Nhạc nềnLaid_Back3

Mì Ăn Liền Sống Khống Chế Cương Thi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban đêm ở nghĩa trang trấn Vĩnh An lạnh đến thấu xương, nhưng lúc này, sống lưng của Trần Chí Hiếu còn lạnh hơn gấp trăm lần. Luồng chướng khí thi độc màu tím quỷ dị rò rỉ ra từ các khe nứt của Động Cương Thi dưới lòng đất đen bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy vạn năm. Tiếng cào "rắc rắc" rợn tóc gáy cứ thế vang lên đều đặn, mỗi lúc một gần, như thể có một bộ móng vuốt sắc nhọn đang xé toác các tầng đá cứng để bò lên phàm giới.


"Hắt xì! Hắt xì!"


Năng lực đặc thù phàm nhân "Hắt hơi dò chướng khí" của Chí Hiếu lập tức bị kích hoạt. Anh gập người hắt hơi liên tục, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng dưới lớp Kính râm nhựa đen đeo ban đêm. Anh vội vàng rút chiếc khăn tay rằn dính mỡ ra lau mũi, gương mặt gầy gò lấm lem bùn đất co rút lại vì sợ hãi.


"Sư... Sư phụ ơi! Có biến lớn rồi! Lão quỷ dưới đất sắp bò lên ăn thịt con kìa!" Chí Hiếu mếu máo quay sang phía tàn hồn Kiếm Thánh Diệp Vô Phong đang lơ lửng bên cạnh.


Thế nhưng, vị vệ sĩ tối thượng của anh – Diệp Vô Phong – lúc này đang xoa xoa cái bụng mờ ảo, gương mặt anh tuấn đầy vẻ lười biếng và mệt mỏi. Trận chiến phế tu vi chấp sự Lăng Tiêu Tông và cuộc tranh giành quả trứng muối với Hắc Ma lão tổ ở tập trước đã tiêu hao quá nhiều linh lực tàn hồn của lão. Diệp Vô Phong ngáp dài một tiếng, uể oải nói: "Đồ nhi... Sư phụ vừa ăn no mì tôm chua cay dính phô mai, linh lực đang bận tiêu hóa để ngưng tụ kiếm ý. Con có Bạch Vô Song bảo vệ rồi, cứ để ta ngủ nướng một lát... Khò..."


Chưa kịp để Chí Hiếu gào thét kêu cứu, Bạch Vô Song đã ngự kiếm bay lên không trung, thanh Băng Tâm Kiếm trên tay nàng tỏa ra hàn khí đóng băng vạn vật. Đôi mắt phượng của nàng ngập tràn sự sùng bái cuồng tín, nàng nhìn Chí Hiếu rồi tự suy diễn sâu sắc: *"Sư phụ đeo kính râm đi đêm, mặt không đổi sắc trước chướng khí tím, lại còn hắt hơi tạo ra gió lốc nhỏ để cảnh báo sớm! Đây chắc chắn là người đang muốn khảo nghiệm kiếm ý đóng băng mà ta vừa ngộ ra! Ta quyết không làm người thất vọng!"*


"Sư phụ yên tâm! Đệ tử sẽ đóng băng lối vào Động Cương Thi ngay lập tức!" Bạch Vô Song hét lớn, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí băng giá khổng lồ lao thẳng xuống khe đất nứt.


*ẦM!!!*


Kiếm khí băng giá vừa chạm đất, mặt đất nghĩa trang đột ngột nổ tung. Một cái bóng khổng lồ mặc triều phục cổ đại rách nát phóng vọt lên từ lòng đất đen, đập tan nát luồng kiếm khí đóng băng của Bạch Vô Song thành trăm mảnh vụn.


Đó chính là Cương Thi Vương! Thân xác nó cao lớn hơn tám thước, làn da xanh xao xám ngoét như xác chết ngâm nước vạn năm, đồng da sắt cáp không sợ kiếm thường. Trên trán nó dán một lá bùa vàng rách nát đang tỏa ra hắc khí tím lịm. Hai con mắt nó rực lên ánh sáng xanh lè đói khát, móng vuốt đen xì nhọn hoắt dài ba tấc vung vẩy trong không khí, phát ra tiếng rít xé gió kinh hoàng.


Từ trong bóng tối của rừng tre già, giọng nói âm hiểm, đầy thù hận của tà tu Hắc Phong vang lên gầm rú: "Ha ha ha! Trần Chí Hiếu! Tên phàm nhân vô tri đáng chết! Ngươi dám dùng thứ nước súp màu đỏ chua cay kia để phá hủy công sức mười năm luyện độc của ta! Hôm nay ta đã kích hoạt Cương Thi Vương ngàn năm dưới Động Cương Thi trỗi dậy! Ta xem tên vệ sĩ ăn bám của ngươi làm sao cứu được ngươi! Ăn thịt hắn cho ta!"


Cương Thi Vương nhận được mật lệnh, lập tức gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, nhảy lò cò với tốc độ cực nhanh, lao thẳng về phía Trần Chí Hiếu. Móng vuốt sắc nhọn của nó tỏa ra thi độc tím ngắt, chỉ cần sượt qua là da thịt phàm nhân sẽ thối rữa tức thì.


"Mẹ ơi! Cương thi thật kìa! Nó nhảy nhanh quá!" Chí Hiếu hoảng sợ tột độ, nhân sinh quan phàm nhân nhút nhát của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh không kịp suy nghĩ, lập tức hạ thấp trọng tâm cơ thể phàm nhân, áp dụng kỹ năng sinh tồn "Trốn chạy không tiếng động" luồn lách qua các bụi tre nghĩa trang rậm rạp hòng thoát thân.


*RÀO RÀO!!!*


Cương Thi Vương nhảy lò cò đâm sầm xuyên qua các thân tre già, biến những cây tre dày bằng bắp đùi thành đống vụn gỗ bay tứ tung. Sức mạnh hung bạo của quái vật Trúc Cơ sơ kỳ hoàn toàn làm chủ cuộc săn đuổi. Chí Hiếu chạy trốn trối chết, tim đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Trong lúc chạy trốn lóng ngóng, Chí Hiếu vấp phải một cái rễ tre già, ngã nhào ra đất dính đầy bùn đen. Anh hoảng hốt rút chiếc Bật lửa ga Thần Hỏa dắt bên hông ra, nhấn giữ nút nhựa giải phóng khí gas rồi gạt bánh xe sắt đánh lửa đột ngột, định thi triển thủ đoạn "Xịt ga bật lửa dọa ma" để tạo cầu lửa hù dọa đối thủ.


Thế nhưng, gió đêm nghĩa trang rít gào quá lớn. Ngọn lửa mồi vừa mới bùng lên màu xanh lá cây đã bị gió lớn thổi tắt phụt ngay lập tức.


"Tiêu đời nhà cháu rồi! Bật lửa hết gas đúng lúc này sao?!" Chí Hiếu mếu máo nhìn chiếc bật lửa ga nhựa trong suốt.


Cương Thi Vương đã áp sát ngay sau lưng, vung bộ móng vuốt sắc nhọn chém xuống. Chí Hiếu theo bản năng phàm nhân lăn lộn một vòng trên đất đen để né tránh.


*XOẠT!!!*


Móng vuốt sắc nhọn của cương thi sượt qua vai Chí Hiếu, chém rách một mảng lớn chiếc áo vải thô xám tro dính đầy bụi đất của anh. Luồng thi độc lạnh buốt phả vào vai làm anh rùng mình, nhưng kỳ diệu thay, làn da phàm nhân của anh chỉ bị đỏ ửng nhẹ chứ không hề bị thối rữa. Hàm lượng chất bảo quản thực phẩm tích tụ cực cao trong cơ thể do thói quen ăn mì ăn liền từ nhỏ đã vô tình tạo ra hệ miễn dịch hóa học siêu việt, trung hòa hoàn toàn lượng thi độc nhẹ móng vuốt.


"Meo!!!"


Đúng lúc nguy cấp, mèo mập Mộc Nhĩ tròn xoe như quả bóng từ trên cành tre nhảy xổ xuống đầu Cương Thi Vương. Nó dùng móng vuốt sắc bén cào rách tả tơi lá bùa vàng rách nát trên trán con cương thi để đánh lạc hướng. Con cương thi bị mất kiểm soát tạm thời, gầm rú điên cuồng, xoay người chụp bắt mèo mập. Mộc Nhĩ nhanh nhẹn nhảy đi thoăn thoắt, kêu "Meo!" một tiếng đầy kiêu ngạo rồi lủi biến vào bụi rậm nghĩa trang.


Chí Hiếu lồm cồm bò dậy, nhưng anh đã bị dồn sát vào một cỗ quan tài cổ bằng đá rêu phong nằm ở góc nghĩa địa, hoàn toàn không còn đường lui. Trước mặt anh, Cương Thi Vương sau khi bị mất lá bùa vàng càng trở nên đói khát và hung tợn hơn. Nó xoay người lại, khóa chặt mục tiêu vào Chí Hiếu, há to cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt bốc mùi hôi thối dữ dội để gầm rú chuẩn bị vồ lấy anh.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chí Hiếu run rẩy thọc sâu tay vào chiếc Túi vải cam vô hạn đeo bên hông. Lòng bàn tay phàm nhân của anh chạm vào luồng hơi lạnh buốt rò rỉ từ góc vết rách nhỏ của túi không gian lỗi. Bình thường, anh sẽ rút ra một hộp mì tự sôi để dâng cúng dỗ dành vong hồn, nhưng lúc này con cương thi đã lao sát sạt, răng nanh chỉ cách mặt anh nửa thước. Không có thời gian mười lăm phút để đun nước sôi! Không có thời gian để bóc nắp nhựa!


*"Chết thì chết! Ném đại cái gì cứng cứng vào mặt nó thôi!"* Chí Hiếu internally gào thét đầy tuyệt vọng.


Ngón tay anh sờ trúng một vật cứng ngắc, dẹt dẹt trong ngăn sâu của túi vải cam. Anh không kịp nhìn, dùng hết sức bình sinh phàm nhân rút vật đó ra và ném thẳng vào cái miệng đang há to gầm rú của Cương Thi Vương.


*BỘP!!!*


Vật cứng ngắc ấy bay cực chuẩn xác, găm chặt vào sâu trong họng của Cương Thi Vương.


Chí Hiếu hé mắt nhìn ra, lập tức đờ đẫn cả người. Vật anh vừa ném không phải là gạch đá hay vũ khí gì, mà là một bánh mì ăn liền sống sấy khô (vắt mì tôm sống cứng ngắc chưa nấu) thương hiệu Hảo Hảo vị chua cay rực rỡ.


Cương Thi Vương bị khối tinh bột sấy khô cứng như đá chặn đứng ngay cổ họng, tiếng gầm rú "Gừ..." bỗng nhiên nghẹn lại thành tiếng "Ực..." đầy nghẹn ngào.


Cần biết rằng, mì ăn liền sống sấy khô công nghiệp hiện đại có tính hút nước cực kỳ mạnh mẽ. Vừa vào đến cổ họng ẩm ướt đầy dịch độc và nước dãi của cương thi, vắt mì sống lập tức hoạt động như một miếng bọt biển khổng lồ. Nó hút sạch sành sanh dịch độc, nước dãi và luồng linh lực thi độc ẩm ướt trong miệng cương thi, rồi bắt đầu nở phồng ra rầm rộ, dính chặt cứng ngắc vào niêm mạc họng của Cương Thi Vương.


*"Khẹc... Khẹc... Khẹc..."*


Cương Thi Vương trợn tròn hai con mắt xanh lè, gương mặt xác chết xanh xao co rúm lại đầy đau khổ. Nó không thể gầm rú, không thể phun thi độc, cũng không thể hít thở luồng âm khí long mạch để duy trì hoạt động. Khối bột mì sấy khô nở phồng ra chặn đứng hoàn toàn mọi đường linh lực hô hấp của nó.


Quái vật ngàn năm hung tợn từng khiến cả biên thùy khiếp sợ, lúc này hai tay ôm chặt lấy cổ họng, cái đầu nghẹo sang một bên. Nó bắt đầu nhảy lò cò điên cuồng xung quanh các bia mộ đất, giãy giụa đầy đau khổ hòng khạc vắt mì sống ra ngoài nhưng vô vọng. Vắt mì sống dính chặt như keo vạn năng, hút sạch mọi linh lực thi độc khiến thân thể nó dần trở nên khô khốc, mất đi sức mạnh.


*BỊCH!!!*


Sau một hồi nhảy lò cò giãy giụa đầy hài hước, Cương Thi Vương trợn ngược mắt, ngã ngửa ra đất đen nghĩa trang, toàn thân co giật vài cái rồi bất tỉnh nhân sự cứng đơ, không còn nửa điểm sát khí.


Bạch Vô Song từ trên ngự kiếm đáp xuống, chứng kiến cảnh tượng Cương Thi Vương bị hạ gục chỉ bằng một bánh mì sống, đôi mắt phượng của nàng trợn tròn lên vì kinh ngạc tột độ. Nàng quỳ sụp dưới chân Chí Hiếu, giọng nói run rẩy vì sùng bái cuồng tín: *"Trời đất ơi! Sư phụ không cần dùng đến một chút chân khí, chỉ dùng một khối thần vật tiên cổ sấy khô để hút sạch linh lực thi độc của cương thi vương ngàn năm! Đây chắc chắn là 'Hữu Cơ Khống Chế Pháp' tối cổ vượt qua mọi quy luật tu tiên truyền thống! Sư phụ vĩ đại quá!"*


Trần Chí Hiếu đứng tựa lưng vào quan tài đá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo rách. Anh nhìn con cương thi khổng lồ đang nằm bất động với vắt mì sống thò ra ngoài mép miệng, rồi nhìn chiếc kính râm đen dính đầy bụi của mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, bất lực gào thét trong lòng: *"Cái gì mà hữu cơ khống chế pháp chứ! Nó bị nghẹn mì tôm sống đấy! Con quỷ ngàn năm này rốt cuộc là yếu đuối đến mức nào vậy?!"*


Từ trong rừng tre tối tăm, tà tu Hắc Phong chứng kiến bảo vật ngàn năm mà mình dày công luyện chế bị hạ gục một cách lãng xẹt bởi một bánh mì sống cứng ngắc, lồng ngực lão phập phồng kịch liệt vì uất ức. Nhân sinh quan luyện độc mười năm của lão hoàn toàn sụp đổ.


"Trần Chí Hiếu... Ngươi... Ngươi..." Hắc Phong run rẩy chỉ tay vào Chí Hiếu, oán khí nghẹn lại ở cổ họng, uất ức tột độ dâng lên làm lão hộc ra một ngụm máu tươi lớn, lảo đảo muốn ngã quỵ...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!