Nhạc nềnLaid_Back3

Kiếm Thánh Thức Tỉnh Vì Mùi Mì Cay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đao bằng thép đen nặng tám mươi cân của Vương Độc Nhãn dán chặt vào lớp da cổ mỏng manh của Trần Chí Hiếu, mang theo cái lạnh thấu xương của một tu sĩ Luyện Khí ngũ tầng. Chí Hiếu nằm bệt dưới hố đất đen dính đầy bùn, mắt nhắm nghiền, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Anh có thể cảm nhận được kình phong bén ngót từ đao khí đang cứa nhẹ vào vai áo vải thô rách nát của mình.


Trong đầu anh lúc này, hình ảnh con gái thím Ba Bún với bộ răng hô tước mía siêu tốc bỗng nhiên hiện lên như một cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Anh thầm nghĩ, thà bị gã chột mắt này một đao chém bay đầu đầu thai kiếp khác, còn hơn là phải sống cả đời làm rể nhà thím Ba để trừ nợ mười lăm đồng tiền bún riêu. Thế nhưng, bản năng sinh tồn của một phàm nhân nhút nhát vẫn khiến anh không ngừng run rẩy.


"Chết đi, thằng ranh con kiết xác!" Vương Độc Nhãn gầm lên, cánh tay hộ pháp vận kình lực định nhấn đao xuống.


"RẦM!!!"


Một tiếng nổ trầm mặc, nặng nề vang lên từ ngay phía sau lưng bọn chúng. Mặt đất nghĩa trang bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như có một cơn địa chấn nhỏ quét qua. Lớp đất đá rêu phong trên nấm mộ sụt lún của Kiếm Thánh Diệp Vô Phong bắt đầu nứt toác ra. Cỗ quan tài gỗ sồi cổ mục nát chôn sâu dưới lòng đất ngàn năm bỗng nhiên nổ tung thành trăm mảnh, bắn ra những thớ gỗ mục nát tung tóe vào không khí.


Sát khí lạnh buốt bừng bừng ngưng tụ thành những vệt kiếm quang màu xanh lam nhạt, quét qua bụi tre xung quanh khiến hàng vạn lá tre khô tự động bị chém đứt làm đôi, rơi rào rào như mưa trút.


"Cái... cái gì thế kia?!" Nhị Độc Nhãn hoảng hốt thét lên, vội vàng ôm cây chùy gai sắt lùi lại ba bước, hai con mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào nấm mộ đang nứt vỡ.


Vương Độc Nhãn cũng bị luồng kiếm ý lạnh buốt kia ép cho lùi lại, lưỡi đao đen lệch khỏi cổ Chí Hiếu. Hắn nheo con mắt chột còn lại, mặt cắt không còn một giọt máu. Là một kẻ trộm mộ lâu năm, hắn biết rõ hiện tượng này nghĩa là gì.


"Yêu ma trỗi dậy? Hay là... tàn hồn đại năng thức tỉnh?!" Vương Độc Nhãn lắp bắp.


Từ trong hố mộ sâu thẳm vừa phát nổ, một làn khói trắng tinh khôi lờ lững bay lên, ngưng tụ thành hình ảnh một nam tử trung niên vô cùng anh tuấn. Người này tóc dài bay múa trong gió đêm, mặc một bộ trường bào trắng sờn rách cổ xưa, phong thái phiêu dật như tiên nhân hạ phàm. Trên tay người đó cầm một thanh kiếm gãy rỉ sét mờ ảo, nhưng kiếm ý tỏa ra xung quanh lại mạnh mẽ đến mức đóng băng cả lớp sương mù chướng khí màu tím nhạt xung quanh hầm mộ.


Đó chính là tàn hồn Kiếm Thánh ngàn năm trước — Diệp Vô Phong.


Diệp Vô Phong lơ lửng giữa không trung, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn dặm tinh hà. Lão quét mắt nhìn xuống đám phàm nhân và tu sĩ cấp thấp phía dưới, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội như tiếng chuông đồng vang vọng khắp nghĩa trang:


"Kẻ nào... dám cả gan làm loạn nơi an nghỉ của bản Thánh? Kẻ nào dám đánh thức bản Thánh khỏi giấc ngủ ngàn năm..."


Khí chất vĩ đại của một đại năng Kim Đan Kỳ (Tàn tạ) bộc phát hoàn toàn, khiến Vương Độc Nhãn và Nhị Độc Nhãn run rẩy quỳ sụp xuống đất, không chịu nổi áp lực tinh thần khủng khiếp này. Chí Hiếu nằm dưới hố bùn cũng sợ đến mức không dám thở mạnh, thầm nghĩ lần này xong đời thật rồi, không ngờ lại đánh thức một ông tổ hung dữ thế này.


Thế nhưng, ngay khi phong thái lạnh lùng của Kiếm Thánh đạt đến đỉnh cao nhất, một mùi thơm quái dị bỗng nhiên len lỏi vào mũi lão.


Mùi hương chua cay nồng nặc, béo ngậy vị hành phi, sả ớt và tôm khô của hộp mì tự sôi Hảo Hảo Hóa Thần đang sôi sùng sục trên phiến đá cạnh đó bốc lên nghi ngút. Mùi vị hóa học đậm đặc này đối với người hiện đại là bình thường, nhưng đối với một tàn hồn ngàn năm chưa từng ngửi thấy hương liệu nhân tạo, nó giống như một loại kích thích cực hạn đánh thẳng vào linh thức.


"Hắt... Hắt... HẮT XÌ!!!"


Một tiếng hắt hơi vang dội của Diệp Vô Phong làm chấn động cả rừng tre. Kiếm ý đóng băng xung quanh bỗng nhiên tan biến sạch sẽ. Phong thái tiên nhân lẫm liệt của Kiếm Thánh lập tức sụp đổ hoàn toàn trong nháy mắt. Lão đưa tay áo mờ ảo lên quẹt mũi, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng nhiên trợn tròn, nhìn chằm chằm vào hộp mì nhựa đang phun hơi nước phành phạch.


"Mùi... mùi vị gì thế này? Tại sao lại có thứ đan hương chua cay nồng nặc, kích thích dạ dày tàn hồn của bản Thánh đến mức này?!"


Diệp Vô Phong lẩm bẩm, hai con mắt sáng rực lên màu xanh lá. Lão hoàn toàn quên mất việc phải trừng phạt kẻ phá mộ, cứ thế bay lơ lửng tiến lại gần hộp mì tự sôi, mũi hít hà liên tục, nước dãi ảo trong miệng suýt chút nữa chảy ra ngoài.


Chí Hiếu nằm dưới hố bùn, nhìn thấy cảnh tượng vô tri này thì đầu óc nhanh chóng hoạt động. Anh vốn là kẻ nhút nhát nhưng cực kỳ lanh lợi và giỏi nịnh nọt người già. Nhìn biểu cảm thèm thuồng của ông tổ Kiếm Thánh, Hiếu lập tức hiểu ra: ông già này bị mùi mì tôm chinh phục rồi!


Áp dụng ngay Mì tôm ngoại giao pháp, Chí Hiếu vội vàng lom khom bò dậy từ hố bùn, phủi phủi bùn đất trên áo, cúi đầu dâng kính cười nịnh nọt:


"Lạy cụ Kiếm Thánh vĩ đại! Cháu là Trần Chí Hiếu, phàm nhân vô tri gác nghĩa trang hằng đêm. Cháu biết cụ ngủ say ngàn năm đói khát, nên đêm nay đặc biệt mang đến dâng cúng cho cụ món 'Hảo Hảo Hóa Thần Lẩu Thái' — đệ nhất thần khí ẩm thực của kỷ nguyên tiên cổ! Cụ nhìn xem, hơi nước bốc lên nghi ngút, sợi mì dai ngon, nước súp chua cay đậm đà, đảm bảo cụ ăn một miếng là tịnh hóa oán khí, phục hồi linh lực tức thì!"


Diệp Vô Phong nghe Hiếu nói mà tai vểnh lên, mắt không rời hộp mì: "Ngươi nói thật chứ? Thứ này không dùng linh lực, không dùng linh hỏa đun nấu, mà tự sôi sùng sục thế kia sao?"


"Thật một trăm phần trăm ạ! Đây là công nghệ tự sôi tiên cổ, hoàn toàn dựa vào ngọn lửa tâm linh tự nhiên!" Chí Hiếu chém gió không chớp mắt. Để tăng thêm sức nặng, anh thò tay vào chiếc túi vải cam đeo hông, vận dụng móng tay bóc siêu tốc bóc vỏ một thỏi 'Xúc xích phô mai ăn liền' hiện đại mới rút ra. Anh dùng răng cắn đứt lớp màng bảo vệ, nhanh nhẹn thả thỏi xúc xích vào khay mì đang nóng hổi: "Chưa hết đâu cụ ơi! Cháu xin dâng thêm thỏi 'Huyền Thiết Phô Mai Xúc Xích' này vào nước lẩu. Phô mai béo ngậy tan chảy hòa quyện với nước súp chua cay, ngon nuốt lưỡi luôn cụ ạ!"


Mùi thơm béo ngậy của phô mai hòa cùng mùi mì tôm chua cay bốc lên ngào ngạt gấp đôi. Diệp Vô Phong không thể chịu đựng thêm được nữa. Lão thèm ăn đến mức linh lực tàn hồn dao động rực rỡ. Không thèm giữ thể diện Kiếm Thánh, lão sà xuống, dùng linh lực vô hình giật phắt hộp mì tự sôi và đôi dũa tre phàm trần từ trên phiến đá bay lên không trung.


Lão gắp một vắt mì dính đầy phô mai tan chảy đưa vào miệng nhai thử.


"Sụp... Sụp..."


Cả nghĩa trang im phăng phắc, chỉ còn tiếng húp mì xì xụp của Kiếm Thánh ngàn năm.


Ngay khi sợi mì dai ngon dính phô mai chạm vào đầu lưỡi tàn hồn, Diệp Vô Phong như bị sét đánh ngang tai. Đôi mắt lão trợn ngược lên, toàn thân run rẩy kịch liệt. Vị ngọt đậm đà của bột ngọt hóa học, vị chua cay nồng nặc của sả ớt dã ngoại, hòa cùng vị béo ngậy của phô mai hiện đại nổ tung trong khoang miệng lão.


"Ngon... NGON QUÁ!!!" Diệp Vô Phong hét lên một tiếng đầy sung sướng. Linh lực tàn hồn của lão bỗng nhiên phát quang rực rỡ, vết nứt mờ ảo trên thân thể tàn hồn tự động lành lại một phần. Lão bước vào trạng thái Tàn hồn thức tỉnh hoàn hảo, hai mắt sáng quắc, miệng liên tục húp nước lèo xì xụp: "Trời ơi! Bản Thánh ngàn năm trước ăn vạn thứ linh dược, linh quả của các tông môn danh giá, nhưng tất cả đều nhạt nhẽo như nước lã so với thứ 'Hảo Hảo Hóa Thần' này! Đây mới chính là đỉnh cao của kiếm đạo ẩm thực!"


Chí Hiếu nhìn thấy Kiếm Thánh ăn ngon lành thì thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ mạng mình giữ được rồi. Anh thản nhiên đứng che ô giấy dầu ngắm nhìn ông tổ húp mì.


Thế nhưng, Vương Độc Nhãn quỳ dưới đất nãy giờ, thấy Kiếm Thánh bỗng nhiên biến thành một gã phàm phu tục tử ăn uống nhồm nhoàm thì lòng tham lại trỗi dậy. Hắn nghĩ thầm: tàn hồn này yếu thế rồi, chỉ vì một hộp thức ăn rác rưởi kia mà mất đi phong thái đại năng. Hơn nữa, chiếc hộp nhựa kia chắc chắn là một loại thần khí không gian chứa đầy tiên dược giúp hồi phục linh lực cực nhanh!


"Nhị đệ! Thằng ranh kia dùng tà thuật đồ ăn để dụ dỗ tàn hồn! Chúng ta nhân lúc này giết chết thằng ranh cướp chiếc túi cam và cái hộp bốc khói kia!" Vương Độc Nhãn thì thầm sát khí.


"Được, đại ca!" Nhị Độc Nhãn gầm lên, vung cây chùy gai sắt khổng lồ lao thẳng về phía Chí Hiếu đang đứng đờ đẫn.


Vương Độc Nhãn cũng vận dụng toàn bộ linh lực Luyện Khí ngũ tầng, vung thanh đại đao chém ra một luồng đao khí hắc phong xé rách màn đêm, lao thẳng về phía hộp mì trên tay Diệp Vô Phong hòng cướp đoạt.


"Á! Cụ Diệp cứu cháu!" Chí Hiếu hoảng hốt thét lên, vội vàng ngồi sụp xuống ôm đầu né tránh.


Diệp Vô Phong đang húp dở ngụm nước súp lẩu thái chua cay ngon ngọt nhất, bỗng nhiên thấy một luồng đao khí thối tha mang theo bụi bẩn nghĩa trang bay thẳng về phía mình, suýt chút nữa làm đổ mất bát nước lèo quý giá.


Cơn giận lôi đình của Kiếm Thánh lập tức bùng phát dữ dội. Lão trừng mắt, gầm lên như sấm truyền:


"Lũ kiến hôi vô lễ! Ai cho phép các ngươi làm bẩn bát nước lèo của bản Thánh?! Kẻ nào dám làm phiền ta lúc ăn mì tôm, ta chém cả tông môn hắn!!!"


Diệp Vô Phong vung thanh kiếm gãy rỉ sét mờ ảo lên. Không cần hoa mỹ, không cần vận dụng linh lực phức tạp, lão chỉ cần nhẹ nhàng vẩy tay một phát, thi triển một tia Kiếm ý Vô Phong thực sự của cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong ngàn năm trước.


"XOẠT!!!"


Một tia kiếm khí mỏng manh như sợi tơ vắt mì màu vàng nhạt lướt qua không trung.


"RẮC! RẮC! RẮC!"


Thanh đại đao bằng thép đen nặng tám mươi cân của Vương Độc Nhãn đang chém tới bỗng nhiên cứng đờ giữa chừng. Trong nháy mắt tiếp theo, toàn bộ lưỡi đao đen kịt tự động nứt vỡ thành hàng vạn mảnh vụn kim loại nhỏ như hạt cát, rơi rào rào xuống đất bùn. Chưa dừng lại ở đó, luồng kiếm ý vô hình kia quét qua đan điền của Vương Độc Nhãn và Nhị Độc Nhãn, nhẹ nhàng phá hủy toàn bộ kinh mạch và đan điền của hai tên tu sĩ Luyện Khí Kỳ.


"A... Phụt!!!"


Cả hai tên thủ lĩnh cướp mộ đồng loạt hộc máu mồm văng ngược ra phía sau mười mét, đập mạnh lưng vào gốc tre già. Toàn bộ linh lực Luyện Khí Kỳ trong người bọn chúng bị kiếm ý nghiền nát sạch sẽ, phế bỏ hoàn toàn tu vi võ công chỉ trong một nốt nhạc.


Sức mạnh áp đảo tuyệt đối của đại năng Kim Đan Kỳ tàn tạ khiến toàn bộ nghĩa trang rung chuyển, bụi đất bay mù mịt. Mười tên lâu la cướp mộ phàm nhân sợ đến mức tè ra quần, đồng loạt vứt bỏ gậy gộc quỳ rạp xuống đất dập đầu lạy lục xin tha mạng.


"Kiếm tiên tha mạng! Lão tổ tông tha mạng! Chúng con biết tội rồi!"


Vương Độc Nhãn ôm ngực hộc máu mồm liên tục, mặt mũi xám ngoét như xác chết. Hắn run rẩy bò lê lết dưới đất bùn, dập đầu lia lịa trước nấm mộ sụt lún, nước mắt nước mũi giàn giụa cầu xin:


"Lạy cụ Kiếm Thánh vĩ đại... con mắt chột của con có mắt như mù, dám làm phiền cụ thưởng thức thần dược... Xin cụ tha cho mạng chó của chúng con, chúng con thề không bao giờ dám bén mảng đến nghĩa trang này nữa!"


Chí Hiếu từ dưới hố bùn hé mắt nhìn ra, thấy cảnh tượng gã đại ca cướp mộ hung tợn nãy giờ định chôn sống mình nay đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết, lòng anh phấn khởi vô cùng. Anh phủi bùn đứng dậy, đeo chiếc kính râm nhựa đen lên sống mũi, ưỡn ngực lấy lại phong thái cao nhân mù ẩn thế.


Trong khi đó, Diệp Vô Phong hoàn toàn không thèm quan tâm đến đám kiến hôi đang quỳ khóc dưới đất. Lão thản nhiên cầm ly mì tự sôi, húp nốt ngụm nước lèo chua cay cuối cùng dính phô mai béo ngậy một cách sảng khoái cực hạn.


"Khà... Ngon tuyệt vời!"


Lão tổ lau miệng, nhưng cảm giác thèm ăn vẫn chưa hề dứt. Lão quay ngoắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào Trần Chí Hiếu bằng ánh mắt đầy thèm thuồng và đòi hỏi. Lão lườm Hiếu một cái sắc lẹm, vung vẩy thanh kiếm gãy rỉ sét, giọng nói có chút nịnh nọt nhưng vẫn cố giữ uy nghiêm:


"Nhóc con... thứ 'Hảo Hảo Hóa Thần' này ngon thì ngon thật, nhưng bản Thánh ăn một hộp vẫn chưa bõ kẽ răng. Ngươi... còn hộp thứ hai không? Mau dâng lên đây cho bản Thánh, nếu không ta dỡ nát căn nhà tranh của ngươi hằng ngày đòi ăn đấy!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!