Nhạc nềnLaid_Back3

Gián Điệp Ngoại Bang Và Chiếc Túi Cam Bí Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm muộn ở nghĩa trang trấn Vĩnh An, sương mù dày đặc như một tấm lụa xám khổng lồ bao phủ lên những nấm mộ đất hoang tàn. Trần Chí Hiếu lầm lũi bước ra khỏi Động Cương Thi – nơi anh vừa mới cải tạo thành một kho lạnh dã ngoại vô cùng hoành tráng để bảo quản xúc xích phô mai và nấm hương mộ đất. Gió lạnh biên thùy rít qua khe đá, thổi qua vai áo thô xám tro rách tả tơi của anh, khiến làn da phàm nhân nổi đầy da gà.


Để duy trì phong thái của một vị "Kiếm tiên ẩn thế" mù lòa đầy thâm sâu trước mắt Bạch Vô Song và đám tiểu quỷ gác mộ, Chí Hiếu vẫn kiên quyết đeo chiếc Kính râm nhựa đen xì lấy từ kho tạp hóa thế kỷ 21. Kết quả là trong bóng tối mịt mù của nghĩa trang, anh hầu như chẳng nhìn thấy cái vẹo gì ngoài một màu đen thui lui và những bóng tre lờ mờ di động như quỷ trỗi dậy.


"Mẹ kiếp, đúng là sĩ diện hại thân mà." Chí Hiếu lẩm bẩm trong miệng, tay run rẩy siết chặt quai chiếc Túi vải cam vô hạn đeo bên hông. Góc túi bị rách nhỏ từ lần vướng gai tre trước đó thỉnh thoảng lại rò rỉ ra một luồng khí lạnh buốt, dính thẳng vào hông làm anh sụt sịt mũi liên tục.


Trên vai anh, Chuột Cống Đầu Đỏ – chú chuột cống mập ú có chỏm lông đầu đỏ rực như lửa nhờ ăn vụng bột ớt siêu cay – bỗng nhiên đứng thẳng bằng hai chân sau. Đôi tai ti hí của nó vểnh ngược lên, hai sợi râu dài rung lên bần bật. Nó khẽ kêu "Chít! Chít!" ba tiếng đầy cảnh giác, dùng cái đầu nhỏ dính đầy bụi đất đen húc húc vào má Chí Hiếu.


Năng lực đặc thù phàm nhân "Hắt hơi dò chướng khí" của Chí Hiếu lập tức có phản ứng. Mũi anh ngứa ngáy dữ dội, một luồng hơi ẩm quái dị không phải là chướng khí mộ cổ mà mang theo mùi mồ hôi phàm nhân nồng nặc đang phảng phất trong gió tre.


"Hắt xì!"


Chí Hiếu gập người hắt hơi một cái rõ to, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng dưới lớp kính râm đen. Anh vội vàng lấy khăn tay rằn dính mỡ ra lau mũi, lẩm bẩm chửi đổng: "Không xong rồi, có kẻ bám đuôi! Mùi mồ hôi này nồng nặc thế kia, chắc chắn không phải là ma, mà là người sống! Đừng nói là bổ đầu Lý Thiết Diện lại dẫn theo nha dịch đi tuần đêm đấy nhé? Hay là thím Ba Bún đến siết nợ mười lăm đồng bún riêu?"


Nỗi sợ hãi phàm nhân nhút nhát lập tức bùng phát. Chí Hiếu không có một chút tu vi hay linh lực nào để tự vệ, vị vệ sĩ tối thượng Diệp Vô Phong thì đang ngủ nướng say sưa trong mộ sau khi ăn no mì tôm dính phô mai. Anh chỉ có thể dựa vào bản năng sinh tồn lầy lội của mình.


Cách đó mười trượng, ẩn mình hoàn hảo dưới bóng của một bụi tre già rậm rạp, Mã số 09 – gián điệp ngoại bang lão luyện của địch quốc – đang nheo đôi mắt ti hí quan sát nhất cử nhất động của Chí Hiếu. Mã số 09 đã ẩn nấp ở Trấn Vĩnh An ròng rã ba tháng, hành nghề dưới danh nghĩa một người hầu quán trọ nghèo khổ để dễ bề trà trộn.


Hôm nay, hắn bị thu hút bởi mùi phô mai béo ngậy ngọt ngào bay ra từ Động Cương Thi. Khi thấy Chí Hiếu bước ra với chiếc Kính râm nhựa đen kỳ quái và chiếc Túi vải cam sặc sỡ, bản năng của một mật báo viên siêu cấp lập tức báo động đỏ.


"Mục tiêu đeo một loại nhãn khí màu đen huyền bí bảo hộ nhãn quan, chứng tỏ hắn có khả năng nhìn xuyên màn đêm và phát hiện các mạch linh khí ẩn." Mã số 09 lầm lẩm tự suy diễn sâu sắc, tay run run rút cuốn sổ ghi chép mật mã tình báo ra viết bằng mực tàng hình. "Chiếc túi vải màu cam kia tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương, chắc chắn là một loại túi trữ vật không gian cấp cao chứa đầy vũ khí chướng khí lạnh của triều đình Đại Chu. Hắn di chuyển lom khom, phong thái vô cùng điềm tĩnh, không hề có nửa điểm dao động linh lực của kẻ phàm trần. Đây chính là cảnh giới 'Phản Phác Quy Chân' của một đại sư mật vụ ẩn thế!"


Chí Hiếu hoàn toàn không biết mình vừa được thăng cấp thành "đại sư mật vụ" trong đầu gã gián điệp hoang tưởng. Anh đang chật vật bước đi trong bóng tối. Vì đeo kính râm đen xì đi đêm, Chí Hiếu không nhìn thấy một tảng đá rêu phong nằm chắn ngang lối đi.


*Bịch!*


"Ái chà!" Chí Hiếu vấp mạnh vào tảng đá, cơ thể gầy gò mất thăng bằng lao thẳng về phía trước. Hai tay anh khua khoắng loạn xạ trong không khí, suýt chút nữa là đo đất sấp mặt.


Nhưng bằng phản xạ sợ chết của một tên trộm mộ tập sự, Chí Hiếu lập tức gập người, hai đầu gối khuỵu xuống sát đất, biến cú ngã thành một động tác squat sâu cực kỳ vững chãi. Để chữa ngượng và tránh làm kinh động đến xung quanh, anh nhanh tay bới bới đống đất đen dưới chân, nhặt đại một mảnh ngọc bội cổ nứt vỡ từ một ngôi mộ sạt lở gần đó nhét vào túi, lầm bẩm: "May quá, suýt rụng răng. Nhặt được mảnh ngọc vỡ này mai đem bán cho lão Chu chợ đen đổi gạo vậy."


Ở phía sau, Mã số 09 chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó và hoàn toàn rúng động tinh thần. Hắn há hốc mồm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng:


"Kinh khủng! Quá kinh khủng! Hắn không hề vấp ngã! Đó là bộ pháp 'Thần Hành Di Hình' kết hợp với 'Tầm Long Điểm Huyệt' ở mức độ vi mô! Chỉ bằng một cú quét chân casual, hắn đã phát hiện ra một mảnh ngọc bội cổ chứa long khí ẩn giấu sâu dưới ba tấc đất đen mà không cần dùng đến la bàn hay linh lực dò tìm! Hơn nữa, động tác hạ thấp trọng tâm của hắn nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh mờ ảo, hoàn toàn triệt tiêu mọi tiếng động va chạm vật lý!"


Mã số 09 vội vàng viết furiously vào sổ tay: *Mục tiêu sở hữu thần nhãn và địa giác siêu việt. Hắn có thể phát hiện cổ vật long mạch chỉ bằng xúc giác bàn chân. Tuyệt đối không được giao chiến cận chiến địa hình với hắn.*


Chí Hiếu sau khi nhặt được mảnh ngọc vỡ, tai bỗng nghe thấy tiếng lá tre khô xào xạc nhẹ ở phía sau lưng. Tiếng động cực nhỏ nhưng trong nghĩa trang hoang vu đêm khuya, nó nghe rõ mồn một như tiếng quỷ đòi mạng.


"Ôi mẹ ơi, ma thật rồi! Hay là quan binh của Lý Thiết Diện bổ đầu đang dàn trận bao vây?" Chí Hiếu mặt cắt không còn một giọt máu.


Không dám chậm trễ, anh lập tức thi triển kỹ năng sinh tồn "Trốn chạy không tiếng động". Anh hạ thấp hoàn toàn trọng tâm cơ thể phàm nhân, đầu rụt sâu vào vai, hai đầu gối đi khuỳnh khoàng lom khom luồn lách qua các bụi tre rậm rạp nghĩa trang. Nhờ rèn luyện khinh công phàm nhân trốn nợ thím Ba Bún hằng ngày, Chí Hiếu lướt đi êm ái trên thảm lá khô mà không làm rung chuyển một chiếc lá tre nào.


Mã số 09 nhìn thấy bóng dáng Chí Hiếu đột ngột biến mất vào bụi tre gầm rú, kinh ngạc đến mức suýt rơi cả bút lông:


"Đây... đây chính là khinh công 'Đạp Tuyết Vô Ngân' truyền thuyết! Hắn di chuyển lom khom để giảm thiểu tối đa lực cản của gió và ẩn mình vào địa hình tre trúc. Không một tiếng động, không một dấu chân dính bùn đen để lại trên thảm lá khô! Tên mật vụ này đã đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất với rừng tre biên thùy!"


Chí Hiếu vừa lom khom chạy vừa toát mồ hôi hột. Mồ hôi phàm nhân dính bụi đất đen bốc lên mùi cơ thể. Anh hoảng sợ nghĩ thầm: *"Chết dở, mùi mồ hôi của mình nồng thế này, nếu có dã thú đột biến hay mật thám quan phủ có khứu giác nhạy bén bám theo thì tiêu đời! Phải ngụy trang mùi vị ngay!"*


Anh sực nhớ ra trong túi áo vải thô có chứa một ít bã đậu phụ thối nồng nặc do Trương Đậu Phụ cung cấp hằng ngày để ngụy trang mùi mì tôm. Chí Hiếu thò tay vào túi, bốc một nắm bã đậu phụ thối xám xịt, lén lút rải đều sau lưng khi luồn lách qua bụi tre, thầm nghĩ: *"Mùi thối này nồng nặc thế kia, ma quỷ hay chó săn ngửi thấy chắc chắn sẽ bị sặc mà tránh xa."*


Mã số 09 đang âm thầm ẩn mình rình mò bám sát dấu chân Chí Hiếu, đột ngột một luồng chướng khí hôi thối, nồng nặc và ngột ngạt như mùi xác chết phân hủy vạn năm xộc thẳng vào mũi hắn.


*Hực!*


Mã số 09 trợn ngược mắt, lồng ngực phập phồng, toàn thân run rẩy vì ngạt thở. Luồng khí thối nồng nặc đến mức phá hủy hoàn toàn thuật bế khí của gián điệp chuyên nghiệp, khiến kinh mạch của hắn dao động kịch liệt, suýt chút nữa là thổ huyết nôn mửa tại chỗ.


"Đáng... đáng sợ quá! Hắn phát hiện ra ta theo dõi nên đã âm thầm thi triển 'Vạn Độc Thi Khí' để phong tỏa perimeter!" Mã số 09 nước mắt nước mũi giàn giụa, vội vàng cắn chặt đầu lưỡi để duy trì thần trí tỉnh táo khỏi bị ngất xỉu. Hắn run rẩy ghi chép: *Mục tiêu có thể phóng ra thi độc cực mạnh bốc mùi hôi thối ăn mòn lục phủ ngũ tạng từ khoảng cách mười dặm mà không cần kết ấn. Đây là kịch độc kỵ khí cấp cao của tà tu biên giới.*


Để tránh bị thi độc làm thối rữa da thịt phàm nhân, Mã số 09 quyết định dùng vũ khí ám khí tầm xa. Hắn lén lút rút ra một sợi dây móc túi bằng thép nguội có gắn móc câu sắc nhọn, định vung dây móc giật lấy chiếc Túi vải cam vô hạn đeo hông của Chí Hiếu để tịch thu tài liệu mật.


Thế nhưng, do mắt đang bị cay xè bởi mùi bã đậu phụ thối, tầm nhìn của Mã số 09 bị lệch đi một nhịp. Khi hắn vừa vung dây móc lên, bước chân lùi lại của hắn bỗng dẫm hụt vào một khe đá nứt, trượt dài chân vào bụi gai tre rậm rạp nghĩa trang.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Những chiếc gai tre sắc nhọn đâm xuyên qua lớp quần áo mỏng, găm thẳng vào da thịt đùi của gã gián điệp chuyên nghiệp. Đau đớn tột độ bùng phát, Mã số 09 phải cắn chặt môi đến chảy máu để cản lại tiếng thét lớn, chỉ phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng:


"Hực..."


Tiếng "Hực" trầm mặc vang lên ngay sát bên sườn bụi tre khiến Chí Hiếu giật nảy mình. Da đầu anh lập tức tê dại, tim đập thình thịch như đánh trống chầu.


"Ôi mẹ ơi! Tiếng ma gầm ngay sát bên cạnh! Hay là hổ đột biến linh khí thèm thịt người?" Chí Hiếu hoảng loạn tột độ. Trong cơn hoảng loạn, để trấn an tinh thần đang lung lay sắp sụp đổ của một phàm nhân nhút nhát, anh quyết định phải tìm kiếm một thứ đồ ngọt mát lạnh từ chiếc túi vải cam để hạ hỏa dạ dày.


Chí Hiếu thọc sâu tay vào chiếc Túi vải cam vô hạn đeo bên hông. Bàn tay phàm nhân của anh chạm vào luồng khí lạnh buốt rò rỉ qua vết rách góc túi, lục lọi một hồi rồi rút ra một lon Coca-Cola mát lạnh tỏa khói trắng nghi ngút từ kho hàng tạp hóa thế kỷ 21.


Lon nước ngọt bằng nhôm màu đỏ rực rỡ, bề mặt bám đầy những giọt nước ngưng tụ lạnh toát. Khi chạm vào không khí đêm hanh khô của nghĩa trang biên thùy, lon nước tỏa ra một làn khói trắng mờ ảo, bao quanh lấy bàn tay Chí Hiếu.


Mã số 09 đang gỡ chân ra khỏi bụi gai tre rách nát, chứng kiến cảnh tượng đó qua kẽ lá liền kinh hoàng tột độ, hai con mắt ti hí trợn tròn như hai quả nhãn:


"Trời đất ơi! Hắn vừa thò tay vào túi trữ vật không gian lỗi và rút ra một loại 'Thần Binh Hàn Khí' hình trụ màu đỏ rực rỡ! Thần binh đó tỏa ra khói trắng chướng khí lạnh buốt đến mức đóng băng cả sương mù xung quanh! Hắn định kích hoạt vũ khí hủy diệt hàng loạt của triều đình Đại Chu để tiêu diệt ta sao?"


Chí Hiếu hoàn toàn không biết gã gián điệp đang run cầm cập vì sợ hãi. Anh dùng ngón tay cái móc vào khoen nắp nhôm của lon Coca, kéo mạnh một đường dứt khoát.


*Psssshhh-t!*


Tiếng xì hơi áp suất cực mạnh của khí ga thoát ra từ lon nước ngọt vang lên giòn giã, dứt khoát xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của nghĩa trang đêm khuya. Luồng khói trắng bốc lên phành phạch từ miệng lon nhôm.


Mã số 09 giật bắn mình, suýt chút nữa là ngã ngửa ra đất cát bụi. Hắn ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy lẩm bẩm:


"Trận pháp phong ấn của thần binh đã được giải trừ! Tiếng rít xì xì kia chính là sự giải phóng áp suất kiếm khí lạnh cực hạn! Hắn đang triệu hồi thần hỏa băng giá để tịnh hóa toàn bộ khu vực nghĩa trang này!"


Chí Hiếu bưng lon Coca lạnh lên miệng, ngửa cổ húp một ngụm lớn sùng sục. Vị ngọt ngọt lịm, ga sủi bọt râm ran làm rát nhẹ đầu lưỡi phàm nhân nhưng mang lại cảm giác sảng khoái vô song, xua tan hoàn toàn nỗi sợ hãi ma quái trong lòng anh.


"Ực... ực... Khàaa! Ngon quá xá!" Chí Hiếu thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán dính bụi đất đen.


Do uống quá nhanh nước ngọt có ga lạnh buốt, dạ dày phàm nhân của Chí Hiếu co bóp đột ngột, tích tụ một luồng hơi ga khổng lồ trong thực quản. Anh không thể kiềm chế được, há miệng phát ra một tiếng ợ hơi vô cùng hoành tráng, vang dội khắp rừng tre nghĩa trang:


*BURRRRP!*


Tiếng ợ hơi vang lên trầm hùng như tiếng sấm rền dã ngoại, mang theo luồng gió nhẹ thổi bay vài chiếc lá tre khô rụng dưới đất.


Mã số 09 sụp đổ hoàn toàn tinh thần. Hắn quỳ sụp dưới bụi gai tre, hai tay ôm chặt lấy đầu, nước mắt chảy dài vì kinh hoàng:


"Hắn... hắn thản nhiên uống cạn luồng 'Hắc Thần Dịch' kịch độc lạnh buốt kia mà không hề hấn gì! Thể chất của hắn chắc chắn là 'Vạn Độc Bất Xâm Thể' tối cổ truyền thuyết! Và tiếng gầm rống vừa rồi... đó chính là một luồng linh lực chấn động sóng âm phát ra từ đan điền của hắn để triệt tiêu hoàn toàn chướng khí xung quanh! Uy áp của một đại sư mật vụ hoàng gia thực sự quá khủng khiếp! Ta không thể đối đầu trực tiếp với hắn ở bãi đất trống nghĩa trang này được!"


Chí Hiếu uống xong lon nước ngọt, cẩn thận nhét vỏ lon nhôm rỗng ngược trở lại túi vải cam để thực hiện đúng quy trình bảo vệ môi trường, tránh làm lộ chất liệu nhựa dẻo và nhôm hiện đại cho nha môn Lý Thiết Diện phát hiện. Anh siết chặt quai túi cam, quay đầu di chuyển lom khom hướng thẳng về căn nhà tranh chân núi để ngủ nướng, hoàn toàn oblivious trước sự hiện diện của kẻ bám đuôi.


Mã số 09 nhìn theo bóng lưng gầy gò đeo kính râm đen lướt đi êm ái của Chí Hiếu khuất dần sau màn sương mù dày đặc nghĩa trang. Hắn siết chặt cán dao găm rỉ sét trong tay, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng lạnh đầy điên cuồng và quyết tâm tột độ:


"Trần Chí Hiếu... ngươi thực sự là một đối thủ đáng gờm nhất mà ta từng gặp trong đời gián điệp. Nhưng vì lợi ích quốc gia, ta thề sẽ không bỏ cuộc. Đêm nay, ta sẽ âm thầm lẻn vào căn nhà tranh chân núi dột nát của ngươi, chờ lúc ngươi ngủ say sưa phòng thủ yếu nhất để bắt cóc tra tấn, ép ngươi phải giao ra mật mã quân sự và công thức chế tạo thần binh 'Co-Ca' này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!