Nhạc nềnLaid_Back3

Bản Đồ Hoàng Lăng Và Cát Lún Vô Tri

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm ở rìa trấn Vĩnh An chưa bao giờ thôi gào rú qua những hàng tre già rậm rạp, nhưng đêm nay, cái lạnh của sương muối dường như bị lấn át bởi mùi hương chua cay nồng nặc còn sót lại từ vụ hiển thánh của Kiếm Thánh Diệp Vô Phong. Trần Chí Hiếu khẽ rụt cổ vào trong chiếc áo vải thô màu xám tro dính đầy bụi đất đen. Trên sống mũi anh, chiếc kính râm nhựa đen rẻ tiền lấy từ túi vải cam vẫn đeo chằn chặn, bất chấp việc màn đêm xung quanh tối tăm đến mức một bàn tay giơ ra trước mặt cũng khó lòng nhìn rõ.


Anh không dám tháo kính ra. Bởi vì anh biết, chỉ cần tháo chiếc kính này, đôi mắt lấm lét, tràn ngập sự nhút nhát và sợ hãi của một tên phàm nhân vô tri sẽ ngay lập tức phơi bày trước mắt thiên hạ. Mà lúc này, danh tiếng "Kiếm tiên tái thế" của anh vừa mới vang xa sau khi Diệp Vô Phong phế bỏ tu vi chấp sự Triệu Đại Nhân. Nếu để lộ ra mình chỉ là một kẻ nhát gan không có một chút tu vi nào, đám tà tu của Lăng Tiêu Tông chắc chắn sẽ quay lại băm anh thành trăm mảnh.


"Mộc Nhĩ, mày đi chậm thôi. Tao vấp phải rễ tre bây giờ." Chí Hiếu khẽ rít qua kẽ răng, gọi con mèo mun mập ú đang chạy nhảy thoăn thoắt phía trước.


Mộc Nhĩ khẽ kêu một tiếng "Meo" lười biếng, cái đuôi đen mượt dựng ngược lên như một chiếc ăng-ten dò sóng. Nó đi một bước lại ngoái đầu nhìn Chí Hiếu, bốn chiếc chân đi tất trắng của nó lướt trên nền đất đen êm ái đến lạ lùng.


Chí Hiếu siết chặt quai chiếc túi vải dệt thô màu cam nổi bật đeo bên hông. Vết rách nhỏ ở góc túi – hậu quả của một lần vướng vào gai tre nghĩa trang – thỉnh thoảng lại rò rỉ ra một luồng khí lạnh buốt từ kho hàng tạp hóa hiện đại thế kỷ 21 bị bỏ hoang. Luồng khí lạnh này chạm vào hông làm Chí Hiếu rùng mình hắt hơi liên tiếp hai cái.


"Hắt xì! Hắt xì!"


Anh vội vàng lấy khăn tay rằn dính mỡ ra lau mũi, mũi sụt sịt sưng đỏ nhẹ. Năng lực hắt hơi dò chướng khí của anh lại hoạt động. Chướng khí thi độc ở khu vực rìa nghĩa trang này đang đậm đặc hơn bình thường, báo hiệu mạch đất phía dưới đang có sự biến động lớn.


"Theo như cuốn sách phong thủy nửa mùa của lão Bất Nhã Đạo Nhân, hầm mộ của vị vương gia thất thế thời tiền triều nằm ngay dưới chân đồi tre này." Chí Hiếu lẩm bẩm, tay rút chiếc xẻng sắt không gỉ A Ngưu giắt sau lưng ra.


Chiếc xẻng này là một kiệt tác phàm trần do chính tay thợ rèn A Ngưu chế tạo. Lưỡi xẻng mỏng dính, sắc bén, bề mặt được Chí Hiếu bôi một lớp bã đậu phụ thối nồng nặc lấy từ lão Trương chợ phiên. Mùi thối này tuy cực kỳ khó ngửi, khiến Chí Hiếu phải liên tục nín thở, nhưng lại là vũ khí ngụy trang tối thượng: nó vừa triệt tiêu hoàn toàn mùi sắt rỉ, vừa át đi tiếng động kim loại va chạm vào đá tảng ngầm dưới đất đen.


Chí Hiếu lom khom di chuyển, hạ thấp trọng tâm phàm nhân để luồn lách qua các bụi tre rậm rạp. Anh không ngự kiếm, không dùng khinh công, chỉ đi bằng hai chân phàm trần nhưng nhờ kỹ năng "Trốn chạy không tiếng động" được rèn luyện qua hàng trăm phi vụ đào mộ trốn cha nuôi hằng đêm, anh lướt đi êm ái đến mức không làm rung chuyển một chiếc lá tre khô nào dưới đất.


Đột nhiên, mèo mập Mộc Nhĩ dừng lại trước một hố sụt nhỏ bị che phủ bởi lớp lá tre mục dày cộp. Nó dùng hai chân trước cào nhẹ vào lớp đất đen ẩm ướt, vểnh tai nghe ngóng rồi quay sang nhìn Chí Hiếu đầy ẩn ý.


"Đào ở đây hả mày?" Chí Hiếu thì thầm hỏi.


Mộc Nhĩ khẽ gật đầu, nhảy tót lên một tảng đá rêu phong gần đó nằm nướng, hai mắt híp lại chờ đợi miếng ăn thưởng hằng ngày.


Chí Hiếu hít sâu một hơi, nhổ một ngụm nước bọt vào lòng bàn tay, nắm chặt lấy chuôi gỗ của chiếc xẻng sắt không gỉ A Ngưu. Anh bắt đầu quy trình "Trộm mộ chuyên nghiệp" của mình. Lưỡi xẻng cắm sâu xuống thớ đất đen ẩm ướt, xắn từng mảng đất lớn một cách dứt khoát nhưng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Lớp bã đậu phụ thối bôi trên xẻng hoạt động hoàn hảo, bôi trơn thớ đất và triệt tiêu mọi âm thanh va quẹt.


Đào sâu được khoảng năm thước, lưỡi xẻng của Chí Hiếu bỗng chạm phải một phiến đá tảng cứng ngắt. Tiếng *kịch* trầm đục vang lên nhưng đã bị lớp bùn đất đen hấp thụ hoàn toàn. Chí Hiếu mừng rỡ, đeo kính râm đen cúi người xuống dùng tay gạt bỏ lớp đất còn sót lại, lộ ra một nắp hầm đá rêu phong cổ kính.


"Hầm mộ Vương Gia đây rồi!" Chí Hiếu khẽ reo lên trong lòng.


Anh dùng xẻng sắt bẩy nhẹ vào khe nứt của nắp đá. Với sức dẻo dai phàm nhân gánh nước chè xanh lâu năm của mình, Chí Hiếu gồng mình bẩy mạnh một phát. Nắp hầm đá từ từ dịch chuyển, lộ ra một khoảng không gian tối tăm, sâu hoắm bên dưới, bốc lên mùi ẩm mốc của gỗ mục vạn năm và chướng khí thi độc lạnh buốt.


Chí Hiếu không vội nhảy xuống. Anh áp dụng "Thuật thắp hương khấn vái chuộc tội" siêu tốc. Anh rút ba nén hương phàm trần từ túi cam, dùng bật lửa ga Thần Hỏa quẹt một phát lửa xanh lá cây chống gió để thắp hương, cắm ngay ngắn trước cửa hầm mộ rồi chắp tay lạy ba lạy liên tục, miệng đọc bài sớ tạ tội dài hai trăm chữ chỉ trong vòng đúng ba giây:


"Lạy cụ vương gia tiền triều dưới suối vàng, con là Trần Chí Hiếu phàm nhân vô tri, hôm nay gia cảnh nghèo túng nợ nần thím Ba Bún mười lăm đồng bún riêu ép gả con gái răng hô, bất đắc dĩ mới lẻn vào hầm mộ cụ xin mượn chút đồ vật dẫn đường mở lối cứu mạng, con để lại một hộp mì tự sôi và một bật lửa ga Thần Hỏa để cúng tế tạ tội chuộc lỗi lầm, mong cụ đại xá không giáng lôi kiếp lôi phạt đánh con thành tro bụi..."


Sau khi hoàn thành thủ tục tâm linh dứt khoát, Chí Hiếu mới lẳng lặng lách người trượt xuống hầm mộ tối tăm.


Bên trong Hầm mộ Vương Gia lạnh lẽo vô cùng. Ánh sáng từ chiếc bật lửa ga Thần Hỏa trên tay Chí Hiếu hắt lên những bức tường đá xám xịt, loang lổ vết rêu phong ẩm ướt. Giữa hầm mộ là một cỗ quan tài gỗ sồi đen đã mục nát một nửa do độ ẩm đầm lầy xâm nhập. Chí Hiếu thận trọng bước tới, dùng xẻng sắt gạt nhẹ nắp quan tài gỗ mục.


Bên trong quan tài, xác chết của vị vương gia đã hóa thành đống xương khô rách nát từ lâu. Nhưng điều thu hút sự chú ý của Chí Hiếu là một chiếc rương gỗ nhỏ mục nát đặt ngay bên cạnh đầu lâu xương khô. Anh dùng xẻng bẩy nhẹ chiếc rương gỗ mục, nắp rương vỡ vụn lộ ra một bức vẽ da thú cũ nát bám đầy bụi đất đen.


Chí Hiếu run rẩy nhặt bức vẽ da thú lên. Đây chính là "Bản đồ Hoàng Lăng rách" ghi lại sơ đồ trận pháp bảo mật dẫn vào Hoàng Lăng Đại Chu. Long khí mờ nhạt tỏa ra từ tấm da thú khiến Chí Hiếu cảm thấy ngón tay hơi tê rát nhẹ.


"Tìm thấy rồi! Thần khí mở lối vào Hoàng Lăng đây rồi!" Chí Hiếu mừng rỡ hét lên.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đúng lúc ngón tay Chí Hiếu vừa nhấc tấm da thú lên khỏi chiếc rương gỗ mục, một tiếng *RẮC* giòn giã vang lên từ phía dưới gạch lát nền hầm mộ. Cơ quan tự hủy bảo mật đã bị kích hoạt do thay đổi trọng lượng bệ thờ!


*ẦM ẦM ẦM!!!*


Mặt đất đá dưới chân Chí Hiếu đột ngột sụt lún dữ dội. Toàn bộ nền đá hầm mộ nứt toác ra thành chín mảnh, biến thành một hố sụt khổng lồ chứa đầy cát mịn màu xám đen chuyển động xoay vần liên tục.


"Ôi mẹ ơi! Cát lún! Trận pháp Cửu Cung Sa!" Chí Hiếu kinh hoàng hét lên.


Anh hoảng hốt định dùng xẻng sắt găm vào bức tường đá gần đó để bẩy người lên, nhưng nền cát lún di động quá nhanh. Cát mịn sa thạch tự động hút chặt lấy đôi chân phàm nhân của anh. Càng giãy giụa, lực hút từ trận pháp cát lún dựa trên trọng lượng cơ thể càng tăng lên gấp bội, nuốt chửng chân Chí Hiếu sâu đến tận đầu gối chỉ trong vòng vài nhịp thở.


"Cứu mạng! Sư phụ Diệp Vô Phong ơi! Cương thi ơi! Ai cứu tôi với!" Chí Hiếu la hét thảm thiết, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp kính râm đen.


Nhưng Kiếm Thánh Diệp Vô Phong lúc này đang ngủ say ngàn năm sau khi tiêu hao sạch sẽ linh lực ở tập trước, không hề có phản hồi nào từ thanh kiếm gỉ sét sau lưng. Chí Hiếu cảm thấy nửa thân dưới của mình đang bị lực hút cát lún kéo ghì xuống đáy sâu hầm mộ một cách tàn nhẫn.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, bộ não phàm nhân của Chí Hiếu bỗng nhiên hoạt động hết công suất. Anh nhớ lại những kiến thức vật lý thường thức thời hiện đại từ kiếp trước: cát lún hoạt động dựa trên áp suất đè trực tiếp lên bề mặt. Muốn thoát khỏi cát lún, cách duy nhất là phải tăng diện tích tiếp xúc để phân tán trọng lực cơ thể phàm nhân!


"Đúng rồi! Phân tán trọng lực! Mình không có linh lực tu tiên, nhưng mình có bìa giấy cứng!"


Chí Hiếu run rẩy thọc tay thật sâu vào chiếc Túi vải cam vô hạn đeo hông. Ý chí phàm nhân của anh kết nối trực tiếp với kho hàng tạp hóa hiện đại thế kỷ 21 bị bỏ hoang. Anh không tìm kiếm đan dược hay thần binh, mà điên cuồng lục tìm những thứ vô tri nhất: vỏ hộp các-tông mì ăn liền!


*XOẠT! XOẠT! XOẠT!*


Chí Hiếu liên tục rút ra từ túi vải cam hàng chục tấm bìa các-tông mì tôm rỗng siêu dày ba lớp thương hiệu Hảo Hảo dính đầy bụi bẩn hiện đại. Anh ném mạnh chúng xuống bề mặt cát mịn sa thạch đang chuyển động xoay vần quanh người.


Những tấm bìa các-tông phẳng phiu, siêu nhẹ xếp chồng chéo lên nhau, tạo thành một chiếc đệm giấy thô khổng lồ nổi bồng bềnh trên bề mặt cát lún.


Chí Hiếu nằm rạp người xuống, dang rộng hai tay hai chân để phân tán tối đa trọng lượng cơ thể phàm nhân lên các tấm bìa các-tông mì tôm rỗng. Kỳ diệu thay! Trận pháp Cửu Cung Sa – vốn được các trận pháp sư tiền triều thiết kế tinh vi để tự động nuốt chửng những tu sĩ nặng nề mang theo linh lực bảo vật – hoàn toàn bị bẻ gãy và bất lực trước nguyên lý vật lý thường thức vô tri của những tấm bìa giấy cứng hiện đại.


Lực hút cát lún giảm đi rõ rệt. Chí Hiếu dùng hai tay bám chặt vào các thớ bìa các-tông dẻo dai, lom khom bò rạp người lướt đi trên mặt cát mịn như một con rùa bò dã ngoại. Từng bước một, anh kéo đôi chân dính đầy cát đen ra khỏi hố sụt, trườn thẳng lên phiến đá tảng vững chắc của lối ra hầm mộ an toàn.


"Phù... Cứu được mạng nhỏ rồi! Khoa học hiện đại vạn tuế! Bìa các-tông mì tôm vạn tuế!" Chí Hiếu nằm vật ra phiến đá đá cứng, thở dốc phì phò, toàn thân mỏi nhừ mệt mỏi rã rời.


Anh lồm cồm bò dậy, phủi sạch cát đen dính trên ủng cao su và quần áo vải thô. Nhìn lại hố sụt Cửu Cung Sa phía sau, anh khẽ tặc lưỡi áp dụng "Thuật ngụy trang rác thải hiện đại". Anh lấy xẻng sắt gạt một lượng cát đất đen che lấp toàn bộ các tấm bìa các-tông rỗng dính đầy cát bụi dã ngoại dưới đáy hố sụt để tránh làm lộ bí mật rác thải hiện đại với giới tu tiên.


Lúc này, bụng Chí Hiếu bỗng phát ra tiếng kêu *gào gào* đói khát dữ dội do tiêu hao quá nhiều thể lực phàm nhân để bò trườn trốn chạy. Anh quyết định phải ăn một bữa để lấy lại tinh thần.


Chí Hiếu ngồi bệt xuống phiến đá, thọc tay vào túi vải cam lôi ra một hộp Mì ăn liền tự sôi Hảo Hảo Hóa Thần vị lẩu thái chua cay rực rỡ mới tinh. Anh nhanh nhẹn bóc màng nylon, đặt gói tạo nhiệt tự sôi xuống khay dưới, đổ nước giếng sạch mang theo vào rồi đậy chặt nắp nhựa lại bằng chiếc dĩa nhựa hiện đại để gài lỗ thông khí.


Chỉ trong vòng vài chục giây, hộp mì tự sôi bốc khói nóng nghi ngút phành phạch, tỏa ra mùi thơm nhân tạo chua cay nồng nặc lấn át hoàn toàn mùi ẩm mốc của hầm mộ vương gia cổ kính. Chí Hiếu sướng rơn, mở nắp nhựa ra húp sùm sụp từng sợi mì dai ngon sấy khô béo ngậy hằng ngày.


Trong lúc Chí Hiếu đang bưng tô mì nóng bỏng tay húp sùm sụp đầy sung sướng dã ngoại, anh lơ là đặt tấm Bản đồ Hoàng Lăng rách bằng da thú rách rưới lên đùi của mình.


*TỎNG!!!*


Do Chí Hiếu húp mì quá vội vàng lóng ngóng, một giọt nước lẩu mỡ lợn nóng ấm vị mì chua cay nồng nặc từ tô mì bỗng nhiên bắn ra, rơi thẳng xuống bề mặt xám xịt bám đầy bụi đất đen của tấm da thú cổ.


"Ối mẹ ơi, hỏng bản đồ cổ rồi!" Chí Hiếu hoảng hốt thét lên, vội vàng đặt tô mì xuống định lấy khăn tay lau giọt mỡ lợn.


Thế nhưng, một cảnh tượng vô cùng kỳ vĩ và vô tri bỗng nhiên diễn ra ngay trước mắt anh. Giọt nước lẩu mỡ lợn nóng ấm vừa chạm vào bề mặt tấm da thú rách rưới, lớp chất béo mỡ lợn lập tức loang lổ ra xung quanh. Nhiệt độ ấm áp và chất béo béo ngậy của nước lẩu mì tôm bỗng nhiên kích hoạt phản ứng hóa học tàng hình của mực vẽ chiết xuất từ mỡ cá cổ đại ngàn năm trước.


*HƯU!!!*


Tấm bản đồ da thú rách rưới bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ, tỏa ra luồng ánh sáng vàng rực rỡ lấp lánh chói mắt. Toàn bộ lớp bụi đất đen bám trên bề mặt da thú tự động bị thổi bay sạch sẽ. Những đường vẽ ẩn tàng hình bằng mực cổ xưa bắt đầu hiển thị rõ nét 90% dưới dạng các mạch long văn màu vàng kim lấp lánh rực rỡ, phác họa chi tiết toàn bộ sơ đồ các lối đi bí mật, vị trí bẫy rập và long mạch dẫn thẳng vào Hoàng Lăng Đại Chu sâu dưới lòng đất.


Chí Hiếu há hốc mồm kinh ngạc nhìn tấm bản đồ đang phát quang rực rỡ trên đùi mình. Anh lẩm bẩm đầy châm biếm:


"Trời đất ơi... Sơ đồ bảo mật quốc gia Đại Chu ngàn năm nay chưa ai giải mã nổi, hóa ra lại được mở khóa bằng cách làm đổ nước lẩu mỡ lợn mì tôm chua cay lên trên da thú sao? Đúng là một trò đùa vô tri của số phận!"


Chí Hiếu mừng rỡ cuộn tròn tấm bản đồ Hoàng Lăng phát quang rực rỡ lại, cẩn thận cất giấu vào ngăn sâu nhất của chiếc túi vải cam dệt chỉ vàng để bảo mật tuyệt đối.


Thế nhưng, niềm vui mở khóa bản đồ thành công chưa kịp kéo dài được năm phút, từ sâu trong bóng tối của lối ra hầm mộ bỗng nhiên vang lên những tiếng bước chân dồn dập dã ngoại hằng ngày. Mùi nước lẩu mỡ lợn mì chua cay thơm nức nồng nặc bay xa ra ngoài hầm mộ, vô tình thu hút sự chú ý gắt gao của một nhóm người đang tiến tới gần.


Một bóng người mặc áo gấm trắng thêu rồng ẩn mờ ảo, hông đeo ngọc bội long văn quý giá từ từ bước ra khỏi màn sương mù tối tăm hầm mộ. Đó chính là Thái tử lập dị Tần Vô Ưu đang giả trang đi vi hành điều tra!


Tần Vô Ưu nheo mắt nhìn Chí Hiếu đang đeo kính râm nhựa đen đứng im lặng cạnh hố sụt cát lún đổ nát, mũi hít hà mùi thơm chua cay nồng nặc quái dị trong không khí, phát ra giọng nói trầm mặc đầy nghi ngờ:


"Mùi hương tiên cổ quái dị này... là cái gì? Ngươi là ai mà dám đột nhập vào hầm mộ vương gia triều đình ta?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!