Nhạc nềnLaid_Back3

Chất Bảo Quản Mì Tôm Vô Hiệu Độc Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở trấn Vĩnh An dày đặc như sữa, bao phủ lên những mái ngói rêu phong và những con đường đất đỏ dính đầy bụi bặm biên thùy. Tại quán cháo lòng của Dì Tư Cháo Lòng nằm ngay sát rìa nghĩa trang trấn, hơi nước từ nồi nước lèo khổng lồ bốc lên nghi ngút, quyện vào làn sương lạnh tạo nên một bầu không khí mờ ảo, ấm áp hiếm hoi. Mùi lòng heo luộc thơm phức, mùi hành hoa và hạt tiêu phàm trần tỏa ra ngào ngạt, kích thích vị giác của những phàm nhân gánh nước thuê và vài tu sĩ tán tu nghèo khổ đang ngồi sưởi ấm bên bếp lò.


Trần Chí Hiếu lết cái xác phàm nhân mệt mỏi bước vào quán. Sau một đêm dài dở khóc dở cười đối phó với gã gián điệp hoang tưởng nặng Mã số 09, đầu gối anh vẫn còn run cầm cập, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Thế nhưng, bất chấp ánh nắng ban mai đang dần hé rạng, Chí Hiếu vẫn kiên quyết không tháo chiếc Kính râm nhựa đen đeo hông ra. Anh đeo nó sát sống mũi, đầu hơi nghếch lên trời đầy bí ẩn, tay trái thọc sâu vào túi áo vải thô xám tro dính bụi đất đen, tay phải siết chặt quai chiếc Túi vải cam vô hạn đeo bên hông.


"Dì Tư, cho con một bát cháo lòng đầy đủ, nhiều hành, rắc nhiều tiêu phàm trần nhé!" Chí Hiếu ngồi xuống chiếc ghế tre ọp ẹp ở góc quán, giọng khàn khàn mệt mỏi.


"Có ngay, thằng Hiếu ranh con! Đêm qua lại đi 'tác nghiệp' nghĩa trang hả? Nhìn cái mặt mày kìa, lấm lem bùn đất đen thế kia thì tiên nhân nào thèm nhận làm đệ tử!" Dì Tư Cháo Lòng đon đả múc một bát cháo lòng nóng hổi, khói bốc nghi ngút, đặt mạnh xuống bàn tre. Dì Tư khẽ liếc nhìn chiếc túi vải cam sặc sỡ của Hiếu, rồi lén lút thò tay vào tạp dề, rút ra một thỏi son dưỡng môi dâu Lifebuoy hồng hồng thơm mùi dâu ngọt lịm – món quà hối lộ độc lạ mà Chí Hiếu tặng dì mấy hôm trước để đổi lấy tin tức tình báo. Dì Tư khẽ thoa thoa lên làn môi khô nứt nẻ vì gió biên thùy, cười híp mắt: "Nhưng mà cái thỏi sáp hồng này của mày tốt thật đấy, thoa lên một phát là môi dì mịn màng như da thiếu nữ ngay! Hôm nay dì cho mày nợ tiền cháo nhé!"


Chí Hiếu khẽ thở dài sau lớp kính râm đen. Anh hoàn toàn oblivious việc mình đang được dì Tư coi như một vị cao nhân ẩn thế sở hữu tiên dược dưỡng nhan. Anh chỉ muốn húp một bát cháo lòng thật nóng để sưởi ấm cái dạ dày phàm nhân đang réo lên biểu tình vì đói khát.


Ở chiếc bàn bên cạnh, Thần y điên khùng Tôn Đan Thanh đang ngồi lầm lì, tóc tai bù xù như tổ chim, quần áo dính đầy vết thảo dược xanh đỏ. Lão thần y không ăn cháo, chỉ chăm chú nhìn Chí Hiếu với ánh mắt cuồng tín tột độ. Đối với Tôn Đan Thanh, Trần Chí Hiếu chính là "Dược Thần đại sư" tái thế, người đã dùng "Cửu Chuyển Thần Đan Bột" (bột canh mì tôm chua cay) để tịnh hóa hoàn toàn thi độc chướng khí rừng sâu cứu sống Tuần án sứ triều đình. Lão ngồi im lặng, lăm lăm chiếc túi vải đựng hàng vạn cây kim châm cứu bằng bạc, sẵn sàng ghi chép lại mọi hành động vô tri của Chí Hiếu để nghiên cứu y thuật.


Thế nhưng, cả Chí Hiếu và Tôn Đan Thanh đều không chú ý đến một bóng đen gầy gò đang ngồi thu mình trong góc tối nhất của quán cháo. Đó chính là Đường Thập Tam – đệ tử ngoại môn Đường Môn chuyên dùng độc.


Gương mặt Đường Thập Tam quấn băng gạc trắng xóa chỉ hở ra hai con mắt ti hí sắc lạnh như rắn độc. Tay hắn luôn giấu trong ống tay áo rộng thùng thình dính đầy bột độc. Hắn vốn là kẻ cuồng chế độc dược, kiêu ngạo vô song về độc thuật của Đường Môn. Nghe danh phàm nhân Trần Chí Hiếu ở trấn Vĩnh An sở hữu thể chất "Vạn Độc Bất Xâm Thể" huyền thoại, có thể uống cạn nước súp tịnh hóa thi độc của tà tu Hắc Phong, Đường Thập Tam cực kỳ ngứa mắt và không phục. Hắn thề sẽ đầu độc chết Chí Hiếu bằng thạch tín kịch độc tinh luyện nhất để chứng minh độc thuật của Đường Môn mới là vô địch phàm giới.


"Hừ, một tên phàm nhân gầy gò nhút nhát mà cũng dám tự xưng là Vạn Độc Bất Xâm Thể?" Đường Thập Tam khẽ nhếch môi cười lạnh lùng trong bóng tối. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi nếm thử thạch tín kịch độc do chính tay ta tinh luyện suốt ba năm. Chỉ cần một giọt nhỏ dính vào đầu lưỡi, tu sĩ Trúc Cơ Kỳ cũng phải thối rữa lục phủ ngũ tạng, đan điền vỡ nát trong vòng mười tiếng đếm! Ta xem ngươi tịnh hóa thế nào!"


Đường Thập Tam lén lút vận hành một luồng linh lực Luyện Khí ngũ tầng cực nhỏ, búng ngón tay một cái nhẹ nhàng. Một hạt bụi màu xám nhạt vô cùng mịn màng, không mùi không vị – chính là thạch tín kịch độc tinh luyện – bay vút qua không khí sương mù mờ ảo, rơi chuẩn xác vào giữa bát cháo lòng nóng hổi của Chí Hiếu đang bốc khói.


Chí Hiếu hoàn toàn không dùng linh lực, linh giác phàm nhân của anh không hề phát hiện ra hạt bụi độc vừa rơi vào bát cháo. Anh chỉ thấy bát cháo lòng của dì Tư hôm nay trông có vẻ hơi nhạt màu.


"Khục, cháo lòng dì Tư ngon thì ngon thật, nhưng thiếu chút vị chua cay đậm đà của mì ăn liền thì không chịu nổi." Chí Hiếu lẩm bẩm.


Anh thò tay vào hông, lôi từ trong chiếc Túi vải cam vô hạn ra một lọ sứ cổ ngụy trang. Bên trong lọ sứ cổ này thực chất chứa đầy Bột canh mì tôm nguyên chất chua cay mà anh đã bóc vỏ tích lũy từ hàng trăm gói mì ăn liền hiện đại dư thừa trong kho tạp hóa thế kỷ 21. Chí Hiếu tháo nắp lọ sứ, vô tư rắc một lượng lớn bột canh mì tôm màu đỏ cam rực rỡ vào bát cháo lòng, khuấy đều lên.


Mùi súp tôm chua cay nồng nặc, mùi hành phi nhân tạo bốc lên ngào ngạt át đi hoàn toàn mùi lòng heo luộc, tạo ra một hương vị quái dị nhưng vô cùng kích thích vị giác phàm nhân.


Đường Thập Tam ngồi trong góc tối, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào lọ sứ cổ của Chí Hiếu. Hắn tự suy diễn sâu sắc trong đầu: *"Kia... kia chính là lọ sứ chứa Cửu Chuyển Thần Đan Bột trong truyền thuyết sao? Hắn cố tình rắc đan bột màu đỏ vào bát cháo dính kịch độc của ta, chứng tỏ hắn đã phát hiện ra độc thuật của ta từ trước! Hắn đang dùng đan dược tối cổ để đấu pháp độc thuật với ta! Được, ta xem thạch tín của Đường Môn và đan bột của ngươi, bên nào mạnh hơn!"*


Chí Hiếu không thèm quan tâm đến ánh mắt rình rập xung quanh. Anh bưng bát cháo lòng nóng bỏng tay lên, múc một muỗng thật đầy dính cả lòng heo và bột canh mì tôm đỏ rực, thổi phù phù vài cái rồi há to miệng húp cạn sùm sụp.


"Ực... Khục!"


Chí Hiếu bị cháo nóng làm rát lưỡi nhẹ, cánh mũi sụt sịt sưng đỏ do dị ứng với bụi hạt tiêu phàm trần rắc quá tay. Anh hắt hơi nhẹ một cái: "Hắt xì! Tiêu phàm trần hôm nay nồng quá, rát hết cả mũi!"


Đường Thập Tam lập tức nín thở, hai con mắt ti hí trợn ngược lên, lẩm nhẩm đếm số giây trong đầu: "Một... hai... ba... bốn... năm..."


Hắn chờ đợi khoảnh khắc Chí Hiếu hộc ra một ngụm máu đen, thối rữa lục phủ ngũ tạng và ngã ngửa ra đất giãy giụa bất tỉnh nhân sự. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng tư thế để nhảy ra cười lớn ngạo nghễ, cướp đoạt danh tiếng Vạn Độc Bất Xâm Thể.


"Sáu... bảy... tám... chín... mười!"


Mười tiếng đếm trôi qua.


Chí Hiếu vẫn ngồi im trên ghế tre, mặt đỏ hồng sảng khoái vì cháo nóng và vị chua cay đậm đà của bột canh mì tôm. Anh vươn vai một cái thật dài, húp thêm muỗng cháo lòng thứ hai, rồi thứ ba sùm sụp, nhai lòng heo sần sật đầy sung sướng.


"Ngon quá! Cháo lòng dì Tư kết hợp bột canh mì tôm chua cay đúng là đệ nhất mỹ vị biên thùy!" Chí Hiếu khen nức nở, tay lau lau mồ hôi hột rỉ ra trên trán do hơi nóng của cháo.


Đường Thập Tam há hốc mồm dưới lớp băng gạc trắng, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nhân sinh quan độc thuật của hắn hoàn toàn sụp đổ nát vụn thành từng mảnh nhỏ: *"Không... không thể nào! Thạch tín kịch độc tinh luyện của ta có thể ăn mòn đan điền tu sĩ Trúc Cơ trong mười tiếng đếm! Sao hắn là một tên phàm nhân không có tu vi, húp cạn bát cháo dính kịch độc mà chỉ hắt hơi nhẹ một cái, mặt đỏ hồng sảng khoái vươn vai khen cháo ngon thế kia? Chẳng lẽ... kịch độc của Đường Môn lại hóa thành nước lã trước mặt hắn sao?"*


Hắn hoàn toàn không biết rằng, dạ dày phàm nhân của Chí Hiếu đã trải qua hai mươi năm ăn mì ăn liền công nghiệp hiện đại từ thuở nhỏ thế kỷ 21 xuyên không. Hàm lượng chất bảo quản thực phẩm cực cao – bao gồm natri benzoat, kali sorbat và hàng tá hợp chất hóa học chống ôi thiu dẻo dai tích tụ lâu năm trong cơ thể anh – đã tạo ra một hệ miễn dịch hóa học siêu việt. Khi hạt bụi thạch tín kịch độc rơi vào dạ dày Chí Hiếu, các hợp chất bảo quản mì tôm dẻo dai lập tức bao vây, trung hòa và khóa chặt hoàn toàn độc tố thạch tín, biến nó thành phế phẩm vô hại rồi đào thải ra ngoài mà không làm tổn thương một thớ thịt phàm nhân nào của anh.


Đó là một trò đùa của số phận, một sự châm biếm sâu sắc bẻ gãy hoàn toàn các thể chất tu tiên thần thánh truyền thống bằng công nghệ hóa học bảo quản thực phẩm hiện đại rẻ tiền.


"Không! Ta không tin! Chắc chắn là hắn đang cố chịu đựng nội thương để lừa ta!" Đường Thập Tam điên cuồng gào thét trong lòng.


Hắn không thể kìm chế được nữa, phắt dậy lao ra khỏi góc tối, vọt thẳng đến bàn của Chí Hiếu. Hắn giật phắt chiếc kim châm cứu bằng bạc từ trong tay áo rộng, trợn trừng mắt hét lớn:


"Trần Chí Hiếu! Ngươi đừng giả vờ nữa! Mau đưa tay ra cho ta thử máu! Thạch tín của Đường Môn ta không thể nào vô hiệu trước một tên phàm nhân!"


Chí Hiếu giật nảy mình, suýt chút nữa làm đổ bát cháo lòng nóng hổi. Anh hoảng hốt đeo kính râm sát sống mũi, lùi lại sau ghế tre run cầm cập: "Ối giồi ôi! Cướp ngày! Đang ăn sáng ngon lành tự nhiên ở đâu ra gã quấn băng gạc đòi đâm kim vào tay tôi thế này! Dì Tư ơi cứu mạng!"


Nhưng chưa kịp để Chí Hiếu bỏ chạy, Đường Thập Tam đã vung kim bạc châm cứu thử máu, đâm nhẹ vào ngón tay phàm nhân của Hiếu. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra dính trên đầu kim bạc.


Đường Thập Tam nín thở nhìn chằm chằm vào đầu kim bạc dính máu. Hắn chờ đợi đầu kim bạc lập tức chuyển sang màu đen xì bốc khói độc.


Thế nhưng, một giây... hai giây... ba mươi giây trôi qua. Đầu kim bạc vẫn giữ nguyên màu trắng sáng loáng bóng bẩy, giọt máu của Chí Hiếu đỏ tươi rói, tỏa ra một mùi hương chua cay nhè nhẹ của bột canh mì tôm Hảo Hảo.


"Kim... kim bạc không đổi màu đen?!" Đường Thập Tam rụng rời tay chân, chiếc kim bạc rơi keng xuống đất cát bụi. Gã gián điệp độc thủ Đường Môn ngã khuỵu hai đầu gối xuống nền đất, hai con mắt ti hí ngập tràn sự sợ hãi và sùng bái cuồng tín tột độ: *"Máu của hắn... dính kịch độc thạch tín mà không hề đổi màu! Độc tố bị tịnh hóa triệt để không còn một chút tàn dư! Trời đất ơi, đây không phải là Vạn Độc Bất Xâm Thể bình thường... Đây chính là thể chất 'Thần Tiên Tịnh Hóa Thể' tối cổ trong truyền thuyết! Dạ dày của hắn là một lò luyện đan vĩ đại có thể tự động trung hòa vạn độc tố!"*


Đúng lúc này, Thần y Tôn Đan Thanh ngồi bàn bên cạnh cũng không thể giữ nổi sự điềm tĩnh nữa. Lão già điên khùng gầy trơ xương lao bổ tới, nắm lấy cổ tay Chí Hiếu để bắt mạch. Đôi mắt lão trợn trừng điên dại, râu tóc bù xù dựng ngược lên, lão bắt mạch một hồi rồi kinh ngạc hét lớn vang dội cả quán cháo lòng:


"Kịch độc bị tịnh hóa sạch sẽ! Nhịp tim phàm nhân đập đều đặn, kinh mạch ấm áp dẻo dai! Quả nhiên là Vạn Độc Bất Xâm Thể của Dược Thần đại sư! Sự tịnh hóa độc tố kỳ diệu này... vượt qua mọi lý thuyết y dược của Thần Nông Bản Thảo Kinh! Sư phụ! Xin nhận của đệ tử một lạy!"


Tôn Đan Thanh quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy Chí Hiếu.


Chứng kiến cảnh tượng thần y Kim Đan Kỳ Tôn Đan Thanh cũng phải quỳ lạy tôn sùng Chí Hiếu làm Dược Thần đại sư, Đường Thập Tam hoàn toàn sụp đổ nhân sinh quan độc thuật của Đường Môn hằng ngày. Hắn hiểu rằng, độc thuật tinh vi tự hào cả đời của hắn thực chất chỉ là trò trẻ con vô hại trước dạ dày vĩ đại của Chí Hiếu.


Nước mắt giàn giụa chảy ra từ hai hốc mắt ti hí dưới lớp băng gạc trắng xóa, Đường Thập Tam quỳ sụp hoàn toàn hai đầu gối xuống chân Chí Hiếu, dập đầu lia lịa xuống đất cát bụi nghĩa trang, giọng nói run rẩy nghẹn ngào cầu xin thảm thiết:


"Trần sư phụ! Đệ tử Đường Thập Tam biết tội rồi! Đệ tử có mắt như mù, dám dùng thạch tín mọn hèn để thử thách thể chất của người! Xin người đại từ đại bi, truyền dạy cho đệ tử bí kíp rèn luyện thể chất 'Vạn Độc Bất Xâm Thể' huyền thoại này! Đệ tử thề sẽ phản bội Đường Môn, tự nguyện làm trâu làm ngựa bám đuôi bảo vệ người trọn đời để được học hỏi thần pháp tối cổ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!