Nhạc nềnLaid_Back3

Bí Kíp Ăn Mì Sống Rèn Luyện Thể Chất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng ở Trấn Vĩnh An vẫn chưa tan hết, nó lãng đãng bao phủ lên con đường đất đỏ dẫn từ quán cháo lòng của Dì Tư về căn nhà tranh dột nát dưới chân núi nghĩa trang. Trần Chí Hiếu lết từng bước chân phàm nhân mệt mỏi, đầu hơi nghếch lên trời đầy bí ẩn, cố gắng duy trì phong thái của một vị kiếm tiên mù ẩn thế thâm sâu khó lường. Thế nhưng, chiếc kính râm nhựa đen đeo ban đêm – nay đã là ban sáng – khiến tầm nhìn của anh giảm đi quá nửa. Anh cứ đi được ba bước lại suýt vấp phải một cái rễ tre già nhô lên khỏi mặt đất, khiến sống lưng anh đổ mồ hôi hột.


Nhưng điều khiến Chí Hiếu muốn khóc nhất lúc này không phải là con đường gập ghềnh, mà là cái bóng đen gầy gò đang bò lê lết ngay sát gót chân anh.


Đường Thập Tam – đệ tử ngoại môn Đường Môn chuyên dùng độc, kẻ vừa đầu độc anh thất bại bằng thạch tín kịch độc ở tập trước – lúc này đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy ống quần vải thô của Chí Hiếu. Gương mặt hắn quấn băng gạc trắng xóa chỉ hở ra hai con mắt ti hí đỏ hoe, nước mắt nước mũi giàn giụa chảy ra làm ướt sũng cả lớp vải gạc.


"Sư phụ! Trần sư phụ tôn kính! Xin người hãy thu nhận đệ tử!" Đường Thập Tam gào khóc thảm thiết, giọng nói nghẹn ngào vang vọng khắp rừng tre biên thùy. "Đệ tử có mắt như mù, dám dùng thạch tín mọn hèn để thử thách Thần Tiên Tịnh Hóa Thể của người! Giờ đây nhân sinh quan độc thuật của đệ tử đã hoàn toàn nát vụn! Xin người hãy ban phát cho đệ tử một chút bí kíp rèn luyện Vạn Độc Bất Xâm Thể!"


Chí Hiếu run rẩy cả người, cố gắng rút chân ra nhưng Đường Thập Tam – một tu sĩ Luyện Khí ngũ tầng có sức mạnh cơ bắp hơn người thường – lại ôm quá chặt. Chí Hiếu khẽ thở dài sau lớp kính râm đen, mặt không đổi sắc nhưng trong lòng đang gầm rú điên cuồng: *"Mẹ kiếp! Ta có võ công gì đâu mà truyền dạy? Ta chỉ là một tên phàm nhân nhút nhát đi trộm mộ đất kiếm sống, dạ dày dính đầy chất bảo quản mì tôm công nghiệp thế kỷ 21 nên mới không bị thạch tín của ngươi độc chết thôi! Ngươi cứ bám theo thế này, lỡ tà tu Hắc Phong hay quan binh nha môn kéo đến thì ta biết lấy cái gì mà đỡ?"*


Anh hắng giọng, cố gắng giữ tông giọng trầm khàn, huyền bí đầy giả tạo:


"Đường Thập Tam, ngươi đứng lên đi. Đạo pháp của ta không truyền cho kẻ tâm thuật bất chính, thích dùng độc hại người. Ngươi hãy về Đường Môn của ngươi đi."


"Không! Đệ tử thề chết không rời nửa bước!" Đường Thập Tam dập đầu rầm rầm xuống nền đất đỏ, cát bụi bay mù mịt. "Đường Môn cái gì chứ? Độc thuật của Đường Môn trước mặt sư phụ chỉ là trò trẻ con vô hại! Đệ tử đã quyết định phản bội Đường Môn, tự nguyện làm trâu làm ngựa gác cổng nghĩa trang cho người! Cho dù người có báo quan phủ, có gọi bổ đầu Lý Thiết Diện đến chém đầu đệ tử, đệ tử cũng phải bám sát gót chân người để cầu đạo!"


Chí Hiếu nghe đến hai chữ "báo quan" và "Lý Thiết Diện" thì da đầu lập tức tê dại. Anh vội vàng nhìn quanh quất. Nếu gã bổ đầu mặt đen nghiêm nghị kia mà thấy một tên tu sĩ quấn băng gạc quỳ lạy một tên trộm mộ nghèo kiết xác thế này, chắc chắn anh sẽ bị tống vào ngục tối vì tội thao túng tà tu.


"Được rồi, được rồi! Đừng khóc nữa, bẩn hết quần áo của ta!" Chí Hiếu bất đắc dĩ quát nhẹ một tiếng, "Đi theo ta về nhà tranh rồi nói tiếp. Nhưng cấm không được phát ra tiếng động lớn!"


Đường Thập Tam nghe vậy thì mừng rỡ tột độ, vội vàng nín bặt, lật đật bò dậy đi lom khom sau lưng Chí Hiếu như một tên nô bộc trung thành.


Khi cả hai về đến căn nhà tranh dột nát chân núi, Trần Đại Thối – cha nuôi của Chí Hiếu – đang ngồi trên chiếc ghế tre trước cửa, tay cầm chiếc điếu cày bằng tre ngà lên nước bóng loáng, rít một hơi thuốc lào khét lẹt. Lão già nát rượu râu tóc bù xù khẽ liếc nhìn Đường Thập Tam quấn băng gạc như xác ướp nhảy lò cò phía sau con trai mình, rồi gõ cộc cộc chiếc điếu cày xuống đất, càu nhàu mắng mỏ:


"Thằng Hiếu ranh con! Ngươi lại dẫn cái thứ điên khùng quái dị nào về nhà thế này? Nhà đã không có gạo ăn, nợ thím Ba Bún mười lăm đồng tiền bún riêu chưa trả nổi, ngươi lại định nuôi thêm một cái xác ướp ăn bám hả?"


Chí Hiếu mếu máo, chưa kịp giải thích thì Đường Thập Tam đã nhanh nhẹn quỳ sụp xuống trước mặt Trần Đại Thối, dập đầu cung kính:


"Sư tổ tôn kính! Đệ tử là Đường Thập Tam, mới bái Trần sư phụ làm thầy! Đệ tử tự mang theo lương khô, tuyệt đối không ăn bám một hạt gạo nào của Trần gia!"


Trần Đại Thối trợn tròn mắt nhìn gã tu sĩ Luyện Khí ngũ tầng đang khúm núm trước mặt mình, rồi nhìn sang Chí Hiếu đang đeo kính râm đen giả vờ làm cao nhân. Lão già khẽ lắc đầu, rít thêm một hơi thuốc lào rồi lẩm bẩm: "Thật là điên rồ... Cái trấn Vĩnh An này càng ngày càng nhiều kẻ thần kinh không bình thường."


Chí Hiếu vội vàng kéo Đường Thập Tam ra góc sân hoang vắng sau nhà, nơi chứa đầy những vỏ hộp các-tông mì ăn liền rỗng tuếch được xếp ngăn nắp. Gió biên thùy thổi qua làm chiếc Túi vải cam vô hạn đeo bên hông Chí Hiếu rò rỉ ra một luồng khí lạnh buốt nhẹ qua vết rách nhỏ ở góc túi. Đường Thập Tam ngửi thấy luồng khí lạnh mang theo mùi bột súp tôm chua cay nồng nặc bốc ra từ chiếc túi cam, hai con mắt ti hí dưới lớp băng gạc lập tức sáng rực lên màu xanh lá, liên tục nuốt nước bọt ảo ực ực. Hắn đã rơi vào trạng thái Nghiện mì tôm sơ cấp hoàn toàn.


Chí Hiếu nhận thấy sự cuồng tín và thèm thuồng tột độ của Đường Thập Tam, trong đầu bỗng nảy ra một kế hoạch lầy lội để giải quyết khó khăn tài chính của gia đình. Anh khẽ thở dài, đứng chắp tay sau lưng, phong thái ung dung tự tại như một vị kiếm đạo tông sư ẩn thế. Anh áp dụng Kỹ năng thuyết trình miệng bịa chuyện lừa đảo của mình, bắt đầu chém gió:


"Đường Thập Tam... Ngươi có biết vì sao dạ dày của ta có thể tịnh hóa hoàn toàn kịch độc thạch tín của ngươi mà không cần dùng đến nửa điểm linh lực hay không?"


Đường Thập Tam nín thở, quỳ rạp dưới đất, hai tai vểnh lên nghe ngóng: "Đệ tử ngu muội, xin sư phụ khai sáng! Chẳng lẽ... người sở hữu Thần Tiên Tịnh Hóa Thể bẩm sinh?"


"Sai lầm! Hoàn toàn sai lầm!" Chí Hiếu lớn tiếng bác bỏ, tay chỉ trỏ đầy tự tin. "Trên đời này làm gì có thể chất bẩm sinh nào kháng được vạn độc? Thể chất của ta... hoàn toàn là do rèn luyện khổ hạnh bằng một loại tiên cổ thần dược độc nhất vô nhị từ kỷ nguyên trước mà thành!"


Nói rồi, Chí Hiếu thò tay vào chiếc túi vải cam vô hạn đeo bên hông. Lòng bàn tay anh chạm vào luồng hơi lạnh buốt, lướt qua những hộp mì tự sôi đắt tiền, rồi rút ra một vật phẩm thô sơ nhất: một vắt mì ăn liền sống cứng ngắc, màu vàng hoàng kim rực rỡ, chưa hề được nấu chín hay ngâm nước.


Anh giơ vắt mì sống lên trước mặt Đường Thập Tam, dưới ánh nắng ban mai, những sợi mì uốn lượn đan xen vào nhau tỏa ra một mùi tinh bột sấy khô thơm nhẹ.


"Ngươi có thấy thần vật này không?" Chí Hiếu nghiêm giọng hỏi.


Đường Thập Tam nhìn chằm chằm vào vắt mì sống cứng ngắc, đôi mắt ti hí lấp lánh sự kinh ngạc: "Đây... đây chính là thần vật sấy khô màu vàng đã hút sạch linh lực thi độc của Cương Thi Vương dưới mộ sâu sao? Nhưng sao nó... lại khô khốc và cứng ngắc như đá thế này ạ?"


Chí Hiếu khẽ nhếch môi cười bí ẩn, bắt đầu bịa đặt lịch sử công nghệ bằng slide miệng:


"Ngươi nhìn thấy nó uốn lượn thế này, thực chất đây chính là 'Cửu Khúc Linh Long Kiếm Trận' thu nhỏ, được rèn đúc từ kỷ nguyên tiên cổ rực rỡ! Sợi mì này được sấy khô bằng thần hỏa tiên cổ ở nhiệt độ cực hạn, ép hết toàn bộ tạp chất thủy khí ra ngoài, chỉ giữ lại phần tinh hoa cứng ngắc nhất, gọi là 'Huyền Thiết Tịnh Hóa Đan Chi'!"


Đường Thập Tam nghe đến bốn chữ "Huyền Thiết Tịnh Hóa Đan Chi" thì toàn thân run rẩy, đầu gối quỳ dưới đất không tự chủ được mà xích lại gần hơn: "Ôi trời đất ơi... Huyền Thiết Tịnh Hóa Đan Chi! Tên gọi thật là vĩ đại! Nhưng thưa sư phụ, làm sao để sử dụng nó để rèn luyện thể chất kháng độc ạ?"


Chí Hiếu khẽ ho khan một cái để lấy giọng, rồi nghiêm túc giải thích:


"Quy tắc rèn luyện Vạn Độc Bất Xâm Thể cực kỳ khắc nghiệt! Ngươi tuyệt đối không được dùng nước sôi để nấu chín nó! Bởi vì khi gặp nước nóng, thủy khí sẽ làm loãng hoàn toàn Huyền Thiết Đan Chi, biến nó thành một món ăn phàm trần dở tệ chỉ để no bụng! Muốn kháng được vạn độc, ngươi phải ĂN SỐNG nó!"


"Ăn... ăn sống sao ạ?" Đường Thập Tam trợn tròn mắt, nhìn vắt mì sống cứng ngắc như một khối gạch nung.


"Đúng vậy!" Chí Hiếu gật đầu chắc nịch, giọng điệu đanh thép đầy thuyết phục. "Khi ngươi nhai sống vắt mì cứng ngắc này, dạ dày của ngươi chính là lò luyện đan! Ngươi phải dùng chính dịch vị phàm trần và sức co bóp của dạ dày để nghiền nát Huyền Thiết Đan Chi, ép nó giải phóng ra 'linh thạch tịnh hóa' ngấm trực tiếp vào lục phủ ngũ tạng! Ăn mì sống chính là rèn luyện ý chí sắt đá, dùng sự cứng cực hạn để đối phó với độc tố âm hàn cực hạn! Mỗi ngày, ngươi phải ăn đúng mười gói mì sống cứng ngắc này cho ta!"


Đường Thập Tam nghe xong, lồng ngực phập phồng liên tục vì phấn khích. Hắn hoàn toàn bị thao túng tâm lý bởi lý thuyết khoa học hiện đại bịa đặt đầy tự tin của Chí Hiếu. Đối với một kẻ cuồng luyện độc và kháng độc như hắn, phương pháp rèn luyện thể chất bằng cách hành xác ăn đồ cứng ngắc thế này nghe vô cùng hợp lý và mang đậm phong thái của các công pháp khổ hạnh tối cổ.


"Sư phụ vĩ đại! Đệ tử đã hiểu!" Đường Thập Tam run rẩy đưa hai tay đón lấy vắt mì sống cứng ngắc từ tay Chí Hiếu, như đón nhận một tòa bảo vật vô giá.


Hắn không hề do dự, lập tức đưa vắt mì sống lên miệng, há to cái miệng dưới lớp băng gạc dán chặt, rồi cắn mạnh một phát.


"RÔM RỐP!!!"


Một tiếng động khô khốc, giòn giã vang lên chói tai giữa sân nhà tranh, khiến chim sẻ trên mái lá giật mình bay tứ tán. Đường Thập Tam dùng hết sức bình sinh của tu sĩ Luyện Khí ngũ tầng để nhai khối mì sấy khô cứng ngắc. Những mảnh vụn mì sống bắn ra tung tóe dính đầy trên băng gạc.


"Rôm rốp! Rôm rốp!"


Hắn trợn trừng hai mắt, cố gắng nuốt những thớ mì khô khốc, sắc nhọn trôi xuống cổ họng phàm trần. Cảm giác khô rát, nghẹn ứ ở cổ họng khiến hắn ho sặc sụa, mặt đỏ gay như gà chọi. Thế nhưng, hắn vẫn kiên trì nhai ngấu nghiến, nuốt chửng từng miếng mì sống không cần một giọt nước.


Chỉ một lát sau, vắt mì sống đã nằm gọn trong dạ dày Đường Thập Tam.


Ngay lập tức, một hiện tượng sinh lý phàm trần tự nhiên xảy ra. Vắt mì sấy khô khi đi vào dạ dày, gặp axit dịch vị bắt đầu hút nước và nở phồng lên một cách mãnh liệt. Đường Thập Tam bỗng cảm thấy bụng mình cứng ngắc, phình to ra như một cái trống chầu. Lồng ngực nghẹn ứ, một luồng khí ga dồi dào (do đầy hơi và khó tiêu) bốc ngược lên cổ họng, khiến hắn ợ lên một tiếng rõ to bốc mùi bột mì sấy khô.


Nhưng dưới hiệu ứng giả dược tâm lý cực đoan và sự cuồng tín mù quáng, Đường Thập Tam lại tự suy diễn hoàn toàn cảm giác đầy hơi, chướng bụng đầy đau đớn này thành dấu hiệu của việc đột phá công lực!


Hắn ôm chặt lấy cái bụng phình to của mình, hai mắt sáng rực lên đầy cuồng nhiệt, gầm rú lên đầy sung sướng:


"Trời đất ơi! Thần kỳ quá! Đan điền của con... đan điền của con đang nóng bừng lên rồi sư phụ! Con cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, cứng ngắc đang ngưng tụ thành thực thể ngay giữa dạ dày! Đây chắc chắn là 'linh thạch tịnh hóa' đang phong tỏa toàn bộ kinh mạch của con để kháng độc! Ăn mì sống chính là rèn luyện ý chí sắt đá!"


Chí Hiếu đeo kính râm đen đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng Đường Thập Tam vừa nhai mì sống rôm rốp vừa gật gù ngộ đạo đầy đau đớn nhưng sung sướng, khóe miệng anh co rút kịch liệt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lớp kính râm: *"Ôi cái thằng điên này... Đó là do ngươi bị đầy hơi, chướng bụng vì ăn mì sống khó tiêu đấy! Dạ dày của ngươi đang biểu tình đòi nước, thế mà ngươi lại tưởng là đan điền nóng bừng ngưng tụ linh lực? Đúng là bái phục cái tài tự suy diễn của đám tu sĩ các ngươi!"*


Nhưng nhìn thấy Đường Thập Tam đã hoàn toàn sập bẫy tâm lý, Chí Hiếu lập tức đẩy nhanh kế hoạch kiếm tiền đồng. Anh khẽ thở dài đầy tiếc nuối, lắc đầu nói:


"Thở dài... Thể chất của ngươi chỉ mới hấp thụ được một phần vạn thần lực của Huyền Thiết Đan Chi thôi. Muốn đạt đến cảnh giới Vạn Độc Bất Xâm Thể thực sự, ngươi cần phải tích lũy ít nhất mười thùng thần vật sấy khô này trong vòng một tháng. Thế nhưng... nguồn cung thần vật tiên cổ này trong chiếc túi cam của ta cực kỳ khan hiếm, ta định giữ lại để cúng tế cho Kiếm Thánh Diệp Vô Phong..."


Nghe đến hai chữ "khan hiếm" và sợ bị mất cơ hội cầu đạo, Đường Thập Tam cuống cuồng cả lên. Hắn vội vàng thò tay vào trong tay áo rộng thùng thình dính đầy bột độc, rút ra ba chiếc túi vải thô nặng trịch, đặt mạnh xuống chiếc bàn tre ọp ẹp trước cửa nhà tranh phát ra tiếng keng keng giòn giã của kim loại.


"Sư phụ! Đệ tử biết thần vật tiên cổ vô giá! Đây là ba vạn Tiền đồng Đại Chu – toàn bộ của cải tích lũy từ việc bán độc dược ngoại môn Đường Môn của đệ tử mười năm nay! Đệ tử xin dâng hiến toàn bộ để xin mua đứt mười thùng mì sống cứng ngắc này để tích lũy công lực rèn luyện thể chất! Xin sư phụ thành toàn!"


Nhìn ba túi tiền đồng nặng trịch chứa hàng vạn đồng tiền Đại Chu rực rỡ, Chí Hiếu suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vì sung sướng. Ba vạn tiền đồng phàm trần! Số tiền khổng lồ này dư sức giúp anh trả nợ mười lăm đồng tiền bún riêu cho thím Ba Bún, mua hàng chục bao gạo thơm hảo hạng bồi bổ cho cha nuôi Trần Đại Thối, và thậm chí cải tạo lại căn nhà tranh dột nát này thành một kho chứa mì ăn liền kiên cố!


Thế nhưng, Chí Hiếu vẫn cố kìm nén sự phấn khích tột độ của một tên phàm nhân nghèo kiết xác. Anh lẳng lặng đeo kính râm nhựa đen, thong thả dùng một tay thu hồi ba túi tiền đồng nhét vào hông dứt khoát, rồi thở dài đầy bao dung:


"Thở dài... Thôi được rồi. Thấy ngươi có lòng thành kính cầu đạo và quyết tâm phản tà quy chính, ta sẽ tiêu hao tinh thần lực phàm nhân để rút từ trong túi cam ra mười thùng thần vật sấy khô cho ngươi rèn luyện thể chất. Nhưng nhớ kỹ, mỗi ngày chỉ được ăn đúng mười gói mì sống cứng ngắc, tuyệt đối không được ăn nhiều hơn kẻo đan điền bị nổ tung!"


"Đệ tử tuân mệnh! Sư phụ vạn tuế!" Đường Thập Tam dập đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa vì cảm động trước sự 'hào phóng' vĩ đại của Chí Hiếu.


Chí Hiếu lẳng lặng đi vào buồng trong dột nát, giả vờ đóng cửa lại ngụy trang. Thực chất, anh thò tay vào chiếc túi vải cam vô hạn liên kết kho hàng tạp hóa hiện đại bỏ hoang thế kỷ 21, ước lượng rút ra mười thùng mì ăn liền giấy thô sơ vị tôm chua cay rẻ tiền không kèm gói súp (chỉ lấy vắt mì sống cứng ngắc) đặt xếp ngăn nắp trong buồng, rồi bê ra giao dịch cho Đường Thập Tam hân hoan tiếp nhận.


Đường Thập Tam ôm chặt lấy mười thùng mì sống như ôm mười rương thần khí tối cổ, đôi mắt ti hí dưới lớp băng gạc dán chặt vào Chí Hiếu đầy sùng bái. Hắn lập tức ngồi bệt xuống góc sân nghĩa trang bụi bặm, tiếp tục bóc một vắt mì sống thứ hai, cắn mạnh một phát phát ra tiếng động rôm rốp giòn giã đầy đau đớn nhưng gương mặt ngập tràn sự ngộ đạo cuồng nhiệt.


Chí Hiếu bưng hũ tiền đồng lớn đi vào nhà, cười híp mắt tạ ơn trời đất vì đã thoát nghèo biên thùy một cách lãng xẹt. Thế nhưng, anh hoàn toàn không biết rằng, ở tổng bộ Lăng Tiêu Tông cách đó ngàn dặm, một bức mật lệnh vây quét tà ma trộm mộ đã được gửi đi. Ngụy quân tử trẻ tuổi Tống Thanh Thư Giả đang dẫn đầu một đội chấp pháp giả hùng hậu tiến về Trấn Vĩnh An để điều tra vụ việc chấp sự Triệu Đại Nhân bị phế tu vi...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!