Nhạc nềnLaid_Back3

Kiếm Tiên Tái Thế Đánh Bại Thiếu Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt của vùng biên thùy chưa kịp xua tan lớp sương mù ẩm ướt bao phủ Trấn Vĩnh An, thì cả cái trấn nhỏ nghèo khó này đã như một tổ ong bị chọc giận. Tiếng xôn xao, bàn tán nổi lên từ đầu làng đến cuối chợ, mà nguồn cơn không ai khác chính là cái "loa phóng thanh chạy bằng cơm" mang tên Lý Đại Tẩu.


Tại bến sông giặt đồ, Lý Đại Tẩu vừa đập chiếc chày gỗ bành bạch vào đống quần áo thô sơ, vừa trợn tròn hai mắt, giọng nói oang oang vang xa cả ba dặm đường:


"Tôi nói cho các bà nghe, thằng Hiếu nhà lão Đại Thối không phải là tên trộm mộ nghèo kiết xác đâu! Đêm qua chính mắt tôi thấy... à không, chính tai tôi nghe người ta kể lại! Nó đeo một chiếc kính đen huyền bí của tiên nhân, tay cầm một chiếc ấm bạc sáng loáng phát ra tiên khí ngào ngạt mùi đào tiên. Lão gác nghĩa trang Mộc Thần hung dữ thế mà vừa ngửi thấy mùi trà liền quỳ sụp xuống dập đầu lạy lục, tôn nó làm Kiếm Tiên tái thế ẩn cư! Chưa hết đâu nhé, khi nó chỉ nhẹ ngón tay một cái, một luồng kiếm quang màu vàng rực rỡ bùng lên chém đôi cả một góc nghĩa địa!"


"Thật thế hả bà Đại Tẩu? Thằng Hiếu gầy gò nhút nhát thế mà là Kiếm Tiên á?" Thím Ba Bún sát vách dỏng tai lên nghe, chiếc vá múc nước lèo bún riêu trên tay khựng lại giữa không trung. Thím Ba nheo nheo đôi mắt đầy vết chân chim, lẩm bẩm: "Thảo nào dạo này nó cứ lén lút đi đêm. Lại còn tặng tôi cái thỏi sáp hồng hồng thơm mùi dâu ngọt lịm nữa chứ. Hóa ra là tiên dược dưỡng nhan của giới tu tiên! Ôi trời đất ơi, thế mà tôi lại định gả đứa con gái răng hô nhà mình cho nó để gạt nợ mười lăm đồng tiền bún! Phen này nhà tôi sắp có con rể tiên nhân rồi!"


Tin đồn cứ thế mà bay đi với tốc độ ánh sáng. Qua cái miệng đầy hương vị mắm tôm và hành phi của Lý Đại Tẩu, Trần Chí Hiếu từ một tên phàm nhân nhút nhát chuyên đi đào mộ đất kiếm cơm qua ngày bỗng chốc hóa thân thành một vị "Kiếm đạo tông sư ẩn thế lánh đời", tay nắm giữ thần khí phát quang, chân đạp kiếm ý Nguyên Anh đỉnh phong.


Thế nhưng, danh tiếng quá vang dội đôi khi không mang lại sự an nhàn, mà lại kéo theo những rắc rối vô cùng phiền phức. Nhất là đối với đám tu sĩ trẻ tuổi kiêu ngạo, hám danh lợi của địa phương.


Tại võ đường của Triệu gia ở trung tâm trấn, Triệu Vô Kỵ - thiếu chủ Triệu gia, một tu sĩ Luyện Khí tam tầng - đang tức giận đập mạnh tay xuống bàn trà gỗ. Gã mặc một bộ y phục bằng lụa thêu hoa hòe sặc sỡ, hông đeo một thanh kiếm phát quang chạy bằng linh thạch vụn rẻ tiền. Mỗi lần gã bước đi, thanh kiếm lại phát ra ánh sáng xanh lè lòe loẹt để hù dọa phàm nhân trong trấn.


"Một tên trộm mộ rách nát mà cũng dám tự xưng là Kiếm Tiên? Lại còn dám cướp danh tiếng 'Đệ nhất thiên tài Vĩnh An' của bản thiếu gia?" Triệu Vô Kỵ vênh cái mặt đầy mụn lên trời, giọng nói rít qua kẽ răng đầy ghen tị. "Đêm qua ta nghe đám lâu la báo lại, hắn có một chiếc bảo vật tạo lửa màu xanh lá cây trong suốt, không cần dùng đến linh thạch hay chân khí mà vẫn tạo ra ngọn lửa ổn định trước gió lớn. Thứ đó chắc chắn là một món tà khí hoặc do hắn lừa đảo mà có! Hôm nay, bản thiếu gia phải vạch trần bộ mặt thật của hắn trước bàn dân thiên hạ!"


Đúng lúc đó, Trần Chí Hiếu đang ôm đầu đau khổ bước đi trên con đường đất dẫn ra quảng trường trấn. Anh đeo chiếc Kính râm nhựa đen rẻ tiền lấy từ kho tạp hóa hiện đại để che giấu đôi mắt lờ đờ thâm quầng vì mất ngủ và sụt sịt mũi do dị ứng chướng khí nghĩa trang đêm qua. Tay anh đút sâu vào túi quần vải thô, quai túi vải dệt thô màu cam nổi bật đeo chéo bên hông dính đầy vết bùn đất đen.


"Ôi cái mũi của tôi... Lão tổ Diệp Vô Phong đêm qua ngáy to như sấm rền cạnh giường, làm mình cứ tưởng ác quỷ đến đòi mạng, mất ngủ cả đêm." Chí Hiếu lẩm bẩm mệt mỏi, hoàn toàn không biết rằng cả quảng trường trấn đang đổ dồn ánh mắt về phía mình.


"Kìa! Kiếm Tiên Trần Chí Hiếu đến rồi!"


"Nhìn phong thái của ngài ấy kìa! Đeo chiếc kính đen huyền bí che giấu thần nhãn, lướt đi êm ái không một tiếng động! Đúng là phong thái của đại lão ẩn thế!"


Dân trấn Vĩnh An lập tức dạt ra hai bên đường, kính cẩn cúi đầu chào đón. Chí Hiếu hoang mang tột độ dưới lớp kính râm đen. Anh muốn hét lên giải thích rằng anh chỉ đeo kính râm vì mắt bị đau và chói nắng phàm trần, nhưng cổ họng nghẹn đắng vì sợ hãi trước đám đông cuồng nhiệt.


*Binh!*


Một thanh kiếm phát quang màu xanh lè đột ngột chặn ngang lối đi của Chí Hiếu. Triệu Vô Kỵ từ trong đám đông bước ra, vẻ mặt vênh váo ngạo nghễ, tay cầm quạt xếp phát quang chỉ thẳng vào mũi Chí Hiếu:


"Trần Chí Hiếu! Tên trộm mộ hèn hạ kia! Hôm nay Triệu Vô Kỵ ta, đại diện cho chính đạo trấn Vĩnh An, chính thức thách đấu ngươi một trận quyết đấu bằng kiếm tại quảng trường này! Ngươi có giỏi thì bỏ chiếc kính đen kia ra, rút thần khí tạo lửa của ngươi đấu với thanh kiếm phát quang này của ta xem ai mới là thiên tài đích thực!"


Chí Hiếu run bắn người, sống lưng lạnh toát. Anh nhìn thanh kiếm phát quang đang tỏa ra kình phong vù vù của Triệu Vô Kỵ, rồi nhìn đám đông đang vây kín xung quanh chặn sạch mọi đường lui. Thím Ba Bún đứng ngoài hét lớn cổ vũ:


"Con rể tương lai cố lên! Chém bay màu cái thằng mụn Triệu gia đi con!"


Chí Hiếu mếu máo trong lòng: *"Con rể cái đầu thím ấy! Tôi là phàm nhân không có nửa điểm tu vi, gã kia là tu sĩ Luyện Khí tam tầng, gã chỉ cần gạt tay một cái là tôi đăng xuất khỏi phàm giới ngay lập tức! Ai cứu tôi với! Sư phụ Diệp Vô Phong ơi, cụ đang ngủ nướng ở đâu rồi?"*


Thế nhưng, tàn hồn Kiếm Thánh Diệp Vô Phong lúc này đang ngủ say như chết trong cỗ quan tài gỗ sồi mục nát sâu dưới nghĩa trang sau khi ăn no nê hai hộp mì tự sôi đêm qua, hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của đệ tử ký danh.


"Sao hả? Sợ rồi sao? Bản thiếu gia cho ngươi ba hơi thở để chuẩn bị!" Triệu Vô Kỵ cười đắc ý, bắt đầu vận chuyển chân khí thô sơ của Triệu Gia Hỏa Diễm Quyết. Thanh kiếm trên tay gã bùng lên ánh sáng xanh lè lòe loẹt, kình phong thổi bay cát bụi xung quanh quảng trường.


Chí Hiếu đeo Kính râm nhựa đen để che giấu ánh mắt đang khóc lóc thảm thiết của mình. Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng sinh tồn của một tên trộm mộ nhút nhát trỗi dậy kịch liệt. Anh thọc sâu tay vào chiếc túi vải cam vô hạn đeo hông, điên cuồng lục lọi trong kho hàng tạp hóa hiện đại thế kỷ 21 bị bỏ hoang để tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí tự vệ.


*"Không có súng, không có lựu đạn... Toàn là mì tôm, kẹo mút, nước ngọt... Khoan đã! Cái chai kim loại mát lạnh này là gì?"*


Ngón tay phàm nhân của Chí Hiếu chạm vào một lon kim loại thon dài, có vòi phun nhựa màu đỏ trên đầu. Anh lén rút nó ra, giấu kín sau tà áo vải thô rộng thùng thình dính đầy bụi đất đen. Đó chính là một bình xịt côn trùng Raid đa năng hương chanh rẻ tiền lấy từ kệ hóa mỹ phẩm của siêu thị bỏ hoang.


*"Bình xịt muỗi Raid? Cái này có diệt được tu sĩ không ta? Kệ đi, nước đến chân thì nhảy thôi!"* Chí Hiếu lén lắc mạnh bình xịt sau lưng. Tiếng *rắc rắc... xào xạc* nhỏ nhẹ phát ra từ viên bi sắt bên trong bình xịt bị tiếng hò reo của đám đông lấn át hoàn toàn.


"Thời gian đã hết! Nhận lấy một kiếm của ta!" Triệu Vô Kỵ hét lớn, vung thanh kiếm phát quang lao thẳng về phía Chí Hiếu. Gã thi triển một chiêu Hỏa Cầu Thuật thô sơ, một quả cầu lửa nhỏ màu xanh lè xuất hiện trên mũi kiếm, tỏa ra nhiệt độ nóng rát hù dọa phàm nhân.


Chí Hiếu hoảng sợ tột độ, hai chân bủn rủn suýt quỳ sụp xuống đất. Thế nhưng, trong khoảnh khắc Triệu Vô Kỵ áp sát cách anh ba bước chân, Chí Hiếu theo phản xạ tự nhiên của kẻ nhút nhát, nhắm tịt mắt lại, vung thẳng vòi phun của bình xịt côn trùng Raid về phía mặt đối thủ và nhấn mạnh nút nhựa trên đầu bình xịt bằng ngón tay cái phàm nhân.


*XÈO XÈO XÈO!!!*


Một làn sương hóa học cực mạnh, dày đặc màu trắng đục mang theo mùi hương chanh nồng nặc nhân tạo phun ra xối xả từ vòi xịt áp suất cao thẳng vào mặt Triệu Vô Kỵ.


"Á!!! Cái tà khí gì thế này?!"


Triệu Vô Kỵ đang hăng hái lao tới bỗng nhiên hét lên thảm thiết. Làn sương hóa học hương chanh cực độc đối với hệ hô hấp lập tức chui tọt vào hai con mắt đầy mụn và khoang mũi của gã. Chất hóa học hiện đại làm cay xè mắt dữ dội, khiến nước mắt nước mũi của thiếu chủ Triệu gia chảy ra ròng ròng như suối. Mùi hương chanh hóa học nồng nặc xộc thẳng vào cổ họng làm gã ngạt thở, hắt hơi liên tục không ngừng nghỉ:


*Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!*


Quả cầu lửa thô sơ màu xanh lè trên mũi kiếm của gã lập tức bị luồng sương xịt lạnh áp suất cao từ bình Raid dập tắt phụt tức thì. Triệu Vô Kỵ loạng choạng lùi lại, hai tay ôm chặt lấy mặt, thanh kiếm phát quang rơi keng xuống đất đen nghĩa trang.


Đám đông xung quanh quảng trường kinh ngạc há hốc mồm:


"Trời đất ơi! Kiếm Tiên chỉ cần vung nhẹ tay áo, phóng ra một làn sương mù màu trắng mang hương vị của 'Thần Quả Chanh Tây' cực kỳ quái dị, lập tức hóa giải hoàn toàn hỏa thuật của Triệu thiếu chủ!"


"Mùi hương này thật nồng nặc, ngửi vào liền thấy đầu óc choáng váng! Đây chắc chắn là độc sương tiên cổ dùng để tịnh hóa chân khí tu sĩ!"


Chí Hiếu hé mắt ra nhìn, thấy Triệu Vô Kỵ đang ôm mặt ho sặc sụa dưới đất, liền thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, anh biết gã tu sĩ này vẫn chưa hoàn toàn mất khả năng chiến đấu. Để dứt điểm màn kịch hù dọa dã ngoại này và bảo vệ danh tiếng cao nhân giả tạo, Chí Hiếu quyết định tung ra đòn quyết định.


Anh lẳng lặng thọc tay vào túi áo, rút chiếc Bật lửa ga Thần Hỏa nhựa màu xanh lá cây trong suốt ra. Chí Hiếu xịt thêm một lượng ga lỏng lớn từ bình Raid vào không khí ẩm ướt xung quanh Triệu Vô Kỵ, tạo ra một đám mây hóa học dễ cháy lơ lửng.


Sau đó, anh dùng ngón tay cái gạt mạnh bánh xe sắt đánh lửa của bật lửa ga Thần Hỏa. *Cạch!*


Một tia lửa nhỏ bùng lên từ bật lửa ga hiện đại, ngay lập tức bắt lửa vào đám sương hóa học Raid dễ cháy đang lơ lửng trong không khí.


*BÙM!!!*


Một quả cầu lửa khổng lồ màu vàng cam rực rỡ bùng cháy sáng rực bất ngờ giữa quảng trường trấn, tỏa ra hơi nóng bỏng rát và khói gas nồng nhẹ dọa người. Quả cầu lửa bùng lên rồi tắt phụt ngay lập tức do hết nhiên liệu hóa chất dễ cháy, nhưng sức nóng của nó đã kịp thời thiêu rụi hoàn toàn chòm lông mày và làm cháy xém một mảng lớn bộ y phục lụa sặc sỡ của Triệu Vô Kỵ.


"Mẹ ơi!!! Thần hỏa chí tôn!!!"


Triệu Vô Kỵ nhìn quả cầu lửa khổng lồ bùng cháy ngay trước mũi mình, sợ hãi đến mức rụng rời tay chân. Gã ngã ngửa ra đất, hai chân đạp liên tục lùi lại phía sau, mặt mũi đen nhẻm dính đầy tro bụi, tóc tai dựng ngược bốc khói khét lẹt. Thiếu chủ Triệu gia kiêu ngạo ngày nào giờ đây khóc lóc thảm thiết, sùi bọt mép vì sặc khói chanh và sợ hãi tột độ:


"Kiếm Tiên tha mạng! Tiểu nhân biết lỗi rồi! Tiểu nhân không dám thách đấu ngài nữa đâu! Xin ngài thu hồi thần hỏa tà khí này lại đi!"


Cả quảng trường trấn Vĩnh An im lặng phăng phắc trong ba giây, rồi bùng nổ tiếng reo hò kinh thiên động địa:


"Kiếm Tiên vĩ đại! Chỉ bằng một chiếc hộp nhựa nhỏ màu xanh lá cây, ngài ấy đã triệu hồi được 'Thần Hỏa Chí Tôn' thiêu rụi cả tu sĩ Luyện Khí Kỳ!"


"Trần Chí Hiếu vô địch! Kiếm tiên tái thế ẩn cư gác mộ thật rồi!"


Chí Hiếu đứng im lặng giữa quảng trường lộng gió, tay vẫn cầm bình xịt Raid dính đầy bụi đất và chiếc bật lửa ga Thần Hỏa đã tiêu hao mất 50% lượng ga lỏng quý giá. Anh đeo chiếc kính râm đen che giấu khuôn mặt đang tái mét vì sợ hãi, lẳng lặng đút hai bảo vật hiện đại vào túi vải cam đeo hông, thầm nghĩ: *"May mà cái bình xịt muỗi này dễ cháy, không thì hôm nay mình ăn trọn một kiếm của gã mụn kia rồi. Ga trong bật lửa sắp hết rồi, phải tiết kiệm thôi."*


Cách quảng trường trấn không xa, trên mái ngói của một quán trọ cũ kỹ rêu phong, Bạch Vô Song - thiên tài kiếm đạo của biên giới, Trúc Cơ đỉnh phong - đang đứng sừng sững lộng gió. Nàng mặc bộ đạo bào trắng như tuyết, lưng đeo trường kiếm tỏa hàn khí băng giá lạnh lùng.


Chứng kiến toàn bộ trận quyết đấu từ đầu đến cuối, đôi mắt phượng tuyệt mỹ của Bạch Vô Song khẽ co rút lại kịch liệt. Nàng bắt đầu hội chứng tự suy diễn cực đoan quen thuộc:


*"Thật là một kiếm ý thâm sâu khôn lường! Trần tiền bối đeo chiếc kính đen huyền bí kia, thực chất là để che giấu kiếm nhãn có thể nhìn thấu sơ hở thiên địa! Động tác tay của ngài ấy khi rút hai món pháp bảo tiên cổ ra vô cùng uyển chuyển, căn bản không cần dùng đến nửa điểm chân khí phàm trần mà vẫn điều khiển được áp suất sương độc và ngọn lửa mồi một cách chuẩn xác đến từng sợi tơ!"*


Bạch Vô Song siết chặt nắm tay, toàn thân run rẩy vì phấn khích:


*"Làn sương hương chanh kia chắc chắn là 'Vô Song Độc Kiếm Khí' ngưng tụ từ vạn năm thảo dược, có thể dập tắt hỏa cầu thuật một cách dễ dàng! Còn ngọn lửa bùng cháy sau đó chính là 'Thần Hỏa Kiếm Ý' đạt đến cảnh giới vô vi! Ngài ấy khuấy động không khí bằng tay phàm mà tạo ra phản ứng nổ kinh hoàng như vậy... Ngài ấy chính là kiếm đạo tông sư ẩn thế mà mình hằng tìm kiếm để ngộ đạo!"*


Nghĩ đến đây, Bạch Vô Song không chút do dự, mũi chân điểm nhẹ lên mái ngói rêu phong. Thân ảnh tuyệt mỹ của nàng hóa thành một dải lụa trắng, ngự kiếm lướt đi trong không trung lộng gió, đáp xuống ngay trước mặt Trần Chí Hiếu đang run rẩy.


*Bùm!*


Hàn khí băng giá tỏa ra từ thanh Băng Tâm Kiếm của nàng làm đóng băng vạn vật quanh thân năm mét, khiến đám đông dân trấn đang reo hò lập tức câm nín vì sợ hãi tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong.


Chí Hiếu nhìn thiếu nữ tuyệt mỹ mặc đạo bào trắng như tuyết đột ngột xuất hiện chặn đường mình, tỏa ra sát khí lạnh buốt thấu xương, liền hoảng hốt lùi lại một bước, hai chân run cầm cập suýt ngã sấp mặt: *"Ôi mẹ ơi! Lại một vị đại tỷ tu tiên Trúc Cơ Kỳ xuất hiện đòi mạng mình nữa sao? Hôm nay là ngày gì thế này?"*


Thế nhưng, trước sự ngỡ ngàng của Chí Hiếu và toàn bộ dân trấn Vĩnh An, Bạch Vô Song lẳng lặng tra kiếm vào vỏ, quỳ một gối xuống nền đất đen dính đầy bụi của quảng trường, cúi đầu thành kính dâng lên Chí Hiếu:


"Vãn bối Bạch Vô Song, đệ tử ngoại môn Kiếm Tông biên thùy, bái kiến Trần tiền bối! Chứng kiến kiếm ý vô song không dùng chân khí của tiền bối hôm nay, vãn bối đã hoàn toàn ngộ đạo! Xin tiền bối rủ lòng thương xót, nhận vãn bối làm đệ tử ký danh chỉ dạy kiếm pháp! Nếu tiền bối đồng ý, vãn bối thề sẽ dùng thanh kiếm này bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tiền bối và nghĩa trang biên thùy trọn đời!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!