Nhạc nềnLaid_Back3

Bột Canh Mì Tôm Đại Chiến Thi Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau, Trấn Vĩnh An đón nhận những tia nắng đầu tiên bằng một bầu không khí hanh hao và bụi bặm đặc trưng của vùng biên thùy Đại Chu. Tại căn nhà tranh rách nát dưới chân núi nghĩa trang, Trần Chí Hiếu đang ngồi xổm trên một chiếc ghế tre gãy một chân, hai mắt sáng rực như hai ngọn đèn dầu khi đếm đi đếm lại đống tiền đồng phàm trần chất cao như ngọn núi nhỏ trên bàn gỗ mục. Đây chính là hũ tiền đồng khổng lồ mà lão địa chủ tham lam Bá Hộ Tiền đã dập đầu dâng cúng tạ tội đêm qua sau khi bị màn hù dọa ma quái của anh làm cho hồn siêu phách lạc.


"Một trăm hai mươi mốt... một trăm hai mươi hai... Ôi trời đất ơi, phát tài thật rồi!" Chí Hiếu vừa đếm vừa híp mắt cười, chiếc Kính râm nhựa đen dắt hờ bên túi áo vải thô xám tro cũng khẽ lắc lư theo nhịp đầu của anh. Với số tiền này, anh không chỉ thừa sức trả dứt điểm món nợ mười lăm đồng bún riêu oan nghiệt cho thím Ba Bún để thoát khỏi kiếp làm rể hụt nhà thím, mà còn có thể mua được vài bao gạo thơm hảo hạng cho cha nuôi Trần Đại Thối bồi bổ.


"Rít... Phùuuu!"


Một luồng khói thuốc lào xám xịt, khét lẹt đột ngột phun thẳng vào mặt Chí Hiếu khiến anh sặc sụa, ho lấy ho để. Trần Đại Thối râu tóc bù xù như tổ quạ, mặc chiếc áo ba lỗ phanh ngực lộ cái bụng phệ, tay cầm chiếc điếu cày bằng tre ngà lên nước bóng loáng gõ cộc cộc xuống cạnh bàn gỗ, càu nhàu mắng mỏ:


"Thằng ranh con! Mới sáng sớm đã ngồi cười như thằng dại. Ngươi đào đâu ra cái hũ tiền đồng to như hũ mắm này hả? Đừng nói với ta là ngươi lại lén lút lẻn vào nghĩa trang đào bới mộ tổ tiên nhà người ta đấy nhé! Ta đã bảo rồi, làm nghề thất đức đó sớm muộn gì cũng bị lôi kiếp đánh cho thành tro bụi!"


Chí Hiếu vội vàng ôm chặt lấy đống tiền đồng, lầm lét nhìn cha nuôi rồi mếu máo giải thích:


"Cha cứ nghĩ oan cho con! Con là kẻ trộm mộ có tâm nhất cái cõi biên thùy này. Con đào mộ có bao giờ lấy không cái gì đâu, lần nào cũng để lại mì ăn liền tự sôi kèm bật lửa ga để cúng tế tạ tội chuộc lỗi đàng hoàng. Mà cái hũ tiền này là do lão Bá Hộ Tiền tự nguyện dâng tặng để nhờ con cúng bái phong thủy cho mộ tổ tiên lão đấy chứ!"


Trần Đại Thối hừ lạnh một tiếng, rít thêm một hơi thuốc lào nữa rồi quay lưng đi ra phía chòi trà đá đầu trấn, miệng vẫn lầm bầm chửi đổng về sự vô lý của thiên hạ. Chí Hiếu thở phào nhẹ nhõm, siết chặt quai chiếc Túi vải dệt thô màu cam nổi bật đeo bên hông. Anh khẽ thò tay vào trong túi, cảm nhận luồng hơi lạnh buốt nhè nhẹ rò rỉ ra từ vết rách nhỏ ở góc túi - vết rách kết nối trực tiếp với kho hàng tạp hóa hiện đại thế kỷ 21 bị bỏ hoang. Trong đó vẫn còn hàng vạn thùng mì ăn liền dã ngoại, bật lửa ga và kẹo mút ngọt lịm đang chờ anh khai thác.


Đúng lúc Chí Hiếu đang định dọn dẹp đống tiền đồng vào rương gỗ ngụy trang, thì từ phía ngoài sân tre, tiếng chổi tre quét lá rụng sột soạt vang lên với một nhịp điệu cực kỳ nghiêm túc và đều đặn.


Bạch Vô Song - Thánh nữ kiêu sa của Kiếm Tông biên thùy, người đang mặc bộ đạo bào trắng muốt như tuyết - đang cầm một cây chổi tre quét dọn sân nhà dính đầy bụi đất đen cho Chí Hiếu. Gương mặt nàng lạnh lùng, thanh tú không một gợn sóng, nhưng mỗi một nhát chổi đưa ra đều mang theo một luồng kình phong nhạt nhẽo xua tan bụi bặm xung quanh trong phạm vi ba mét.


Chí Hiếu bước ra thềm nhà, tò mò hỏi:


"Bạch cô nương... ngươi quét cái sân tre rách này từ canh tư đến giờ không mệt sao?"


Bạch Vô Song khựng nhát chổi lại, cung kính chắp tay hành lễ, đôi mắt phượng ngập tràn sự sùng bái cuồng tín tự suy diễn sâu sắc:


"Sư phụ! Đệ tử đang thực hành đúng lời chỉ dạy vô vi của ngài đêm qua. Quét rác nghĩa trang và sân tre chính là rèn luyện sự tĩnh lặng của tâm tính, giống như việc chờ đợi bát mì ăn liền chín mềm trong mười lăm phút vậy. Mỗi một nhát chổi đưa ra, đệ tử lại cảm nhận được kiếm ý băng giá trong đan điền đang ngưng tụ thêm một phần. Sư phụ truyền dạy kiếm đạo bằng thân giáo, đệ tử vô cùng cảm kích!"


Chí Hiếu nghe xong chỉ biết trợn tròn mắt dưới lớp kính râm đen, trong lòng thầm than khóc: *"Trời đất ơi, tôi chỉ muốn lừa cô đi quét dọn nghĩa trang để xóa footprint dấu chân dính bùn hộ tôi thôi mà! Cô lại tự suy diễn ra đến tận cảnh giới kiếm ý ngưng tụ thế này thì tôi biết đỡ thế nào được!"*


Nhưng chưa kịp để Chí Hiếu nghĩ ra câu nói bịa đặt tiếp theo để nịnh nọt dỗ dành nàng, thì từ phía đầu ngõ đất nện của Trấn Vĩnh An, một tiếng la hét thất thanh, kinh hoàng cắt ngang bầu không khí yên bình buổi sớm.


A Ngưu, gã thợ rèn phàm nhân cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi xám ngoét như tro tàn, chạy xộc vào sân tre. Gã thở không ra hơi, vấp phải chiếc chổi tre của Bạch Vô Song suýt ngã sấp mặt, mếu máo hét lớn:


"Hiếu ơi! Cứu mạng! Giếng nước... giếng nước công cộng duy nhất của trấn chúng ta... bị trúng độc rồi!"


Chí Hiếu giật nảy mình, chiếc kính râm đen suýt chút nữa rơi khỏi sống mũi gầy gò: "Cái gì?! Giếng nước bị trúng độc? Lão Trấn trưởng Lý Hoài Nam không cho người phong tỏa à?"


"Không phong tỏa kịp nữa rồi!" A Ngưu gào khóc, hai tay run bần bật. "Sáng sớm nay, dân làng ra gánh nước về nấu ăn, vừa uống được vài ngụm liền ngã gục la liệt quanh giếng nước. Nước giếng bỗng nhiên chuyển sang màu đen nhạt, bốc lên một mùi hôi thối rỉ sét cực kỳ quái dị. Thần y Tôn Đan Thanh đã đến đó từ sớm, vung hàng vạn cây kim châm cứu nhưng hoàn toàn bất lực, chất độc phát tác nhanh quá!"


Bạch Vô Song nghe thấy hai chữ "trúng độc", đôi mắt phượng lập tức lóe lên tia sáng lạnh buốt, tay nàng siết chặt chuôi Băng Tâm Kiếm tỏa hàn khí đóng băng cả một góc sân tre:


"Sư phụ! Chắc chắn là có tà tu ngoại lai nhân cơ hội linh khí triều tịch rò rỉ để tàn hại phàm nhân vô tội! Đệ tử nguyện đi một chuyến, chém bay đầu kẻ hạ độc!"


Chí Hiếu nghe đến đây, sống lưng bỗng nhiên lạnh toát. Mũi anh đột nhiên ngứa ngáy dữ dội, một cảm giác nghẹt thở nhè nhẹ dâng lên tận cánh mũi. Đây chính là năng lực đặc thù phàm nhân "Hắt hơi dò chướng khí" bẩm sinh của anh hằng đêm đi đào mộ đất!


"Hắt xì!!! Hắt xì!!!"


Chí Hiếu hắt hơi liên tục thành một chuỗi dài, mặt mũi đỏ bừng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Anh vội vàng rút chiếc khăn tay phàm trần ra lau mũi, giọng nói sụt sịt run rẩy:


"Hỏng... hỏng rồi! Luồng chướng khí độc hại này... độ ẩm cực cao, mang theo mùi tử khí xác thối nồng nặc bốc lên từ phía giếng nước đầu trấn! Đây không phải là độc dược phàm trần thông thường, mà là Thi độc mộ đất tích tụ ngàn năm của tà tu tu tiên! Mau dẫn tôi đến đó!"


Bạch Vô Song thấy sư phụ hắt hơi liên tục liền vô cùng kinh ngạc, tự suy diễn sâu xa trong lòng: *"Sư phụ quả thực thần thông quảng đại! Ngài ấy đứng cách xa giếng nước ba dặm mà chỉ cần hắt hơi vài cái đã đoán biết được chính xác dược tính và nguồn gốc của độc tố! Đây chắc chắn là 'Thiên Địa Cảm Ứng Chi Thuật' truyền thuyết!"*


Nàng vội vàng ngự kiếm hộ tống Chí Hiếu và A Ngưu chạy băng băng về phía giếng nước công cộng đầu Trấn Vĩnh An.


Khi Chí Hiếu đặt chân đến hiện trường, cảnh tượng trước mắt khiến anh không khỏi rùng mình sợ hãi. Xung quanh thành giếng đá rêu phong cổ kính, hơn ba mươi người dân trấn nghèo khổ đang nằm la liệt trên mặt đất đen dính bụi. Mặt mũi họ xám ngoét như xác chết, môi tím tái, trên da thịt lộ ra những đường gân màu đen quỷ dị đang bò lan rào rào như những con giun đất ngầm. Hơi thở của họ thoi thóp, yếu ớt vô cùng.


Tôn Đan Thanh - vị thần y điên khùng của biên thùy, tóc tai bù xù như tổ chim, quần áo dính đầy vết thảo dược xanh đỏ - đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Lão già gầy trơ xương này đang điên cuồng vung những cây kim châm cứu bằng bạc sáng loáng, đâm liên tục vào các huyệt đạo của người bệnh bằng "Vạn Thảo Châm Pháp" gia truyền.


*Bạch! Bạch! Bạch!*


Những cây kim bạc vừa cắm vào người bệnh liền lập tức chuyển sang màu đen xì bốc khói hôi thối, tự động rụng ra ngoài.


"Không được! Không ngăn được!" Tôn Đan Thanh ôm đầu gào thét, đôi mắt trợn trừng điên dại đầy uất ức. "Đây là Thi độc mộ đất cực hạn ngưng tụ từ vạn xác chết! Nó ăn mòn lục phủ ngũ tạng, phong tỏa kinh mạch phàm nhân! Châm cứu của ta không tìm thấy mạch sống để tịnh hóa chất độc! Trời hại Trấn Vĩnh An rồi!"


Đúng lúc đó, Chí Hiếu nghe thấy tiếng kêu *"Chít! Chít!"* quen thuộc phát ra từ bụi tre già cạnh giếng nước.


Anh nhìn sang, thấy mèo mun mập ú Mộc Nhĩ đang dùng móng vuốt cào rách một cây nấm hương dại màu nâu sẫm mọc quanh khe đá thành giếng. Mộc Nhĩ ngậm một mẩu nấm hương tươi dâng lên cho Chí Hiếu, đuôi ngoáy tít nịnh nọt đòi ăn xúc xích phô mai.


Chí Hiếu cúi xuống, nhặt mẩu nấm hương lên ngửi nhẹ, mũi anh lại hắt hơi thêm một cái dữ dội. Anh lập tức hiểu ra chân tướng: *"Mèo mập Mộc Nhĩ ăn vụng nấm hương mọc quanh giếng nước, nấm hương này đã hấp thụ linh khí long mạch rò rỉ nên nhạy cảm với độc tố. Mùi rỉ sét này... chính là Thi độc mộ đất do tà tu Hắc Phong thả xuống để tàn hại phàm nhân chiếm nghĩa trang!"*


"Tránh ra! Để tôi xem nào!" Chí Hiếu hét lớn, đeo chiếc kính râm đen cao nhân mù lướt tới bên thành giếng.


Anh thò đầu nhìn xuống lòng giếng sâu. Nước giếng đen ngòm, bốc lên những bong bóng khí màu tím nhạt xèo xèo quỷ dị. Mũi anh sụt sịt liên tục do dị ứng chướng khí độc hại dã ngoại. Thế nhưng, nhờ dạ dày phàm nhân đã thích nghi hoàn toàn với các hợp chất bảo quản hóa học cực mạnh từ việc ăn mì tôm công nghiệp suốt nhiều năm, Chí Hiếu hoàn toàn miễn dịch với làn sương thi độc nhẹ đang bốc lên này. Anh chỉ thấy hơi ngứa mũi chứ không hề bị ăn mòn da thịt phàm nhân.


Tôn Đan Thanh thấy Chí Hiếu thản nhiên hít thở sâu trước làn sương thi độc mà không hề hấn gì, liền rụng rời tay chân, kinh ngạc hét lớn:


"Kính... Kính bái Dược Thần đại sư! Ngài đứng trước thi độc ngàn năm mà sắc mặt không đổi, thần thái tự nhiên! Đây chắc chắn là 'Vạn Độc Bất Xâm Thể' tối cổ truyền thuyết! Xin đại sư ra tay cứu giúp chúng sinh phàm trần!"


Chí Hiếu dưới lớp kính râm đen méo miệng cười thầm: *"Vạn độc bất xâm cái đầu ông ấy! Tôi chỉ là ăn quá nhiều mì tôm chứa đầy chất bảo quản hóa học nên cơ thể phàm nhân tự kháng độc nhẹ thôi! Nhưng nếu không cứu đám dân trấn này, thím Ba Bún chết đi thì ai xóa nợ bún riêu cho tôi? Trần Đại Thối lấy đâu ra trà đá để bán hóng hớt?"*


Anh lập tức đưa ra quyết định táo bạo. Chí Hiếu quay sang ra lệnh cho A Ngưu bằng giọng điệu tự tin, uy nghiêm của một vị cao nhân ẩn thế:


"A Ngưu! Mau nhóm cho tôi một lò lửa lớn hằng ngày! Mang chiếc nồi đồng khổng lồ nhất của lò rèn nhà ngươi đến đây! Đổ đầy nước giếng sạch chưa bị nhiễm độc từ chân núi vào nồi cho tôi!"


A Ngưu nghe lệnh, sức trâu bùng phát, lập tức chạy về lò rèn vác chiếc nồi đồng nặng hai trăm cân cùng một đống than củi rực lửa đến ngay sát giếng nước. Chỉ trong vòng mười phút, nồi nước sạch khổng lồ dung tích hơn trăm lít đã bắt đầu sôi sùng sục, bốc hơi nóng nghi ngút dã ngoại.


Chí Hiếu hít sâu một hơi, thọc tay sâu vào trong chiếc Túi vải cam vô hạn đeo hông. Lòng bàn tay phàm nhân của anh chạm vào luồng hơi lạnh buốt từ vết rách không gian lỗi. Anh liên tục rút ra mười chiếc lọ sứ cổ kính dính đầy bụi đất đen - thực chất đây là những lọ sứ anh đào được dưới mộ đất, được anh tận dụng để đựng toàn bộ bột súp, hành phi và hương liệu tôm cay từ hàng trăm gói mì ăn liền Hảo Hảo hiện đại dư thừa dã ngoại.


"Đan bột tịnh hóa tiên cổ... xuất hiện!" Chí Hiếu hét lớn dâng bùa chú ngụy trang.


Anh mở nắp mười lọ sứ, trút toàn bộ bột súp mì tôm chua cay nguyên chất màu đỏ rực rỡ vào nồi nước sôi khổng lồ.


*XÈO XÈO XÈO!!!*


Bột canh mì tôm vừa tiếp xúc với nước sôi sùng sục liền hòa tan cực nhanh. Màu nước trong nồi lập tức chuyển sang màu đỏ hồng rực rỡ lấp lánh như dung nham hỏa hệ kiếm trận. Đồng thời, một mùi thơm hóa học cực kỳ nồng nặc, ngào ngạt vị chua cay sả ớt, mùi hành phi thơm nức bốc lên cuồn cuộn theo làn hơi nước nóng bỏng tay, nhanh chóng lan tỏa khắp không gian giếng nước trong bán kính mười dặm biên thùy.


Mùi thơm nhân tạo nồng nặc này mạnh mẽ đến mức át đi hoàn toàn mùi hôi thối rỉ sét của thi độc mộ đất dưới lòng giếng sâu.


Tôn Đan Thanh ngửi thấy mùi hương chua cay nồng nặc quái dị kia, đan điền linh lực bỗng nhiên dao động kịch liệt, lão già điên cuồng nuốt nước bọt ảo liên tục, lẩm bẩm khen ngợi:


"Mùi... mùi hương đan bột gì mà kỳ diệu thế này! Vừa ngửi một hơi đã thấy khí huyết lưu thông, tì vị mở mang, linh thức tỉnh táo hoàn toàn! Đây chắc chắn là 'Cửu Chuyển Thần Đan Bột' được luyện chế từ vạn loại tiên thảo tiên cổ!"


Chí Hiếu không thèm giải thích, anh dùng chiếc vá múc bún mượn từ tiệm thím Ba Bún, khuấy đều nồi nước lẩu mì tôm khổng lồ theo các đường vòng tròn đồng tâm - mô phỏng lại động tác Kiếm ý Vô Phong nhái đầy lấp lánh dã ngoại.


"A Ngưu! Bạch cô nương! Mau múc nước súp nóng này dâng cho từng người bệnh uống giải độc chướng khí! Phải uống lúc còn nóng bỏng tay mới kích hoạt được dược tính tịnh hóa!" Chí Hiếu ra lệnh dứt khoát.


A Ngưu và Bạch Vô Song vội vàng múc từng bát nước súp mì tôm chua cay nóng hổi, đổ trực tiếp vào miệng những người dân trấn đang nằm thoi thóp.


*Ực... ực... ực!*


Những người dân trấn vừa nuốt ngụm nước súp mì tôm nóng hổi dính đầy bột ngọt và muối mặn cực cao vào dạ dày phàm nhân, một hiện tượng kỳ diệu lập tức xảy ra.


Hàm lượng muối và bột ngọt đậm đặc kích thích tuần hoàn máu phàm nhân bùng phát cực nhanh. Hơi nóng từ nước súp kết hợp với vị cay nồng của ớt bột hóa học làm giãn nở toàn bộ lỗ chân lông cơ thể họ.


*Xèo xèo xèo!!!*


Từ trên trán, cổ và lưng của những người bệnh, những giọt mồ hôi màu đen nhạt bốc mùi hôi thối rỉ sét liên tục tuôn ra xối xả, bốc hơi thành những làn khói đen mờ ảo rụng rọc ra ngoài không khí dã ngoại. Đây chính là thi độc mộ đất đang bị tống xuất hoàn toàn ra khỏi cơ thể phàm nhân dưới tác dụng của chất bảo quản và bột ngọt đậm đặc!


"Khụ... khụ! Trời ơi, nóng quá! Nhưng... nhưng dễ chịu vô cùng!"


Một lão nông phàm nhân vừa uống xong bát súp nóng, nấc lên một tiếng dài rồi lập tức bật dậy khỏe mạnh. Sắc mặt xám ngoét của lão biến mất, thay vào đó là đôi má đỏ hồng hào, lão vươn vai một cái thật mạnh, hét lớn:


"Tôi... tôi sống lại rồi! Kinh mạch không còn đau rát nữa! Đan bột vị tôm cay của Trần đại sư quả thực là thần dược cứu mạng! Con xin kính bái Dược Thần đại sư!"


Chỉ trong vòng nửa canh giờ, toàn bộ hơn ba mươi người dân trấn bị ngộ độc chướng khí đều lần lượt đứng dậy khỏe mạnh, tranh nhau húp sạch sẽ những giọt nước lẩu mì tôm chua cay cuối cùng dưới đáy bát phàm trần, miệng liên tục khen ngợi tiên vị ngọt mát vô song.


Tôn Đan Thanh chứng kiến toàn bộ quy trình tịnh hóa thi độc ngàn năm diễn ra một cách lãng xẹt và nhanh chóng chỉ bằng một nồi nước lẩu màu đỏ, liền sụp đổ hoàn toàn nhân sinh quan y dược cổ đại. Lão quỳ sụp xuống đất đen trước mặt Chí Hiếu, nước mắt giàn giụa, dập đầu liên tục cầu xin:


"Đại sư! Xin nhận của tiểu nhân một lạy! Tiểu nhân nghiên cứu y dược trăm năm, chưa từng thấy loại đan bột nào có khả năng tịnh hóa thi độc ngàn năm bằng cách bắt người bệnh đổ mồ hôi súp tôm thế này! Đây chính là 'Liệu pháp giải độc bằng bột canh mì tôm' vĩ đại nhất lịch sử tu tiên! Xin đại sư thu nhận tiểu nhân làm đệ tử ký danh quét dọn lò luyện đan cho ngài!"


Chí Hiếu đeo kính râm đen cao nhân, thản nhiên khoát tay áo phàm nhân, ra vẻ bí ẩn thâm sâu khó lường:


"Đứng lên đi... Tôn y sư. Đạo giải độc thực chất rất giản dị, vạn vật tương sinh tương khắc. Thi độc mộ đất lạnh lẽo ẩm ướt, gặp phải đan bột nóng ấm chua cay vị tôm của ta tự động bị trung hòa tiêu tan sạch sẽ. Ngươi hãy giữ gìn y đức, chăm sóc phàm nhân nghèo khó biên thùy này là được rồi."


Tôn Đan Thanh nghe xong, đầu óc rung chuyển mạnh mẽ, càng thêm sùng bái sự từ bi vô vi của Chí Hiếu.


Thế nhưng, ngay phía sau bụi tre già rậm rạp bao quanh giếng nước nghĩa trang.


Tà tu Hắc Phong - lão già mặt mũi xám ngoét như xác chết, móng tay dài đen xì dính đầy độc tố - đang ẩn nấp theo dõi toàn bộ sự việc. Chứng kiến Thi độc mộ đất kịch độc mà lão đã mất mười năm ròng rã ngưng tụ luyện chế bị một tên phàm nhân nhút nhát hóa giải hoàn toàn chỉ bằng một nồi nước lẩu màu đỏ bốc mùi thơm sả ớt, Hắc Phong trợn trừng mắt sụp đổ hoàn toàn nhân sinh quan tà tu.


"Hộc... Khụ khụ!"


Lão tà tu uất ức tột độ, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi bất ngờ phun ra một ngụm máu đen rực rỡ dính đầy thi độc xuống đất tre khô. Lão gắt gao siết chặt nắm tay đen xì, đôi mắt lóe lên tia sáng tím quỷ dị đầy sát khí điên cuồng, thề độc gầm rú lẩm bẩm từ bóng tối:


"Trần Chí Hiếu... Tên phàm nhân vô tri đáng chết! Ngươi dám dùng thứ đan bột màu đỏ quái dị kia để phá hủy công sức mười năm luyện độc của ta! Ta thề... đêm nay sẽ kích hoạt đàn cương thi nhảy lò cò dưới Động Cương Thi bò lên bao vây căn nhà tranh chân núi, vò nát đầu ngươi làm gáo dừa để rửa hận mối thù này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!