Lò Rèn A Ngưu Và Ấm Trà Ngoại Giao
Chí Hiếu nhìn ly mì rỗng tuếch trên tay Diệp Vô Phong, mồ hôi hột lại chảy ra ròng ròng, vội vàng thọc tay vào chiếc túi vải cam để tìm kiếm hộp mì tiếp theo. Ở phía dưới hố đất đen, tàn hồn Kiếm Thánh vĩ đại ngàn năm trước đang lơ lửng giữa không trung, thanh kiếm gãy rỉ sét gác hờ trên vai, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại nhìn chằm chằm vào cái túi vải cam đeo hông của anh với vẻ mặt vô cùng đói khát.
"Nhóc con, ngươi lóng ngóng cái gì thế? Bản Thánh đã bảo là một hộp chưa bõ kẽ răng cơ mà! Mau dâng thêm thứ 'Hảo Hảo Hóa Thần' chua cay kia lên đây, nếu không ta dỡ nát căn nhà tranh của ngươi hằng ngày đòi ăn đấy!" Giọng nói của Diệp Vô Phong vang lên trầm ấm nhưng chứa đựng kiếm ý Nguyên Anh áp đảo, khiến rặng tre già xung quanh nghĩa trang xào xạc rung chuyển.
"Dạ dạ! Có ngay đây cụ ơi! Cụ bớt nóng, bớt nóng cho cháu nhờ!" Chí Hiếu mếu máo, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo vải thô dính đầy bùn đất đen.
Anh thọc sâu tay vào chiếc túi vải dệt thô màu cam nổi bật. Lòng bàn tay phàm nhân của anh chạm vào luồng hơi lạnh buốt rò rỉ từ góc vết rách nhỏ của túi không gian lỗi. Sau một hồi lục lọi trong kho hàng tạp hóa hiện đại thế kỷ 21 bị bỏ hoang, anh cũng lôi ra được hộp mì tự sôi thứ hai. Vẫn là thương hiệu Hảo Hảo vị lẩu thái chua cay rực rỡ quen thuộc. Chí Hiếu nhanh nhẹn thực hiện quy trình bóc mì tự sôi an toàn: bóc màng nylon ngoài, đặt gói tạo nhiệt tự sôi xuống khay dưới, đổ nước lạnh vào, rồi đậy chặt nắp nhựa lại bằng chiếc dĩa nhựa hiện đại để gài chặt lỗ thông khí.
Chỉ trong vòng vài chục giây, hơi nước nóng bỏng tay bắt đầu phun ra phành phạch từ lỗ thông khí trên nắp hộp nhựa. Mùi hành phi thơm nức, mùi sả ớt nhân tạo nồng nặc lại một lần nữa bao phủ khắp khu mộ đất Hắc Thổ. Diệp Vô Phong ngửi thấy mùi hương quen thuộc liền sướng rơn, không thèm giữ phong thái cao nhân kiếm đạo nữa, lão sà xuống giật phắt hộp mì tự sôi từ tay Chí Hiếu rồi húp sùm sụp.
Nhìn vị đại lão tối cổ đang nhai mì rôm rốp đầy vô tri, Chí Hiếu vừa mừng vừa lo. Mừng là vì mạng nhỏ của mình tạm thời được bảo toàn trước sự dòm ngó của băng cướp mộ Vương Độc Nhãn đã bị phế võ công đang nằm rên rỉ góc kia. Nhưng lo là vì cái giá phải trả để nuôi vị "ông tổ ăn bám" này quá lớn. Diệp Vô Phong ăn mì tôm như hũ chìm, lại còn đòi hỏi nước đun mì phải là nước giếng ngọt tinh khiết nhất. Cứ cái đà này, mỗi ngày Chí Hiếu gánh nước từ giếng trấn Vĩnh An lên đỉnh núi nghĩa trang chắc chắn sẽ mệt đứt hơi phàm nhân.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai biên thùy chưa kịp xua tan sương mù ẩm ướt, Chí Hiếu đã lén lút đi xuống núi. Anh quyết định phải tìm cách cải tiến công cụ lao động để nâng cao hiệu suất khảo cổ ngược, đồng thời giải quyết bài toán hậu cần nước nôi cho lão tổ.
Địa điểm anh hướng tới là Lò rèn A Ngưu nằm ở rìa phía Tây trấn Vĩnh An.
Lò rèn của A Ngưu quanh năm rực lửa than hồng, tiếng búa quai sắt "coong coong" vang lên nhịp nhàng đều đặn. A Ngưu - gã thợ rèn phàm nhân gầy gò nhưng cơ bắp săn chắc bóng loáng dính đầy than củi - đang quai búa tạ đập vào một thanh sắt nung đỏ rực. Thấy Chí Hiếu bước vào với bộ dạng lấm lem bùn đất, A Ngưu dừng búa, quẹt mồ hôi trán cười lộ chiếc răng khểnh:
"Ơ kìa Hiếu! Đêm qua lại đi 'tác nghiệp' ở nghĩa trang à? Sao trông mặt mày hốc hác như bị ma hút tinh khí thế kia?"
Chí Hiếu mệt mỏi ngồi bệt xuống đống sắt vụn góc lò rèn, thở dài thườn thượt:
"Còn hơn cả ma hút tinh khí nữa mày ạ. Tao đang phải hầu hạ một ông tổ khó tính như quỷ. Mà này A Ngưu, tao cần mày giúp tao rèn một chiếc xẻng khảo cổ đặc biệt. Lưỡi xẻng phải mỏng như lá lúa, dẻo dai chịu lực tốt, và quan trọng nhất là khi va chạm vào đá ngầm dưới đất không được phát ra tiếng động 'coong coong' vang xa."
A Ngưu nghe vậy liền nhíu mày, gãi gãi cái đầu đầy bụi than:
"Yêu cầu của mày quái dị thế? Sắt thép va vào đá mà không phát ra tiếng động thì chỉ có pháp bảo của các tu sĩ ngự kiếm thôi. Lò rèn phàm trần của tao làm sao chế tạo nổi thứ đó?"
Chí Hiếu không nói không rằng, lén thò tay vào chiếc túi vải cam đeo hông. Anh tập trung ý nghĩ, rút ra một lon bia nhôm màu đỏ rực rỡ, sờ vào lạnh buốt tay, bọt nước ngưng tụ tỏa khói lạnh nghi ngút. Đây là lon bia lạnh lấy từ kho hàng tạp hóa hiện đại. Anh đặt lon bia vào tay A Ngưu:
"Uống thử cái này đi rồi nói chuyện tiếp."
A Ngưu kinh ngạc nhìn lon nước bằng kim loại bóng loáng màu đỏ chưa từng thấy trong đời. Theo hướng dẫn của Chí Hiếu, gã khui nắp lon. Tiếng "bụp... xèo xèo" vang lên, bọt khí sủi tăm mát lạnh tràn ra ngoài, tỏa ra mùi lúa mạch thơm nức. A Ngưu ngửa cổ hớp một ngụm lớn.
"Trời đất ơi!!!" A Ngưu trợn tròn mắt, toàn thân run lên bần bật vì sung sướng. Cái lạnh buốt của bia đá hòa cùng vị đắng dịu ngọt ngào nổ tung trong khoang miệng, xua tan hoàn toàn cái nóng rực lửa của lò rèn hằng ngày. Gã thợ rèn phàm nhân hét lên đầy phấn khích: "Ngon quá! Mát quá! Hiếu ơi, đây là tiên tửu của kỷ nguyên nào thế này? Mày đúng là thần tài ẩn thế của tao rồi!"
"Thấy thế nào? Đủ tiền công rèn xẻng chưa?" Chí Hiếu nháy mắt cười đầy thực dụng.
"Đủ! Quá đủ! Thề có tổ nghiệp ngành rèn, hôm nay tao sẽ dùng hết ngón nghề gia truyền để rèn cho mày chiếc xẻng sắt không gỉ dẻo dai nhất!" A Ngưu vỗ ngực rầm rầm, lập tức lao vào đống sắt vụn phế liệu để chọn lọc vật liệu tốt nhất.
A Ngưu gom góp những móng ngựa hỏng, bản lề cửa cũ bằng thép nguội dẻo dai, ném vào lò than rực lửa. Gã quai búa liên tục suốt hai canh giờ, tôi thép trong nước lạnh nhiều lần để tăng độ dẻo và triệt tiêu bọt khí bên trong thớ sắt. Cuối cùng, một chiếc xẻng sắt siêu mỏng, lưỡi xẻng sáng loáng không gỉ được hoàn thành.
Chí Hiếu cầm chiếc xẻng sắt không gỉ A Ngưu lên gõ thử, âm thanh phát ra cực kỳ trầm đục và nhỏ nhẹ nhờ phần chuôi được bọc một lớp cao su giảm chấn dẻo dai do anh tự chế. Anh gật gù đắc ý, rồi rải một lớp bã đậu phụ thối nồng nặc mua từ lão Trương Đậu Phụ lên lưỡi xẻng.
"Kỹ thuật đào đất không tiếng động" chính thức ra đời! Mùi thối nồng nặc của bã đậu phụ sẽ át đi mùi sắt rỉ sét và triệt tiêu hoàn toàn tiếng động đào bới dưới lòng đất nghĩa trang đen, giúp anh lách qua tai mắt của tuần phòng nha môn địa phương.
Có được công cụ tốt, Chí Hiếu gánh nước giếng ngọt quay trở lại nghĩa trang trấn Vĩnh An khi màn đêm buông xuống. Nghĩa trang đêm khuya sương mù bao phủ dày đặc, âm khí lạnh buốt làm Chí Hiếu sụt sịt mũi liên tục do dị ứng chướng khí rò rỉ. Anh đeo chiếc Kính râm nhựa đen lên sống mũi để che giấu đôi mắt lấm lét sợ ma, đồng thời tạo ra khí chất bí ẩn của một vị cao nhân mù đi tuần thú phàm trần.
Đang định lẻn qua lối đi nhỏ để vào khu mộ đất Hắc Thổ dâng mì cho Diệp Vô Phong, Chí Hiếu bỗng nghe thấy tiếng quét lá khô đều đặn phát ra từ bóng tối.
*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*
Một bóng người già nua gù lưng, râu tóc bạc phơ dài chạm đất hiện ra từ màn sương mù. Đó chính là Mộc Thần - lão quản gia gác mộ già nua của nghĩa trang. Lão cầm chiếc chổi tre quét lá rụng, đứng chắn ngay giữa lối đi độc đạo dẫn vào nghĩa trang ban đêm.
"Đêm hôm khuya khoắt, phàm nhân không phận sự cấm kỵ xâm nhập nghĩa trang. Nhóc con, mau quay về đi." Giọng nói của Mộc Thần khàn khàn, lờ đờ như một lão già lẩm cẩm, nhưng chiếc chổi tre trong tay lão lại quét ra một luồng kình phong vô hình cản trở bước chân Chí Hiếu.
Chí Hiếu nuốt nước bọt cái ực. Anh biết lão già gác mộ này nhìn bề ngoài lẩm cẩm nhưng thực chất là một tu sĩ ẩn thế gác mộ vô cùng thâm sâu khó lường. Trước đây anh đã từng thử hối lộ lão bằng tiền đồng phàm trần nhưng Mộc Thần khinh khỉnh không thèm nhìn, thậm chí còn dùng chổi quét bay anh ra cổng.
Nhưng đêm nay, Chí Hiếu đã chuẩn bị một bài tẩy ngoại giao cực mạnh.
Anh lẳng lặng thò tay vào chiếc túi vải cam dệt chỉ vàng chịu lực tốt, rút ra một chiếc Ấm giữ nhiệt inox hiện đại sáng loáng màu bạc. Bên trong ấm là nước sôi được đun nhanh bằng linh thạch vụn theo chỉ dẫn của Dược Trần Giả, pha kèm năm túi lọc trà Lipton hương đào ngọt ngào thơm phức lấy từ kho tạp hóa.
Chí Hiếu nhẹ nhàng vặn nắp nhựa ấm giữ nhiệt ra.
*Xèo...*
Hơi nước nóng hổi bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm đào ngọt lịm nhân tạo của thế kỷ 21 ngào ngạt lan tỏa khắp không gian nghĩa trang tối tăm, lấn át hoàn toàn mùi chướng khí ẩm mốc rỉ sét của mộ đất.
Mũi của lão quản gia Mộc Thần khẽ giật giật. Động tác quét chổi tre của lão bỗng nhiên cứng đờ. Đôi mắt lờ đờ nheo lại hít hà liên tục luồng đan hương ngọt thanh dịu mát chưa từng có trong đời. Râu tóc bạc phơ của lão rung rinh kịch liệt vì thèm khát.
Chí Hiếu khẽ mỉm cười đeo kính râm đen, phong thái ung dung tự tại như một vị đại sư ẩm thực ngoại giao. Anh rót một ly trà đào Lipton màu đỏ hổ phách trong suốt từ ấm giữ nhiệt ra nắp ấm, dâng bằng hai tay phàm nhân thành kính:
"Cháu biết tiền đồng phàm trần không lọt nổi mắt xanh của cụ quản gia. Đêm nay, cháu đặc biệt dâng cúng cho cụ món 'Lipton Đào Tiên Trà' pha bằng ấm giữ nhiệt inox tiên cổ giữ ấm suốt hai mươi tư giờ không cần củi lửa. Cụ nhấp thử một ngụm để tĩnh tâm gác mộ nhé ạ."
Mộc Thần nhìn chiếc ấm giữ nhiệt inox sáng loáng không có một vết rỉ sét, sờ vào thân ấm lạnh tanh nhưng hơi nước bên trong rót ra lại nóng bỏng tay. Lão rụng rời tay chân vì kinh ngạc, thầm nghĩ đây chắc chắn là một món 'Hộ thân pháp bảo giữ nhiệt' tối cổ rèn đúc từ huyền thiết dẻo dai!
Lão run rẩy đón lấy ly trà đào từ tay Chí Hiếu, đưa lên miệng nhấp thử một ngụm nhỏ.
*Ực...*
Mắt Mộc Thần lập tức trợn tròn như hai quả nhãn. Vị ngọt thanh của đường hóa học, vị chua dịu của đào tươi hòa quyện cùng hơi nóng giữ nhiệt hoàn hảo chạy thẳng xuống đan điền tịnh tâm, làm xoa dịu hoàn toàn tâm tính Nguyên Anh ẩn thế của lão. Lão sướng rơn, ôm chặt lấy chiếc ấm giữ nhiệt inox vào lòng như ôm bảo vật gia bảo, miệng liên tục lẩm bẩm khen ngợi:
"Trà ngon! Giữ nhiệt hoàn hảo! Thần kỳ... đúng là thần khí tiên cổ dã ngoại không sai một ly!"
Luật cấm phàm nhân vào nghĩa trang ban đêm bị phá vỡ hoàn toàn bởi một túi trà Lipton hương đào ngọt lịm. Mộc Thần từ trạng thái nghiêm khắc gác cửa lập tức chuyển sang đồng lõa bảo vệ Chí Hiếu.
Lão quản gia gác mộ ôm ấm trà húp lấy húp để đầy sung sướng, khẽ nghiêng người nhường đường cho Chí Hiếu đi qua. Thế nhưng, khi Chí Hiếu chuẩn bị bước vào khu mộ đất, Mộc Thần bỗng nhiên hạ thấp giọng, ghé sát tai anh nhắc nhở:
"Thằng nhóc, gác mộ cho ngươi qua đêm nay. Nhưng ta phải cảnh báo ngươi một điều: Hãy coi chừng đám thiếu gia kiêu ngạo trong trấn, đặc biệt là tên Triệu Vô Kỵ của Triệu gia. Ánh sáng vàng kiếm ý phát ra từ nghĩa trang hằng đêm đã thu hút sự chú ý và nghi ngờ của bọn chúng rồi đấy. Đừng để tụi nó bắt được cái túi cam kỳ lạ của ngươi."
Chí Hiếu nghe xong, sống lưng lập tức lạnh toát, mồ hôi lạnh thấm đẫm vai áo vải thô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!