Nhạc nềnLaid_Back3

Oan Gia Ngõ Hẹp Ở Mộ Kiếm Thánh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít qua rặng tre già của khu Mộ Đất Hắc Thổ, mang theo tiếng lào xào lạnh buốt dội thẳng vào màng nhĩ của Trần Chí Hiếu. Sau khi được vong hồn cụ Lê Thị Đậm ngậm kẹo mút dâu chỉ đường, Hiếu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lê lết đôi chân run rẩy tiến sâu vào vùng trung tâm nghĩa trang. Càng đi sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Lớp sương mù chướng khí màu tím nhạt bắt đầu lờ lững bay sát mặt đất đen ẩm ướt.


"Hắt xì! Hắt xì!"


Chí Hiếu sụt sịt mũi liên tục. Cái mũi phàm nhân của anh nhạy cảm vô cùng, hễ có chướng khí độc hại rò rỉ là anh lại hắt hơi không ngừng. Anh đưa tay quẹt mũi, chỉnh lại chiếc Kính râm nhựa đen đeo trên sống mũi. Đi trộm mộ ban đêm mà đeo kính râm đen thui thì đúng là vô tri hết chỗ nói, nhưng đối với một kẻ nhút nhát sợ ma như Hiếu, chiếc kính này là tấm lá chắn tâm lý tối thượng giúp anh không phải nhìn thấy trực diện những gương mặt mờ ảo của quỷ hồn. Hơn nữa, nó còn giúp anh ngụy trang thành một vị cao nhân mù ẩn thế thâm sâu khó lường.


Trước mặt Hiếu lúc này là một ngôi mộ đất sụt lún nghiêm trọng, rêu phong phủ kín và không hề có bia vị tử tế. Thế nhưng, từ khe nứt của nấm đất đen lại tỏa ra những luồng kiếm ý lạnh buốt đến thấu xương, khiến cỏ dại xung quanh đều bị chém đứt ngọt xớt. Đây chính là Mộ Kiếm Thánh Diệp Vô Phong trong truyền thuyết.


"Ôi mẹ ơi, kiếm ý gì mà đáng sợ thế này. Đúng là ông tổ ngành kiếm có khác, nằm dưới đất ngàn năm rồi mà vẫn gầm rú ghê người." Chí Hiếu nuốt nước bọt cái ực. Nhưng nghĩ đến bộ răng hô tước mía không cần dao của con gái thím Ba Bún đang chờ ở nhà để ép hôn gạt nợ, Hiếu lại có thêm dũng khí. Anh thà bị kiếm khí chém bay màu còn hơn phải làm rể nhà thím Ba.


Áp dụng đúng Quy tắc Trộm mộ chuộc tội, Chí Hiếu quỳ sụp xuống trước nấm mộ sụt lún, chắp tay khấn vái lia lịa:


"Lạy cụ Diệp Vô Phong, cụ là đệ nhất Kiếm Thánh tiên cổ, cháu là phàm nhân nhút nhát Trần Chí Hiếu. Hôm nay cháu đến đây xin cụ ít ngọc vỡ để gạt nợ bún riêu. Cháu không trộm không giật, cháu có đồ cúng tế hảo hạng dâng lên cụ để chuộc tội đây ạ!"


Nói xong, Hiếu thò tay vào chiếc Túi vải cam vô hạn đeo bên hông. Cảm giác lạnh buốt quen thuộc từ vết rách nhỏ ở góc túi truyền đến ngón tay, nhưng Hiếu đã quen. Anh nhanh nhẹn rút ra một hộp Mì ăn liền tự sôi Hảo Hảo Hóa Thần vị lẩu thái chua cay rực rỡ và chiếc Bật lửa ga Thần Hỏa màu xanh lá cây trong suốt.


Hiếu đặt hộp mì nhựa lên một phiến đá rêu phong cạnh mộ. Anh bắt đầu thực hiện Quy trình bóc mì tự sôi an toàn: bóc màng nylon ngoài, đổ gói bột súp tôm cay nồng nặc vào khay mì, đổ nước lạnh từ bình nhựa phàm trần, sau đó đặt gói tạo nhiệt tự sôi xuống khay dưới rồi đậy chặt nắp nhựa lại. Mọi động tác của anh nhanh thoăn thoắt, điêu luyện như một người đầu bếp chuyên nghiệp.


Chỉ vài giây sau, gói tự sôi gặp nước lạnh bắt đầu phản ứng hóa học dữ dội. Tiếng sùng sục, sùng sục vang lên bên trong hộp nhựa. Hơi nước nóng bỏng tay bắt đầu phun ra nghi ngút từ lỗ thông khí nhỏ trên nắp, mang theo mùi thơm nhân tạo chua cay nồng nặc của súp tôm, hành phi và sả ớt lan tỏa khắp không gian u ám.


"Thơm quá... Cụ Diệp ơi, cụ chờ mười lăm phút mì chín rồi húp nhé..."


"Rào rào! Rầm rập!"


Tiếng bước chân rầm rập cắt ngang lời thì thầm của Chí Hiếu. Từ trong bụi tre tối tăm phía sau, ánh đuốc sáng rực bập bùng xuất hiện, kèm theo tiếng cười sằng sặc đầy hung tợn bẻ gãy bầu không khí tâm linh.


"Ha ha ha! Thằng ranh con kiết xác! Hóa ra đêm nào ngươi cũng lén lút mò vào nghĩa trang này là để đào bới địa bàn của băng trộm mộ Vương Độc Nhãn ta hả?"


Chí Hiếu giật nảy mình, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh hoảng hốt giắt vội chiếc xẻng sắt không gỉ của A Ngưu ra sau lưng, lùi lại vài bước.


Từ trong bóng tối, mười tên lâu la cướp mộ mặc giáp da rách nát vây kín xung quanh. Dẫn đầu là một gã đàn ông chột mắt đeo băng đen, mặt mũi râu ria xồm xoàm hung tợn, tay lăm lăm thanh đại đao bằng thép đen nặng tám mươi cân. Đó chính là Vương Độc Nhãn, thủ lĩnh băng cướp mộ tàn bạo nhất biên thùy, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí ngũ tầng. Đi ngay bên cạnh hắn là Nhị Độc Nhãn, một gã khổng lồ trọc đầu lực lưỡng, vai vác cây chùy gai sắt rỉ sét nặng trịch, tỏa ra dao động linh lực Luyện Khí tứ tầng đầy áp bức.


"Đại ca! Thằng nhóc này đeo cái kính đen xì quái dị gì thế kia? Nhìn như kẻ mù mà đi đứng nhanh nhẹn gớm." Nhị Độc Nhãn chỉ vào Chí Hiếu, giọng nói ồm ồm như sấm rền.


Vương Độc Nhãn khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất đen: "Mù cái đầu ngươi! Hắn đang giả thần giả quỷ đấy. Thằng ranh, ngươi dám đào mộ đất ở khu Hắc Thổ này mà không nộp thuế bảo hộ cho băng của ta? Đã thế đêm nào ngươi cũng để lại mấy cái hộp nhựa rác thải quái dị này làm xáo trộn phong thủy nghĩa trang, khiến đàn em của ta không đào được viên ngọc nào!"


Chí Hiếu run cầm cập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Anh cố gắng giữ giọng điệu điềm tĩnh giả tạo, đeo kính râm đen ngẩng đầu lên:


"Các vị tráng sĩ... hiểu lầm rồi. Cháu chỉ là phàm nhân vô tri, cháu đến đây là để cúng tế chuộc tội cho các vị lão tổ ngủ say hằng đêm..."


"Cúng tế cái con khỉ!" Nhị Độc Nhãn bước tới một bước, mặt đầy sát khí, vung cây chùy gai sắt lên cao: "Đại ca, để đệ đập nát đầu thằng ranh này làm gáo dừa cúng tế luôn cho tiện! Nhìn nó gầy gò thế kia chắc chẳng có đồng tiền nào đâu!"


Sát khí bừng bừng của tu sĩ Luyện Khí Kỳ khóa chặt lấy Chí Hiếu, khiến một phàm nhân không có tu vi như anh cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, hai chân nhũn ra như chiên nhão. Trong lúc tuyệt vọng, Hiếu thò tay vào túi vải cam, rút ra một vốc bã đậu phụ thối nồng nặc của Trương Đậu Phụ ném mạnh về phía Nhị Độc Nhãn hòng đánh lạc hướng để chạy trốn.


"Bộp!"


Vốc bã đậu phụ thối trúng ngay ngực Nhị Độc Nhãn, nhưng gã khổng lồ không hề hấn gì. Ngược lại, gã nổi giận lôi đình, vung chân đá một cú cực mạnh vào bụng Chí Hiếu.


"Hự!"


Cú đá đầy kình lực khiến Chí Hiếu bay thẳng về phía sau, ngã nhào xuống một hố đất đen sụt lún ngay sát cạnh nấm mộ của Kiếm Thánh. Quần áo vải thô màu xám tro của anh bị gai tre cào rách nát, cả người dính đầy bùn đen hôi hám. Chí Hiếu đau đớn ho sặc sụa, nằm bẹp dưới hố đất, hoàn toàn bị dồn vào đường cùng không còn lối thoát.


"Ha ha ha! Đúng là phàm nhân rác rưởi!" Vương Độc Nhãn cười lớn, vung đại đao chặn mọi lối thoát của Hiếu. Hắn bước tới mép hố, chĩa mũi đao lạnh buốt xuống mặt Chí Hiếu: "Ngươi định dùng thứ bã đậu thối này để ám hại tu sĩ sao? Đáng tiếc, hôm nay khu mộ đất này sẽ là mồ chôn sống của ngươi!"


Chí Hiếu nằm dưới hố bùn, đầu óc quay cuồng. Nhưng đột nhiên, tai anh nghe thấy tiếng sùng sục, sùng sục từ hộp mì tự sôi đặt trên phiến đá sát cạnh nấm mộ cổ vang lên ngày càng lớn. Luồng hơi nước nóng bỏng bắt đầu phun ra dữ dội, mang theo mùi thơm chua cay nồng nặc ngào ngạt chưa từng có trong lịch sử tu tiên.


"Khoan đã!" Chí Hiếu hét lớn, hai mắt sáng lên dưới lớp kính râm đen. Anh nhanh trí áp dụng Kỹ năng thuyết trình miệng và Thuật phong thủy Đoán bừa để hoãn binh: "Các vị tráng sĩ! Đừng ra tay! Các người có biết thứ đang bốc khói sùng sục kia là gì không? Đó chính là 'Hỏa Hệ Kiếm Trận Thu Nhỏ' của kỷ nguyên tiên cổ!"


Lời nói của Chí Hiếu khiến Vương Độc Nhãn khựng lại. Đại đao của hắn dừng lại giữa không trung. Vương Độc Nhãn vốn là kẻ cực kỳ mê tín, luôn lo sợ sấm sét lôi phạt quả báo khi đi cướp mộ. Hắn nhìn chằm chằm vào hộp mì nhựa đang bốc hơi nghi ngút tỏa mùi thơm quái dị kia, lòng đầy nghi hoặc.


"Hỏa Hệ Kiếm Trận? Cái hộp nhựa rách kia á?" Vương Độc Nhãn nheo con mắt còn lại hỏi.


"Đúng vậy!" Chí Hiếu gượng dậy, ngồi bệt trong hố bùn nhưng giọng điệu vô cùng tự tin, dõng dạc như một vị đại sư thuyết trình: "Đó là thần khí tối cổ chứa đựng ngọn lửa tâm linh không dùng linh lực! Các người nhìn xem, không hề có củi lửa, không hề có linh khí dao động, nhưng hơi nước nóng bỏng lại phun ra dữ dội! Mùi hương nồng nặc kia chính là 'Tiên Thảo Đan Hương' dùng để tịnh hóa oán khí long mạch! Nếu các người dám làm hỏng trận pháp tự sôi này, lôi phạt thiên kiếp sẽ lập tức giáng xuống thiêu rụi cả nghĩa trang!"


Nhị Độc Nhãn nghe vậy thì hoang mang, rụt cây chùy gai lại: "Đại ca... nhìn cái hộp kia bốc khói ghê thật, lại còn thơm nức mũi thế kia, hay là thần khí thật?"


Vương Độc Nhãn cũng bị mùi thơm chua cay đậm đà của mì Hảo Hảo làm cho thèm chảy nước dãi. Hắn chưa từng ngửi thấy thứ mùi vị nào kích thích khứu giác đến thế. Đao pháp của hắn hoàn toàn bị khắc chế bởi nỗi tò mò cực độ trước hơi nước nóng phun ra từ nắp nhựa hộp mì.


"Thằng ranh, ngươi dám lừa ta?" Vương Độc Nhãn cố giữ vẻ hung tợn, nhưng mũi hắn cứ hít hà liên tục.


"Cháu làm sao dám lừa các vị! Trận pháp tự sôi này cần đúng mười lăm phút để hoàn thành chu kỳ ngưng tụ năng lượng. Hiện tại đã được mười bốn phút rồi! Chỉ còn một phút nữa, 'thần đan' bên trong sẽ hoàn thành!" Chí Hiếu vừa nói vừa lén nhìn chiếc bật lửa ga Thần Hỏa dắt bên hông, lòng thầm cầu nguyện cho thời gian trôi nhanh.


Thế nhưng, sự kiên nhẫn của Vương Độc Nhãn có giới hạn. Hắn nhìn thấy ánh mắt lấm lét của Chí Hiếu sau lớp kính râm đen, lập tức nhận ra mình đang bị kéo dài thời gian.


"Mẹ kiếp! Thằng ranh con này đang lừa chúng ta! Làm gì có trận pháp tiên cổ nào bốc mùi tôm cay thế này!" Vương Độc Nhãn nổi giận lôi đình, vung mạnh thanh đại đao bằng thép đen sát sạt cổ Trần Chí Hiếu.


Lưỡi đao lạnh buốt chạm nhẹ vào da cổ của Hiếu, kình phong từ đao pháp Luyện Khí ngũ tầng làm rách thêm một đường nhỏ trên vai áo anh. Chí Hiếu nhắm mắt xuôi tay, toàn thân đông cứng vì sợ hãi.


Thế nhưng, đúng lúc mũi đao của Vương Độc Nhãn chuẩn bị nhấn xuống, từ sâu dưới lòng đất đen của nấm mộ sụt lún rêu phong, cỗ quan tài gỗ sồi cổ nát bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt.


Mùi thơm chua cay nồng nặc từ hộp mì tự sôi đã len lỏi qua các thớ gỗ mục, chạm đến giác quan của tàn hồn Kiếm Thánh Diệp Vô Phong đang ngủ say ngàn năm...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!