vỡ mặt Lý Thiết Diện một phát cực mạnh, làm lão bổ đầu lảo đảo suýt ngã sấp mặt xuống bùn lầy nghĩa trang. Tuần án sứ quát tháo điên cuồng:


"Bản quan không sống khỏe mạnh thì đã bị lũ quan binh ăn hại lười biếng các ngươi bỏ mặc chết ở cái xó biên thùy này rồi! Ngươi còn dám vung đao xích sắt đòi bắt giữ cứu mạng ân nhân của bản quan tội đào mộ trộm bối sao? Lệnh bắt giam tội trộm mộ rách nát của ngươi... từ nay vô hiệu hoàn toàn trước bản quan!"


Lý Thiết Diện kinh hoàng tột độ, lập tức buông bổ đao, quỳ sụp hai đầu gối xuống vũng bùn lầy dập đầu lạy lục liên tục, giọng nói run rẩy xin tha mạng:


"Tuần án sứ đại nhân bớt giận! Bản chức vô tri! Bản chức mắt mù không nhận ra Dược Thần đại sư! Xin đại nhân tha mạng!"


Chí Hiếu đứng sau lưng Tuần án sứ chứng kiến cảnh tượng lão bổ đầu hung dữ Lý Thiết Diện hằng đêm đuổi bắt mình nay phải quỳ gối dập đầu run rẩy dưới chân mình, trong lòng sướng rơn, cười thầm đến nội thương dã ngoại: *"Ôi trời đất ơi, cái tát này sướng quá! Đúng là có ô dù quan sai lớn che chở có khác! Gói bột canh mì tôm chua cay mười đồng phàm trần của mình quả thực là thần khí ngoại giao vĩ đại nhất lịch sử tu tiên!"*


Tuần án sứ quay sang Chí Hiếu, vẻ mặt cung kính tôn trọng tột độ, rút từ trong tay áo ra một tấm thẻ bài bằng đồng thêu hạc trắng sáng loáng (Thượng phương bảo kiếm phàm trần) dâng lên bằng hai tay:


"Dược Thần đại sư! Đây là tín vật bảo hộ hành chính tối cao của bản quan ban tặng cho ngài! Từ nay về sau, ngài chính là 'Dược Thần biên thùy' được triều đình Đại Chu bảo hộ đặc biệt! Bất kỳ nha môn hay quan binh địa phương nào dám cản trở hoạt động khảo cổ, dọn dẹp nghĩa trang của ngài... sẽ bị trị tội tru di cửu tộc!"


Chí Hiếu run rẩy nhận lấy tấm thẻ bài đồng bảo vật, đeo dắt bên hông cạnh chiếc bật lửa ga Thần Hỏa rực rỡ, trong lòng nhẹ nhõm hoàn toàn: "Đa tạ Tuần án sứ đại nhân bảo hộ hành chính!"


Lý Thiết Diện quỳ dưới đất đen run rẩy, nhìn tấm thẻ bài bảo hộ mà lòng đau như cắt, thề từ nay về sau hễ thấy bóng dáng gầy gò đeo kính râm đen của Chí Hiếu đi dạo nghĩa trang ban đêm là phải chủ động đi vòng đường khác lánh nạn.


Thế nhưng, ngay lúc Chí Hiếu đang chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ vì nhận được ô dù bảo hộ khổng lồ phàm giới biên thùy.


Từ trên ngọn trúc già cao nhất của rừng trúc tối tăm bao quanh hiện trường, một tiếng cười lạnh lùng, kiêu ngạo tột độ đột ngột vang lên xé toạc màn đêm:


"Ha ha ha! Lũ phàm nhân ngu xuẩn các ngươi... dám dùng quyền lực hoàng gia rách nát để che chở cho một tên trộm mộ tà tu sao?"


Một bóng người mặc áo bào xám thêu hình mây trắng bay lượn (Triệu Đại Nhân - chấp sự ngoại môn Lăng Tiêu Tông) từ trên trời đáp xuống, đứng sừng sững trên một cành trúc mảnh mai dao động linh lực rực rỡ, ánh mắt khinh khỉnh nhìn xuống Chí Hiếu đeo kính râm đen bên dưới, tay vung roi linh lực tỏa ánh sáng tím gầm rú:


"Trần Chí Hiếu! Ngươi trốn thuế linh thạch bảo hộ của Lăng Tiêu Tông mười năm nay rồi! Hôm nay chấp sự ta đến đây để tịch thu toàn bộ tài sản nhà tranh của ngươi và bắt giam đan điền ngươi làm nô bộc! Quyền lực hoàng gia Đại Chu... vô dụng trước tông môn tu tiên chính thống của ta! Mau nộp mạng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!