Nhạc nềnLaid_Back3

Nhân Vật Chính Truyền Thống Và Quả Trứng Muối Vô Tri

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm trên khu Mộ Đất Hắc Thổ buốt lạnh như muốn cắt vào da thịt, nhưng Trần Chí Hiếu thì không có thời gian để bận tâm đến cái lạnh. Anh đang bận... chạy bán sống bán chết.


Chỉ nửa canh giờ trước, dưới đáy Hầm Mộ Vương Gia sâu thẳm, Chí Hiếu đã vô tình dùng một giọt nước lẩu mỡ lợn nóng ấm từ tô mì ăn liền chua cay để giải mã thành công Bản đồ Hoàng Lăng rách. Nhưng ngay khi sơ đồ vàng lấp lánh hiện ra, Thái tử Tần Vô Ưu giả trang vi hành bỗng dưng xuất hiện từ bóng tối với thanh kiếm ngọc rồng lăm lăm sát khí. Trong cơn hoảng loạn tột độ, Chí Hiếu đã áp dụng triệt để kỹ năng "Trốn chạy không tiếng động", nhanh tay ném lại một bọc bã đậu phụ thối nồng nặc của lão Trương để làm nhiễu loạn khứu giác của vị Thái tử Trúc Cơ Kỳ kia, rồi lom khom bò ngược lên mặt đất nghĩa trang biên thùy.


Lúc này, đứng giữa những nấm mộ đất đen ẩm ướt của khu nghĩa trang trấn Vĩnh An, Chí Hiếu thở dốc phì phò, hai chân phàm nhân run cầm cập như cày sấy. Chiếc kính râm nhựa đen đeo ban đêm tuy làm tầm nhìn của anh giảm đi quá nửa, khiến anh suýt vấp phải vài cái rễ tre già, nhưng anh quyết không tháo ra. Đó là lá chắn tôn nghiêm duy nhất giúp anh ngụy trang thành một vị "Kiếm tiên ẩn thế" mù lòa đầy thâm sâu trước mắt người ngoài.


"Mẹ ơi, suýt chút nữa là đầu lìa khỏi cổ rồi. Cái giới tu tiên này thật quá đáng sợ, đi đâu cũng gặp lũ điên thích vung kiếm tự sát." Chí Hiếu lẩm bẩm, tay run rẩy ôm chặt lấy chiếc túi vải cam dệt thô đeo bên hông. Góc túi bị rách nhẹ vẫn rò rỉ ra luồng khí lạnh buốt từ kho hàng tạp hóa hiện đại thế kỷ 21 bị bỏ hoang, làm hông anh lạnh toát.


Anh biết mình cần phải hồi phục năng lượng cho vị vệ sĩ ăn bám tối thượng của mình – tàn hồn Kiếm Thánh Diệp Vô Phong. Sau trận chiến phế tu vi chấp sự Lăng Tiêu Tông ở tập trước, linh lực của Diệp Vô Phong đã tiêu hao sạch sẽ, lão tổ lại rơi vào trạng thái tàn hồn suy kiệt mệt mỏi, nằm im lìm trong thanh kiếm gãy rỉ sét sau lưng anh. Nếu lúc này có kẻ thù tìm tới, Chí Hiếu chỉ có nước làm bia đỡ đạn.


Quyết định rất nhanh, Chí Hiếu ngồi bệt xuống bên cạnh một nấm mộ đất vô danh rêu phong. Anh thọc tay vào túi vải cam vô hạn, rút ra một hộp Mì ăn liền tự sôi Hảo Hảo Hóa Thần vị lẩu thái chua cay rực rỡ. Để tăng cường "linh lực ẩm thực" nhằm dụ dỗ lão tổ thức tỉnh nhanh hơn, Chí Hiếu cắn răng lôi ra một món đồ cực kỳ xa xỉ trong kho hàng tạp hóa: một Quả Trứng Muối hút chân không hiện đại, vỏ ngoài bóng loáng, lòng đỏ bên trong nồng đượm dầu mỡ thơm bùi.


Anh bắt đầu thực hiện quy trình bóc mì tự sôi an toàn dã ngoại. Đổ gói gia vị chua cay đầy bột ngọt vào khay mì nhựa dẻo, bóc lớp nylon bảo vệ của gói tạo nhiệt tự sôi đặt xuống khay dưới, rồi đổ nước giếng ngọt mát vào. Khi nắp nhựa vừa đậy chặt, phản ứng hóa học tỏa nhiệt cực mạnh lập tức kích hoạt. Hơi nước nóng bỏng tay bắt đầu phun ra phành phạch từ lỗ thông khí trên nắp hộp, mang theo mùi sả ớt nhân tạo nồng nặc, mùi hành phi thơm nức và đặc biệt là mùi lòng đỏ trứng muối béo ngậy lan tỏa khắp không gian nghĩa trang hoang vắng.


Quả nhiên, mùi hương hóa học đầy quyến rũ này lập tức đánh động đến linh giác của kẻ đang ngủ say. Từ thanh kiếm gãy rỉ sét sau lưng Chí Hiếu, một luồng kiếm ý mờ nhạt bỗng bùng lên. Tàn hồn Diệp Vô Phong từ từ hiện hình, lơ lửng giữa không trung. Gương mặt anh tuấn của vị Kiếm Thánh ngàn năm trước lúc này tràn đầy vẻ đói khát, hai mắt sáng quắc như đèn pha, khóa chặt vào hộp mì đang bốc khói nghi ngút trên bia mộ.


"Chí Hiếu đồ nhi! Mùi vị thần kỳ này... quả thực là cực phẩm tiên cổ! Thơm đến mức làm tàn hồn của ta suýt chút nữa tự ngưng tụ thành nhục thân!" Diệp Vô Phong nuốt nước bọt ảo một cái rõ to, phong thái cao nhân kiếm đạo hoàn toàn bị vứt ra sau đầu.


"Sư phụ, người bớt nói nhảm đi. Mau ăn nhanh lên rồi còn bảo kê cho con. Con mới trốn thoát khỏi hầm mộ vương gia, da đầu vẫn còn đang run đây này." Chí Hiếu mếu máo, tay nhanh nhẹn bóc vỏ quả trứng muối, thả nửa quả trứng vào khay nước lèo đang sôi sùng sục.


Nhìn thấy nửa quả trứng muối màu đỏ cam óng ánh mỡ lợn dập dềnh giữa những sợi mì dai sấy khô, hai mắt Diệp Vô Phong như muốn lồi ra ngoài. Lão tổ run rẩy cầm đôi đũa tre khuấy mì vẽ ra vài đường vòng tròn đồng tâm vô tri trong không khí, mô phỏng lại kiếm ý để thổi nguội nước súp.


Thế nhưng, đúng lúc Diệp Vô Phong vừa định gắp sợi mì đầu tiên lên miệng, một luồng sát khí đen kịch, lạnh lùng và đầy thù hận đột ngột từ trong rừng tre tối tăm quét mạnh ra.


*RÀO RÀO RÀO!!!*


Hàng vạn lá tre khô tự động bị chém đứt làm đôi dưới áp lực của một luồng hắc kiếm khí hung bạo. Từ trong màn sương mù dày đặc của Mộ Đất Hắc Thổ, một thiếu niên mặc hắc y bó sát từ từ sải bước bước ra. Hắn đeo một thanh trường kiếm tỏa ra hắc khí dọa người, gương mặt u sầu, đôi mắt tràn ngập thù hận gia tộc sâu sắc của một nhân vật chính tu tiên truyền thống. Trên ngón tay hắn, một chiếc nhẫn đồng cổ rỉ sét đang tỏa ra luồng hắc quang quỷ dị.


Đó chính là Lâm Phong – thiên tài tán tu của biên thùy, kẻ mang theo thù hận diệt môn và đang được hộ mệnh bởi một tàn hồn lão tổ ma đạo ẩn giấu trong chiếc nhẫn.


Lâm Phong dừng bước cách Chí Hiếu mười mét. Hắn nheo mắt nhìn gã thanh niên gầy gò mặc áo vải thô dính đầy bùn đất, đeo kính râm đen ban đêm đầy lập dị, bên cạnh là một hộp nhựa đang bốc khói nghi ngút tỏa mùi hương nồng nặc chưa từng thấy trong đời tu sĩ của hắn.


"Tà ma ngoại đạo!" Lâm Phong vung hắc kiếm chỉ thẳng vào mặt Chí Hiếu, hắc khí tỏa ra xung quanh tạo thành những vệt sương đen gầm rú, "Dám ở nghĩa trang biên thùy làm chuyện mờ ám, dùng tà thuật triệu hồi vong hồn làm loạn phong thủy! Hôm nay Lâm Phong ta đi ngang qua đây, quyết ra tay diệt trừ tà ma để tịnh hóa địa mạch!"


Trần Chí Hiếu nhìn thấy hắc kiếm khí tỏa ra dọa người thì tim suýt rụng xuống đất đen. Anh hoảng hốt ôm chặt lấy chiếc túi vải cam đeo hông, lùi lại trốn ngay sau lưng tàn hồn lơ lửng của Diệp Vô Phong, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp kính râm đen.


"Mẹ ơi! Lại một tên tu tiên hoang tưởng tự nhận chính đạo! Sao giới này toàn lũ điên động một tí là muốn diệt môn thế này!" Chí Hiếu internally hét lên đầy uất ức. Nhưng ngoài mặt, anh vẫn cố giữ phong thái của một cao nhân mù ẩn thế, chậm rãi điều chỉnh chiếc kính râm nhựa đen, giọng điệu run rẩy nhẹ nhưng cố kéo dài đầy bí ẩn:


"Đạo hữu... bình tĩnh. Thế gian vạn vật, hòa khí sinh tài. Nghe ta khuyên một câu, ăn miếng ngọt hạ hỏa, đừng động một tí là vung đao chém kiếm."


Để hóa giải tình hình căng thẳng, Chí Hiếu thọc tay vào túi vải cam, rút ra một cây Kẹo Mút Hương Dâu màu hồng ngọt lịm hiện đại, ném thẳng về phía Lâm Phong làm quà ngoại giao phàm nhân.


*XOẠT!*


Lâm Phong lạnh lùng vung hắc kiếm chém đôi cây kẹo mút dâu làm hai nửa rơi xuống đất cát bụi. Hắn khinh khỉnh gạt đi, ánh mắt đầy cảnh giác:


"Độc dược hèn hạ! Dám dùng ám khí tẩm độc màu hồng để ám hại ta? Sư phụ nói không sai, tà tu biên giới mưu mô quỷ quyệt vô cùng! Mau chịu chết!"


Thấy món quà ngoại giao ngọt ngào bị chém nát, Chí Hiếu mếu máo tiếc của vô cùng. Trong khi đó, Diệp Vô Phong – người vừa bị luồng hắc kiếm khí của Lâm Phong làm lay động nhẹ hộp mì tự sôi trên bia mộ – bỗng nhiên nổi giận lôi đình.


*ẦM!!!*


Một giọt nước lẩu chua cay từ tô mì bị sóng sánh, rơi xuống phiến đá tảng bên cạnh. Diệp Vô Phong nhìn giọt nước lẩu màu đỏ cam tan biến vào đất đen nghĩa trang, tim gan lão tổ như bị dao cắt.


"Trời đất ơi!!! Nước lèo của ta! Quả trứng muối của ta!" Diệp Vô Phong gầm rú lên kinh thiên động địa, tàn hồn phát quang rực rỡ tỏa ra kiếm quang màu vàng kim rực rỡ bao quanh thân thể Chí Hiếu, "Tên tiểu tử hắc y đáng chết kia! Ngươi có biết một giọt nước lèo này đáng giá vạn lượng linh thạch, chứa đựng tinh hoa tịnh hóa vạn cổ không hả?! Dám làm đổ mì của đồ nhi ta dâng cúng, ta chém bay màu cả gia tộc ngươi!"


Lâm Phong kinh hãi phát hiện luồng kiếm ý phát ra từ tàn hồn mờ ảo của Diệp Vô Phong mạnh mẽ đến mức áp đảo hoàn toàn hắc kiếm khí của hắn. Hắn lùi lại một bước, vận chuyển chân khí Trúc Cơ sơ kỳ đến cực hạn, hắc kiếm trên tay rung lên bần bật.


Nhưng ngay lúc hai bên chuẩn bị lao vào quyết chiến sinh tử, chiếc nhẫn đồng cổ rỉ sét trên ngón tay Lâm Phong bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Một làn khói đen kịt bốc lên, ngưng tụ thành tàn hồn của một lão già gầy gò, mặc đạo bào rách nát tỏa hắc khí – chính là Hắc Ma lão tổ, người dẫn đường truyền thống của Lâm Phong.


Hắc Ma lão tổ xuất hiện với ý định ban đầu là cảnh báo đệ tử của mình về sự nguy hiểm của đối phương: "Lâm Phong đồ nhi, mau rút lui! Tàn hồn kia có kiếm ý Nguyên Anh đỉnh phong, chúng ta không phải đối..."


Lời nói của Hắc Ma lão tổ bỗng nhiên khựng lại giữa chừng.


Mũi của vị lão tổ ma đạo ngàn năm này khẽ giật giật. Luồng khói bốc lên từ hộp mì tự sôi Hảo Hảo chua cay kết hợp với mùi lòng đỏ trứng muối béo ngậy nồng nặc dập dềnh mỡ lợn lập tức xộc thẳng vào linh giác của lão.


Trong một nốt nhạc, gương mặt nghiêm nghị, đầy thù hận hồng trần của Hắc Ma lão tổ co rút lại một cách vô cùng hài hước. Hai mắt lão trợn ngược lên, nước bọt ảo trong miệng tàn hồn chảy ra ròng ròng.


"Mùi... mùi vị thần kỳ gì thế này?!" Hắc Ma lão tổ thét lên đầy vô tri, hoàn toàn phớt lờ Lâm Phong đang đứng ngơ ngác bên cạnh, "Thần vị tiên cổ phương nào mà lại có hàm lượng hương liệu tịnh hóa nồng nậm đến thế? Chỉ cần ngửi một hơi, oán khí ngàn năm trong chiếc nhẫn của ta bỗng chốc... tiêu tán sạch sẽ!"


Lâm Phong há hốc mồm nhìn sư phụ tôn kính của mình đang lơ lửng bay sát về phía hộp mì tự sôi của Chí Hiếu, mặt mũi hít hà khói súp sùm sụp đầy ngất ngây.


"Sư... sư phụ? Người đang làm cái gì thế? Đó là tà ma ngoại đạo mà!" Lâm Phong lắp bắp hỏi, nhân sinh quan tu tiên bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.


"Tà ma cái đầu ngươi!" Hắc Ma lão tổ mắng mỏ đệ tử, mắt vẫn không rời nửa quả trứng muối màu đỏ cam đang dập dềnh trong nước súp, "Kẻ có thể nấu ra thứ thần dịch tiên cổ thơm nồng thế này sao có thể là tà tu? Đạo hữu bên kia, ta thấy ngươi diện mạo bất phàm, đeo kính đen thâm sâu khó lường. Hay là... chia cho bản tôn nửa quả trứng muối kia đi? Bản tôn nguyện dùng một bộ hắc ma công pháp để đổi!"


"Mơ đi đồ hắc ma lão quỷ!" Diệp Vô Phong lập tức vung thanh kiếm gãy rỉ sét ra chặn trước hộp mì, gầm gừ đầy cảnh giác, "Đây là mì tôm tự sôi dâng cúng độc quyền của ta! Một sợi mì ta còn không cho, huống chi là nửa quả trứng muối hoàng kim béo ngậy kia! Mau cút về chiếc nhẫn rỉ sét của ngươi đi!"


"Đạo hữu kiếm thánh, đừng ích kỷ thế chứ! Chúng ta đều là tàn hồn ngàn năm đói khát, gặp được thần vị thế này phải cùng nhau chia sẻ chứ!" Hắc Ma lão tổ bắt đầu dở giọng nài nỉ lầy lội, hai mắt thèm thuồng nhìn quả trứng muối.


Trần Chí Hiếu đứng sau lưng Diệp Vô Phong, chứng kiến hai vị đại lão tàn hồn ngàn năm đang chuẩn bị lao vào quyết chiến... chỉ vì nửa quả trứng muối vô tri, anh chỉ biết đỡ trán thở dài. Kính râm nhựa đen của anh khẽ lệch đi, lộ ra vẻ mặt bất lực tột cùng của một phàm nhân đang phải làm bảo mẫu cho hai đứa trẻ to xác đói ăn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!